CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Những câu chuyện hay mà tôi sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những câu chuyện hay mà tôi sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

3 MẪU CHUYỆN CHỨA ĐẠO LÝ

1. CUỘC PHẪU THUẬT ĐÃ XONG
Bệnh nhân ung thư “tưởng rằng” cuộc phẫu thuật đã thành công
Tôi có một người bạn là bác sĩ. Một lần anh làm phẫu thuật cho bệnh nhân ung thư, sau khi mổ ra mới phát hiện chỗ bị viêm cắt bỏ không được, anh đành phải may lại, rồi đi giải thích tình huống với bệnh nhân. Bệnh nhân đó đến từ vùng quê, nghe không hiểu thuật ngữ y khoa, thế nên nghe xong thì vững tin rằng phẫu thuật xong rồi thì bệnh sẽ khỏi.
Bác sĩ không còn cách nào khác, đành phải để ông xuất viện.

Một năm sau tái khám, bệnh quả nhiên đã khỏi hẳn, các tế bào ung thư đã hoàn toàn biến mất.


Bình : Tâm thái vui vẻ lạc quan chính là phương thức phẫu thuật tốt nhất vậy.

2. CÔ HOA KHÔI LỚP XẤU XÍ
Các sinh viên nữ công khai bỏ phiếu bầu chọn hoa khôi của lớp, Tiểu Mai là người có dung mạo bình thường nhưng cô đa đứng ra nói mọi người rằng: “Nếu như tôi được chọn, qua vài năm sau, các chị em ngồi ở đây có thể tự hào mà nói với chồng của mình rằng, ‘hồi em học đại học, em còn xinh đẹp hơn cả hoa khôi trong lớp cơ đấy!’”.

Kết quả là cô ấy đã được bầu chọn với số phiếu gần như tuyệt đối


Bình: Thuyết phục người khác ủng hộ bạn, không nhất định là phải chứng minh rằng bạn xuất sắc hơn người khác như thế nào, mà là cần để cho người ta biết được rằng nhờ có bạn mà họ mới trở nên ưu tú hơn và có nhiều thành tựu hơn.

3. CHUỘT SA LU GẠO.
Một con chuột rơi vào trong lu gạo, số gạo trong lu vẫn còn một nửa, sự cố ngoài ý muốn này khiến nó vui mừng không sao tả được.

Sau khi xác định là không có nguy hiểm gì, nó liền bắt đầu cuộc sống ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn trong cái lu gạo.
Rất mau, lu gạo sắp cạn kiệt, nhưng nó rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của những hạt gạo, nên tiếp tục ở lại trong lu. Cuối cùng, gạo đã ăn hết, chuột ta mới phát hiện rằng mình không thể nhảy ra ngoài được nữa, lực bất tòng tâm.


Bình: Hạnh phúc dễ làm người ta: ''Ngủ quên trên chiến thắng''. Đằng sau hạnh phúc của thế gian luôn tiềm ẩn sự nguy hiểm, bất an. Trong Phúc có Họa là thế!

Sưu tầm 

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

CON RẬN TIẾC CỦA

Như sét từ sắt sinh ...
Câu chuyện này xảy ra khi đức Phật ở tại Kỳ Viên, liên quan đến thầy Tỳ-kheo Tissa.
Ở Xá-vệ, có một chàng trẻ tuổi con nhà quyền quý xuất gia, làm đầy đủ bổn phận, là Thượng tọa Tissa. Lúc thầy còn ở tinh xá trong thành, được cúng dường một tấm vải thô dài tám thước. Sau ngày mãn hạ, thầy về nhà, đưa vải cho chị xem. Chị thầy nghĩ thầm: "Tấm vải này không xứng với em ta". Cô bèn lấy dao bén, rọc vải thành từng mảnh, bỏ vào cối giả đập cho mềm, bỏ những sợi thô, dệt thành tấm vải mới.
Vài hôm sau, thầy Tissa, tìm ra chỉ và kim, rủ thêm vài thầy và vài chú Sa-di biết may y, đến nhà người chị bảo:
- Ðưa em khúc vải, em muốn may y.
Cô lấy khúc vải mịn dài chín mét, đưa cho thầy. Thầy từ chối:
- Vải kia của em là thứ thô xấu, dài tám mét, khúc này đẹp lại dài chín mét, không phải của em. Hãy đưa khúc vải hôm trước ấy.
- Thưa thầy, vải này của thầy đó.
Cô kể lại những việc làm của mình và bảo thầy hãy lấy vải.
Thầy Tissa đem vải về tinh xá, và tìm người may y. Chị thầy sửa soạn cơm canh mang đến cho thợ may, và khi tấm y hoàn thành, trông nó rất đẹp. Thầy Tissa rất thích chiếc y mới, thầy định ngày mai sẽ đắp nó.
Nhưng hôm ấy, thầy bị bội thực và chết, tái sanh làm một con rận trong chiếc y mới của mình. Chị thầy nghe tin, nhào lăn dưới chân các Tỳ-kheo khóc lóc. Các Tỳ-kheo lo tang ma xong, bàn định:
- Không ai hầu cận Tissa khi thầy đau, chiếc y này thuộc Tăng chúng, chúng ta hãy chia phần.
Con rận la hoảng:
- Các thầy tước đoạt tài sản của tôi.
Và nó vừa kêu la vừa bò quanh chiếc y.
Ðức Thế Tôn ngồi trong hương thất, biết việc xảy ra, bèn gọi A-nan:
- Này A-nan, hãy bảo chúng Tăng dời việc chia y bảy ngày.
Tôn giả làm theo lời dạy. Cuối ngày thứ bảy, con rận chết và tái sanh lên cõi trời Ðâu-suất. Ngày thứ tám, đức Phật cho phép chúng Tăng chia y.
Sau khi chia xong, chư Tăng bàn tán:
- Tại sao đức Thế Tôn ra lệnh để chiếc y của Tissa lại bảy hôm, ngày thứ tám mới cho phân chia.
Ðức Phật đến gần các thầy hỏi:
- Các ông tụ họp ở đây bàn tán việc gì?
Và khi các thầy kể lại. Ngài nói:
- Tissa đã tái sanh làm con rận trong y mới của mình. Khi các ông định phân chia y, con rận đã nổi giận. Nó sẽ cự lại các ông, và sẽ đọa địa ngục. Vì lẽ đó Ta bảo để y lại. Hiện nay thì Tissa đã sanh lên cõi trời Ðâu-suất, Ta mới cho phép các ông lấy y đem chia.
Các Tỳ-kheo bạch Phật:
- Bạch Thế Tôn, tham ái thật là một nỗi khổ lớn.
Phật xác nhận:
- Tham ái thật là vấn đề lo lắng lớn của chúng sanh trên quả đất, như gỉ sét phát sanh từ sắt, trở lại ăn mòn sắt, tham ái phát sanh từ chúng sanh và đưa chúng sanh xuống địa ngục.
Phật nói kệ:
(240) Như sét từ sắt sinh,
Sắt sinh lại ăn sắt,
Cũng vậy, quá lợi dưỡng,
Tự nghiệp dẫn cõi ác.


(Tích truyện Pháp Cú
Thiền viện Viên Chiếu
Nguyên tác: "Buddhist Legends", Eugene Watson Burlingame)

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Hành xử cao đẹp của người mẹ khi nghe tin “con gái” ăn trộm sách

Vào một ngày nọ của nhiều năm về trước, cô giáo này đang nghỉ trưa ở nhà thì bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, cô ấy bắt máy và nghe thấy giọng nói xa lạ cộc cằn, thô bạo từ bên kia đầu dây:“Con của cô ăn trộm sách, hiện đang bị chúng tôi giữ lại, cô hãy nhanh chóng đến đây đi”.
Qua điện thoại, cô nghe thấy tiếng khóc của một bé gái và giọng mắng của người bên cạnh. Cô quay đầu lại nhìn cô con gái duy nhất của mình đang ngồi xem TV ở nhà, trong lòng cô lập tức hiểu được có chuyện gì xảy ra.
Đương nhiên cô có thể gác máy và mặc kệ, thậm chí còn có thể mắng người kia, bởi vì việc này chẳng có liên quan gì đến cô.
Thế nhưng bản thân cô là một giáo viên, không chừng đó chính là học trò của cô thì sao? Qua điện thoại, cô có thể tưởng tượng thấy một bé gái ngây ngô nhất định đang vô cùng hoảng loạn, sợ hãi khi phải đối diện với hoàn cảnh khó xử này.
Sau phút do dự, cô đã hỏi rõ địa chỉ của tiệm sách và vội vàng đến đó. Đúng như những gì cô dự đoán, trong tiệm sách có một cô bé nước mắt lã chã đầy mặt, còn những người lớn xung quanh thì đang lớn tiếng mắng nhiếc cháu bé.
Cô xông vào, ôm bé gái đáng thương vào trong lòng, quay lại nói với người bán hàng: “Có chuyện gì thì cứ nói với tôi, tôi là mẹ của con bé, đừng dọa cháu như vậy”.
Sau lời giải thích miễn cưỡng khó chịu của người bán hàng, cô đóng tiền phạt rồi mới bảo lãnh được cháu bé ra khỏi tiệm sách, cô nhìn khuôn mặt ngơ ngác lo sợ và giàn giụa nước mắt của cô bé.
Cô mỉm cười và đưa cô bé về nhà, lau mặt xong, cô không hỏi gì cả mà để cô bé đi về. Khi sắp đi, cô còn đặc biệt dặn dò, nếu cháu muốn đọc sách thì cứ đến chỗ cô, cô có rất nhiều sách đấy.
Bé gái nọ rất bất ngờ, nhìn cô bằng ánh mắt rất sâu rồi chạy đi như bay, từ đó không thấy xuất hiện nữa…
Thời gian như dòng nước, trôi không quản ngày đêm, bao nhiêu năm cứ thế trôi đi, cô đã quên việc này từ lâu rồi, cô vẫn sống bình yên ở căn nhà đó…
Vào một buổi trưa nọ, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Sau khi cô mở cửa thì nhìn thấy một cô gái trẻ xinh đẹp đang tươi cười, trong tay ôm một món quà lớn.
“Cô tìm ai?”,  cô hoài nghi hỏi, nhưng cô gái lại xúc động đến mức chẳng nói được câu nào.
Một lúc lâu sau, từ những gì mà cô gái kia kể lại, cô mới hiểu ra rằng thì ra cô gái này chính là bé gái lấy trộm sách năm nào, hiện đã tốt nghiệp trường đại học danh giá và tìm được một công việc mà nhiều người ngưỡng mộ, nay tìm đến thăm cô.
Đôi mắt cô gái nhòe nước, nhỏ nhẹ nói: “Năm đó cháu gọi điện thoại trong lúc cấp bách, may mà tìm trúng được nhà của cô. Tuy đến, nay cháu vẫn không hiểu được vì sao cô lại chịu nhận làm mẹ của cháu và giúp đỡ cháu, thế nhưng nhiều năm trôi qua, cháu luôn giữ một tâm nguyện đó là gọi cô một tiếng ‘mẹ’”. Vừa dứt lời, cô gái đã khóc òa lên.
Hai mắt cô giáo của nhòe đi, cô tò mò hỏi: “Nếu cô không giúp cháu thì chuyện gì sẽ xảy ra?”.
Nét mặt cô gái lập tức trở nên âu sầu, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Cháu cũng không biết ạ, có lẽ sẽ làm việc gì đó ngốc nghếch, thậm chí là đi chết”.
Tim của cô giáo hẫng đi một nhịp. Nhìn khuôn mặt tươi cười hạnh phúc của cô gái kia, cô cũng mỉm cười hạnh phúc.
Ngọc Trúc biên dịch
Xem nguồn bài viết ở đây

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

Lên đường

Có một hòa thượng muốn đi du học. Sư thầy hỏi: "Khi nào con đi?"
"Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường."
Sự thầy trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu không thì thế này, ta sẽ nhờ các tín chúng quyên tặng giày cho con."
Không biết sư thầy đã nói với biết bao nhiêu người nhưng ngày hôm đó, có đến vài chục người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền.
Sáng hôm sau, lại có người mang một chiếc ô đến tặng cho hòa thượng.
Hòa thượng hỏi: "Tại sao tín chủ lại tặng ô?"
"Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, trên đường có thể sẽ gặp mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi có thể tặng hòa thượng một chiếc ô?"
Thế nhưng hôm đó, không chỉ có người đó mang ô đến tặng. Đến buổi tối, trong phòng thiền đã chất khoảng 50 chiếc ô các loại.
Giờ học buổi tối kết thúc, sư thầy bước vào phòng thiền của hòa thượng: "Giày cỏ và ô đã đủ chưa?"
"Đủ rồi ạ!" – hòa thượng chỉ vào đống ô và giày cỏ chất cao như ngọn núi nhỏ trong góc phòng. "Nhiều quá rồi thầy ạ, con không thể mang tất cả đi được."
"Vậy sao được", sư phụ nói. "Trời có lúc mưa lúc nắng, có ai tiên liệu được con sẽ phải đi bao xa, phải dầm bao nhiêu lần mưa gió. Nhỡ đâu giày cỏ đi rách hết cả, ô cũng mất, lúc đó con phải làm sao?"
Ngừng một lát, ông lại tiếp tục: "Trên đường đi, chắc chắn con sẽ gặp không ít sông suối, mai ta sẽ có lời nhờ tín chúng quyên thuyền, con hãy mang theo…"
Đến lúc này, vị hòa thượng mới hiểu ra ý đồ của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói: "Đệ tử sẽ xuất phát ngay bây giờ và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ."
Từ câu chuyện này, chúng ta có thể dễ dàng nhìn ra rằng: Khi làm bất cứ việc gì, điều quan trọng không phải là những vật ngoài thân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng hay chưa mà là ta đã đủ quyết tâm hay chưa?
Có quyết tâm, vạch rõ mục tiêu, tất cả đều không còn là vấn đề, không còn là trở ngại.
Hãy mang trái tim của mình lên đường, mục tiêu dù ở xa bao nhiêu đi chăng nữa nhưng đường ở ngay dưới chân mình, hãy cứ đi rồi sẽ đến. Bạn bước đi dù chỉ một bước, điều đó cũng có nghĩa rằng bạn đã có thu hoạch. Chỉ cần đem theo trái tim lên đường, tất cả những vật ngoài thân khác tự sẽ đủ!
(Lý Gia Thành)
Nguồn: Copy từ internet

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

PHIÊN TÒA NỔI TIẾNG THẾ KỶ

Đó chính là phiên tòa hoàn toàn có thật xét xử một vụ ăn trộm bánh mì tại New York năm 1935. Đây là thời kỳ được gọi là Đại suy thoái khủng hoảng kinh tế trầm trọng.
Vào một buổi tối lạnh lẽo tháng 1/1935, một phụ nữ già rách rưới được đưa đến tòa án, bà bị buộc tội ăn trộm một ổ bánh mì. Khuôn mặt bà u sầu, ẩn trong vẻ u sầu đó là cả một sự xấu hổ. Thị trưởng của thành phố New York khi đó – ông Fiorello LaGuardia, cũng là người cầm giữ cương vị Chánh án hỏi: “Bị cáo, có đúng là bà đã ăn trộm bánh mì không?”
- Người phụ nữ cúi đầu lúng túng: “Đúng vậy thưa quan tòa !”
- Ông lại hỏi: “ Lý do trộm của bà là gì ? "
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt khốn khổ nhìn Thị trưởng Fiorello LaGuardia: “ Bởi vì 2 đứa cháu tôi sắp chết đói, thưa ông. Con rể đã bỏ rơi gia đình, con gái tôi thì bị bệnh. 2 đứa cháu nhỏ đã mấy ngày hôm nay không được ăn gì. Tôi không thể trơ mắt nhìn chúng chết được, chúng vẫn còn quá nhỏ!”
Tuy nhiên, người chủ cửa hàng nơi bị trộm bánh mì thì không đồng ý tha thứ. Ông ta giận dữ “ Trộm cắp là xấu xa. Bà ấy phải bị trừng phạt để làm gương cho những người khác.”
Thị trưởng Fiorello LaGuardia lặng im nhìn về phía người phụ nữ, sau cùng ông nói: “Bị cáo, tôi phải làm việc theo lẽ công bằng. Bà đã phạm tội và tôi tuyên án bà phải nộp phạt 10 đô la hoặc phải ngồi tù 10 ngày ".
Tuy nhiên vừa xong ông bất ngờ đưa tay vào túi, lấy ra một tờ tiền 10 đô thả vào chiếc mũ của mình. Ông nói lớn: “Đây là 10 đô la mà tôi sẽ trả cho án phạt này. Ngoài ra tôi phạt mỗi người trong phòng xét xử này 50 cent. Đó là số tiền phạt cho sự thờ ơ của chúng ta khi ở cùng khu phố mà lại để cho một người phụ nữ phải đi ăn trộm bánh mì về nuôi cháu. Ông Baliff, hãy đi thu tiền và đưa tặng tất cả cho người phụ nữ này .”
Ngày hôm sau, tờ báo lớn nhất thành phố New York đưa tin tổng cộng 47,5 đô la đã bị "tịch thu" ngay tại chổ trong tiếng vỗ tay vang dội của mọi người.

Sưu tầm từ trang "Chuyện của Julie"

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

9 câu chuyện cực ngắn và ý nghĩa

1. Câu chuyện thứ nhất:
Một cậu học trò lớp ba viết rằng cậu muốn trở thành một diễn viên hài trong bài tập làm văn của mình. Người bố phê: “Không có chí lớn”, còn thầy giáo nói: “Thầy chúc em mang tiếng cười cho toàn thế giới”.

Là người lớn, chúng ta nên khuyến khích, cổ vũ hơn là đặt ra những yêu cầu quá cao đối với trẻ con. Hơn thế, chúng ta hãy mở rộng khái niệm thành công để trẻ con thoải mái tung đôi cánh ước mơ của mình.

2. Câu chuyện thứ hai:
Ăn cơm xong, mẹ và con gái rửa chén bát trong bếp, bố và con trai ngồi xem ti vi. Bỗng nhiên có tiếng đổ vỡ dưới bếp, sau đó im bặt. Con trai nói: “Con biết chắc mẹ vừa làm bể chén bát”, bố hỏi: “Tại sao con chắc như thế?”, con trai trả lời: “Vì không nghe tiếng mẹ la”.

Chúng ta luôn đánh giá người khác và đánh giá bản thân qua những tiêu chuẩn nào đó, thường khó khăn với người khác nhưng lại rất dễ dãi đối với mình.

3. Câu chuyện thứ ba:
Người ăn mày nói: “Bà có thể cho tôi xin một ngàn không?”, người qua đường trả lời: “Nhưng tôi chỉ có năm trăm”, người ăn mày bảo: “Vậy bà thiếu tôi năm trăm nhé”.

Nhiều người trong chúng ta luôn cho rằng ông trời mắc nợ mình, cho mình không đủ, không tốt nên lòng tham đã che mất thái độ biết ơn.

4. Câu chuyện thứ tư:
Người vợ đang nấu ăn trong nhà bếp, người chồng đứng bên cạnh nhắc nhở: “Cẩn thận, coi chừng khét!”, “Sao em bỏ ít muối thế?, “Ơ kìa, nước đã sôi rồi, em cho thịt vào đi”. Người vợ bưc bội: “Anh làm ơn đi ra ngoài giùm em! Em biết nấu ăn mà!”.
Người chồng mỉm cười: “Ừ, có ai bảo em không biết nấu ăn đâu. Anh chỉ muốn em hiểu được cảm giác của anh như thế nào khi đang lái xe mà em ngồi bên cạnh cứ lải nhải”.

Học cách thông cảm người khác không khó, chỉ cần chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.

5. Câu chuyện thứ năm:
A nói với B: “Khu nhà tôi vừa dọn về một ông hàng xóm bất lịch sự. Tối hôm qua, đã gần một giờ sáng rồi mà ông ta còn qua đập cửa nhà tôi rầm rầm”. B hỏi: “Thế anh có báo cảnh sát không?”. A trả lời: “Không, tôi mặc kệ ông ta, xem ông ta như thằng điên vì lúc ấy tôi đang tập thổi kèn saxophone”.

Chuyện gì cũng có nguyên nhân, nếu biết trước lỗi của mình thì hậu quả sẽ khác đi. Tuy nhiên, chúng ta lại thường ít khi thấy mình sai, nhưng lại dễ dàng thấy người khác sai.

6. Câu chuyện thứ sáu:
Hai cha con đi ngang qua một khách sạn 5 sao. Trông thấy một chiếc xe hơi xịn rẽ vào, cậu con trai nhận xét:
· Những người ngồi trên chiếc xe ấy đều có trình độ học vấn rất thấp!
Người cha ôn tồn đáp lại:
· Người vừa phát biểu câu ấy là người hiện trong túi không có lấy một đồng xu!

Con người thường có thái độ “ghen ăn tức ở”, khi nói ra điều gì, nhận xét việc gì đều thể hiện trình độ và “đẳng cấp” của mình. Bởi vậy hãy thận trọng!

7. Câu chuyện thứ bảy:
Có hai đoàn khách nước ngoài đến tham quan một địa điểm du lịch sinh thái. Do trời mưa nên đường dẫn vào khu “Kỳ hoa dị thảo” lầy lội. Người hướng dẫn của đoàn thứ nhất bảo: “Xin lỗi quý khách, chúng ta không thể đi tiếp”. Còn người hướng dẫn đoàn thứ hai suy nghĩ một thoáng rồi nói: “Để quý khách thấy rằng việc tìm kiếm kỳ hoa dị thảo khó khăn như thế nào, Ban giám đốc công ty đã cố tình tạo con đường lầy lội cho quý khách có thêm cảm xúc thực tế”.

Hoàn cảnh khác nhau, quan điểm khác nhau sẽ nhìn một sự vật không giống nhau. Tư tưởng kỳ lạ như thế đấy bạn ạ! Nếu bạn chịu suy nghĩ thì quyền quyết định hoàn cảnh nằm trong tay bạn.

8. Câu chuyện thứ tám:
Một phụ nữ vào tiệm kim hoàn, trông thấy hai chiếc vòng đeo tay giống nhau như đúc, một chiếc giá 2 triệu, một chiếc giá 20 triệu. Không chần chừ, bà ta liền lấy chiếc 20 triệu vì nghĩ rằng đắt tiền chắc chắn sẽ là đồ tốt. Khi vừa quay lưng bước đi, bà nghe nhân viên nói với nhau: “Không ngờ chỉ vì đính sai bảng giá mà chúng ta lời đến 18 triệu đồng!”.

Hãy xem, lắng nghe và kiểm định. Đó là lời khuyên trong câu chuyện này. Có nhiều thứ tưởng vậy, thấy vậy, nghe vậy mà không phải vậy, đừng vì chủ quan, tin vào suy nghĩ của mình mà lầm to.

9. Câu chuyện thứ chín:
Hai vợ chồng vào xem triển lãm tranh của các họa sĩ trẻ, trong đó có một bức tranh của con trai họ. Người vợ đi rất nhanh, mắt chỉ kịp lướt vào tên của tác giả ở mỗi bức tranh. Một lúc sau không thấy chồng, người vợ quay lại tìm. Người chồng đang đứng trước một bức tranh say sưa ngắm nhìn.
Bức trang ấy lúc nãy người vợ đã xem qua. Bà bực bội nói: “Ông đứng đó làm gì vậy? Sao không đi tìm bức tranh của con mình?”. Người chồng quay sang nhìn vợ: “Đây là tranh của con mình nè, nó quên ký tên trên bức tranh”.

Trong cuộc sống, có người chỉ lo chạy băng băng nên đã không thể tìm thấy thứ mình cần tìm, đánh mất cơ hội được thưởng thức hoa nở hai bên đường.

Sưu tầm

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Truyện ngắn : CHÓ (Tác giả : JULIE )

 Nguồn: Những câu chuyện của Julie.

“Ẳng ẳng ẳng”- Con Rô chỉ kêu được chừng ấy tiếng là đã bị cái thòng lọng sít chặt vào cổ. Trên chiếc xe Wave Trung Quốc cũ tồi tàn, hai thằng nghiện đang ra sức lôi nó đi sền sệt trên đường. Nó kinh hoàng vùng vẫy thoát chạy. Nhưng ác nghiệt là càng vùng vẫy thì cái thòng lọng lại càng sít chặt hơn, bóp nghẹn cổ họng làm nó đứt từng đoạn hơi không thể nào thở được. Thằng nghiện ngồi sau vung tay kéo mạnh.Cả thân người con Rô mài sát xuống mặt đường,từng thớ da thịt bị xé toang.Thòng lọng càng lúc càng sít chặt. Tròng mắt con Rô tái nhợt đi.

“Trời ơi con Rô bị bắt rồi”- Tiếng Mẹ nó thất thanh vang lên . “ Bớ người ta trộm chó, trộm chó”.

Nó nhìn thấy Mẹ rồi. Từ đằng xa Mẹ nó luôn miệng kêu cứu vừa gắng sức tuyệt vọng đuổi theo . Tiếng la hét hỗn loạn.Tiếng chân người rầm rập.

Thằng nghiện kéo mạnh sợi dây lần nữa.

" Ặc ặc…” Giờ con Rô không thể kêu thành tiếng mà chỉ có thể ú ớ những âm thanh " ặc ặc” trong cổ họng. Lưỡi nó thè ra, nước dãi chảy dài. Thằng nghiện cầm một đầu dây kéo bổng con Rô lên. Cả người con Rô treo lơ lửng như bị án hành hình treo cổ. Con Rô gần như ngất lịm. Nó bị kẹp chặt giữa hai thằng nghiện. Một cái bao vải hôi hám nhanh chóng trùm xuống toàn thân con Rô. Chung quanh nó mọi vật giờ tối đen. Thằng cầm lái rú ga lên.Chiếc Wave Trung Quốc vụt thoát ra khỏi con hẻm

Trong cái bao vải lùng nhùng, tinh thần con Rô bị kích động tột độ. Nó nhớ trước đây vào mỗi buổi chiều, nó vẫn thường được Mẹ chở vòng vòng ra phố dạo mát. Tinh thật. Chỉ cần thấy Mẹ xỏ đôi dép, với tay đội lên đầu chiếc mũ bảo hiểm, là nó đã cong mình nhảy phóc lên yên xe chờ đợi. Cái lưỡi tươi hồng cứ hừng hực thè ra, cái đuôi to xòe đầy lông rối rít quẫy qua quẫy lại theo kiểu bảo “ Mẹ ơi con đã sẳn sàng rồi nhé” . Bây giờ nó cũng đang trên một chiếc xe, cũng đang chạy ngoài đường, nhưng không phải là để cùng Mẹ ra phố dạo mát nữa

--------

Chiếc Wave Trung Quốc dừng lại trước một căn nhà cũ kỹ. Con Rô bị quẳng mạnh xuống đất.Thằng nghiện mở bao vải, túm cổ cổ con Rô lôi ra ngoài

- Em này mua vào được bao nhiêu ? Thằng nghiện hỏi một mụ đàn bà to béo đang đợi sẳn ở đó

- 300 ngàn .Mụ béo trả lời

- Rẻ thế. Chó đẹp như thế này

- Không bán thì biến mẹ mày đi . 300 ngàn là được giá lắm rồi đấy

Con Rô nghe tiếng thằng nghiện lầm bầm chửi thề, rồi nghe tiếng những tờ tiền loẹt xoẹt người ra trao cho nhau.
Con Rô ngơ ngác nhìn chung quanh. Bên trong ngôi nhà xập xệ có rất nhiều dãy chuồng chó đặt san sát nhau. Mùi chó xông lên nồng nặc

- Đến đây !

Con Rô giật mình nghe tiếng người đàn bà to béo the thé sau lưng. Nó sợ hãi co rúm lùi vào sát mép tường

- Lại đây tao tắm cho sạch sẽ

Đừng hòng ai đụng vào người con Rô ngoại trừ Mẹ của nó . Con Rô vừa thụt lùi, vừa nhe răng gầm gừ hăm họa. Mụ béo với tay lấy cây roi to đặt ở góc nhà. Mụ thản nhiên nhìn vào con chó khốn khổ. Mụ tiến thêm bước nữa. Con Rô vẫn nhe răng gầm gừ

- Bốp !

Con Rô choáng váng, hai mắt nó hoa lên

- Bốp , bốp !

Mụ béo vung cây roi lên quất thẳng vào Rô. Một roi giáng vào đầu, hai roi còn lại quất vào thân nó đau điếng

- Ẳng ẳng ẳng…

Thừa lúc con Rô đang oằn mình vì đau lẫn sợ hãi, Mụ béo lấy cái rọ khớp nhanh vào mõm con Rô, kéo hai chân trước của nó đang khụy xuống, lôi sền sệt vào nhà tắm
" Nhìn là biết chó cưng rồi. Nhưng cưng gì đập vài cây thì cũng sẽ quen thôi " .Mụ béo cầm từng ca nước xối thẳng lên người con Rô vừa lãi nhãi. Nó ngạt nước vùng vẫy sặc sụa. Nước tạt vào mắt cay xè. Nước chảy tràn cả vào hai lỗ mũi. Mụ béo túm lấy đầu con Rô đè chặt xuống sàn , tay kia vốc từng cụm xà bông chà lấy chà để

Rô rên ư ử trong cổ họng. Mẹ không bao giờ tắm cho Rô theo kiểu như vậy . Không như vầy đâu. Trước mỗi lần tắm, Mẹ vẫn thường dụ Rô bằng cách bế gọn nó vào lòng, gãi gãi vào phía dưới cổ- nơi mà Mẹ biết nó khoái trá nhất.Từng ngụm nước, từng ngụm nước một Mẹ sẽ vuốt lên đám lông dày và mượt của Rô. Vì Mẹ biết Rô sợ nước lắm. Ừ, mà chó mèo nào lại không sợ nước nhỉ. Và khi được Mẹ lau khô, nó hay thể hiện cái sự sung sướng của mình bằng cách nằm ngữa ra chổng bốn chân lên trời, lưng cứ cựa qua cựa lại trên tấm khăn bông trắng muốt. “ Gái lứa gì mà nằm kỳ thế con”, những lúc ấy Mẹ nó hay nói vậy

----------

Sau khi được tắm rửa sạch sẽ, con Rô bị tống vào lồng sắt khuất trong góc nhà. Trong lồng cũng đang có một con chó - không rõ là giống gì, chỉ biết cái mõm nó hơi dài dài, còn toàn thân thì lông chổ trắng chổ đen nhìn y như con bò sữa vậy.

- Xin chào.Con kia chủ động lên tiếng trước.Mới vào à?

- Tôi không vào. Tôi bị bắt cóc. Rô trả lời

- Hahaha. Con chó lạ cười sặc sụa. Vẫn còn sức để lý lẽ nhỉ. Tên gì đấy?

- Tôi tên Rô

Con chó lạ lướt nhanh nhìn Rô .Mắt nó đột ngột dừng lại ở phần giữa hai chân sau của Rô rồi kết luận:
- Chó cái à? Đây đực nhá

Trời ơi, sao trên đời lại có loại chó trơ trẽn đến thế nhỉ. Rô đỏ mặt ngoảnh đi nơi khác

Bây giờ thì nó mới bình tĩnh hơn để quan sát kỹ “ căn phòng” mới của mình. Nó đang ở trong một cái chuồng sắt cũ kỹ hoen gỉ. Cái lớp sàn dưới chân thì hôi hám, cáu đen bẩn thỉu đến tởm lên được. Trước giờ nơi nào con Rô nằm ngủ cũng đều được Mẹ quét dọn vô cùng sạch sẽ. Thỉnh thoảng Mẹ nó còn xịt lên người Rô những mùi nước hoa mà cô yêu thích. Những khi ấy con Rô vô cùng khó chịu .Nó thầm nghĩ “ Hây da, ở đâu ra cái thứ mùi kinh khiếp đến thế nhỉ. Đây là đây chỉ thích nước hoa mùi cục xương thôi ! ”. Và những lúc trái ý như vậy, nó cứ giận dỗi nằm è ra bỏ ăn bỏ uống, làm Mẹ nó cứ sốt vó phát hoảng lên tưởng nó bị gì

Rô liếc mắt nhìn về phía con chó lạ. Gã đang nghịch ngợm với mấy con bọ chét từ trong đám lông rậm của gã bò ra. Gớm thật.Con Rô bỉu môi, rồi hỏi:
- Vậy còn anh tên gì ?

- Không có tên. Con chó lạ lờ đi cái bỉu môi của Rô, vẫn cắm cúi nghịch nghịch cùng bọn bọ chét

- Vậy chủ anh gọi anh bằng gì? Rô ngạc nhiên

- Không có chủ

Phát chán. Rô uể oải:
- Thôi được. Tôi sẽ gọi anh bằng Mõm dài vậy

----------

“Ăn cơm !”. Tiếng mụ béo the thé vang lên

Mấy con chó chuồng bên cạnh lục tục đứng lên vẫy đuôi mừng rỡ. Mõm dài cũng vẫy vẫy đuôi mừng rỡ. Đến giờ thì Rô mới sực nhớ cả ngày nay nó chưa hề ăn gì. Mới sáng trong lúc đợi Mẹ pha cho phần sữa, nó chạy ra đường chơi thì đã xảy ra sự việc này. Phần ăn đựng trong hai cái bát nhựa được quẳng vào trong chuồng cho Rô và Mõm dài. Bụng đói cồn cào, con Rô lao tới nhưng rồi nó khựng lại, đưa mũi ngửi ngửi. Gì thế này? Đây cũng gọi là thức ăn sao? Một nhúm cơm ôi thiu đã bốc mùi được trộn vào ít nước cá mặn chát. Không, Ở nhà không bao giờ Rô ăn uống như vậy. Nó đã từng ngoe nguẩy dùng mõm ủi tràn cả bát cơm ra ngoài chỉ vì hôm ấy Mẹ trộn nhiều cá quá, trong khi Rô chỉ thích ăn thịt, mà phải là thịt được băm nhuyễn cơ. Và tất cả bát ăn của Rô luôn được Mẹ chùi rửa cẩn thận trước khi trộn thức ăn vào. Mẹ hay nói “ Mẹ ăn thế nào thì Rô cũng phải y như vậy” .

Trong lúc con Rô khịt khịt mũi khinh bỉ bỏ qua phần cơm bẩn, thì nó vô cùng kinh ngạc khi bên cạnh Mõm dài lại đang chúi đầu vào bát ăn lấy ăn để. Thậm chí khi bát cơm đã cạn, Mõm dài còn thèm thuồng liếm sạch những hạt cơm thừa dính đầy trên mép. Nó quay qua nhìn Rô :
- Ăn đi cô em. Lúc mới vào đây anh cũng phát tởm với thứ thực phẩm này. Nhưng rồi cũng phải chịu thôi. Cái đỏng đảnh của cô em không chiến thắng được cái đói đâu

Rô mếu máo:
- Nhưng đây là đâu? Tại sao tôi lại bị bắt vào đây?

- Đây là nhà để chứa chó. Mõm dài nằm ưỡn ra gãi gãi cái bụng căng tròn, mắt lim dim chậm rãi giải thích. Tất cả chó bị bắt cóc, người ta sẽ đưa về đây. Sau đó họ chờ gia đình bị mất chó đến liên lạc xin chuộc đem về

- Vậy Mẹ tôi có đến đây để chuộc tôi về không?

- Cũng tùy- Mõm dài nhún vai. Có người tìm mãi không ra chó bị lạc, nản quá nên nhiều lúc bỏ luôn cũng không chừng

- Vậy nếu chủ bỏ rơi, số phận chúng ta sẽ ra sao? Con Rô hoang mang

- Thì đem ra chợ Chó bán cho những ai muốn mua chó kiểng về nuôi. Mõm dài thản nhiên

-Không. Con Rô hét lên. Tôi không về với ai cả, tôi chỉ ở với Mẹ tôi thôi

- Câm mồm lại đi. Mõm dài tức giận quát lên .Nó dí sát mũi vào mặt con Rô- Qúa sức chịu đựng của anh rồi đấy nhá. Đã vào đây thì quên cái thói tiểu thư đi. Nói cho cô em biết, cô em quá là may mắn khi khoác lên người bộ mác chó kiểng đấy. Vì người ta chỉ mua đi bán lại chó kiểng mà thôi. Chứ nếu cô em là chó thịt, thì giờ đã nằm phanh thây trong quán Cầy tơ 7 món rồi

Rô sững người , toàn thân nó run lẩy bẩy. Rồi như hiểu ra số phận hiện tại của mình, nó cúi gầm mặt xuống tuyệt vọng. Mãi một lúc sau nó mới cất giọng thê thảm:
- Em nhớ Mẹ em lắm. Em mong Mẹ sẽ tìm chuộc em về. Còn anh, khi nãy anh nói anh không có chủ là sao? Anh là chó hoang à?

- Thật ra là có, nhưng tao không coi đó là chủ. Mõm dài đáp gọn lỏn

- Sao thế? Con Rô ngạc nhiên

- Chủ tao là một thằng say xỉn. Nó vẫn thường đánh đập tao mỗi khi lên cơn say xỉn. Có hôm nó cột tao dưới trời nắng chang chang rồi cứ thế cầm cây quất vào tao túi bụi. Tao càng rên la thì nó càng khoái trá. Rên la càng nhiều khoái trá càng nhiều.Rồi có khi nó bỏ tao chết rũ mấy ngày liền không có lấy một hạt cơm.Tao không bao giờ quay về với nó đâu

- Đừng thù hận như vậy anh. Rô ra sức giảng giải. Anh biết không, Mẹ thỉnh thoảng vẫn đánh mỗi khi em hư đấy. Nhưng em không bao giờ giận Mẹ đâu

Mõm dài liếc nhìn Rô cười khẩy:
-Thế à ? Thế Mẹ em có bao giờ thèm rượu thiếu mồi đến mức phải túm lấy em để giết thịt em chưa?

- Anh …anh…nói gì ? Rô lắp bắp

- Ừ, có một lần lên cơn thèm thịt chó, hắn ta đã tìm cách túm lấy anh để đem đi giết thịt. Anh vùng chạy thoát được. Anh cứ chạy mãi, chạy mãi…cho đến khi “ may mắn” lọt vào tay một thằng trộm chó chuyên nghiệp

- Bị bắt mà anh nói là may mắn à?

- Ừ. Vì dẫu có chết dưới tay ai, cũng không bao giờ đau đớn bằng bị chính người chủ của mình giết thịt phải không em?

Con Rô thắc mắc tiếp:
- Nhưng anh là chó kiểng thì sao chủ lại giết thịt anh được. Anh bảo người ta chỉ bán chứ không ăn thịt chó kiểng mà ?

Mõm dài nhìn xa xăm, mắt nó rực lên một ánh thù sắc lạnh :
- Khi cái lòng nhân trong một con người không còn, thì họ còn ăn cả thịt đồng loại của mình, chứ nói gì chuyện phân biệt chó kiểng hay chó không kiểng hả em ?

Con Rô ngồi lặng thinh, không biết phải hỏi thêm gì

-----------

Chợ chó sáng nay vô cùng nhộn nhịp. Con Rô được chải chuốt tinh tươm sạch sẽ để có thể thu hút khách hàng một cách bắt mắt nhất. Nhiều kẻ qua người lại chỉ trỏ nhìn ngắm Rô , rồi bàn tán nhận xét lào xào . Nó không quan tâm, nó chỉ đang mong được nhìn thấy Mẹ của nó. Không biết giờ này Mẹ có đang lang thang đến từng chợ Chó để tìm nó về hay không

- Xin lỗi tôi đang tìm một con chó lông xám pha vàng . Nó thấp cỡ chừng này.Nó bị bắt mất sáng sớm hôm qua

Tim con Rô đập mạnh. Đúng rồi, đó là giọng nói của Mẹ. Mẹ nó đang đứng ở gian hàng ngay sát bên cạnh đây

- Gâu gâu gâu. Con Rô sủa to lên

Hình như Mẹ nó không nghe, cũng không nhìn thấy nó. Chợ đông người quá. Mà chó hôm nay cũng nhiều nữa.Thật là khó để nhận biết ra nhau

- Gâu gâu gâu ... Con Rô lồng lộn điên cuồng. Nó muốn bẻ tung từng sợi sắt để lao ngay đến chủ của mình

Mẹ của nó và ông chủ cửa hàng bên cạnh vẫn đang trao đổi với nhau. Hình như ông ấy đã nói điều gì đó làm cho cô thất vọng. Mắt cô đỏ hoe. Cô buồn bã dắt xe quay ra

“Không, Mẹ ơi đừng đi”. Trong nỗi tuyệt vọng đau đớn khôn cùng, nó không còn sủa nữa mà gầm lên như một con dã thú. Nó sẽ không đòi Mẹ phải pha sữa vào mỗi buổi sáng, không cần ăn thịt băm nhuyễn,cũng không cần Mẹ phải xức cho nó nước hoa mùi cục xương. Nó chỉ cần lao vào vòng tay của người chủ ấy để được làm một con chó trung thành nhất thế gian này .Cặp mắt nó long lên sòng sọc , tóe lửa đầy hoang dại. Cần phải thoát ra khỏi cái lồng sắt chật chội này. Nó cần gặp Mẹ nó.

” Mẹ ơi đừng đi”- con Rô gầm lên thống thiết lần nữa.

Mẹ Rô giật mình. Cô hướng về nơi phát ra âm thanh kỳ lạ ấy…Trời ơi, không thể tin vào mắt mình, Rô kia rồi. Cô gần như quẳng cả xe để chạy về phía nó.
- Ôi, con chó này này, tôi đang đi tìm con chó này này. Cô nói như hét với người chủ cửa hàng

Rô mừng rỡ cuống quít chạy tới chạy lui lăng xăng . Mẹ đã nhìn thấy Rô rồi. Nó đang chờ đợi được Mẹ bế ra. Giờ thì trở về nhà , phải trở về nhà thôi .Nhưng còn Mõm dài? Rô ngoái đầu nhìn lại. Đằng kia Mõm dài cũng đang được một cặp vợ chồng ghé vào hỏi giá. Không biết đó có sẽ là những người chủ mới của nó hay không …

( Nếu thích mời bạn SHARE nhé )

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015

Một câu chuyện hay liên quan đến sự kiện 11.9 ở Mỹ

Lời kể của một tiếp viên trên chuyến bay Delta 15, viết theo dòng sự kiện 11/9.
 
Buổi sáng thứ Ba ngày 11/9, chúng tôi rời Frankfurt được khoảng 5 tiếng và đang bay ngang qua Bắc Đại Tây Dương.
Đột nhiên tấm rèm mở ra và tôi được gọi lên buồng lái gặp cơ trưởng.
Ngay khi bước vào đó, tôi thấy ngay là tất cả mọi người đều mang vẻ mặt “có chuyện lớn”. Cơ trưởng đưa tôi một mẩu tin nhắn in trên giấy. Mẩu tin được gửi từ văn phòng hãng Delta tại Atlanta, có nội dung ngắn gọn: “Tất cả đường hàng không ngang qua địa phận của nước Mỹ đều bị đóng, áp dụng với tất cả các chuyến bay thương mại. Hãy hạ cánh KHẨN CẤP xuống sân bay gần nhất. Thông báo điểm đến cho chúng tôi.”
Không ai giải thích thêm về ý nghĩa của mẩu tin. Chúng tôi biết rằng đó là một tình thế nghiêm trọng và chúng tôi cần tìm điểm đỗ trong đất liền ngay lập tức. Cơ trưởng xác định được sân bay gần nhất ở cách chúng tôi 400 dặm, ở Gander, Newfoundland, Canada.
Ông ta gửi tới phòng điều khiển không lưu của Canada một yêu cầu đổi đường bay và lập tức nhận được chấp thuận - mà không hề có câu hỏi nào. Tất nhiên chúng tôi liền nhận ra ngay rằng yêu cầu của mình đã được thông qua không một chút lưỡng lự.
Trong khi đội bay chuẩn bị cho việc hạ cánh, một tin nhắn khác đến từ Atlanta cho biết về vụ khủng bố xảy ra ở khu vực New York. Vài phút sau, tin nhắn tiếp theo nói đến vụ bắt cóc máy bay.
Chúng tôi quyết định NÓI DỐI với hành khách trong khi còn đang bay. Chúng tôi nói rằng máy bay có một trục trặc nhỏ và cần hạ cánh xuống sân bay gần nhất ở Gander để kiểm tra.
Chúng tôi hứa sẽ cung cấp thêm thông tin sau khi hạ cánh. Rất nhiều lời xì xào từ phía hành khách, nhưng chẳng có thêm tin gì mới.
40 phút sau, chúng tôi hạ cánh ở Gander. Giờ địa phương ở Gander khi đó là 12:30 trưa, tức là 11 giờ sáng theo giờ Mỹ. Ở đó đã có khoảng 20 máy bay khác đến từ khắp nơi trên thế giới và đều đang trên đường đến Mỹ.
Khi cho máy bay đỗ xong, cơ trưởng đưa ra thông báo: “Thưa quý vị, chắc hẳn mọi người đang thắc mắc liệu có phải là những chiếc máy bay kia cũng gặp trục trặc giống chúng ta. Thực tế là chúng ta có mặt tại đây vì một lý do khác.”
Rồi với những thông tin ít ỏi mà chúng tôi có được, ông giải thích tình thế đang xảy ra ở Mỹ. Nhiều tiếng thở mạnh và những cái nhìn nghi ngờ, không tin. Cơ trưởng tiếp tục thông báo là bộ phận điều khiển mặt đất của Gander yêu cầu chúng tôi vẫn phải sẵn sàng bay.
Chính phủ Canada đứng ra chịu trách nhiệm về tình trạng của chúng tôi và không ai được phép rời khỏi máy bay. Không ai bên ngoài được đến gần bất cứ chiếc máy bay nào. Chỉ có cảnh sát sân bay được đi kiểm tra quanh máy bay theo lịch, họ nhìn qua tình trạng của chúng tôi rồi lại đi sang từng máy bay khác.
Khoảng một tiếng sau đó, có thêm rất nhiều máy bay hạ cánh xuống Gander. Cuối cùng tổng số là 53 máy bay đến từ khắp nơi trên thế giới, trong đó 27 cái là máy bay thương mại của Mỹ. Cùng lúc đó, vài mẩu tin phát ra từ radio trên máy bay, nhờ đó chúng tôi mới biết là có máy bay đâm vào tòa nhà WTC ở New York và vào Lầu năm góc ở DC.
Mọi người thử dùng điện thoại di động, nhưng không được do khác hệ thống di động ở Canada. Vài người có sóng, nhưng chỉ gọi được đến tổng đài Canada và nghe thông báo rằng mọi đường dây đến Mỹ đều bị khóa hoặc tắc nghẽn.
Vào buổi tối, thỉnh thoảng có các bản tin cho biết tháp đôi WTC đã sụp đổ hoàn toàn và chiếc máy bay thứ 4 bị bắt cóc đã rơi. Giờ đây mọi hành khách đều bị xúc động và vô cùng mệt mỏi, nếu như không muốn nói là bị hoảng sợ. Nhưng ai nấy đều thể hiện sự bình tĩnh lạ thường.
Chúng tôi chỉ còn biết dõi mắt qua cửa sổ để nhìn 52 chiếc máy bay kia và biết rằng mình không phải là những kẻ duy nhất mắc kẹt trong hoàn cảnh khó khăn này.
Trước đó chúng tôi đã được thông báo là mọi người sẽ được ra khỏi máy bay, nhưng phải theo lần lượt từng máy bay một. Lúc 6 giờ chiều, sân bay Gander cho biết là 11 giờ sáng hôm sau mới đến lượt máy bay của chúng tôi. Hành khách không vui chút nào, nhưng họ đành phải chấp nhận điều này mà không xì xào nhiều và bắt đầu chuẩn bị dành cả đêm trên máy bay.
Gander hứa rằng sẽ cung cấp dịch vụ y tế nếu cần, nước, và dịch vụ vệ sinh. Họ đã giữ đúng lời hứa.
May sao, chúng tôi không gặp phải vấn đề gì cần đến hỗ trợ y tế. Có một phụ nữ trẻ mang thai 33 tuần, chúng tôi đã chăm sóc cô ấy RẤT tốt. Buổi đêm trôi qua mà không có vấn đề gì mà dù chỗ ngủ không được thoải mái cho lắm.
Khoảng 10 giờ 30 sáng ngày 12, một loạt xe buýt của trường học xuất hiện. Chúng tôi xuống máy bay và được đưa tới sảnh đến để làm thủ tục hải quan và nhập cảnh, rồi đăng ký với Hội Chữ Thập Đỏ.
Sau đó, chúng tôi (ê kíp của chuyến bay) phải tách khỏi hành khác. Chúng tôi được xe tải đưa đến một khách sạn nhỏ. Chúng tôi không biết hành khách của mình đi đâu.
Qua Hội Chữ Thập Đỏ, chúng tôi được biết thị trấn Gander có dân số khoảng 10.400 người và hiện phải chăm lo cho 10.500 hành khách từ tất cả các máy bay hạ cánh khẩn cấp xuống Gander!
Họ đề nghị chúng tôi cứ nghỉ ngơi tại khách sạn, họ sẽ liên hệ lại khi các sân bay ở Mỹ mở cửa trở lại, nhưng chúng tôi chẳng thể hi vọng họ sẽ sớm gọi mình. Chỉ khi vào khách sạn và bật TV lên, chúng tôi mới biết toàn cảnh vụ khủng bố ở quê nhà vốn đã xảy ra từ 24 giờ trước đó.
Bấy giờ, chúng tôi có thật nhiều thời gian rảnh và nhận ra rằng người dân Gander vô cùng thân thiện. Họ bắt đầu gọi chúng tôi là “plane people” (những người từ máy bay). Chúng tôi được hưởng sự tiếp đãi của họ, khám phá thị trấn Gander và có một thời gian thật tuyệt vời ở đây.
Hai ngày sau, chúng tôi nhận được cuộc gọi và được đưa ra sân bay Gander. Trở về máy bay, chúng tôi gặp lại hành khách và được biết họ đã làm gì trong hai ngày qua. Những điều được biệt thật là... trên cả tuyệt vời.
Thị trấn Gander và các cộng đồng xung quanh (trong bán kính 75 km) đã cho tạm dừng hoạt động của tất cả các trường trung học, các khu sảnh, các nhà nghỉ và tất cả những địa điểm rộng rãi khác. Họ sắp xếp lại các nơi này thành những khu nhà nghỉ tập trung dành cho các vị khách bị mắc kẹt. Có khu mắc võng, có khu trải chiếu với túi ngủ và gối. TẤT CẢ học sinh trung học được yêu cầu tình nguyện tham gia trông nom “khách khứa”.
218 hành khách của chúng tôi lưu trú tại một trường trung học trong một thị trấn tên là Lewisporte, cách Gander khoảng 45km. Nếu có phụ nữ nào muốn được ở khu vực “women-only” (chỉ dành cho nữ) thì cô ấy cũng được sắp xếp như ý. Các gia đình được ở cùng nhau. Hành khách cao tuổi được đưa về các nhà riêng. Bạn có nhớ cô gái trẻ mang thai không? Cô ấy được đưa về nhà riêng của một gia đình ở ngay đối diện một Trạm Cấp Cứu 24h.
Ngoài ra, nếu (trong số khác) có người cần, một nha sĩ cùng với y tá nam và y tá nữ sẽ có mặt ngay. Điện thoại và email kết nối sang Mỹ và các nước khác cũng được cung cấp mỗi ngày một lần.
Ban ngày, các vị khách được mời “đi tham quan”. Có người đi du thuyền dọc theo sông và các bến cảng. Có người đi dạo trong các khu rừng của địa phương.
Các tiệm bánh luôn mở cửa và làm bánh mỳ tươi cho khách. Đồ ăn được người dân nấu tại nhà và mang đến các ngôi trường. Mọi người được đưa tới các nhà hàng, quán ăn mà họ muốn, và được mời những bữa cơm ngon tuyệt. Ai cũng được phát phiếu giặt để dùng tại các tiệm giặt trong vùng, bởi vì đồ đạc của họ để cả trên máy bay rồi.
Nói cách khách, mọi thứ cần thiết đều được cung cấp đầy đủ tới những vị khách bị mắc kẹt.
Những chuyện đó, hành khách vừa khóc vừa kể với chúng tôi. Khi họ được thông báo rằng các sân bay ở Mỹ đã mở trở lại, họ được đưa ra sân bay rất đúng giờ, không thiếu một ai, không ai bị muộn. Hội Chữ Thập Đỏ địa phương có đầy đủ thông tin về từng người, ai đang ở đâu, ai cần lên máy bay nào và khi nào máy bay đó cất cánh. Họ kết hợp làm mọi việc rất tốt. Hoàn toàn trên cả tuyệt vời!
Khi hành khách trở về máy bay, cứ như là họ vừa cùng đi chơi trên một chuyến du thuyền vậy. Mọi người biết tên nhau, kể cho nhau nghe về thời gian ở đó xem ai có câu chuyện ấn tượng và vui hơn.
Chuyến bay của chúng tôi đến Atlanta như thể một chuyến được bao trọn gói cho một bữa tiệc vậy. Đội bay chỉ việc tránh sang một bên. Thật phi thường!
Các hành khách trở nên gắn bó và gọi nhau bằng tên thân mật, trao đổi số điện thoại, email, địa chỉ. Và rồi một chuyện hiếm thấy đã xảy ra!
Một trong số hành khách tìm tôi và xin được dùng hệ thống phát thanh để tuyên bố một điều. Chúng tôi không bao giờ cho phép cả, nhưng hôm đó thì khác. Tôi đáp ngay “Vâng, tất nhiên rồi!” và đưa ngay micro cho ông ấy. Ông cầm lấy chiếc micro và cất lời nhắc lại những trải nghiệm của mọi người trong mấy ngày qua. Ông nhắc họ về sự tiếp đãi mà họ đã nhận được từ những người hoàn toàn xa lạ. Tiếp theo, ông nói rằng bản thân mình muốn làm điều gì đó để đáp lại lòng tốt của những người dân Lewisporte.
Ông nói, ông sẽ thành lập một quỹ tín thác lấy tên DELTA 15, số hiệu chuyến bay của chúng tôi. Mục đích của quỹ này là cấp học bổng cho các học sinh trung học của Lewisporte. Ông kêu gọi các khoản quyên góp dù lớn dù nhỏ từ các hành khách khác.
Rồi chúng tôi nhận được một tờ giây ghi danh sách các khoản quyên góp, tên, số điện thoại và địa chỉ. Tổng số tiền quyên góp đượclà hơn 14.000 đô la!
Người đàn ông đó, một bác sĩ y khoa, người vùng Virginia, hứa sẽ thu thập các khoản quyên góp và bắt tay ngay vào lo các thủ tục hành chính cho quỹ học bổng. Ông cũng nói rằng sẽ gửi bản đề xuất tới Delta Corporate để mời họ đóng góp.
Khi tôi viết bài này, quỹ tín thác đó đã lớn hơn 1,5 triệu đô la và hỗ trợ việc học đại học cho 134 sinh viên.
Một câu chuyện thật “cool” đấy nhỉ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng trên thế giới có bao nhiêu là người có ích. Và những kẻ không giúp được ai ắt phải sống áp lực nhiều lắm.

Sưu tầm trên net.

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

TÔI KHÙNG CHỨ TÔI ĐÂU CÓ NGU

Một anh tài xế xe tải làm công việc thường ngày giao hàng cho một bệnh viện tâm thần, đang đậu xe bên cạnh một ống cống nước.
Lúc chuẩn bị rời bệnh viện, anh nhận thấy có một bánh xe bị xì hơi. Anh kích chiếc xe tải lên và tháo bánh xe xì hơi để thay vào đó một bánh xe dự phòng.
Lúc sắp sửa gắn bánh xe mới vào, đột nhiên anh làm rơi cả bốn chiếc bù lon xuống ống cống nước. Anh không thể nào vớt những chiếc bù lon ra khỏi ống cống được, và bắt đầu hoảng lên vì không biết phải làm gì.
Ngay lúc đó, một bệnh nhân đi ngang qua và hỏi anh tài xế tại sao trông anh có vẻ hốt hoảng như vậy. Người tài xế tự nghĩ, bởi vì mình mà còn không làm được huống gì cái gã điên này, nên để gã ta đi cho khuất mắt, người tài xế xe tải nói sơ qua tình hình và đưa một cái nhìn thất vọng.
Người bệnh nhân cười anh tài xế và nói:
“Chỉ mỗi cái việc đơn giản như vậy mà anh còn không cách nào làm được. Không lạ gì anh sinh ra chỉ làm cái nghề tài xế xe tải để sống”.
Người tài xế lấy làm ngạc nhiên khi nghe lời nhận xét như vậy từ một gã tâm thần.
“Đây là cái anh có thể làm”, gã tâm thần nói…
Trước khi đọc tiếp, các bạn thử nghĩ giùm một giải pháp giúp anh tài xế xem giải pháp của bạn có hay hơn của người bệnh tâm thần không?
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
“Tháo một cái bù lon từ mỗi trong ba bánh xe kia và gắn vô cái bánh xe này. Rồi lái xe xuống cửa tiệm gần nhất và thay những cái bù lon còn thiếu vô. Đơn giản quá phải không anh bạn?”
Người tài xế quá cảm kích với lối giải quyết nhanh chóng này liền hỏi người bệnh:
“Anh quá giỏi và thông minh như vậy sao lại có mặt ở cái bệnh viện tâm thần này nhỉ?”
Người bệnh trả lời:
“Anh bạn ạ! Tôi ở đây bởi vì tôi khùng chứ không phải tôi ngu”.

---
Chẳng có gì ngạc nhiên, có nhiều người, thái độ chẳng khác anh tài xế xe tải, cứ nghĩ rằng người khác toàn là kẻ ngu hơn mình một cái đầu.
Bởi vậy, các bạn ạ, mặc dầu tất cả các bạn được học hành tử tế và thông minh, nhưng cứ nhìn xem, có thể có nhiều gã điên quanh nhà và chỗ làm của chúng ta. Họ có thể cho bạn nhiều cách giải quyết nhanh chóng và vượt qua cả sự khôn ngoan mà chúng ta tưởng mình có.
 Sưu tầm

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

BÌNH THẢN TRƯỚC THỊ PHI CUỘC SỐNG

Vị Tổng giám đốc gọi hắn lên và hỏi chuyện:
- Tôi thấy cậu cũng đứng đắn, chững chạc và rạch ròi. Vậy sao trong công ty vẫn có lời ra tiếng vào, dị nghị đàm tếu thế?
Hắn trả lời:
- Thưa anh, trời nắng hạn cả tuần nay, đang trưa nắng gắt bỗng đổ trận mưa rào, người nông dân mừng rỡ ra mặt vì ruộng đất thoát khỏi hạn hán, kẻ làm nghề rửa xe hớn hở vì khách rửa xe đông, nhưng những người đang trên đường thì lại ghét vì đường bẩn và mưa ướt người.
Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ.
Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn bản thân em cũng đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.
Cho nên em nghĩ rằng: Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Cấp trên nghe lời thị phi thì nhân viên bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán.
Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không rướm máu.
Cho nên cứ an nhiên mà sống thôi!
(sưu tầm)

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

CÂU CHUYỆN NGƯỜI ĂN MÀY

Một người ăn mày đến trước một trang viên, gặp nữ chủ nhân để ăn xin. Người ăn mày này rất tội nghiệp, cả cánh tay cũng bị cụt, tay áo trống trải đung đưa, người nào trông thấy cũng đều khẳng khái bố thí cho. Tuy nhiên, vị chủ nhân này lại không hề khách khí, chỉ ra đống gạch trước cửa nói với người ăn mày:
- “Ngươi giúp ta chuyển đống gạch này ra nhà sau đi”.
Người ăn mày giận dữ nói:
- “Tôi chỉ có một tay, bà còn nhẫn tâm bảo vác gạch. Không muốn cho thì thôi vậy, cần chi phải trêu ghẹo người khác ?”
Vị chủ nhân không chút nổi giận, cúi người xuống bắt đầu dọn gạch. Bà ta cố ý chỉ dùng một tay để chuyển, sau đó bà nói:
- “Ngươi thấy đấy, không phải chỉ dùng hai tay mới có thể sống được. Ngươi có thể làm, vậy tại sao lại không làm chứ ?”.
Người ăn mày lặng người đi, hắn ta nhìn vị nữ chủ nhân với ánh mắt kỳ dị, trái cổ nhô nhọn giống như một quả trám chuyển động lên xuống 2 lượt. Cuối cùng, hắn cúi người xuống, dùng cánh tay còn lại bắt đầu chuyển gạch. Một lần chỉ có thể chuyển đi hai viên gạch. Hắn chuyển như thế đúng hai tiếng đồng hồ thì hết đống gạch. Mệt, hắn thở như bò kéo xe, trên mặt dính đầy bụi, mấy chòm tóc rối bị mồ hôi ướt dính xéo trên góc trán.
Vị nữ chủ nhân đưa cho người ăn mày một cái khăn lông trắng như tuyết. Người ăn mày đón lấy lau mặt và cổ một lượt rất kỹ, chiếc khăn lông trắng đã biến thành chiếc khăn lông đen. Người phụ nữ lại đưa cho hắn 20 đô-la, người ăn mày cảm kích nói:
- “Cảm ơn bà”.
- “Ngươi không cần cảm ơn ta, đây là tiền công ngươi kiếm được dựa vào sức lực của mình”.
Người ăn mày nói:
- “Tôi sẽ không quên bà, để cho tôi giữ làm kỷ niệm vậy”.
Nói xong, hắn cúi người chào thật thấp và sau đó lên đường.
Qua nhiều ngày sau lại có một người ăn mày khác đến trang viên này. Người phụ nữ đó lại dẫn người ăn mày vào nhà sau, chỉ đống gạch, và nói:
- “Chuyển đống gạch này ra trước nhà, ta sẽ trả cho ngươi hai mươi đô-la”.
Người ăn mày với hai tay còn nguyên vẹn này bỏ đi, không biết là do không thèm 20 đô-la hay do điều gì khác.
Người con của người phụ nữ không hiểu, liền hỏi mẹ:
- “Lần trước mẹ kêu ăn mày chuyển đống gạch này từ trước nhà ra sau nhà. Lần này mẹ lại kêu ăn mày chuyển gạch từ sau nhà ra trước nhà. Rốt cuộc mẹ muốn đống gạch ở sau nhà hay là ở trước nhà ?”.
Người mẹ nói với con rằng:
- “Gạch đặt trước nhà hay sau nhà đều như nhau, nhưng chuyển hay không chuyển, đối với người ăn mày mà nói, thì lại không giống nhau”.
Sau này cũng có mấy người ăn mày đến xin ăn, đống gạch đó được chuyển đi mấy lượt.
Vài năm sau, có một người rất chỉnh tề đến trang viện này. Ông ta mặc veston, mang giày da, trông chững chạc hiên ngang như những người thành công với sự tự tin và tự trọng, chỉ có điều là người này chỉ có một cánh tay trái. Ông ta cúi người xuống, nói với vị nữ chủ nhân đã có phần già đi:
- “Nếu không có bà, tôi vẫn chỉ là một kẻ ăn mày. Thế nhưng bây giờ tôi là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của một công ty”.
Người phụ nữ đã không còn nhớ ra ông là ai, bà hờ hững nói:
- “Đấy là do chính bản thân ông làm ra mà thôi”.
Người Chủ tịch Hội đồng Quản trị một tay đã mời người phụ nữ cùng cả nhà bà dọn đến thành phố sống những ngày thoải mái. Người phụ nữ nói:
- “Chúng tôi không thể nhận sự chăm sóc của ông được”.
- “Tại sao ?”
- “Bởi vì cả nhà chúng tôi ai cũng có hai tay”.
Người chủ tịch tuy đau lòng nhưng vẫn kiên trì:
- “Thưa bà, bà giúp tôi hiểu được thế nào là Nhân, thế nào là Nhân cách. Căn nhà đó là tiền công mà bà đã dạy cho tôi”.
Người phụ nữ nói:
- “Vậy thì ông đem căn nhà ấy tặng cho người nào không còn cánh tay nào cả nhé ! ” Chào Ông .
Sưu tầm.