CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Phong tục/ Tập quán. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phong tục/ Tập quán. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

ĐIỂU TÁNG

Dân quanh vùng núi tuyết có phong tục điểu táng, nghĩa là dâng thi thể người chết cho chim ăn thịt. Đó là cách duy nhất họ có thể làm đối với một vùng có khí hậu thời tiết như vậy. Vì sao?

Thứ nhất, vì đất lạnh quanh năm, rất cứng, chẳng thể đào đất lên để mà chôn cất người chết được.

Thứ hai, đó là hạnh bố thí; bố thí thân xác mình làm thức ăn cho loài khác.

Thứ ba đó là niềm tin rằng toàn bộ thi thể mà được chim ăn sạch sẽ thì sẽ tái sanh lên cõi cao, không bị đọa. Đó là lý do họ tìm đủ mọi cách thu hút chim đến ăn cho kì hết thi thể người chết.


Phong tục thế nào là do khí hậu thời tiết nơi đó quy định. Đó cũng là cách sống thuận thiên. Thuận theo thiên nhiên mà có phong tục này phong tục nọ. Vì vậy mà người sống trên núi cao thì có tục điểu táng, còn người sống nơi trũng thì có tục thổ táng hoặc thủy táng.

Đức Phật ăn chay hay ăn mặn?

Theo phong tục tập quán của xã hội Hindu giáo thì Đức Phật khó mà ăn mặn lắm. Vì sao lại như vậy? Vì:

Thứ nhất, Đức Phật là một Đạo Sư. Đạo Sư được xem là Bà La môn giai cấp cao nhất. Bà La môn đã là thuần chay rồi, chay từ trong bụng mẹ, qua nhiều đời. Đạo Sư thuộc giai cấp Bà La môn cao nhất thì những tín đồ hẳn nhiên chẳng dám cúng dường thức ăn mặn. Hổng ai cúng dường hết thì lấy gì mà ăn hihi!!!

Thứ hai, ở những nơi mà Hindu giáo thống trị và có sức ảnh hưởng cao thì cũng có những tôn giáo khác như Hồi giáo. Hồi giáo có thể ăn mặn nhưng ăn mặn theo Đạo Phật lại là Tam Tịnh Nhục, nghĩa là không nghe, không thấy, không biết. Không nghe tiếng con vật bị giết, không thấy con vật bị giết, và con vật bị giết không vì mình, nghĩa là nếu ai đó muốn cúng dường thức ăn mà đi giết mổ để làm món thì món thịt đó không thể ăn. Có thể khi Đức Phật và tỳ kheo đi khất thực vào những nơi hẻo lánh, có phong tục tập quán khác Hindu giáo thì nhà ai nấu sẳn món gì rồi thì có gì họ cúng nấy, có thịt thì cúng thịt, thì món thịt đó có thể ăn, vì không phạm vào quy chế Tam Tịnh Nhục. Còn khi các tín đồ giàu có hoặc vua chúa mà mời mỗi lần mấy trăm cho đến mấy ngàn tỳ kheo đến đãi ăn thì họ khó mà cúng dường món ăn mặn. Vì sao? Vì muốn có đủ thịt, họ phải dặn trước/ đặt trước hoặc chuẩn bị trước, như vậy phạm vào Tam Tịnh Nhục nên không thể cúng dường món mặn được. Bởi vậy được mời vào cung vua ăn tiệc hay được tỷ phú triệu phú cúng dường không có nghĩa là được thoải mái ăn mặn đâu nha!!! Cho nên cái luật Tam Tịnh Nhục là cách hạn chế hữu hiệu việc cúng dường món ăn mặn cho tỳ kheo.

Ngoài ra khi một tỳ kheo ăn thịt thì được dạy rằng trước khi ăn phải quán đây là thịt đứa con duy nhất mà mình hết mực yêu thương. Được dạy quán vậy rồi thì ai mà dám ăn thịt thoải mái được chớ. Ăn trong khổ sở như vậy thì thà ăn rau củ quả cho rồi. Còn khi đói quá hổng có gì ăn, chỉ có món thịt thì buộc phải ăn trong đau đớn khổ sở như vậy đó, cho khỏi thèm món thịt luôn hihi.

Thậm chí cho đến tận hôm nay thì xã hội Hindu giáo vẫn là xã hội coi trọng Bà La môn mà Bà la môn là những người thuần chay, chay tịnh qua nhiều thế hệ, nên họ mặc nhiên ăn chay như một tập tục. Đối với người ăn mặn thì chỉ được phép ăn ba loại thịt đó là thịt gà, cá và thịt dê. Hàng thịt ở ngoài chợ cũng không bán đầy ú thịt như các chợ ở Việt Nam đâu. Mỗi ngày chỉ bán bao nhiêu kí thịt, chỉ giết mổ bao nhiêu con mà thôi. Có nơi còn quy định là mỗi người chỉ được mua 1 kí thịt, không được phép mua nhiều hơn, vì mua nhiều hơn thì người khác hổng có mà mua. Cho nên dù có nhiều tiền cũng chẳng thể ăn thịt thoải mái. Ngoài ra những người tự cho mình ăn mặn thì mỗi năm họ ăn mặn 1-2 lần trong những dịp lễ tết đặc biệt mà thôi. Khá hơn thì mỗi tuần họ ăn thịt 2 lần (2 lần chứ không phải 2 ngày đâu nha) Nếu ăn nhiều hơn 2 lần thì họ không ăn, họ từ chối. Họ chỉ tiếp nạp thịt hai lần trên tuần thôi, còn lại thì họ ăn chay. Ăn chay là tập quán phong tục lâu đời của những xã hội bị ảnh hưởng bởi Hindu giáo.


Thứ ba, rất rất rất nhiều tỳ kheo thời Phật tại thế xuất thân từ Bà La Môn nên họ là những người thuần chay, chay tịnh qua hàng chục hàng trăm thế hệ, chay từ trong bụng mẹ, cho nên dù trở thành tỳ kheo, có thể ăn mặn nhưng không ai ép họ phải ăn tất cả những gì được cúng dường, họ sẽ để món thịt qua một bên và chỉ toàn ăn rau củ quả.

Cách đãi ăn ở những quốc gia Hindu giáo là như sau:

Nếu đông người thì sẽ trải thảm và mọi người ngồi dưới đất theo từng hàng một, mỗi người có cái dĩa hay bình bát trước mặt. Người phục vụ sẽ xách những xô cơm và xô thức ăn đi dọc theo từng hàng và để từng món từng món vào dĩa. Nếu không ăn món nào thì đưa bàn tay úp lên dĩa/bình bát, vậy là họ không để món ấy cho mình. Mà món ăn của họ thì nhiều lắm, có khi cả chục món, chẳng thể ăn hết được nên khi thấy thức ăn đủ dùng thì có thể đậy bình bát/dĩa lại luôn, hoặc cứ mỗi lần có người phục vụ món đi qua thì đưa tay đậy lại. Vậy là không được tiếp thức ăn. Cho nên những tỳ kheo xuất thân Bà La môn chỉ cần đậy bát lại khi món thịt đến thì họ chẳng phải dùng món thịt, mà cũng chẳng có thịt đâu mà nấu cho đông người như thế, cho nên chẳng có cơ hội mà thấy luôn chứ nói chi là từ chối hổng ăn.

Đó là đãi đông người, còn đãi ít người thì họ làm nhiều món, mỗi món đặt trong những cái chén nhỏ và để trước mặt mình, mình không cần phải ăn tất cả các chén, có thể để những chén thức ăn không muốn sang một bên và chỉ ăn những thức ăn muốn ăn mà thôi, khi thấy chén thức ăn nào hết thì họ tự động tiếp thêm thức ăn, nếu mình không cần thêm thì đưa tay đậy chén lại.

Thứ tư, món ăn của xã hội Hindu giáo dù chỉ là rau củ quả nhưng lại rất dồi dào năng lượng. Vì sao? Vì họ dùng nhiều dầu và họ dùng rất nhiều loại gia vị khác nhau để nêm nếm. Nên dù chỉ ăn toàn rau củ nhưng lại rất lâu đói. Cái này tôi thử làm rồi, tôi lấy đúng những loại rau củ quả ấy và nấu theo khẩu vị Việt Nam cũng như cho ít dầu thì ai ăn cũng thấy mau đói trở lại, còn nấu kiểu của họ thì lại rất lâu đói. Cho nên dù chỉ ăn thuần chay toàn là rau củ quả nhưng gia vị lại làm cho món ăn đầy đủ năng lượng, cho nên rất lâu đói trở lại.

Túm lại thì một khi được sinh ra vào một xã hội Hindu giáo rồi thì rất khó mà ăn mặn hihi!!!

P.s 1. Xã hội Hindu giáo ăn chay thuần mà mình qua đó mình kêu gọi họ ăn chay hay phóng sanh này nọ là chuyện buồn cười. Vì họ đâu có ăn mặn đâu mà kêu họ ăn chay, và nếu ăn mặn thì họ cũng chỉ ăn có 3 loại thịt thôi, đó là cá, gà và dê. Mình ép họ bắt chim này nọ nhốt vào lồng cho mình mua để mình phóng sanh thì đúng là rất buồn cười. Phong tục của họ hổng có vụ này nhưng mình dạy cho họ đó chứ.

2. Phía Nam Ấn chịu ảnh hưởng nhiều của Thiên chúa giáo nên họ ăn thịt rất nhiều và đa dạng nhiều loại thịt. Hoặc ở vùng Đông Bắc Ấn, họ ảnh hưởng bởi Đông Nam Á nên họ cũng ăn thịt nhiều. Còn lại thì thuần Hindu giáo, nên họ ăn chay nhiều. Chỗ nào thuần Hindu giáo chỗ đó thuần chay cho nên mình đừng có đến đó dạy họ ăn chay, họ dạy lại cho mình thì có hihi.

3. Mấy anh Bà La Môn mà sang Việt Nam thì đừng có dẫn họ đi chợ nha mọi người! Họ mà thấy thịt ú ụ khắp nơi, treo lủng lẳng như hoa trang trí là họ sẽ bị ám ảnh lắm đấy, và có người bật khóc hu hu như trẻ con nữa. Vì đối với họ đó là một cảnh tượng rất là ghê rợn. Dân gì mà thịt con gì cũng ăn, ăn thịt nhiều thấy phát sợ luôn, cho nên họ khiếp quá, họ khóc!!!!!


Thứ Ba, 5 tháng 12, 2017

Kể chuyện cách ăn chay thuần của Bà La Môn nha mọi người!

Nói về thuần chay thì chưa ai thuần chay như giai cấp Bà La Môn cả. Vì sao lại vậy? Bà La môn có nhiều giai cấp, và được thể hiện qua cái họ tên; Bà La Môn giai cấp càng cao thì càng được sự kính nể. Giai cấp Bà La môn cấp càng cao thì sự thuần khiết của họ càng cao. Thuần khiết thể hiện qua chế độ ăn tuyệt đối chay tiếp nối qua nhiều thế hệ. Đó là lý do giai cấp Bà La môn rất rất rất là thuần chay, vì qua hàng chục hàng trăm thế hệ họ chưa bao giờ đụng đến món mặn. Nghĩa là một đứa trẻ trước khi được sinh ra đã ăn chay, ăn từ trong bụng mẹ, và mẹ nó ăn chay từ trong bụng bà ngoại nó, bà ngoại nó ăn chay từ trong bụng bà cố nó, bà cố ăn chay từ trong bụng bà sơ nó, bà sơ nó ăn chay từ trong bụng ………………….cứ vậy mà nối tiếp hết thế hệ này đến thế hệ khác qua hàng ngàn năm. Cho nên họ được gọi là những người ăn chay thuần chủng.

Họ ăn chay thuần chủng đến mức chỉ có người trong cùng giai cấp mới được quyền nấu ăn cho nhau, nghĩa là họ chỉ ăn thức ăn do người thuộc giai cấp Ba La Môn nấu, giai cấp khác mà nấu thì thức ăn ấy được xem là ô uế nên họ thà nhịn chứ không thèm ăn. Họ thuần chay đến mức tất cả những gì trong nhà bếp chỉ có giai cấp Bà La Môn mới được chạm đến, giai cấp khác mà đụng vào thì họ thay cái mới luôn. Họ thuần chay đến mức khi họ ăn thì tất cả những giai cấp khác không được phép đứng gần họ, vì đứng gần trong phạm vi bao nhiêu mét đó thì thức ăn của họ bị ô uế nên họ không thể ăn.


Túm lại nói về thuần ăn chay thì chỉ có giai cấp Bà La Môn mới thực sự là những người thuần chay.

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

Phong tục kì thị ngày đèn đỏ của phụ nữ.

Có câu chuyện này vui lắm nè mọi người! Mọi người đọc câu chuyện này trước rồi đọc lời bình của tôi bên dưới nha!

“Chúng tôi từng yêu nhau 1 năm rồi mới cưới. Khi yêu, tôi cũng biết anh khá kĩ tính, nhưng không nghĩ anh lại kĩ đến mức “bệnh hoạn” như vậy. Anh hơn tôi 8 tuổi và có việc làm rất ổn định với mức lương cao ở một công ty nước ngoài. Tuy hàng ngày tiếp xúc với nhiều người nước ngoài nhưng tư tưởng của anh lại rất cổ hủ, lạc hậu.

Yêu nhau 1 năm, chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái hôn. Đôi khi tò mò, tôi hỏi anh về bản năng của đàn ông khi ở cạnh bạn gái, anh chỉ cười bảo anh muốn giữ trong trắng cho tôi đến đêm tân hôn. Tôi đã rất hạnh phúc khi nghe anh nói thế. Và đêm tân hôn, có lẽ không bao giờ tôi quên được. Khi hành sự, anh liên tục hỏi tôi đau không, có cảm giác gì khác lạ không? Tôi cứ nghĩ anh quan tâm đến mình nên mới hỏi liên tục như thế. Không ngờ, vừa xong cuộc, anh vội vã lật chăn lên xem có vết máu không? Khi đó, tôi mới hiểu những câu hỏi ban nãy của anh có ngụ ý gì?

Nhưng điều làm tôi ghét nhất ở chồng không phải những điều đó. Đã là vợ chồng, đã chung chăn gối, nhưng tôi không hiểu sao anh rất kị những ngày tới tháng của vợ. Nhớ tháng "đèn đỏ" đầu tiên sau khi cưới anh, tôi vẫn chưa hết bàng hoàng và tức tối. Tối hôm đó, anh vào nhà tắm chưa đầy 10 giây đã nhào ra, miệng hét lên: “Cái quái gì trong nhà tắm thế kia?”.

Tôi vội chạy vào nhà tắm và ngẩn người khi thấy anh chỉ vào cái váy đang treo trên vách tôi mới thay ra. Chẳng là do bất cẩn nên tôi để vấy một vết máu lên váy. Tưởng chồng đùa, tôi cũng chọc lại: “Tưởng gì, cái đó bình thường. Anh cứ làm em hết hồn”. Vậy mà, chồng tôi gầm rú lên bảo tôi vứt cái váy đó ra ngoài cho anh tắm. Nhìn thấy nó anh tởm lợm không chịu nổi. Tôi sững sờ.

Bữa tối, anh không ăn cơm nhà mà đi ra ngoài mua phở về ăn. Tôi ngạc nhiên tột độ khi thấy anh làm như vậy. Hỏi anh, anh thủng thẳng bảo nghĩ đến cảnh tôi bị như vậy mà nấu ăn là anh đã buồn nôn không nuốt nổi!!!

Đến đêm, anh cũng chẳng chịu ngủ chung mà ôm gối ra sofa ngủ một mình. Còn tôi nằm khóc hết nước mắt trước thái độ kì thị của anh.

Từ đó về sau, cứ tới ngày đó, tôi phải báo cho anh biết. Những ngày đấy, tôi chẳng phải làm gì cả. Nấu ăn, giặt giũ anh đều làm hết. Nhưng chẳng phải vì thương vợ mà vì anh ghê. Quần áo thì anh chỉ giặt cho anh, còn của tôi, anh để riêng. Anh còn cấm tôi bỏ quần áo bẩn của mình chung chậu với của anh. Chén bát anh cũng rửa hết vì sợ tôi làm ô uế nó. Kể ra có vẻ khó tin, nhưng tôi đang hết sức khổ sở vì cái tính kì quặc đó của chồng.

Mọi việc chỉ như thế thì tôi cũng đã quen và có thể chịu được. Nhưng hôm qua, anh phải tiếp khách hàng về trễ nên dặn tôi ở nhà đợi cơm. Gần 11 giờ đêm anh mới về và gọi tôi dọn cơm ăn. Mắt nhắm mắt mở tôi bưng mâm thức ăn đi hâm lại rồi dọn lên cho anh ăn. Tôi không hề biết mình đang tới tháng và một vết máu vấy ngoài chiếc váy ngủ của tôi.

Vừa đặt mâm cơm xuống và quay lưng lên phòng, tôi nghe một tiếng xoảng phía sau. Quay nhìn lại đã thấy cả mâm cơm tung tóe khắp dưới nền, bát đĩa vỡ tan, còn thức ăn và canh vương vãi đầy nhà. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, tôi đã bị chồng chỉ tay vào mặt mà mắng cho một trận. Anh nói tôi thiếu ý thức, xấu xa, bẩn thỉu… hàng loạt những ngôn từ chợ búa phát ra chỉ vì…tôi gặp sự cố “đèn đỏ”.

Quá tức giận, không kiềm chế được, tôi đã tát anh một cái và bỏ đi. Mới đầu, tôi định hù dọa anh cho anh biết mặt. Không ngờ, anh chẳng những không giữ tôi lại mà còn lên phòng, lột tấm ga giường tôi vừa nằm, rồi vào phòng tắm ôm quần áo bẩn của tôi vứt ra sân. Anh hét lên nếu đi thì đem hết mấy thứ này đi, để ở nhà chẳng ai giặt cho đâu.

Tôi bất mãn đến độ không chấp nhận nổi. Hiện nay, tôi vẫn ở nhà mẹ và chưa hề thấy anh qua nhà hay gọi điện xin lỗi. Bạn tôi thì bảo tôi nên lợi dụng cơ hội này mà ly hôn luôn. Nếu cứ sống với người như vậy, khi sinh con tôi càng khổ gấp trăm lần. Tôi nghiệm thấy bạn nói đúng quá. Nhưng dù sao tôi cũng mới kết hôn được 6 tháng, giờ chia tay lại sợ bị dèm pha. Tôi nên giải quyết chuyện này thế nào đây mọi người?

St

Lời bình: Chuyện này là bình thường thôi. Có gì đâu mà ghê gớm! Tôi nghĩ chắc kiếp trước anh chồng này là người Nam Á nên dù hiện sanh tại VN vẫn giữ cái truyền thống ấy. Theo kinh nghiệm của tôi khi ở chung các gia đình Hindu tại Ấn độ và Nepal thì họ cực kỳ “kì thị” ngày đèn đỏ của phụ nữ nha mọi người. Nhưng mà tôi nghĩ sự kì thị này rất tốt. Tưởng tượng xem phụ nữ gì mà suốt ngày từ sáng đến tối chỉ toàn là ở trong bếp nấu nấu nướng nướng làm việc nhà quần quật suốt. Nhưng mỗi tháng cứ đến kì đèn đỏ thì được “nghỉ phép” đến 5 ngày chả phải làm gì, có người làm sẳn cho ăn, không cần đụng móng tay. Vậy chẳng phải sướng còn gì nữa.

Phụ nữ ngày đèn đỏ không được nấu nướng trong bếp, có nơi nghiêm đến nỗi không cho phép phụ nữ bước chân vào cả khu bếp luôn đấy. Họ sợ thức ăn bị ô uế. Mỗi khi ăn thì cứ ngồi sẳn trên bàn ở ngoài bếp, có người bưng thức ăn ra cho ăn, ăn xong thì có người dọn luôn. Hì hì, sướng vậy còn đòi gì nữa.

Nếu nhà có đông phụ nữ thì những người phụ nữ luân phiên nhau đảm nhận công việc nấu cho cả nhà khi người nấu chính có kì đèn đỏ. Ví dụ, thường người nấu là con dâu, mỗi tháng con dâu nghỉ nấu 5 ngày, mẹ chồng sẽ nấu, nếu không thì bà nội chồng nấu. Nếu không nữa thì họ điện thoại cho 1 người chị/em nào đó từ gia đình khác đến nấu giúp họ suốt những ngày ấy.

Tôi nhớ có lần tôi ở nhà 1 gia đình nọ. Kẹt đèn đỏ nên tôi ở đó mấy ngày. Những người phụ nữ ra dấu cho tôi không được lại gần nhà bếp. Nhưng kẹt nỗi nước uống lại nằm trong bếp. Không nghĩ họ nghiêm khắc đến vậy nên tôi mon men vào bếp lấy nước uống. Dù chẳng động chạm gì đến thứ khác nhưng khi họ thấy tôi ở trong bếp thì mấy người phụ nữ trong nhà rú lên như thấy quái vật vậy đó. Rồi họ ra dấu bảo tôi đi ra, nếu có muốn uống nước thì nhờ họ lấy cho.

Hà hà dần dần tôi hiểu ra một chuyện là: Thường khi ở chung nhà người Hindu, những người phụ nữ hay hỏi tôi chuyện tôi có gặp đèn đỏ không, nhưng họ không biết tiếng Anh nên tôi chẳng hiểu, còn đàn ông thì chẳng dám hỏi chuyện đó. Do vậy có khi họ không để tôi vào bếp của họ luôn, họ mang ra ngoài phục vụ rất chu đáo.

Truyền thống này hay thí mồ, nếu Việt Nam cũng vậy thì phụ nữ mỗi tháng nghỉ phép 5 ngày khỏi lo chuyện bếp núc, sướng gần chết, còn đòi hỏi gì nữa trời.

Lúc ở chung nhà mấy người theo đạo Công giáo ở Ấn độ, tôi kể cho họ nghe về sự kì thị ngày đèn đỏ của người Hindu và hỏi họ có kì thị giống vậy không. Họ bảo rằng không nhưng theo sự quan sát của họ thì khi bị đèn đỏ mà họ làm mắm hay muối dưa thì thường sản phẩm bị hỏng, không thành công. Nên họ nghĩ sự kì thị của người Hindu chắc cũng có lý do gì đấy chứ không phải tự nhiên mà họ làm vậy đâu.

Tôi thấy cũng có lý. Phụ nữ ngày đèn đỏ, tâm trạng mưa nắng thất thường, nấu ăn nêm dở ẹt, nên cấm họ nấu cũng tốt cho người ăn vậy.