CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Hiển thị các bài đăng có nhãn INTERBEG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn INTERBEG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

Mục đích của việc ĐI

Có câu nói: Cuối cùng mục đích của việc đi không phải là để đặt chân lên những mảnh đất xa lạ mà là để đặt chân lên mảnh đất của mình như một người xa lạ.

Ý nghĩa của câu nói này là: Việc Đi dạy cho chúng ta điều quan trọng nhất của một cuộc sống Hạnh Phúc. Đó là từ bỏ thành kiến và định kiến. Luôn nhìn mọi sự với một ánh mắt mới mẻ như ánh mắt của trẻ thơ.

Đó là lý do đối với dân đi chuyên nghiệp thì họ không còn quan trọng vào con số km đường đã đi qua, số quốc gia đã đặt chân đến, số lượng visa hay những con mộc trong hộ chiếu hay số lượng bạn bè hiện diện khắp 5 châu nữa; cái họ quan tâm là: Anh đã bỏ được những thành kiến và định kiến chưa? Anh đã sẳn sàng tiếp nhận những quan niệm mới chưa? Anh có dễ dàng phê phán chỉ trích những cái mới nữa không?

Định kiến và thành kiến đã được chúng ta tích lũy trong hằng hà vô số kiếp rồi, cho nên không thể nói bỏ là bỏ được ngay đâu. Bắt buộc phải có sự trợ giúp từ bên ngoài. Đó là lý do người ta ĐI.

Khi mới bắt đầu ĐI thì không ai có thể nghĩ ra điều này cả. Ai cũng háo hức với những mong đợi, với những điều mới lạ được tận mắt thấy, tận tai nghe, tận tay sờ,…….. Sự háo hức dần dần trôi qua, dành chỗ cho sự tĩnh lặng trong nội tâm. Một sự tĩnh lặng mà chỉ ai đã đi đủ mới có thể lấn áp được sự háo hức khi thấy cái mới. Đó là sự tĩnh lặng của các thiền sư. Những kẻ đi bụi hay đi du mục quanh năm suốt tháng, cuối cùng sẽ đạt đến mức tĩnh lặng của thiền sư khi họ đến được chỗ tận cùng của việc ĐI.

Thiền sư thì không cần đi, họ chỉ ngồi một chỗ thì có thể đạt đến mức tĩnh lặng ấy. Nhưng đó là việc rất khó làm. Vì không thể làm nên người ta buộc phải đi, buộc phải rời miệng giếng, buộc phải ra biển cả, ra đại dương để thấy thế giới này không quanh quẩn trong những thành kiến và định kiến mà mình có sẳn. Khi được tận mắt chứng kiến sự khôn cùng khôn tận của thiên nhiên, sự khác biệt đến mức gần như là trái ngược nhau tồn tại khắp nơi thì người ta mới dần bỏ đi những sự bám chấp những thành kiến những định kiến vào cái mình cho là đúng, là đẹp nữa. Khi định kiến dần xóa bỏ thì họ mới không bận tâm với sự khác biệt mà thay vào đó là sự chấp nhận. Khi có thể chấp nhận được tất cả thì khi ấy họ mới có thể tĩnh lặng.

Đó là lý do: Cuối cùng mục đích của việc đi không phải là để đặt chân lên những mảnh đất xa lạ mà là để đặt chân lên mảnh đất của mình như một người xa lạ.

Đã là người xa lạ thì mình luôn mới mẻ với từng sự vật nhìn thấy, từng sự kiện xảy ra, từng người mà mình tiếp xúc. Mình không có cái gì để so sánh đối chiếu cả. Cái gì cũng lạ cũng mới thì có gì đâu để mà so sánh. Do đó mình chỉ tiếp nhận mà không phán xét không chỉ trích.

Đó mới thật sự là mục đích tận cùng của việc Đi.

Còn sau khi mình đi 5 châu 4 bể rồi, mình về nhà, gặp gì mình cũng ném đá, ví dụ: giáo sư Bùi Hiển với sự cải cách bảng chữ cái (hihi). Vậy thì mình nên tự soi lại mình đi nha! Chưa đi đủ đâu, dù hộ chiếu đầy nhóc visa của các nước khác nhau.

Đã chưa đi đủ thì cứ tiếp tục mà đi đến khi nào hổng thèm ném đá ai nữa cả thì thôi hihi.

Thật ra, tự thâm tâm ai cũng có một khao khát cháy bỏng là Đi nhưng bị ghìm nén lại đấy chứ. Vì sao? Vì ai cũng khao khát được khám phá chính mình, dù có ý thức được sự khao khát ấy hay không thì sự khao khát ấy vẫn luôn âm ỉ, không bao giờ tắt. Vì sự khao khát âm ỉ ấy mà ai cũng có một mơ ước ngầm là đi đây đi đó. Có người thể hiện cái mơ ước ấy ra, có người ém lại, có người thấy được nó, có người không thấy được nó. Dù thể hiện ra hay ém lại, dù thấy hay không thấy thì mơ ước ấy vẫn âm thầm bám theo mình từ vô số vô số kiếp.

Việc ĐI gắn liền với sự tự khám phá chính mình. Cho nên người chưa khám phá ra chính mình thì cứ phải đi mãi. Ước mơ ĐI cứ mãi âm ỉ âm ỉ không bao giờ dứt. Họ cứ phải lang thang lang thang miết. Cứ có cơ hội là đi cho bằng được. Đi xong, về, vẫn chưa thấy đủ mà chỉ thấy khao khát được đi thêm mà thôi. Cứ khao khát khao khát miết như vậy ngày này qua ngày khác. Rồi lại đi, rồi lại về, rồi lại khao khát. Đi miết, đi hết cả 5 châu 4 bể rồi mà vẫn không thấy thỏa mãn, muốn đi ra ngoài vũ trụ. Thật ra có đi ra ngoài vũ trụ đi chăng nữa mà vẫn chưa khám phá ra chính mình thì niềm khao khát đi ấy vẫn không bao giờ có thể được thỏa mãn đâu nha.

Người ta ĐI là để tự khám phá chính mình, còn mình đi hoài mà vẫn chưa tự khám phá ra chính mình thì mình còn phải đi miết thôi, đi hết kiếp này đến kiếp nọ luôn đó.

Người nào thông qua việc ĐI khám phá ra được chính mình rồi thì họ không còn cần cái ĐI ấy để khám phá nữa. Đến lúc ấy họ dùng cái ĐI để khẳng định lại cái khám phá ấy.

Túm lại, việc ĐI sẽ trải qua các giai đoạn sau:

Giai đoạn 1: Háo hức, tò mò, mong chờ, mong đợi được thấy cái mới, cái khác biệt so với cái mình đã biết, để mở mang đầu óc.
Giai đoạn 2: Tĩnh lặng để tự khám phá chính mình.
Giai đoạn 3: Khẳng định lại cái khám phá ấy.

Chỉ XÁCH BA LÔ LÊN MÀ ĐI thôi mà cũng có nhiều giai đoạn ghê chưa hihi!!!

P.s 1 Người nào đi đã rồi về ném đá mấy cái cải cách như cái cải cách của giáo sư Bùi Hiển thì vẫn đang còn trong giai đoạn 1 đấy. Cho nên phải XÁCH ĐÍT LÊN MÀ ĐI TIẾP, đi đến khi nào không thèm ném đá nữa thì qua giai đoạn 2 hehehehehehehehehe.

P.s 2 Ai kiếp này không qua nỗi giai đoạn 1 thì phải tiếp tục trong những kiếp sống khác thôi. Lang thang hết kiếp này đến kiếp nọ như những lữ khách phiêu bạt hết vùng đất này đến vùng đất nọ vậy đó.

P.s 3 Có người phê phán những lữ khách lang thang ấy là lợi dụng lòng tốt của người khác để sống, hay sống gì mà toàn lang thang hổng có đóng góp gì cho sự phát triển của xã hội cả,…… Vũ trụ hay lắm nha! Không ai có thể lợi dụng được vũ trụ cả. Những cái được cho là lợi dụng thật ra là sự cung cấp của vũ trụ cho những kẻ lang thang đang trong quá trình tự khám phá chính mình đấy chứ. Chỉ cần có bất cứ kẻ lang thang nào đến được giai đoạn khám phá ra được chính mình thì khi ấy đã là sự trả ơn vô đối lại cho toàn thể vũ trụ rồi đó. Nên nhớ: không ai có thể lấy không của ai bất cứ thứ gì và cũng không ai cho không ai bất cứ thứ gì. Mọi thứ đều có vay có trả cả đấy chứ!

 P.s 4 Cuối cùng rồi ai cũng phải làm lữ khách lang thang (dù thật ra mình đã và đang lang thang trong vô số kiếp rồi đó), và ai cũng phải lần lượt trải qua từng giai đoạn của việc ĐI ấy thôi hà. Cho nên không có gì phải vội vã, không có gì phải ghen tị khi thấy người ta đi mà không mình không được đi. Từ từ rồi cũng đến lượt mình thôi hihi!!!

Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

Hậu đi bụi trường kỳ kháng chiến.

Trong cộng đồng du mục quốc tế, có một số tay đi bụi trường kỳ nêu lên hai vấn đề “nhức nhối” của bọn đi bụi sau khi trở về quê nhà

Thứ nhất, trở thành kẻ vô sản, nghĩa là hổng có tài sản gì cả, trong khi bạn bè đều có nhà có cửa có xe có cộ có gia đình con cái vui vẻ hạnh phúc. Còn mình thì tay trắng hoàn trắng tay. Một số tay đi bụi trở nên hối hận vì đã đi quá lâu và ước gì mình có trong tay nhiều tiền hơn hoặc ít ra có một tí tài sản gì đó.

Thứ hai, trở thành kẻ xa lạ ngay tại quê nhà. Sau khi trở về thì không gì còn như xưa cả, mọi cái đều thay đổi, mình trở thành kẻ lạc loài ngay tại quê nhà. Phải bắt đầu lại hành trình tìm việc, tìm nhà, tìm bạn tìm bè (bạn bè cũ có cuộc sống riêng hết rồi),…… Vậy là bị xì trét vì cảm giác bị bỏ rơi.

Số lượng người rơi vào một trong hai trường hợp trên không phải là hiếm trong cộng đồng du mục quốc tế. Tuy nhiên trong những bình luận và bài đăng của một số người thì có những tay đi bụi rơi vào những trường hợp khác, chẳng hạn như:

Thứ nhất, đó là những người tìm được nơi ở thích hợp hơn, vậy là dọn “quê” đến đó ở luôn, trở thành người dân bản địa, và cảm thấy vui vẻ hạnh phúc vì tìm được nơi đúng với tính cách và sở thích của mình. Nếu chỉ ở lại quê, không đi chu du thiên hạ thì làm sao có cơ hội tìm được đất lành như vậy. Cho nên họ biết ơn bản thân vì đã ra đi.

Thứ hai là những người thành đạt trong công việc on-line. Có thể họ viết blog, có thể họ kinh doanh, có thể họ thiết kế web, có thể họ dạy học online, có thể họ xuất bản video trên youtube,…. Túm lại là những công việc liên quan đến laptop. Họ được gọi là digital nomads. Họ chỉ cần ôm cái laptop và wifi là có thể làm việc mọi lúc mọi nơi, và thu nhập cứ vào đều đều. Vậy là họ hổng có gì để ân hận cả. Bởi vì vừa được đi chu du, vừa có tiền, vừa làm công việc mà mình yêu thích,….

Thứ ba là những người thiên về tâm linh, cho nên họ ngồi thiền tập yoga, tìm hiểu về tôn giáo, triết lý sống,….Nhờ vậy nên cuộc sống nội tâm của họ đủ đầy; họ tự vui như trẻ con mà không cần điều kiện bên ngoài. Họ là những người biết tự kết bạn với chính mình hay đã tìm được chính mình trong chuyến đi dài dằn dặt. Người tự kết bạn với chính mình thì vui là dĩ nhiên rồi, hổng có gì để phàn nàn.

Thứ tư là dạng người giống người thứ ba nhưng họ quyết định gắn bó với một tổ chức tôn giáo nên “cạo đầu đi tu” luôn. Cạo đầu đi tu là chỉ bên Phật giáo, còn mấy tôn giáo khác thì không cần phải cạo đầu hihihihi. Nhưng nếu họ quyết chí thì họ định cư luôn tại nước đó, tại môi trường đó và thực hành tôn giáo mà họ yêu thích,…. Dạng người này hổng có viết trên Facebook mà tôi gặp họ trực tiếp ngoài đời khi “trôi dạt” đến tổ chức của họ hehehe.

Còn những dạng nào nữa thì khi nào có thêm thông tin, tôi sẽ cập nhật.

Mục đích tôi viết bài này là để cho những bạn muốn đi bụi trường kỳ kháng chiến có cái nhìn tổng quát để mà có định hướng cho việc đi của mình. Mà cũng có khi chẳng cần định hướng gì cả, cứ việc đi thôi, còn chuyện gì đến thì cứ tự đến, giống như tôi vậy đó, tôi có định hướng gì đâu, mọi việc tự sắp xếp theo Ý Chúa hihihihi.

Tuy nhiên, nếu mọi người muốn biết ý kiến cá nhân của tôi thì cho đến bây giờ tôi vẫn hâm mộ cuộc sống của một quý bà du mục người Mỹ mà tôi gặp năm 2011 tại Mông Cổ. Câu chuyện về quý bà này là như sau: 

Năm 2011, trong lúc ở tại dorm tại thủ đô Ulan của Mông Cổ, tôi gặp một người ở cùng dorm vô cùng đặc biệt. Bà cụ lúc đó đã là 71 tuổi, đi bụi một mình. Gặp ai bà cũng kể câu chuyện cuộc đời bà. Bà có chồng nhưng không có con. Chồng bà qua đời, chẳng để lại gì cho bà cả ngoại trừ tiền bảo hiểm nhân thọ cái chết của chồng mà bà được nhận hàng tháng. Cảm thấy ngôi nhà mình đang ở ngốn quá nhiều tiền nên bà quyết định trả luôn căn nhà. Sau khi trừ hết mọi chi phí và các khoản nợ thì bà hầu như chẳng còn gì. Và bà trở thành kẻ vô gia cư.

Với số tiền bảo hiểm nhân thọ ít ỏi mà bà nhận hàng tháng, bà để dành để mỗi năm đi chu du mấy nước Châu Á trong 6 tháng. Đi theo kiểu đi bụi như bọn trẻ, nhưng do bà lớn tuổi nên đi đến đâu cũng được bọn phượt thủ trẻ trung giúp đỡ. Sướng! 

Mỗi năm đi chu du hết 6 tháng. Còn 6 tháng còn lại thì 3 tháng bà ở tại một nhà thờ. Bà được cha xứ cho một căn phòng nhỏ xíu xìu xiu chỉ đủ kê một cái giường và cái bàn. Bà ở đó mỗi năm 3 tháng và giúp nhà thờ làm vườn. Nghĩa là bà hổng có ở không mà vừa ở vừa làm việc. Cha xứ bảo khi nào bà chuẩn bị quy tiên thì hãy về đấy để cha xứ làm lễ quy tiên cho. Căn phòng của bà mỗi năm chỉ ở 3 tháng nên bà bảo cha xứ trong lúc bà không có ở đó, hãy để người khác ở cho đỡ phí, hành lý của bà có nhiêu đâu, bà sẽ để gọn dưới gầm giường. Nhưng cha xứ bảo không, căn phòng đó chỉ dành riêng cho bà mà thôi. Lại sướng!

Đi chu du 6 tháng, 3 tháng ở nhà thờ, 3 tháng mùa đông lạnh giá thì bà đến ở cùng gia đình người bạn già ở Georgia ấm áp quanh năm. Người bạn già có bà đến ở thì vui như tết. Bà làm vườn giúp cho gia đình họ. Ngoài ra bà bạn già còn có người để tám, đặc biệt là tám chuyện chu du 6 tháng của bà. Cho nên năm nào bà bạn già cũng mong bà đến ở để kể chuyện cho nghe. Lại sướng!

Túm lại là vô gia cư như bà cụ này thật là sướng! Đâu cần phải có nhà mới vui đâu, hổng có nhà mà vẫn vui như thường nè hihihihihi. 

Để hôm nào siêng dịch ra tiếng Anh câu chuyện này đăng lên cộng đồng du mục quốc tế cho bọn họ ghen tị giống như tui ghen tị với bà lão vậy đó.

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

Lên đường

Có một hòa thượng muốn đi du học. Sư thầy hỏi: "Khi nào con đi?"
"Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường."
Sự thầy trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu không thì thế này, ta sẽ nhờ các tín chúng quyên tặng giày cho con."
Không biết sư thầy đã nói với biết bao nhiêu người nhưng ngày hôm đó, có đến vài chục người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền.
Sáng hôm sau, lại có người mang một chiếc ô đến tặng cho hòa thượng.
Hòa thượng hỏi: "Tại sao tín chủ lại tặng ô?"
"Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, trên đường có thể sẽ gặp mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi có thể tặng hòa thượng một chiếc ô?"
Thế nhưng hôm đó, không chỉ có người đó mang ô đến tặng. Đến buổi tối, trong phòng thiền đã chất khoảng 50 chiếc ô các loại.
Giờ học buổi tối kết thúc, sư thầy bước vào phòng thiền của hòa thượng: "Giày cỏ và ô đã đủ chưa?"
"Đủ rồi ạ!" – hòa thượng chỉ vào đống ô và giày cỏ chất cao như ngọn núi nhỏ trong góc phòng. "Nhiều quá rồi thầy ạ, con không thể mang tất cả đi được."
"Vậy sao được", sư phụ nói. "Trời có lúc mưa lúc nắng, có ai tiên liệu được con sẽ phải đi bao xa, phải dầm bao nhiêu lần mưa gió. Nhỡ đâu giày cỏ đi rách hết cả, ô cũng mất, lúc đó con phải làm sao?"
Ngừng một lát, ông lại tiếp tục: "Trên đường đi, chắc chắn con sẽ gặp không ít sông suối, mai ta sẽ có lời nhờ tín chúng quyên thuyền, con hãy mang theo…"
Đến lúc này, vị hòa thượng mới hiểu ra ý đồ của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói: "Đệ tử sẽ xuất phát ngay bây giờ và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ."
Từ câu chuyện này, chúng ta có thể dễ dàng nhìn ra rằng: Khi làm bất cứ việc gì, điều quan trọng không phải là những vật ngoài thân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng hay chưa mà là ta đã đủ quyết tâm hay chưa?
Có quyết tâm, vạch rõ mục tiêu, tất cả đều không còn là vấn đề, không còn là trở ngại.
Hãy mang trái tim của mình lên đường, mục tiêu dù ở xa bao nhiêu đi chăng nữa nhưng đường ở ngay dưới chân mình, hãy cứ đi rồi sẽ đến. Bạn bước đi dù chỉ một bước, điều đó cũng có nghĩa rằng bạn đã có thu hoạch. Chỉ cần đem theo trái tim lên đường, tất cả những vật ngoài thân khác tự sẽ đủ!
(Lý Gia Thành)
Nguồn: Copy từ internet

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

BE A TRAVELLER!

(Hãy là một lữ khách, đừng là du khách!)

Thống kê một tí về thông tin tài chính trong 6 tháng ở tại Sri Lanka cho mọi người tham khảo nha!

Tổng số tiền đã tiêu trong 6 tháng là khoảng US$ 670. Cụ thể:

  • Visa Sri Lanka 6 tháng: khoảng US$200 (tham khảo cách gia hạn visa Sri Lanka ở đây)
  • Visa Ấn độ 6 tháng: khoảng US$45 (tham khảo về cách xin visa Ấn độ ở Colombo, Sri Lanka ở đây) Bài liên quan: Ai muốn đi Ấn độ thì nên đi càng sớm càng tốt đi nha!
  • Vé máy bay ra vào Sri Lanka: khoảng US$ 140 (thuờng tôi mua vé một chiều, vé một chiều từ Ấn độ vào Sri Lanka luôn rẻ hơn là chiều nguợc lại, nếu đuợc thì nên mua vé hai chiều nha mọi nguời! Do tôi không biết mình có thể gia hạn visa và ở Sri Lanka 6 tháng hay không nên chỉ mua vé 1 chiều vào, tốn chỉ khoảng US$ 50, chiều ra tốn đến gần US$100)
  • Tiền cho người khác: khoảng US$150

Tổng cộng là US$ 535, còn lại là tiền chi tiêu trong 6 tháng, khoảng US$ 135. Khi chuẩn bị xong hết mọi thứ thì còn dư tiền bản địa, tuơng đuơng US$ 30 (LKR 4,600)

Lúc truớc ở Đông Bắc Ấn, tiêu khoảng US$ 100/4 tháng. Ở Sri Lanka 6 tháng, cũng tiêu khoảng US$100. Hổng có ở 1 chỗ và nhịn ăn nhịn uống đâu nha mọi nguời. Vẫn ăn ngon, ngủ an toàn, đi từ Bắc vào Nam, từ Jaffna đến Matara, từ vùng đồi núi đến biển khơi và tham dự các lễ hội lớn của người bản địa hihihihi. Tốn lại mục tiêu đi sao cho tốn thật ít tiền hoặc không tốn tiền gì cả (ngoại trừ tiền vé máy bay và phí visa) không phải là giấc mộng viễn vông đâu nha mọi nguời!

Cách để trở nên ít lệ thuộc vào tiền bạc là:

  • Hãy là một lữ khách (traveler), đừng làm một du khách (tourist) mặc dù toàn là xin tourist visa hehehehehe
  • Hành lí càng ít càng tốt, không có hành lí gì cả thì càng tốt (cái này tôi vẫn chưa làm được)
  • Có thể dễ ăn dễ ngủ. Nghĩa là không bị lệ thuộc vào thức ăn và chỗ ngủ. Hễ nguời bản địa ăn được thì mình ăn đuợc, không câu nệ gia vị cách thức nấu, miễn sao ăn vào vẫn còn sống là đuợc. Không câu nệ chỗ ngủ, nằm ngủ duới đất cũng đuợc, miễn sao vẫn còn có thể thức dậy và không bị mất gì cả là đuợc.
  • Có 1 hay 1 vài kỹ năng nào đó để có thể sử dụng nó đổi lấy thức ăn và chỗ ngủ. Ví dụ tôi có thể tái chế bao ny long thành sản phẩm này nọ tặng nguời bản địa thay lời cảm ơn cho sự tử tế của họ (những sản phẩm này nghe nói ở Châu Âu mắc lắm đó nha! Nhưng mà tôi không thích bán, chỉ thích tặng)
  • Có khả năng thích ứng với môi trường xung quanh, để có thể ăn ngủ cùng nguời bản địa.

Nếu có thể làm được như trên thì có thể hành nghề traveler đuợc rồi đó mọi nguời. Nghề này không nhận luơng bằng tiền mà nhận bằng thứ khác. Đó là thứ gì? Làm traveler đi rồi sẽ biết, ngu sao nói cho mọi nguời nghe hehehehe!

CÀNG ÍT SỰ LỆ THUỘC THÌ CÀNG NHIỀU SỰ TỰ DO

Bây giờ thì tôi hiểu câu chuyện này. Có người hỏi Đức Phật hay thiền sư nào đó (quên mất rồi) như sau:
Hỏi: Khi ngồi thiền thì Ngài đạt được gì?
TL: Chỉ có mất chứ không có đạt.
Hỏi: Ngài mất thứ gì?
TL: Mất dần các nỗi sợ hãi.
(Mất dần các nỗi sợ hãi, nghĩa là không còn bị lệ thuộc vào bất cứ điều gì nữa. Thực sự cái mà Ngài đạt được là sự tự do. Bởi Ngài không còn lệ thuộc vào điều gì nên không điều gì có thể làm cho Ngài sợ hãi nữa! Đức Phật không lệ thuộc gì nhưng tôi vẫn còn bị lệ thuộc. Tôi lệ thuộc vào cái thẻ visa để mua vé máy bay online. Nhưng mà trùi ui cái 3D Secure thiệt là hại tôi mừ.)


Nói là ít lệ thuộc vào tiền bạc nhưng vẫn phải có tiền để mua vé máy bay và mua visa. Có 2 cách giải quyết:

Cách 1: đăng kí với 1 công ty du lịch hay một tổ chức nào đó (tự tìm, không hỏi tôi nha!) Ví dụ: Trước đây có 1 công ty du lịch ở TpHCM yêu cầu tôi viết bài cho trang web của họ, khoảng một hoặc một vài bài/tháng. Bù lại họ sẽ trả tiền vé máy bay và tiền visa cho bất cứ quốc gia nào mà tôi muốn đến. Nhưng tôi làm biếng viết nên từ chối hihihihi. Mọi nguời có thể áp dụng cách này, nếu muốn.

Cách 2: Làm việc cật lực vài năm tích luỹ tiền vào tài khoản ngân hàng hoặc đầu tư vào nơi nào đó như thị truờng chứng khoán (đầu tư thế nào thì mọi nguời tự tìm, không hỏi tôi nha), sao cho mỗi năm lãi chừng US$ 1,000 – 2,000. Vậy là có thể đi suốt mà vẫn không đụng đến tiền gốc rồi nha.

Còn một cách nữa, cách này khá là xì trét. Ai làm được thì rất tốt. Đó là vừa đi vừa tìm cách kiếm tiền hợp pháp. Không khuyến khích mọi nguời buôn lậu hay bán ma tuý đâu nha hehehehehe. Nếu muốn thư thả thì áp dụng cách 1 và 2 cho khoẻ!

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

Mại dô. Mại dô….. Lăn lóc khắp Việt Nam đi bà con ơi!

Biết cách lăn thì chả tốn kém gì cả đâu. Có một bạn trẻ kể cho tôi về hành trình đạp xe từ Nam ra Bắc của bạn ấy. Khi khởi hành, chỉ có 700 ngàn (là bảy trăm ngàn đồng Việt Nam đó, nghĩa là chưa đến 1 triệu đồng). Vừa đi vừa lượm ve chai bán. Cứ thế mà cũng lăn được từ miền Nam ra miền Bắc.

Trùi ơi, dù có nhiều vụ xì căng đan, cướp giật, bắt cóc, ….. từa lưa ở trên báo nhưng đi bụi ở Việt Nam cũng vui đáo để. Vui như thế nào? Hãy đưa tôi tối đa 10 triệu, tôi có thể vi vu khắp Việt Nam trong thời gian ít nhất là 1 năm cho mọi người xem nhé!

Có bí quyết cả và bây giờ xin bật mí. Ai có ý gì hay ho thì hãy đóng góp cho mọi người học hỏi cách lăn lóc với nghen.

- Trước khi đi thì lên công an phường xin giấy tạm vắng và giấy xác nhận mình là công dân tốt, công dân gương mẫu, công dân ưu tú,….. gì gì đó của khu vực, nghĩa là chưa có tiền án tiền sự. Tóm lại chứng minh mình là người tốt của địa phương đó. Có khi giấy xác nhận do mình tự viết rồi nhờ họ ký tên đóng dấu. Lận lưng giấy tạm vắng, giấy xác nhận người tốt, và chứng minh nhân dân. Vậy là có thể vi vu rồi.

- Để ngủ thì mang theo cái lều và cái võng. Cái võng là để đi đường mệt quá, tìm nơi non thanh cảnh tú mà đong đưa cho sướng, còn cái lều là để ngủ ban đêm. Có thể xin ngủ ở sân chùa, sân UBND, hoặc sân nhà dân, trường học, sân đình, ………..Tóm lại thấy chỗ nào an toàn và người dân chấp thuận thì cứ căng lều mà khò khò.

- Mang theo cái bếp nấu làm từ vỏ lon bia cùng cồn. Cồn mua ở nhà thuốc tây, chỗ nào mà chả bán. Sợ tốn tiền mua cồn thì lấy 3 cục gạch, lượm hoặc xin củi khô về đốt lửa lên tự nấu, tự ăn luôn. Có thể vấn thành cơm nắm mang theo ăn luôn tới mấy ngày. Mà dân Việt Nam cũng dễ thương lắm, họ hay cho thức ăn hoặc cơm. Đi ngang vườn hay nương rẫy của bà con, mình nhảy xuống phụ họ 1 lát rồi xin 1 ít rau củ hay trái cây mang theo ăn là chuyện nhỏ. Cho nên ta khỏi lo vụ ăn rồi.

(Nói vụ ăn mới nhớ chuyện này nha. Bà con nông dân thu hoạch thường chỉ hái những quả đẹp mà bán, còn lại hầu như bỏ hết những quả nhỏ. Ví dụ: ở ruộng dưa hấu và dưa gang đó. Họ hái và ra quốc lộ bán luôn tại chỗ. Bán hết mấy quả to và đẹp thì họ quấn dây hết, để vài hôm ra dỡ đất lên trồng cái khác. Lúc ấy mà mình đi ngang qua thì nhảy xuống ruộng vớt mấy quả nhỏ mà cũng ngon lắm đó nha. Ăn luôn tại ruộng cho sướng, ăn xong thì lượm vài quả đẹp đẹp mang theo ăn tiếp. Nếu đến lúc họ đang ngồi phơi nắng bán trên lề đường thì nhảy xuống phụ họ chặn xe lại mời mua trái cây, trải nghiệm cho biết thế nào là bán trái cây dạo trên lề đường, vừa bán vừa sợ công an đuổi hihihihihihihihihi.)

- Uống thì tự nấu nước uống, nếu không thì mang cái chai vào nhà dân xin nước. Bây giờ nhiều nhà có bình nước 20 lít nên mình xin 1-2 lít thì nhằm gì.

Tóm lại, ngủ nghỉ ăn uống đều thoải mái như vậy thì có gì mà lo đâu mọi người nhỉ!!!!!! Cứ cắm trại hết vùng này đến vùng khác, chỗ nào ở chán thì lại nhổ trại lên mà di cư. Chỗ nào ưng cái bụng thì ở lâu lâu. Tham gia làm việc cùng bà con để kiếm cái ăn cũng như học hỏi về văn hóa sinh hoạt của vùng ấy cũng thú vị lắm đó.

Dưới đây là dành cho ai thích đi ăn hội đây nè!
Nếu biết cách thì ăn lễ hội suốt mà chả tốn kém gì cả. Vì sao?
Người tứ xứ thì đến đấy lệ thuộc khách sạn nhà nghỉ nhà hàng, còn mình thì tự túc cả thì lấy gì mà lo. Đến kỳ có hội thì công an được huy động khắp nơi để bảo vệ lễ hội và vô số người phải ngủ ngoài đường y như mình nên rất là vui. Vừa có người canh gác vừa vui. Lễ hội ở Việt Nam hay có vụ đãi ăn miễn phí cho khách thập phương lắm. Hì hì hì. No căng bụng. Nếu không thì mình cứ đến trước lễ hội 1-2 ngày, nhảy vào bếp phụ nấu nướng với bà con, vừa được ngủ, vừa được ăn, vừa được xem hội. Nếu không thích làm bếp thì phụ người này người kia công việc khác như trang trí, rước đèn, sắp xếp bàn ghế….. Tóm lại, đi bụi mùa lễ hội thì niềm vui ngộp trời. Đã thế, sau lễ hội còn được hưởng sái hoa quả bánh trái cúng trên bàn thờ nữa kìa mọi người.

Mà ở Việt Nam thì lễ hội, đám giỗ, cúng đình, cúng miếu có mà liên tù tì. Hết làng này mình qua làng khác, hết làng khác mình qua làng nọ. Tóm lại là quanh năm suốt tháng mình toàn là đi ăn giỗ và ăn hội. Các chùa cũng làm đám giỗ, đám vía, lễ hội liên miên.


Ôi, cuộc đời du mục sao mà sướng quá đỗi!!!!

Chỉ có ở cố định 1 chỗ mới tốn tiền thôi chứ thường xuyên đi du mục thì có tốn gì đâu nhỉ!!!! Đi xe đạp thì chỉ tốn tiền thay vỏ xe và ruột xe thôi! Lượm ve chai ở lễ hội bán cũng đủ tiền thay đó mọi người!

Nói thiệt nha, vào các mùa lễ hội hay đình đám thì nhu cầu cần người phụ giúp rất cao, dù là ở Việt Nam hay ở nước nào đi nữa. Trên thế giới cái kiểu đi bụi theo mùa lễ hội của mấy thèn lang thang là xưa lắm rồi. Canh mùa lễ hội mà đi để phụ việc cho lễ hội đấy. Hổng biết ở VN có ai biết vụ này không nữa!

Tóm lại, tại cái tư tưởng “An cư lạc nghiệp” bám chặt vào đầu mình quá rồi nên mình ngại di chuyển, chứ việc di chuyển có gì đâu mà khó. Chỉ cần lận lưng CMND, giấy tạm vắng và giấy xác nhận người tốt địa phương là có thể lên non xuống bể cả đời luôn rồi đó mọi người!

Có ai dám đi không?

À quên, ai muốn trụ lại 1 địa phương nào đó làm việc đúng chuyên ngành của mình trong vài ba tháng thì trước khi đi hãy scan hết mọi bằng cấp giấy tờ (tự gửi email cho mình),..... và mang theo vài bản photo trong hành lý. Đến nơi ta chỉ việc moi ra cho vào bao rồi gửi đến công ty xin việc thôi. Xin được thì làm, không được thì lại vi vu. Có gì đâu mà ngại. 

Bài liên quan: Làm sao để đỡ hư xe khi đi qua khúc miền Trung nắng gió.

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Đi phượt được gì?

 Xem nguồn bài viết ở đây

Như một thủ tục khi nhận lớp mới, giáo sư người Đan Mạch, thầy Flemming Svith, gửi “sơ yếu lý lịch” của mình cho cả lớp xem trước. Lẫn trong các thành tích nghiên cứu khoa học, tôi thấy ngạc nhiên khi lý lịch có ghi hai năm kinh nghiệm “du lịch bụi” (backpacking) ở Nam Mỹ.
Lần đầu tiên tôi thấy một học giả ghi nhận quãng thời gian “lông bông” của mình vào CV. Sau này có dịp nói chuyện nhiều hơn, thầy bảo rất tự hào về hành trình đó. Ông nói đó là hai năm giúp ông tìm ra lẽ sống đời mình.
Thầy Flemming có hai đứa con trai. Người con đầu của ông chết đuối khi đi tình nguyện ở Kenya, bi kịch đến bây giờ tôi vẫn thấy nỗi buồn trong mắt ông. Nhưng ông không cản đứa con thứ hai ra đi khi cậu muốn sang Italy du học. Một người tìm được mình từ những chuyến đi sẽ hiểu được giá trị của nó lớn như thế nào.
Không ít người phương Tây giống như thầy Flemming. Họ đã khao khát khám phá thế giới từ gần một nghìn năm trước, với Marco Polo và “Con đường tơ lụa” nối châu Âu với châu Á. Khi người Việt, người Trung đang bế quan tỏa cảng thì Columbus tìm ra châu Mỹ, rồi Magellan đi vòng quanh địa cầu.
Thế hệ con cháu của họ bây giờ vẫn tiếp tục xách ba lô và du hành khắp năm châu. Với họ, du hành không phải là hiện tượng, mà trở thành một chuyện bình thường. Hầu hết các bạn trẻ đều dành một năm trống (gap year) sau cấp 3 để “đi bụi” trước khi vào đại học hoặc đi làm.
Ở Việt Nam trong vòng chục năm trở lại đây, giới trẻ xê dịch nhiều hơn. Ngồi lên xe máy đi “phượt” đến các miền xa của Tổ quốc, hay xách ba lô du lịch bụi ở nước ngoài, bằng cách này hay cách khác, họ đã dần bước chân ra để nhìn cuộc sống bằng chính đôi mắt của mình.
Trong một nền văn hóa truyền thống đề cao trật tự và ổn định, việc đi lại không chủ đích này nhận nhiều chỉ trích. Có người cho rằng đó là việc vô bổ, phí thời gian. Người thì sợ những hiểm nguy trên đường: từ tai nạn xe cộ cho đến gặp kẻ xấu. Người lại lo con cái mải chơi mà xao nhãng học hành, sự nghiệp.
Cá nhân tôi cho rằng trong cuộc sống, việc gì cũng có chi phí cơ hội: được cái này thì phải mất cái khác. Nhưng tôi nghĩ, dù có tính đến tất cả những rủi ro ở trên, thì việc đi ra, nhìn thấy, và nghe thấy thế giới cũng đáng để làm. Vì cuộc sống không chỉ gói gọn trên màn hình máy tính hay trong bốn bức tường lớp học.
Đi nhiều không đảm bảo cho sự thành đạt, nhưng chắc chắn nó sẽ làm giàu thêm vốn sống của mỗi người. Những người tôi gặp trên các chuyến đi, ở Việt Nam hay nước ngoài, đều nhìn thế giới bằng tấm lòng cởi mở và bao dung với sự khác biệt. Họ kết bạn không phân biệt màu da, chủng tộc, tuổi tác, hay thậm chí là ngôn ngữ. Họ cũng trưởng thành và dễ thích nghi với môi trường sống khác nhau. Trong một thế giới mở như hiện nay, đó có lẽ là những tính cách quan trọng để tồn tại.
Những chuyến đi cũng có hiệu quả trong việc khơi gợi tình yêu đồng bào và xứ sở, thứ mà từ lâu xã hội vẫn cho là đang mất dần đi trong thời buổi kinh tế thị trường. Bởi không có gì đi thẳng đến trái tim nhanh bằng những gì hiện ra trước mắt.
Về miền Tây mùa nước nổi, chúng ta không chỉ thấy đồng quê thanh bình mà cả cuộc sống lam lũ của người nông dân. Lên Hà Giang để chụp ảnh với hoa tam giác mạch và đại đèo Mã Pí Lèng, nhưng cũng để thấy những đứa trẻ không quần áo mặc vẫy tay chào trong sương mù rét căm căm. Những chuyến đi, dù với mục đích gì, đều tạo ra sợi dây gắn bó vô hình với mảnh đất mình đi qua.
Có thể chúng ta sẽ phải trải qua những giây phút mệt mỏi trên đường dài, hay khoảnh khắc đáng sợ như cô gái Việt bị kẹt trong bão tuyết trên dãy Himalaya. Nhưng đổi lại sẽ là những trải nghiệm đáng nhớ và quan trọng hơn, là một con người trưởng thành.
Một nhà triết học cổ đại từng nói “thế giới là một cuốn sách, những người không du hành chỉ đọc duy nhất một trang”. Muốn hoàn thành cuốn sách vĩ đại đó, chúng ta phải đi khi còn có thể.
Nguyễn Khắc Giang


Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

Biết tiếng Anh thì đi nước ngoài miễn phí

Nguồn bài viết Tony Buổi Sáng
To CLB con dượng
Các bạn trẻ biết tiếng Anh nên coi cái này. http://www.youthop.com/
Vô coi các học bổng, khóa đào tạo, thực tập, hội nghị...và rất nhiều chương trình miễn phí hoàn toàn. Tốt nghiệp 12, xin thử nếu nó cho thì qua học đại học bên đó khỏi thi sin cos ô mê ga tê cộng phi chi cho mệt. Tốt nghiệp ĐH thì qua đó học thạc sĩ, đi đi, đời người nên du học 1 lần rồi mới về nước làm việc, trừ trường hợp không có tiền hay không có khát vọng.
Còn bạn nào đi làm rồi thì coi các chương trình đào tạo ngắn hạn, các hội thảo, chương trình trao đổi vài ngày hoặc vài tuần. Biết tiếng Anh thì nên xách giỏ đi đây đi đó, chứ sao lù lù ở VN miết vậy. Làm hồ sơ không khó, bị từ chối 2-3 lần thì cuối cùng cũng được à. Họ cho ăn ở, vé máy bay, đi lại, tiền tiêu vặt...sướng lắm.
Hồi xưa dượng có có quen 1 bạn trẻ đi các dạng này nè. Thấy nó cứ đi chơi miết, bữa Thụy Sĩ, bữa Mỹ, bữa Nhật... Nhưng hỏi link để chia sẻ cho các bạn trẻ, nó nói quên rồi. Dượng mò miết mà không ra. May bữa nay có Trâm Lê, từng tham gia các chương trình này, gửi lại. Cám ơn bạn nhé. Chúc bạn Trâm luôn hạnh phúc và sớm leo lên chức chủ tịch tập đoàn Airbus...
P/S: Thư chia sẻ cho cộng đồng như vầy tui mới trả lời. Các thư mượn tiền, than thở, xin lời khuyên...đều bị xóa.


Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

LẠC thì phải đi đôi với AN

Trân trọng tri ân thầy Thích Nhất Hạnh đã nói ra giùm tôi điều này!!! Tôi muốn nói lâu rồi nhưng không biết nói ra như thế nào. Hôm nay tình cờ đọc được bài viết về AN và LẠC này tôi thấy như được cởi mở tấm lòng. Trân trọng cảm ơn thầy Thích Nhất Hạnh!!!

Nhiều bạn hay hỏi tôi về cái gọi là đam mê, sở thích, thú vui, thú tiêu khiển,.........Có người lấy việc đi du lịch hay đi bụi làm đam mê, có người lấy nhiếp ảnh hay làm văn, làm thơ, vẽ vời, nấu nướng, đi mua sắm, nhậu nhẹt............ làm thú tiêu khiển. Và có người cho rằng tôi đi bụi kiểu của tôi, họ đi kiểu của họ miễn sao thấy vui là được rồi. Hahahahaha, VUI là LẠC, nhưng nếu tâm không AN thì LẠC ấy thật ra chỉ là sự che đậy một sự trống rỗng chới với không chỗ bám víu của tâm hồn mà thôi. Mà chúng ta thường rong ruổi theo những thú tiêu khiển hay sở thích làm cho mình vui tạm thời; sau đó khi trở về với cuộc sống công việc thường nhật thì lại luôn mơ ước và tích lũy để hễ có dịp lại tiếp tục thú vui ấy. Khakhakhakha và tôi đã phát hiện ra điều này lâu rồi nhưng không biết diễn tả thành lời như thế nào; hôm nay nhờ bài viết này của thầy Thích Nhất Hạnh nên mới có thể bộc lộ được điều ấy ra. Các bạn của tôi ơi, một khi chúng ta còn dùng một cái gì đó đến từ bên ngoài mà chúng ta hay đặt tên nó là sở thích hay đam mê gì đó thì khi ấy chúng ta còn trống rỗng chới với trong nội tâm; tự bản thân ta không thể vui nên đành phải mượn những đam mê, sở thích để che đậy sự trống vắng nội tâm. À quên, có người che đậy nó bằng việc chăm sóc cho gia đình hay chồng con nữa đấy. Chính vì những cái này chỉ là cái vỏ che đậy nên khi chúng ta mất nó hay không thể đeo đuổi đam mê thì chúng ta thấy đau khổ. Chúng ta thật là vô cùng đáng thương!!! Tâm không an nên lạc chỉ là lạc tạm thời; chỉ khi nào tâm an thì ta mới thật sự an lạc. Và khi ta đã an lạc tự bên trong thì ta không còn bất kỳ một sở thích hay đam mê nào nữa; khi nào còn đam mê thì khi ấy tâm chưa an, tâm còn chới với nên chúng ta còn cần vỏ bọc để che đậy nó; khi tâm đã an thì ngồi không chả làm gì cũng vô cùng lạc rồi.

Xin mời các bạn đọc trích đoạn của bài viết về AN và LẠC của thầy Thích Nhất Hạnh bên dưới (Xin tri ân thầy!)

"Trong văn học Phật giáo, chữ lạc thường đi đôi với chữ an, an lạc. An có nghĩa là bình an (peace), lạc có nghĩa là hạnh phúc. Hạnh phúc thường đi đôi với cái an, không có an thì chưa hẳn là có lạc.

Dù mình đang uống rượu, dù mình đang ăn thức ăn rất là ngon, dù mình mới trúng số độc đắc, nhưng nếu tâm không có an thì cái đó chưa hẳn là lạc. Có những người nghe tin mình trúng số độc đắc thì ngất xỉu, tại vì họ chịu đựng không nỗi cái tin mừng đó, tại vì trong tâm họ không có an. Cái tin đó chỉ là một chất xúc tác, một sự kích động, nếu đó là sự kích động thì trong đó không có cái an, nếu không có an thì trong đó không thực sự là có lạc.

Trong khi mình theo đuổi và hưởng thụ ngũ dục, khi mình đang ăn một cái gì, đang uống một cái gì, đang có những liên hệ xác thịt với một người nào đó, thì có thể trong khi ăn cái đó, uống cái đó, có liên hệ xác thịt đó, thì mình cho cái cảm giác lạc thọ lúc đó. Nhưng trong cái lạc thọ đó, mình hãy tự hỏi nó có cái an hay không? Nếu không có an thì cái đó không phải là lạc, mà là mình đang bị một ngọn lửa đốt cháy. Ngọn lửa đó là ngọn lửa của dục.

Tham ăn, bị chìm đắm trong biển Vị mênh mông, đó là một cái dục. Thèm nghe hát nhạc tình sầu đứt ruột, thì đắm chìm trong biển Thanh mênh mông, đó là một cái dục. Trong khi mình hưởng thụ những hương vị đó, những âm thanh đó thì trong người mình bị thiêu đốt bởi dục. Nếu có ngọn lửa của sự đam mê đốt cháy thì tuy mình có thể diễn tả cái đó là một lạc thọ, nhưng lạc thọ đó không phải là hạnh phúc. Tại vì nó không có yếu tố an ở trong đó, không có an thì không có lạc.

Trong ngôn từ đạo Bụt, luôn luôn là an đi đôi với lạc - "an lạc" - "yên vui". Không có yên thì không có vui. Cho nên mình có thể nhận diện ra được cái chân hạnh phúc và cái không phải là chân hạnh phúc. Người đời chỉ muốn có những cảm giác lạc thọ mà ít khi để ý hay phán xét cái đó có thật là lạc thọ, là hạnh phúc hay không? Cho dù trong cái lạc thọ đó nó có ít yếu tố của sự bất an, của sự đốt cháy, thì cái lạc thọ đó cũng không phải là hạnh phúc chân thật.

Giây phút của khoái lạc đó có thể kéo theo giây phút của sự khổ đau. Như khi mình buồn quá, mình đi uống rượu. Trong khi uống rượu mình thấy bớt buồn và mình nghĩ là có hạnh phúc. Nhưng kỳ thực, sau khi uống rượu nhiều rồi thì lại chồng chất thêm những cái khổ thọ khác lên, mà cơn buồn sẽ trở lại khi mình tỉnh rượu. Đắm mình trong sắc dục cũng vậy, để quên bớt những khổ đau, để quên bớt những cô đơn. Nhưng sau những hưởng thụ dục lạc đó thì những khổ đau ban đầu hiện hình ra rõ ràng hơn trước."

Trích đoạn này lấy từ bài Hạnh phúc là con đường 

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Lo học ngôn ngữ đi các bạn!


Để trở thành một interbeg đúng nghĩa (ờ, mà có người dùng cách nói khác cực kỳ sang trọng, đó là "công dân toàn cầu", global citizen) thì tiêu chuẩn đầu tiên không phải là tiền đâu mà là tiếng Anh. Lợi ích của việc biết tiếng Anh (nếu không muốn nói là thông thạo) là như sau:

1. Dễ dàng hơn trong việc tiếp cận tài liệu, thông tin  hay bản đồ trên mạng; muốn biết gì chỉ việc tra Mr. Google; tôi gọi ông này là Mr. Know All, Ngài Biết Tuốt, cái gì ngài cũng có thể trả lời được, cho nên cứ việc đặt câu hỏi, đặt ngược đặt xuôi, hỏi tới hỏi lui, đổi câu hỏi , cách hỏi thì kiểu gì cũng ra được thông tin mình cần; còn bản đồ thì vào google maps, ôi thôi chi tiết và cập nhật ghê gớm; cái gì mà Ngài Biết Tuốt này không thể trả lời thì chỉ có thiền định mới giải đáp nổi hehehehe.

2. Dễ tiếp cận người dân địa phương; kiểu gì thì ở đâu đó cũng có người bập bẹ được tiếng Anh để giao tiếp với bạn.

3. Trở nên hữu ích cho chủ nhà chứa chấp bạn bởi vì họ sẽ cho người nhà hay con cái họ thực tập tiếng Anh với bạn; nếu tiếng Anh bạn í ẹ quá thì cũng hơi bị kỳ đó nghen!

4. Một khi biết tiếng Anh rồi ta có thể học bất kỳ ngôn ngữ nào trên trái đất này từ ngôn ngữ chết như tiếng La tinh, tiếng Phạn (Sanskrit) đến ngôn ngữ sống là ngôn ngữ của quốc gia hay vùng mà bạn viếng thăm. Vào trang này mà học ngôn ngữ đi mí bạn thích đi bụi. 
 Một trong những công cụ để đo bản lĩnh đi bụi của bạn là khả năng ngôn ngữ của khu vực mà bạn tiếp cận đấy bạn ạ. Tôi biết nói ngôn ngữ của tất cả quốc gia mà tôi từng đi qua; thậm chí biết giao tiếp cả bằng tiếng địa phương (gọi là dialects) đó; nhưng vui lắm nhé! Tôi chỉ có khả năng hiểu và nói khi ở trong vùng ấy thôi, vừa ra khỏi là quên tuốt; do tôi học ngôn ngữ địa phương để sinh tồn, vì không có sự lựa chọn nào khác nên bộ não buộc phải phát huy sức nhớ, nhưng vừa ra khỏi đó là vùng ngôn ngữ ấy đóng cửa ngay để mở cánh cửa cho vùng ngôn ngữ mới bước vào. Nhưng mà có hai thứ tiếng mà có quýnh chết cũng không quên nổi, đó là tiếng Việt và tiếng Anh đó mí bạn.

Nhân đọc cái bài này mới viết cái bài ở trên đó. Xem nguồn bài viết ở đây



Giáo viên Tây lý giải vì sao người Việt khó học tiếng Anh

Mẹ tôi sang Việt Nam thăm tôi và rất bối rối vì không thể hiểu được tiếng Anh của hàng xóm người Việt.
Jesse Peterson, một người từng dạy tiếng Anh ở Việt Nam chia sẻ bài viết này với độc giả VnExpress:
Khi còn học ở Canada, tôi từng làm việc tại một nhà hàng. Người Việt đầu tiên mà tôi gặp là một đầu bếp. Cô ấy rất đáng yêu, hài hước, luôn mỉm cười nói chuyện bằng tiếng Anh với tôi, nhưng do phát âm không chuẩn nên tôi không hiểu dù chỉ một từ.
Cách đây vài năm, mẹ đến Việt Nam thăm tôi. Những người hàng xóm thân thiện mà tôi nghĩ họ có thể nói tiếng Anh khá tốt đã hỏi thăm mẹ tôi bằng những câu hỏi tiếng Anh đơn giản như: "How are you? (Bạn khỏe không?)". Khi đó, mẹ tôi cũng thực sự bối rối vì không hiểu họ đang nói gì. Từ đó tôi nhận ra rằng, sau một thời gian sống, học tập và làm việc tại Việt Nam, tôi đã quen với "cách người Việt nói tiếng Anh".
Tôi thực sự rất thích tiếng Việt vì đây là một ngôn ngữ rất độc đáo, có âm điệu và có dấu. Hai yếu tố này làm cho tiếng Việt trở nên rất đặc biệt so với 6.500 ngôn ngữ trên thế giới. Thế nhưng, cũng chính điều này làm cho tiếng Việt trở thành một ngôn ngữ “khó nhằn” đối với những người nói tiếng Anh bản địa, đồng thời, cũng gây khó khăn cho người bản xứ khi học tiếng Anh.
Là người biết tiếng Việt, tôi nhận ra rằng, người Việt Nam khá bất lợi khi học tiếng Anh so với người nước khác. Đơn giản vì người Việt phải sử dụng cơ miệng theo một cách hoàn toàn khác để “nói” được tiếng Anh.
Ngoài ra, phần lớn sách dạy tiếng Anh ở Việt Nam đều được dịch từ sách nước ngoài, theo giáo trình phổ biến dành cho những học viên ở các nước không sử dụng ngôn ngữ có “thanh điệu” như tiếng Việt.
Phương pháp dạy tiếng Anh tại Việt Nam hiện đều lấy “ngữ pháp” và “từ vựng” làm gốc, trong khi nền tảng cho việc học tiếng Anh hiệu quả lại nằm ở phần “phát âm”.
Tất nhiên, tôi không hề phủ nhận tầm quan trọng của việc học ngữ pháp, thế nhưng, bạn cũng đừng quá chú trọng tới điều đó, trừ phi bạn muốn trở thành một nhà văn chuyên viết bằng tiếng Anh.
daihocfpt-kynang-3587-1412668112.jpg
Việc học tiếng Anh ở Việt Nam chỉ lấy từ vựng và ngữ pháp làm nền tảng chứ không chú trọng vào việc phát âm.
Khi còn là một giáo viên dạy tiếng Anh cho người Việt, tôi luôn muốn tìm ra cách tốt nhất và tôi đã nảy ra ý tưởng học và nghiên cứu tiếng Việt. Rất may mắn tôi có một giáo viên rất tốt và cô ấy nói rằng, nếu muốn học tiếng Việt tốt, việc đầu tiên là phải phát âm rõ ràng, sau đó mới có thể học từ vựng và nói chuyện được.
Nếu tôi học từ vựng trước khi biết phát âm đúng thì khi nói chuyện, tôi sẽ liên tiếp mắc lỗi và tạo thành một thói quen rất “xấu” khó sửa được. Và thật đáng ngạc nhiên, cách học này thực sự rất hiệu quả. Nó giúp tôi hiểu tiếng Việt nhanh hơn và trở nên tự tin hơn khi nói chuyện.

Tôi chắc chắn rằng phương pháp học này cũng sẽ có ích cho người Việt khi học tiếng Anh. Khi chuyển sang làm quản lý bán hàng cho một công ty tại Việt Nam, tôi đã nhận dạy tiếng Anh cho các nhân viên vào buổi tối. Và họ đã trở thành "những con chuột đầu tiên" trong phòng thí nghiệm của tôi.

Chương trình học bao gồm các tiết học phát âm đúng tất cả “ngữ âm” trong tiếng Anh và các bài kiểm tra. Chúng tôi khởi đầu rất tốt. Các học viên rất hăng hái học, nhưng rất nhanh chóng, tôi gặp phải 3 vấn đề không lường trước được.
Thứ nhất, họ chưa bao giờ học tiếng Anh theo cách này và luôn nghĩ theo lối mòn - học càng nhiều ngữ pháp càng tốt.
Thứ hai, các bài học phát âm trở thành nỗi ám ảnh vì phần lớn họ gặp khó khăn khi phải phát âm lặp đi lặp lại nhiều lần một âm bất kỳ trong 2 tháng với cường độ học 3 buổi mỗi tuần. Họ chán nản và một số quyết định từ bỏ sau một vài tuần tham gia.
Thứ ba, một vài bạn biết tiếng Anh, nhưng mắc nhiều lỗi trong phát âm. Đặc biệt, họ không bao giờ sử dụng các “âm gió” và quên cách phát âm đúng khi nói chuyện.
Bản thân tôi cũng vấp phải lỗi tương tự khi mới bắt đầu học tiếng Việt nên tôi rất hiểu. Tôi có thể “học phát âm chính xác” nhưng khi nói thì lại “quên phát âm chính xác”. Tôi chỉ thực sự khắc phục được lỗi này khi cô giáo tiếng Việt “dọa” sẽ không bao giờ dạy nữa, nếu tôi tiếp tục tái phạm.
Kết quả là trong lớp dạy tiếng Anh của tôi rất ít sinh viên hoàn thành khóa học. Tôi hơi thất vọng, mặc dù mình đã đặt rất nhiều tâm ý và công sức vào việc phát triển một phương pháp để dạy tiếng Anh cho người Việt. Thế nhưng trong tiếng Anh, chúng tôi có câu: “Bạn có thể dẫn một con ngựa đến nguồn nước nhưng bạn không thể bắt nó uống”. Tuy nhiên, tôi cũng rất hạnh phúc vì một số sinh viên có thể nói rất tốt. Họ có thể đọc một cuốn sách tiếng Anh với cách phát âm rõ ràng, gần như ngang bằng với tôi.

Phương pháp nghiên cứu về phát âm hoàn toàn có thể áp dụng cho tất cả mọi người. Bạn biết đấy, chỉ cần phát âm rõ ràng, sau đó bạn sẽ tự động hệ thống được những gì mình đã học. Tôi biết sẽ là rất khó khăn, nhưng đấy sẽ là một đòn bẩy tốt cho việc học tiếng Anh của bạn.
Jesse Peterson

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

“Ăn mày xuyên lục địa” không phải như bạn nghĩ?


Tôi chắc chắn là nhiều người khi đọc cụm từ này sẽ hình dung ngay trong đầu hình ảnh người ăn xin đầu đường xó chợ, ngồi lê lết ở góc nào đó, để cái lon trước mặt rồi chờ đợi lòng hảo tâm của người khác. Hoặc có người cho rằng đã là ăn mày thì phải xin tiền. Ờ, lý do đơn giản của những suy nghĩ này là: nhìn ngắn, thấy gần, tư duy kiểu "ếch ngồi đáy giếng." Xem phim ảnh sách báo hay trong cuộc sống xung quanh thấy ăn xin toàn là thế nên hình ảnh ấy in đậm vào óc. Ăn mày kiểu này dành cho những người già cả, trẻ em, những người sa cơ lỡ vận, bất đắc dĩ mới cần ăn mày lòng từ bi của người khác. Ăn mày kiểu này bọn người nước khác nhổ nước miếng vào mặt. Vì sao trẻ trung, có sức khỏe, còn sức lao động, không chịu lao động mà đổi cái ăn cái mặc lại đi lê lết giành giật lòng từ bi của người già cả như vậy? Thật buồn cười có người lại nghĩ đến việc làm thế khi tôi đề cập đến cụm từ “ăn mày xuyên lục địa.” Họ cho rằng: đơn giản cứ ra nước ngoài ngồi lê lết xin tiền hay viết bậy bạ gì đó trên mạng rồi kèm theo nút “donate” để xin tiền người khác. Đây không phải là kiểu của những ăn mày xuyên lục địa chính thống, dù hình thức có tương tự nhưng gốc của sự khác biệt nằm trong tư tưởng. Người quen hưởng thụ, quen được người khác cung phụng phục vụ, lười biếng lao động, chỉ thích ngồi mát ăn bát vàng, những kẻ tự biến mình thành gánh nặng của xã hội và môi trường thì luôn có suy nghĩ như trên, nghĩ rằng chỉ cần lảm nhảm vài ba cái triết lý vớ vẩn là có thể vớ bở được tiền của bọn người vớ vẩn không kém. Thật đáng thương!!!!

Tôi không nói rõ “ăn mày xuyên lục địa” là gì bởi vì mỗi người khi nào cất bước lên đường một thời gian rồi thì tự có định nghĩa cho riêng mình. Nhưng không ngờ vẫn có bọn người lợi dụng vào cụm từ này để tìm cách moi tiền người khác. Thật là oan nghiệp!

Do đó, không phải ai dùng cụm từ “ăn mày xuyên lục địa” cũng đều thực sự hiểu ý nghĩa của hai từ “ăn mày” chứ đừng nói gì đến nguyên cả cụm. Trên trang vagabond có một bài viết về việc ở Trung quốc có vài thanh niên sức dài vai rộng kiếm tiền đi lại bằng cách ôm bảng ghi chữ cầu xin lòng thương hại của người khác nhằm có tiền đi bụi. Tác giả bài viết không phê phán hình thức này mà chỉ thắc mắc là: thời gian họ ngồi bất động như tượng ngoài đường để xin tiền thì họ có thể sử dụng để lao động đổi cái ăn cái mặc cái ở và còn làm nhiều việc khác nữa kia mà; Không hiểu sao họ lại có thể lãng phí thời gian như thế? Đó là chưa kể, bọn ăn xin này còn được tác giả nhìn thấy luộc gà ăn sáng cho thật no rồi sau đó ra đường ngồi bất động để xin. Lưu ý: bọn họ đều là người lành lặn, tay chân nguyên vẹn không bị khuyết tật gì cả và đang trong độ tuổi lao động. Thật không hiểu họ sẽ nghĩ gì khi một người khuyết tật đi lại bằng xe lăn sinh sống bằng nghề bán vé số đẩy xe đến trước mặt họ và bỏ tiền và nón. Nếu là bạn, bạn sẽ nghĩ gì?

Lưu ý mà tôi muốn nhắc mọi người rằng:
1.   Không phải ai cũng có khả năng hiểu được ý nghĩa của hai từ “ăn mày.”
2.   Cẩn thận với những kẻ tự gọi mình là những “ăn mày xuyên lục địa”, kể cả người đó là tôi.
3.   Những kẻ “ăn mày xuyên lục địa” thật sự không có viết blog, họ lặng lẽ đi, lặng lẽ làm, không cần ai biết đến; một khi họ tung tin về họ trên mạng hay blog thì là mấy chục năm sau, hoặc họ đã gác kiếm dừng chân, hoặc họ đã chết và họ để lại nhật ký. Những kẻ viết blog kể lể từa lưa như tôi đang làm không phải là một ăn mày chính thống. Khi nào tôi trở thành ăn mày chính thống thì tôi dừng viết blog hoặc khi nào tôi dừng việc ăn mày thì tôi viết blog. Không biết diễn tả sao cho mọi người hiểu nhỉ? Thôi kệ, ai muốn hiểu sao cũng được.
4.   Có vô số kẻ ăn mày xuyên lục địa khắp nơi trên thế giới đã và đang hoạt động nhưng chúng ta không biết về họ bởi họ không chường mặt ra cho chúng ta xem bao giờ.
5.   Những người viết bài cho người khác đọc như ở trang vagabond thì không ai trong số họ “ngồi lê lết” hay lảm nhảm để cầu xin tiền của người khác cả. Họ cật lật lao động, cật lật tích lũy để có tiền đi lại. Do đó mà những bài viết của họ vô cùng có giá trị bởi vì họ biết quý trọng đến từng xu lẻ; còn những kẻ ăn mày lười biếng chỉ cầu cạnh xin xỏ lòng từ bi của người khác thì không biết quý trọng từng hạt gạo hay từng xu lẻ đâu bởi tiền từ trên trời rớt xuống cơ mà.


6.   Lời nhắn gửi dành cho những kẻ lười lao động thích hưởng thụ là: Đời có vay có trả , luật nhân quả không chừa ai cả, hưởng thụ không của người khác thì có mà tái sanh làm trâu làm bò làm ngựa cày bừa cực nhọc để trả lại cho người ta, có ai hưởng không của ai được cái gì bao giờ.

MỌI NGƯỜI NÊN NHỚ CHO KỸ ĐIỀU NÀY: DÙ HÌNH THỨC CÓ TƯƠNG TỰ NHƯNG SỰ KHÁC BIỆT LÀ Ở TƯ TƯỞNG.



Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Điều gì dễ quyến rũ dân đi bụi nhất?


Đó là TIỀN. Ngoài những thứ như rượu, cần sa,…mà dân đi bụi dễ dính vào thì thứ có thể đốn ngã bạn dễ dàng nhất chính là tiền. Lý do: đã là một kẻ đi bụi thì nhu cầu đi nơi này nơi nọ, nhu cầu mua vé máy bay, nhu cầu visa….rất cao. Và để có thể đi được nhiều nơi thì cần nhiều tiền. Nhiều cái bẫy tiền giăng sẳn để chờ những kẻ ham có nhiều tiền trong thời gian ngắn để thỏa giấc mơ tang bồng. Thế là tình tính tang, rớt vào, vùng vẫy thóat ra thì khó mà chết chìm luôn thì dễ. Cứ hình dung là trong 1 ngàn cơ hội để có tiền nhiều và nhanh thì chỉ có 01 cơ hội là thật, còn lại 999 là bẫy. Số tiền càng nhiều thì số phần trăm cho cơ hội thật càng giảm. Bạn tự ước lượng xem mình dễ rơi vào con số 999 hay con số 1.

Tiền là thứ thiên hạ sẳn sàng chém nhau, bất kể người bị chém là ai, để giành giựt cho bằng được. Tiền là thứ làm cho người ta nổi trội phần CON, lấn át hẳn phần NGƯỜI. Vậy ai là người dễ dàng ném tiền cho bạn vậy?

Khi người ta có lòng THAM dù là tham tiền hay tham tài hay tham sắc tham danh thì người ta dễ rơi vào bẫy. Có người tham nhiều, có người tham ít nhưng tựu trung lại thì đều là tham. Và những cái bẫy được giăng ra để đánh vào điểm yếu đó – LÒNG THAM. Khi lòng tham trỗi dậy thì người ta khó kiềm chế nó và rồi bị nó điều khiển và rồi càng ngày càng lún sâu vào hố. Khi vỡ lẽ thì đã muộn.

Lòng tham luôn chờ chực cơ hội để đảo chính và nắm quyền. Do đó, để không cho lòng tham có cơ hội này thì tốt nhất là chúng ta không mong cầu điều gì cả. Mong cầu là một dạng của lòng tham. Và lòng mong cầu dễ khiến chúng ta dễ dãi tự nguyện chui vào bẫy.

Người ta dễ dàng cho quần cho áo cho cơm cho gạo hay cho đi một số tiền nhỏ lẻ, vì lòng thương, vì lòng trắc ẩn, vì bị động tâm, vì thấy tội nghiệp hay vì cảm phục. Nhưng khi số tiền lớn thì cũng có thể vì những lý do trên; tuy nhiên, có khi cho xong, họ hối hận hoặc họ cho với một mục đích nào đó (kể cả cha mẹ bạn cho bạn tiền cũng có mục đích đấy– ví dụ: thương con cũng là một mục đích; duy chỉ có 1 người cho mà không hối hận, cho mà không có mục đích gì cả - đó chính là Đại Bồ Tát). Để tránh những trường hợp này thì tốt nhất nên đứng ngoài tiền bạc cho khỏe. Tất cả mọi vấn đề mà có đụng chạm đến tiền là rắc rối nảy sinh ngay lập tức. Do đó khi bạn đi ăn xin, khi bạn làm ăn mày, ai cho gạo thì nhận gạo, ai cho cơm thì nhận cơm, ai cho rau củ thì nhận rau củ, ai cho quần áo thì nhận quần áo, ai cho tiền thì nên xem xét lại. Vài quốc gia có phong tục cho tiền người khác, đặc biệt là vào những dịp có lễ hội hay nghi thức phong tục đặc biệt nào đó. Nếu bạn từ chối nhận thì sẽ đem lại sự xui xẻo cho người cho; tuy nhiên thường số tiền này không lớn, chỉ là số tiền nhỏ mang tính tượng trưng cao. Nếu số tiền lớn thì tốt nhất là từ chối, không nên nhận. Cứ dính đến tiền là có rắc rối đi ngay sau đó. Nên từ chối rắc rối bằng cách từ chối tiền mọi người nhé!!!! Kể cả các tổ chức tôn giáo cũng không thoát điều này. Có khi bạn thấy một ngôi chùa ngôi miễu hay ngôi đền nào đó, bạn vào tá túc, người ta cho bạn ăn uống, không sao, cứ nhận, nhưng tuyệt đối nên đứng bên ngoài chuyện tiền bạc nghen!!!! TUYỆT ĐỐI VÀ TUYỆT ĐỐI nếu bạn không muốn mời gọi những rắc rối đến với mình. Một số tổ chức tôn giáo hay tổ chức thiện nguyện hay tổ chức phi chính phủ có vẻ mặt hiền lành, dễ thương nhưng khi quyền lợi kinh tế bị đụng chạm thì ôi trời, quỷ sa tan xuất hiện liền. Ví dụ có một tổ chức tôn giáo cực kỳ nổi tiếng ở Ấn độ, danh tiếng lan ra tận Châu Mỹ nhưng có một tình nguyện viên người Mỹ tình cờ biết được những điểm đen trong vấn đề tài chính của họ; vậy là cô ấy bị họ bắt cóc, giam giữ và tôi không biết là cô ấy còn sống không nữa. Do đó, bạn làm gì thì làm, bạn ở nhờ nhà dân, trường học, tổ chức tôn giáo,….. cứ làm những việc không liên quan đến tiền bạc như làm bếp, nấu ăn, làm vườn,…phụ giúp họ, đừng có đụng đến tiền bạc nhé!!! Không lấy của người khác và cũng không nhận từ người khác.Tuy nhiên khi bạn được thuê làm việc và được trả lương thì dĩ nhiên phải nhận rồi, vì đó là lương mà. Nhưng nếu đó không phải là lương thì tốt nhất là không nhận. Đừng nghĩ rằng mình may mắn, mình có phúc, hay mình đẹp nên người ta cho tiền. Hãy nghĩ đến con số 1 và 999 nhé!!! Số tiền càng lớn thì con số 1 không còn là 1 mà trở thành 0.1 hoặc 0.01 hay 0.001 gì đó. Tiền đi kèm nguy hiểm, do đó nên là người sợ tiền đi bạn ạ! Nếu bạn sợ tiền, bạn sẽ an toàn (ngoại trừ tiền lương thì không nên sợ; tuy nhiên cẩn thận nhé!!!! Có khi để có lương, bạn phải đổi cái gì đó đấy bạn ạ!)


Tóm lại, không tham tiền, không mong cầu, không muốn gì cả. Vậy là chả có cái bẫy nào chụp được ta!

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

Làm sao để đỡ tốn tiền mua hành trang khi đi bụi?


Chỉ có cách là dùng khả năng sáng tạo (nếu không có khả năng này thì đi miết rồi cũng sẽ có; do có nhu cầu tiết kiệm tiền nên khả năng này buộc phải phát triển; hễ có cung thì ắt có cầu. Nói nhỏ luôn nghe: Khả năng sinh tồn của con người cao lắm! Ai thiếu khả năng sáng tạo thì cứ đi bụi hoặc đi ăn mày một thời gian thì khả năng ấy sẽ cao hơn người thường liền hà)

Ai mà có khiếu DIY, nghĩa là có hoa tay hoặc có thể tự làm mọi việc từ việc tự may đến việc dùng những thứ có trong tay để chế thành món này món nọ thì thôi rồi lượm ơi, không cần mở ví chi tiêu bao giờ, cứ ra bãi rác nhặt rồi muốn chế món gì thì úm ba la có món ấy liền. Rất tiếc là tôi không có năng khiếu này!

Tôi chia sẻ vài ví dụ về việc chế món cần dùng từ những thứ sẳn có mà không cần mua nghen! Do tôi không phải là dân DIY nên mấy cái đơn giản lặt vặt thế này thì làm được, chứ những ai tài năng hơn thì dĩ nhiên làm được nhiều cái độc đáo hơn rồi, thậm chí tự ráp xe đạp từ đồ cũ nữa cơ (ước gì mình có khả năng này để khỏi tốn tiền mua xe hihihihi)

Trước khi cầm tiền bước chân ra cửa để mua bất cứ món đồ nào để làm hành trang đi bụi thì nên làm công việc đầu tiên và quan trọng này. Đó là dọn dẹp nhà cửa, dọn kho, thậm chí tình nguyện sang dọn dẹp giùm nhà cha mẹ anh chị hay bà con họ hàng luôn. Có những món bị bỏ xó mốc meo không ai thèm đoài hoài nhưng nhờ sự sáng tạo ta có thể biến thành món ta cần khi đi bụi. Cái trò này chơi vui lắm, giống như đi tìm kho báu vậy đó. Lục lục dọn dẹp miết ra món cần hoặc chế được món cần thì tự dưng thấy cuộc đời sao đẹp quá!

Ví dụ:
Khóa xe: dùng dây xích chó hay bất kỳ dây xích nào cũng được, rồi dùng kèm với ống khóa nhà không sử dụng (dĩ nhiên là vẫn còn xài tốt); vậy là thành ống khóa xe đạp. Dây xích này còn có công dụng để ta xích hành lý lại với nhau hoặc dùng xích xe đạp vào gốc cây hay chân bàn ghế nhằm tránh có người tiện tay nẫng mất hành lý của mình.

Túi xe đạp: lấy quần áo cũ có vải chắc, cắt ra tự may cái túi luôn.

Lều trại: Ai có khả năng tự may lều luôn thì càng tốt, nếu không thì mua lều rồi tự làm tấm bạt trải bên trên và bên dưới lều như sau: lấy áo mưa cánh mỏng cũ hoặc áo mưa rách hoặc bao ny lông dày (mấy cái này khỏi mua, lượm ngoài đường); sau đó trải lều ra và đo chiều dài và chiều ngang của lều; rồi dùng kéo cắt và may các miếng ny lông cho vừa hoặc dư ra tí; có thể may 2-3 lớp cho chắc ăn. Cái này lót yên xe đạp để ngồi cho êm ái cũng không tồi đâu.

Lớp phủ trên thì cần dùng màu tối để tránh nắng luôn. Có thể đi xin hoặc lượm mấy tấm bạt quảng báo cũ của các công ty game hoặc công ty nước uống nước ngọt. May xong thì cột dây vào bốn góc. Vậy là ta có tấm trải trên rồi. Cái này có thể dùng làm tấm trải che sương cho võng luôn cũng tốt.

Áo ấm: Vào mùa đông, mặc áo ấm rồi khi ngủ thì phủ áo mưa lên trên, áo mưa có tác dụng chống hơi nước thấm vào người cho nên rất ấm; mọi người để ý xem mấy cái áo khoác mùa đông và túi ngủ luôn có lớp ny lông bên ngoài đó. Ta dùng áo mưa phủ lên người thì có tác dụng tương tự, khỏi tốn tiền mua nhiều món nhé! Tối ngủ ngoài bãi biển, gió thổi rất lạnh; ta đắp áo mưa lên và ngủ thẳng cẳng. Áo mưa là dùng để chống mưa như trút nước chứ mấy cái hơi nước trong gió biển thì nhằm nhò gì.

Đi riết thì vớ hoặc áo thun cotton sẽ bị te tua; nhớ giữ lại vài cái để làm đồ lau lều, lau ba lô hoặc lau chùi xe cộ.

Ba lô: nếu đi xe đạp thì có khi chả cần ba lô làm gì; tìm cái rổ nhựa cột chặt vào baga, cho đồ đạc vào, lấy áo mưa hoặc bao ny lông phủ lên rồi ràng chặt lại. Vậy là ung dung mà đạp xe. Hoặc cho hẳn đồ đạc vào bao ny lông dày hoặc bao tải luôn cũng tốt các bạn nhỉ?


Dây ràng hành lý: lấy ba lô hay túi cũ cắt lấy dây, may hai đầu lại với nhau; vậy là có dây ràng vừa dễ sử dụng vừa có thể thu rộng  hẹp dễ dàng. Các dây ràng biến tấu này cũng có thể dùng để nén nhỏ quần áo cồng kềnh hay túi ngủ nữa đó bà con.

Dây cột đồ có khóa (cặp)

Pin: dùng đèn sạc bằng năng lượng mặt trời thì khỏi tốn tiền mua pin. Ngoài ra pin cũ có chất thủy ngân vô cùng có hại cho môi trường nước nếu không được xử lý đúng cách.

Sổ tay ghi chép: đến các tiệm photocopy xin giấy vụn (thường họ xén sách ra nhiều giấy thừa lắm; do giấy khổ A 4 mà sách thì khổ nhỏ hơn; vậy là có cả một đống giấy này, về nhà bấm lại hoặc đóng thành cuốn làm sổ tay và sổ nháp.

Nhiên liệu: nếu không muốn tốn tiền mua thì đốt bằng củi lượm trong rừng hay trong vườn. Thường đốt củi thì đáy nồi hay bị dính lọ nghẹ đen thui. Có thể áp dụng cách này của dân Ấn độ: lấy sình ướt đắp lên đáy và xung quanh, phơi khô, rồi mới dùng nấu; khi nấu xong thì chỉ cần rửa sạch lớp sình khô bên ngoài; vậy là nồi vẫn trắng đẹp như mới.

Họ còn dùng cát hoặc đất cát ướt để rửa nồi niêu chén dĩa mà không cần tốn tiền mua nước rửa chén nữa đó mọi người.

Tắm ngoài trời đối với nam thì dễ hơn với nữ. Nữ thì có thể dùng váy dài có sẳn, luồn thêm sợi dây dài vào phần lưng quần; khi tắm thì kéo cao đến ngực rồi cột sợi dây lên cổ, vậy là có một cái váy tắm thời trang vô cùng. Dùng cách này để tắm sông tắm suối giống phụ nữ Lào, Thái, Ấn và Nepal ấy. Không cần nhà tắm làm chi; thay đồ bằng váy này luôn đó mọi người. Ai không biết cách thì cứ quan sát phụ nữ các nước này làm miết thì sẽ làm được thôi. Thật ra họ có tấm longi vấn vấn lại nhưng vấn kiểu này khi tắm dễ bị tuột; cho nên tôi luồn thêm sợi dây treo lên cổ cho chắc ăn hehehehehe.

(Hình từ intenet) Vấn kiểu này nếu không quen thì rất dễ rớt váy đó nghen!

Muốn không tốn tiền mua dầu gội đầu và bột giặt thì có thể mua  cục xà bông cục vừa tắm vừa giặt vừa gội đầu. Vậy là khỏi phải xách lỉnh kỉnh.

Nếu tắm suối thì không nên xả nhiều xà phòng xuống suối để tránh gây ô nhiễm nguồn nước. Tốt nhất không dùng xà phòng, tắm chay, giặt đồ chay vẫn sạch chán. Nếu bạn ở thành phố, bạn sẽ không thấy được tầm quan trọng của việc bảo vệ nguồn nước; nhưng khi bạn sống trong thiên nhiên, uống nước trực tiếp từ suối; nơi ấy là nơi mình tắm rửa giặt giũ, ăn uống thì tự nhiên buộc phải bảo vệ rồi hehehehehehe. Sống gần thiên nhiên có cái lợi là thế.

Giấy vệ sinh: một số nơi, giấy vệ sinh rất đắt hoặc thậm chí không có mà mua; lý do là người dân không có nhu cầu sử dụng. Sau khi đi vệ sinh họ dùng nước để rửa rồi sau đó rửa tay; họ thậm chí không cần đến xà bông cục để rửa tay. Họ lấy đất cát ướt và rửa; cái này rửa cũng sạch tay lắm đó nghen. Dùng đất cát ướt chà tới chà lui trên tay rồi rửa lại bằng nước, tay sạch sẽ mát mẻ.

Bao đựng: trong hành lý luôn có bao ny lông để dành đi chợ mua đồ hoặc bao đồ đạc chống ẩm; bao ny lông dơ thì giặt lại, phơi khô rồi dùng tiếp; có một số nơi bao ny lông không rẻ hoặc thậm chí không có luôn. Nhớ là không nên xả bao ny lông bừa bãi nghen! Rác thải này rất khó phân hủy, mất cả trăm năm chứ chẳng ít đâu và làm hại đất vô cùng; nếu đốt thì nhiệt độ lửa phải trên 1 ngàn độ C thì mới không sinh ra khói độc làm thủng tầng ozone.  Tóm lại, ai dùng bao ny lông vô tội vạ và có thói quen xả rác ny lông bừa bãi thì tự mình tạo ra nhân xấu mà chắc chắn quả xấu thì mình sẽ lãnh. Ví dụ dễ hiểu nhất là có thể tái sinh ở nơi môi trường vô cùng xấu hoặc nơi khí hậu vô cùng khắc nghiệp. Gieo nhân nào thì gặt quả ấy mà. Ai bảo vệ môi trường thì sinh ra ở nơi khí hậu ôn hòa; ai phá hoại môi trường thì sinh ra ở nơi đèo heo nhiều thiên tai dịch bệnh.

Tóm lại, đối với dân ăn mày xuyên lục địa thì hạn chế tối đa việc mở ví lấy tiền mua cái này cái nọ; cứ tái sử dụng hoặc dùng sức sáng tạo hoặc quan sát người bản địa rồi bắt chước. Mọi người hay bảo rằng: không tiền thì làm sao sống? Ai nói thế thì cứ lên núi hay vào các bản làng vùng sâu vùng xa thì sẽ thấy rằng: người dân ở đó có xài tiền đâu mà họ vẫn sống khỏe ru là sao. Càng sống xa thiên nhiên thì càng cần tiền; càng sống gần thiên nhiên thì càng không cần tiền; mà thay vào đó là cần bảo vệ môi trường thiên nhiên. Khi thiên nhiên với mình là một thì làm hại thiên nhiên chả khác gì làm hại mình, làm đau thiên nhiên thì chả khác gì làm đau mình. Ai toàn sống trong thành phố thì khó mà thấy được điều này lắm! Do đó họ nghĩ là họ chỉ cần có tiền để mua những thứ làm họ sảng khoái. Thật ra không phải thế! Thứ làm ta thật sự sảng khoái không phải là thứ do con người chế tạo (tiền là một trong những thứ ấy) mà chính là thứ do thiên nhiên ban tặng, ví dụ: không khí và nước. Ờ, mà cần gì nói dài dòng nhỉ? Mọi người cứ xách túi đi làm ăn mày một thời gian thì tự động hiểu ra điều này. 

Bài liên quan: Chuẩn bị hành trang đi bụi dài hạn