CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Thursday, June 21, 2012

Kinh nghiệm chiến đấu với cái nóng chảy mỡ ở Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya), Ấn độ

Vào mùa nóng Bồ Đề Đạo Tràng nóng như thế này (ai tin thì tin, không tin thì thôi):

Do Bồ Đề Đạo Tràng ở gần sa mạc và lại là đất cát nên vào mùa nóng cứ y như là miệng núi lửa vậy đó. Cái nóng ở đây là nóng khô chứ không nóng ẩm như ở Việt Nam.

Trời nóng đến mức, ở đây bạn không thể mập nổi. Vì sao? Mỡ chảy thành mồ hôi cả thì lấy gì mà mập. (Người nào mập tức là người đó ở phòng máy lạnh rồi đấy!)

Trời nóng đến nỗi mái tóc dài của tôi sau khi gội xong thì 5 phút sau đã khô; khi tắm, tôi không cần sử dụng khăn tắm (tiết kiệm được rồi nhé!) Vì sao? Vì sau khi tắm xong thì mặc luôn quần áo ướt vào người cho bớt nóng. Do đó, tiết kiệm được quần áo. Chỉ cần một bộ đồ thôi đã đủ. Mặc xong, tắm, giặt rồi mặc đồ ướt, chỉ cần một chút là quần áo đã khô ran.

Mỗi khi vào nhà tắm thì y như vào phòng xông hơi miễn phí. Nước chứa trong bồn ở sân thượng y như nước sôi. Vừa tắm xong, tắt vòi là lại túa mồ hôi.

Ở đây không cần trang điểm. Tiết kiệm đồ nghề rồi nhé! Vì sao? Mồ hôi ra liên tục, thoa đến đâu là mồ hôi chảy sạch đến đấy thì lấy gì mà trang điểm. Tôi không có trang điểm, chỉ thoa kem chống nắng; vậy mà mỗi lần thoa là mỗi lần chiến đấu, vừa thoa vừa chậm mồ hôi, nếu không thì mồ hôi và kem quyện lại thì làm sao mà thoa. Chỉ thoa kem chống nắng mà đã thế, nên các bạn khỏi tốn công trang điểm chi cho mệt.

Dù trời nóng thế mà lại hay cúp điện, mỗi lần như thế thì ngồi trong phòng cứ y như là đang được xông hơi miễn phí.

Máy vi tính thì nóng như cục than; lúc đầu không hiểu sao máy tính lại nóng đến thế, sau mới biết là do để trên bàn mà mặt bàn thì khắp nơi nóng như lò lửa.

Tối ngủ cũng không yên. Nằm nệm thì hầm, bỏ nệm ra chỉ nằm giường gỗ, cũng hầm, bỏ giường, nằm dưới sàn thì sàn nhà lại là miệng núi lửa; hơi nóng từ sàn hực ra.

Nóng đến thế mà tôi vẫn sống sót (làm sao biết tôi sống nỗi mùa nóng; vì khi tôi viết bài này thì mùa mưa đã đến ở Bồ Đề Đạo Tràng nên tôi mới biết mình còn sống đấy chứ!) là nhờ vào bí kíp sau: ĐI ĐÂU THÌ HỌC HỎI NGƯỜI ĐỊA PHƯƠNG ĐẾN NẤY. Họ là thầy của chúng ta trong việc chống chọi với thời tiết nơi ấy.

Do nóng quá nên cần giải nhiệt trong người ra bớt trước khi trở thành quả bom nổ chậm hoặc thành núi lửa (cái này không nói giỡn đâu nghen! Trời nóng mà khi đi chợ mua hàng, gặp bọn Ấn độ mắc dịch thì núi lửa phun trào, bom nổ ngay đấy chứ!) Giải nhiệt bằng cách nào?

- Sử dụng muối đen. Loại muối này ở các nước kể cả Việt Nam đắt tiền lắm đấy nhưng ở Ấn độ lại rẻ rề, chỉ cần Rs 15-20 là có nửa kg (vậy mà trên bao bì ghi giá Rs 25 lận đấy!). Làm gì với muối đen. 

 + Ăn cùng dưa leo gọt vỏ, cắt lát




+ Uống cùng chanh, thay vì cho đường thì cho muối đen vào uống
+ Tôi còn dùng muối đen để nêm canh nữa đấy,

- Ra chợ mua hàng theo phương châm: mùa nào thức nấy. Như thế vừa rẻ vừa tốt cho sức khỏe.Vào mùa nóng ở đây có chanh, dưa leo, quả bầu, rau spinach……….; cứ mấy món này mua về ăn suốt, ăn đến đâu sổ nhiệt đến đấy!

- Ngủ (lời khuyên này dành cho nam giới, bạn nữ nào muốn thử cũng không ai cấm, nhưng nhớ sau khi thử xong thì các bạn nữ kể lại kinh nghiệm cho nghe với nhé!): Lột hết quần áo ra, chỉ chừa đồ lót, ra đường nằm ngủ. Nhiều người địa phương làm thế lắm, vừa vui vừa có tinh thần………………..đồng đội.

- Khi nằm dưới đất ngủ thì lót một lớp nệm dày để hơi nóng từ “miệng núi lửa” không phả vào lưng. Nếu không thì dội nước dưới sàn, rồi trải chiếu lên nằm ngủ trong nước lềnh bềnh. Tôi hay áp dụng cách sau: vào nhà tắm dội nước vào người và cả quần áo rồi mặc quần áo ướt ngủ (ngủ thế mà lại ngon!)

- Quạt máy thì chỉ mở nhẹ. Nếu mở mạnh thì toàn là phả ra hơi nóng từ trần và tường nhà.

- Vào những ngày nóng cao điểm hơn 50 độ C thì tôi không ngủ được, phải đợi đến 4h sáng thì ngủ đến 8h; lúc ấy trời mát mẻ, sau 8h thì trời bắt đầu nóng trở lại.

- Máy vi tính khi sử dụng thì lót một lớp khăn ướt bên dưới để máy không trở thành hòn than. Khi sạc pin thì không chỉ lót khăn ướt dưới máy mà còn lấy vải ướt bao quanh cục sạc. Khi không dùng máy thì cho vào bao ny lông, bên dưới lót một lớp khăn ướt, bên trên một lớp khăn ướt. Nếu không làm thế thì mỗi khi mở máy sẽ nhận được thông báo: “Rất hân hạnh được thông báo cho quý khách là phần cứng máy tính đã bị lỗi. Đề nghị liên hệ nhà sản xuất để khắc phục sự cố.”

- Những vật dụng không thể thiếu khi đến đây vào mùa nóng là quạt tay, khẩu trang (đường bụi ghê lắm!), vớ dày (lớp cẩm thạch quanh Main Temple có thể khiến bạn bỏng chân nếu mang vớ không đủ dày; vậy mà người Ấn độ đi chân không luôn mới ghê chứ!) và dĩ nhiên là nón lá; nón lá vừa đội vừa làm quạt vừa để cho mấy thằng ăn xin/bán hàng rong chạy đến chào hỏi bằng tiếng Việt vừa để mấy thằng Ấn từ nơi khác đến đây tham quan nhìn lé con mắt vì ganh tị - mùa nóng mà đội nón lá là số dách.

- Có thể tăng cường sức khỏe bằng cách uống sữa. Sữa tươi nên mua lúc sáng sớm trước khi trời nóng (bởi vì khi trời nóng, thì sữa làm sao mà không hư cho được). Kiosk gần chùa Viên Giác có sữa mới mỗi ngày vào lúc 6-7h sáng. Nếu không thì uống sữa bột. Cô Minh Hạnh giới thiệu cho tôi loại sữa Amulaya của Ấn độ, sữa không béo. Nhờ thế mà tôi không bị ngáp ngáp bởi cái nóng ở đây đấy chứ!



Hy vọng những lời khuyên trên giúp bạn thành superman khi sống sót nỗi mùa nóng ở Bồ Đề Đạo Tràng!



3 comments:

  1. Cảm ơn bạn nhiều, những lời khuyên cực kỳ bổ ích và cũng ko kém phần thú vị, đọc tới đâu bật cười tới đó, trước giờ chỉ biết khổ biết sở vì nắng nóng miền Trung thôi, giờ mới biết được bên đó nóng kinh dị như thế nào.

    ReplyDelete
  2. E lo cho chị quá, chắc chị đã lên đường được 1 tuần rồi, thời tiết nóng cộng với bao nhiêu hiểm nguy. Nếu không viết bài được, chị để lại vài dòng trên blog để em biết chị vẫn còn sống sót nơi rừng thiêng nước độc chị nhé. Chúc chị khỏe và an toàn, e rất quý chị, dù chưa gặp được chị lần nào, các bài viết của chị, đã tìm lại được tính cách đã bị vùi chôn từ lâu cho em.

    ReplyDelete