CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

10 Inspirational Female Travellers Pushing Life to the Max

'The Comfort Zone is where the boring people hang out'.

'Some people do not pursue their dreams out of fear; fear of finances, fear of failure, or fear of the unknown.
I have fears too, but I use those fears as motivation rather than an excuse'.

‘We can accomplish our dreams even if we’re poor, or old, or disabled, or isolated; we can challenge ourselves and succeed.’

'Discomfort is my comfort'

10 Inspirational Female Travellers Pushing Life to the Max

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2016

BÍ MẬT

Bây giờ tôi học cách giữ bí mật một số điều rồi nha mọi người. Không phải chuyện gì cũng kể hết trên blog đâu nha.
Lý do là: Kể ra hết, mọi người đổ xô đến và làm y chang vậy thì không còn gì là thú vị cả.

Mọi người phải cực kỳ sáng tạo trong cách đi bụi của mình. Như vậy thì cuộc sống mới đầy niềm vui. Bởi vậy tôi chỉ kể thông tin mà không cho mọi người biết chính xác địa điểm là như vậy đó. Mục đích kể thông tin là để thông báo cho mọi người rằng có thể đi bụi bằng cách đi bộ như vậy.

Mỗi vùng, mỗi khu vực, mỗi phương tiện giao thông mà mọi người áp dụng khi đi bụi đều khác nhau. Ví dụ: Khi tôi đi xe đạp thì cách ăn uống ngủ nghỉ khác với đi bộ. Bây giờ tôi ngủ ở nhà ga, vừa được tắm táp thoải mái miễn phí vừa có chỗ ngủ an toàn. Dĩ nhiên là lót ổ ngủ trên mặt đất rồi. Nhưng mà vậy cho có không khí đi bụi.  Chọn nhà gia vừa và nhỏ nhưng có đủ tiện nghi như nhà tắm, máy lọc nước uống nha mọi người. Vì sao?

Nhà ga lớn, rất đông người nên khó tìm chỗ ngủ lí tưởng, vả lại người ta hay kiểm tra vé mỗi khi mình vào nhà tắm. Tôi đi bộ thì làm gì có vé mà kiểm. Nhà ga nhỏ quá thì không có nhà tắm hoặc nhà tắm nhỏ xíu. Nhà ga vừa vừa thì ít người ngủ lại qua đêm nhưng lại có nhà tắm thoải mái, ít người sử dụng nên không có ai kiểm tra vé cả. Khi mình ngủ thì ai cũng biết mình ngủ ở đó cho nên mọi người đều để ý đến mình. Vậy là mình ngủ an toàn hihi.
(Lưu ý: Những nhà ga vừa vừa thì có khi họ khóa cửa phòng chờ và nhà tắm, chỉ mở khi có tàu ghé trả và đón khách. Họ mở khoảng 30-60 phút thôi. Tranh thủ lúc ấy vào tắm.)

Đi bộ trên bãi biển xém bị cướp hai lần nha mọi người.

Lần 1: Vừa ra khỏi khu vực làng thôi thì một thằng đến bảo mình mở túi ra cho nó xem tiền. Không mở, Nó một mực bảo mình mở. Mình một mực không mở. Khi mình bảo sẽ gọi cảnh sát. Vậy là nó đi mất. Sau đó phải mò ra quốc lộ mà cuốc bộ.

(Thực ra là lúc ấy sáng sớm hổng có chuẩn bị thức ăn, mới bắt đầu đi nên không có nhiều kinh nghiệm. Sáng sớm hổng ai bán cái gì cho ăn cả. Đi mãi mà hổng có thức ăn, đói quá, nên khi đến làng, ra dấu đủ thứ hỏi chỗ bán thức ăn. Họ biết cả rồi nhưng họ nói chẳng hiểu. Khi đi bộ tiếp thì thằng kia nó biết mình người lạ nên nó chạy theo tính kiếm tí tiền đánh bài (khu này sáng sớm mà họ gầy sòng khắp nơi rồi, ngư dân mừ). Nhưng khi mình một mực bảo rằng hổng có tiền nên mới đi bộ nè cha nội, tiền đâu mà cho, nếu có tiền thì đi xe rồi, thì nó thấy kiếm tiền hổng được nên định nhào vô sờ mó cho bỏ công chạy theo nãy giờ. Cái mình nói: Ờ, tao báo công an à nha. Chắc cái làng này cũng nhỏ nên nó cũng sợ bị mang tiếng nên mới bỏ đi thiệt ấy chứ.)

Lần 2: Gặp cướp dễ thương quá chừng. Vì sao? Vì lịch sự hỏi mình vầy nè: We are ready to rob you? Are you ready? Dĩ nhiên là not ready rồi nên phóng một cái véo trở về làng cách đó chừng vài trăm thước thôi. Vậy là đón xe buýt ra khỏi khu nguy hiểm thôi.

Kinh nghiệm:

- Đi bộ trên bãi biển, khi không có làng mạc thì chớ đi, vòng ra quốc lộ mà đi.
- Không bao giờ leo lên xe mô tô của bất kì ai dù họ đề nghị chở mình ra quốc lộ giùm.
- Khi có thằng nào tiến đến gần, ngửi thấy mùi rượu trên người nó thì tránh ra xa thiệt xa liền.
- Chớ đi lang thang dưới gốc dừa, dừa rụng trúng đầu rất là đau, có khi chấn thương sọ não nữa đó.
- Thủy triều nhiều khi lên xuống rất nhanh, trong chớp mắt có thể cuốn mình ra tuốt ngoài biển luôn đó.
- Ban đêm mực nước lên rất cao, cho nên không ngủ trên bãi biển, trừ khi hỏi người dân địa phương thông tin về độ an toàn của bãi biển
- Đem theo thức ăn dự trữ bởi vì làng dọc bãi biển không có bán thức ăn, ngoại trừ khi họ mời mình vào nhà ăn cơm, nếu không thì đói nhăn răng, nước uống thì xin họ được, với điều kiện mình có khả năng uống nước như họ.

À, có bạn hỏi tôi về thông tin vào Bhutan mà không cần visa. Thông tin này là bí mật, cho nên tôi không cung cấp. Còn nhiều thông tin đi bụi bí mật khác mà tôi hầu như không kể cho người khác, ngoại trừ những trường hợp cực kì đặc biệt. Không có kể đại trà nữa đâu. Ví dụ: thông tin làm sao để sống sót trong khu vực nổi tiếng có khủng bố. Thông tin này cũng bí mật nên không kể. Những thông tin bí mật nếu kể tùm lum sẽ rất nguy hiểm. Bởi vì có thể có bạn bắt chước theo mà không có đủ kinh nghiệm cũng như bản lĩnh đi bụi. Cho nên nguy hiểm là vậy đó. Kinh nghiệm và bản lĩnh đi bụi được tích lũy không phải nhờ bắt chước người khác mà thông qua quá trình tự mình đương đầu với nguy hiểm, tiếp cận cái sống và chết, mỗi người có cách ứng phó khác nhau, không thể bắt chước được. Học cách đi bụi của người khác để trở nên sáng tạo hơn trong cách đi của mình chứ không phải để bắt chước y chang đâu nha mọi người! 

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

Đi bộ 300km dọc bãi biển

Có vẻ như đi bộ hấp dẫn hơn đi xe đạp nhiều nha mọi người, đặc biệt là đi dọc theo bờ biển, vừa đi vừa tắm biển vừa ngắm cảnh, vừa lượm dừa khô ăn nữa thì đúng là không có gì bằng.
Đặc biệt là mít chín rụng tùm lum không ai thèm ăn, chuối vừa ngon vừa ngọt, vừa đi vừa hái hoa bắt bướm bẻ trái ăn nữa nha!

Quan trọng là đi vui vậy mà hổng ai dám đi chung bởi vì họ nghĩ chỉ có thèn nào điên mới đi lang thang như vậy. Cho nên như thường lệ, chỉ có mình ta với ta hihi.
Tìm cái võng để giăng ngủ luôn trên bờ biển mà tìm chưa ra. Kiểu này chắc phải lót ổ ngủ dưới gốc dừa cho dừa rụng u đầu luôn.
Hổng có xe đạp, hành lý chỉ gói gọn trong 5 kí lô, thiếu thốn đủ thứ, đặc biệt là không có cái lều, nhưng mà riết cũng quen. 5 kí hành lí cũng thành ra nhiều quá đỗi, kiếm người cho bớt đồ để nhẹ gánh. Đúng là cái gì cũng do thói quen. Quen nhiều đồ thì thấy bao nhiêu cũng là ít. Quen ít đồ thì thấy bao nhiêu cũng là nhiều.


Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Số điện thoại duy nhất công dân Việt Nam ra nước ngoài cần ghi nhớ

Mọi công dân Việt Nam khi ra nước ngoài trong các trường hợp khẩn cấp như đi lạc, mất hộ chiếu, mất visa, không biết tiếng, tranh chấp pháp lý, giao tranh quân sự, bị lừa đảo, bị bắt giữ... có thể gọi vào số điện thoại đường dây nóng 0084 462 844 844 nhờ trợ giúp.
- Có thể bấm: +84 462 844 844
- Hoặc bấm : 0084 462 844 844

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

9 câu chuyện cực ngắn và ý nghĩa

1. Câu chuyện thứ nhất:
Một cậu học trò lớp ba viết rằng cậu muốn trở thành một diễn viên hài trong bài tập làm văn của mình. Người bố phê: “Không có chí lớn”, còn thầy giáo nói: “Thầy chúc em mang tiếng cười cho toàn thế giới”.

Là người lớn, chúng ta nên khuyến khích, cổ vũ hơn là đặt ra những yêu cầu quá cao đối với trẻ con. Hơn thế, chúng ta hãy mở rộng khái niệm thành công để trẻ con thoải mái tung đôi cánh ước mơ của mình.

2. Câu chuyện thứ hai:
Ăn cơm xong, mẹ và con gái rửa chén bát trong bếp, bố và con trai ngồi xem ti vi. Bỗng nhiên có tiếng đổ vỡ dưới bếp, sau đó im bặt. Con trai nói: “Con biết chắc mẹ vừa làm bể chén bát”, bố hỏi: “Tại sao con chắc như thế?”, con trai trả lời: “Vì không nghe tiếng mẹ la”.

Chúng ta luôn đánh giá người khác và đánh giá bản thân qua những tiêu chuẩn nào đó, thường khó khăn với người khác nhưng lại rất dễ dãi đối với mình.

3. Câu chuyện thứ ba:
Người ăn mày nói: “Bà có thể cho tôi xin một ngàn không?”, người qua đường trả lời: “Nhưng tôi chỉ có năm trăm”, người ăn mày bảo: “Vậy bà thiếu tôi năm trăm nhé”.

Nhiều người trong chúng ta luôn cho rằng ông trời mắc nợ mình, cho mình không đủ, không tốt nên lòng tham đã che mất thái độ biết ơn.

4. Câu chuyện thứ tư:
Người vợ đang nấu ăn trong nhà bếp, người chồng đứng bên cạnh nhắc nhở: “Cẩn thận, coi chừng khét!”, “Sao em bỏ ít muối thế?, “Ơ kìa, nước đã sôi rồi, em cho thịt vào đi”. Người vợ bưc bội: “Anh làm ơn đi ra ngoài giùm em! Em biết nấu ăn mà!”.
Người chồng mỉm cười: “Ừ, có ai bảo em không biết nấu ăn đâu. Anh chỉ muốn em hiểu được cảm giác của anh như thế nào khi đang lái xe mà em ngồi bên cạnh cứ lải nhải”.

Học cách thông cảm người khác không khó, chỉ cần chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.

5. Câu chuyện thứ năm:
A nói với B: “Khu nhà tôi vừa dọn về một ông hàng xóm bất lịch sự. Tối hôm qua, đã gần một giờ sáng rồi mà ông ta còn qua đập cửa nhà tôi rầm rầm”. B hỏi: “Thế anh có báo cảnh sát không?”. A trả lời: “Không, tôi mặc kệ ông ta, xem ông ta như thằng điên vì lúc ấy tôi đang tập thổi kèn saxophone”.

Chuyện gì cũng có nguyên nhân, nếu biết trước lỗi của mình thì hậu quả sẽ khác đi. Tuy nhiên, chúng ta lại thường ít khi thấy mình sai, nhưng lại dễ dàng thấy người khác sai.

6. Câu chuyện thứ sáu:
Hai cha con đi ngang qua một khách sạn 5 sao. Trông thấy một chiếc xe hơi xịn rẽ vào, cậu con trai nhận xét:
· Những người ngồi trên chiếc xe ấy đều có trình độ học vấn rất thấp!
Người cha ôn tồn đáp lại:
· Người vừa phát biểu câu ấy là người hiện trong túi không có lấy một đồng xu!

Con người thường có thái độ “ghen ăn tức ở”, khi nói ra điều gì, nhận xét việc gì đều thể hiện trình độ và “đẳng cấp” của mình. Bởi vậy hãy thận trọng!

7. Câu chuyện thứ bảy:
Có hai đoàn khách nước ngoài đến tham quan một địa điểm du lịch sinh thái. Do trời mưa nên đường dẫn vào khu “Kỳ hoa dị thảo” lầy lội. Người hướng dẫn của đoàn thứ nhất bảo: “Xin lỗi quý khách, chúng ta không thể đi tiếp”. Còn người hướng dẫn đoàn thứ hai suy nghĩ một thoáng rồi nói: “Để quý khách thấy rằng việc tìm kiếm kỳ hoa dị thảo khó khăn như thế nào, Ban giám đốc công ty đã cố tình tạo con đường lầy lội cho quý khách có thêm cảm xúc thực tế”.

Hoàn cảnh khác nhau, quan điểm khác nhau sẽ nhìn một sự vật không giống nhau. Tư tưởng kỳ lạ như thế đấy bạn ạ! Nếu bạn chịu suy nghĩ thì quyền quyết định hoàn cảnh nằm trong tay bạn.

8. Câu chuyện thứ tám:
Một phụ nữ vào tiệm kim hoàn, trông thấy hai chiếc vòng đeo tay giống nhau như đúc, một chiếc giá 2 triệu, một chiếc giá 20 triệu. Không chần chừ, bà ta liền lấy chiếc 20 triệu vì nghĩ rằng đắt tiền chắc chắn sẽ là đồ tốt. Khi vừa quay lưng bước đi, bà nghe nhân viên nói với nhau: “Không ngờ chỉ vì đính sai bảng giá mà chúng ta lời đến 18 triệu đồng!”.

Hãy xem, lắng nghe và kiểm định. Đó là lời khuyên trong câu chuyện này. Có nhiều thứ tưởng vậy, thấy vậy, nghe vậy mà không phải vậy, đừng vì chủ quan, tin vào suy nghĩ của mình mà lầm to.

9. Câu chuyện thứ chín:
Hai vợ chồng vào xem triển lãm tranh của các họa sĩ trẻ, trong đó có một bức tranh của con trai họ. Người vợ đi rất nhanh, mắt chỉ kịp lướt vào tên của tác giả ở mỗi bức tranh. Một lúc sau không thấy chồng, người vợ quay lại tìm. Người chồng đang đứng trước một bức tranh say sưa ngắm nhìn.
Bức trang ấy lúc nãy người vợ đã xem qua. Bà bực bội nói: “Ông đứng đó làm gì vậy? Sao không đi tìm bức tranh của con mình?”. Người chồng quay sang nhìn vợ: “Đây là tranh của con mình nè, nó quên ký tên trên bức tranh”.

Trong cuộc sống, có người chỉ lo chạy băng băng nên đã không thể tìm thấy thứ mình cần tìm, đánh mất cơ hội được thưởng thức hoa nở hai bên đường.

Sưu tầm