CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, January 2, 2017

Cho o cho nguoi du khoa hoi thu 34 cua Ngai Dat Lai Lat Ma o Bo De Dao Trang nam 2017

Dang mua khoa hoi, gia phong co the cuc dat; neu di dong nguoi va muon tim cho o gia re thi moi nguoi co the den cho Camp Site cua nguoi Tay Tang gan chua Mien Dien (Burmese Vihara). Thue leu o cho hai tuan voi gia Rs.2.700. Day la gia thue cho toan khoa hoi. Mot leu co the o den 20 nguoi.
\
Luu y: Chi co cai leu, moi nguoi tu trang bi nem, tui ngu, men. Toa let va nha tam chung. Co the mua bep ga va binh ga de nau nuong cho ca leu.

Trai nghiem cam gia o leu nhu nguoi Tay Tang that la thu vi!

Saturday, October 8, 2016

Những cái nên học và không nên học của người Sri Lanka

NHỮNG CÁI NÊN HỌC

1.     Cách họ cúng duờng thức ăn cho chùa dễ thương lắm! Để cúng dường thì họ phải đăng kí trước (có khi cả năm). Vào đêm trước ngày đăng kí thì nguyên cả gia đình kéo vào chùa; họ thức gần như cả đêm để chuẩn bị thức ăn cho chùa vào ngày hôm sau (nếu chùa có số lượng người đông). Vui vui! Ngoài ra, họ còn cúng dường hùn nữa đó nha mọi người. Ví dụ: Nếu tôi muốn cúng dường nhưng người khác nhanh chân hơn, đăng kí kín cả rồi thì tôi hùn với gia đình nào đó (nếu họ đồng ý). Hoặc nếu tôi không đủ tiền cúng dường nguyên 1 bữa ăn thì tôi hùn 1 món trái cây tráng miệng, hay một món bánh ngọt hay ya ua thôi cũng được. Dễ thương chưa! Cho nên có khi một bữa ở nhà chùa, có nhiều người hùn món như vậy, thức ăn quá trời, ai tham ăn (giống như tôi) là ăn bể bụng luôn đó hehehehehehe.

2.     Cứ đến ngày rằm mỗi tháng (gọi là Poson hoặc Poya Day), mọi người kéo nhau vào chùa ngồi thiền, nghe thuyết pháp. Ở Sri Lanka, ngày rằm mỗi tháng được xem là nghỉ lễ trên toàn quốc.


3.     Cách họ tổ chức sinh nhật cho con cái hoặc người thân thiệt là hay và đáng học hỏi! Thay vì tổ chức tiệc linh đình ở nhà hàng thì họ dùng số tiền đó cúng dường vào các trại dưỡng lão, trại tâm thần, trại trẻ mồ côi, người khuyết tật,…… Đầu tiên họ liên hệ nơi họ muốn cùng dường để đăng kí và hỏi số tiền cần cho 1 bữa hoặc 3 bữa/ngày hôm đó. Họ có thể gửi tiền hoặc đăng kí nhà hàng nấu món rồi mang đến. Vào hôm đó, cả gia đình kéo đến, họ cũng thổi nến, cắt bánh, hát chúc mừng sinh nhật tưng bừng luôn đó nha! Đây là cách giáo dục trẻ con rất là hay! Các bậc cha mẹ ở Việt Nam nên bắt chước đi nghen!

4.     Ở Sri Lanka, tượng Phật khắp nơi, từ ngã 3 đường, vòng xoay, trụ đèn cho đến gốc cây, cứ chỗ nào dựng tượng được là họ dựng. Cái này rất đáng học hỏi nè! Biết sao không? Bởi vì đi đâu cũng thấy tượng Phật thì khó mà làm bậy được lắm. Mỗi khi định làm gì bậy thì có 1 tiếng nói bên trong nhắc nhớ: Ông Phật ổng đang nhìn mầy kìa. Dám làm bậy không con? Vậy là hổng dám hehehehehe. Không chỉ có tượng Phật mà tượng của các tôn giáo khác như  Chúa Giêsu, mẹ Maria, các vị thánh… của Công giáo cũng được dựng lên khắp nơi bởi cộng đồng người Tamil theo Công giáo. Dễ thương ghê chưa!!!


5.     Ở Sri Lanka có một series sách tiêu đề là “The Buddhist Way of Living” dành cho trẻ em từ mẫu giáo đến lớp 9. Series này có hơn chục cuốn, được viết bằng ngôn ngữ tiếng Anh đơn giản dễ hiểu. Sách dạy trẻ em về nguồn gốc Phật gíao, cách ứng xử khi vào chùa, cách ứng xử với nhà sư, cha mẹ, thầy cô, người nước ngoài,.. Hay ghê! Các nhà xuất bản ở Việt Nam nhập sách này về bán đi nha!

6.     Giá cả được in trên bao bì (giống như ở Ấn độ). Cho nên người nước ngoài khi mua hàng đỡ bị chém. Cái này Việt Nam nên học hỏi đi nha!

NHỮNG CÁI KHÔNG NÊN HỌC HỎI CỦA NGƯỜI SRI LANKA

1.     Đó là bán vé vào chùa. Hổng biết sao kì cục vậy! Đáng lẽ phải khuyến khích người khác vào chùa thì đằng này lại tìm cách ngăn cản họ bằng cách bán vé. Cái này tạo nghiệp xấu lắm đó nha! Có người bảo tôi rằng theo tiên đoán của các trưởng lão thì trong tương lai Sri Lanka trở thành một quốc gia Hồi giáo. Ờ, bây giờ thì hiểu rồi. Tìm cách cản trở người khác vào chùa thì họ sẽ tái sinh vào những gia đình theo các tôn giáo khác như đạo Hồi. Có khi lúc đó, họ trở nên cực đoan đến nỗi đi đốt sạch mấy ngôi chùa mà kiếp này họ bán vé cản trở người khác vào viếng thăm. Cũng dám lắm à nghen!Bởi vậy lời tiên đoán trên rất có khả năng xảy ra bởi nghiệp xấu họ đã và đang tạo ra trong kiếp này. Cái này không nên học hỏi.

2.     Đó là khi vào chùa nghe thuyết pháp, ngồi một hồi mỏi chân là họ vô tư và thanh thản duỗi thẳng chân ra, chỉa lòng bàn chân và các ngón chân vào tượng Phật và vào mặt nhà sư đang thuyết pháp.  Phật tử các quốc gia khác gặp cảnh này sốc là cái chắc! Có lần tôi nói với họ rằng: Trong số những quốc gia Phật giáo mà tôi đã đến thì tôi thấy Phật tử Sri Lanka có lá gan rất là lớn! Cái họ hỏi vì sao. Tôi nói rằng: Bởi vì hổng có Phật tử nước nào dám ngồi chỉa thẳng chân và mặt nhà sư và tượng Phật như Phật tử Sri Lanka vậy đó. Cho nên Phật tử Sri Lanka quả là gan dạ! Nghe xong, họ xấu hổ nên thâu chân lại hoặc chĩa chân sang hướng khác. Tôi cũng nói với họ rằng: Ở mấy nước khác, ngồi như vậy là bị nhắc nhở hoặc bị mời ra khỏi chùa. Ở Thái Lan, có khi còn bị bỏ tù vì tội bất kính với Đức Phật. Cho nên tôi khuyên họ đừng có sang Thái Lan nếu không muốn ở tù hahahahaha.


3.     Duo-price (chính sách hai giá), người nước ngoài thường phải trả tiền nhiều hơn người bản địa.

4.     Dân Sri Lanka sử dụng bao ny long vô tội vạ (mặc dù bao ny long chính thức bị cấm sử dụng ở Sri Lanka. Nhưng mà ai cấm thì cứ cấm, ai xài thì cứ xài bởi vì không có hình phạt cụ thể). Họ sẳn sàng vứt ra ngoài đường những cái bao vừa to vừa sạch vừa đẹp. Do làm công việc tái chế rác thải ny long mà tôi phát hiện ra công nghệ sản xuất bao ny long ở đây cực kì phát triển. Màu sắc của bao rất đẹp. Một bao có thể có 4 sắc độ màu. Và sự pha trộn màu sắc cũng rất đa dạng. Do vậy sản phẩm được làm từ những bao này cũng rất đẹp. Ai muốn làm công việc tái chế bao ny long thì nên sang đây đi nha!



Thursday, October 6, 2016

Tôn giáo chỉ là quần áo mặc bên ngoài!


Nếu chúng ta đánh giá người khác qua tôn giáo mà họ theo thì cũng giống như là chúng ta đánh giá người khác qua quần áo mà họ mặc. Nếu tôi thích màu xanh thì những người mặc đồ xanh trở thành đồng minh của tôi. Nếu tôi ghét màu xanh thì những người mặc đồ xanh trở thành kẻ thù của tôi. Nếu tôi thích mặc váy thì những người mặc quần trở thành đối thủ của tôi.

THEO ĐUỔI TÔN GIÁO SẼ DẪN ĐẾN SỰ CHIA RẼ. THEO ĐUỔI CHÂN LÝ SẼ DẪN ĐẾN SỰ ĐOÀN KẾT. Dù là mặc đồ xanh hay đồ đỏ thì đó cũng chỉ là một bộ đồ, không hơn không kém. Quần áo có thể giúp mình ấm nhưng đó không phải là mục tiêu cần theo đuổi.

Vì một lý do nào đó, kiếp này mình sinh ra trong gia đình Công giáo, vậy là mình thành người Công giáo, rồi những người theo các tôn giáo khác trở thành đối thủ. Hoặc nếu mình sinh ra trong gia đình Phật giáo, mình trở thành Phật tử, vậy là những người theo Công giáo trở thành đối thủ của mình. Cứ xoay quần như thế trong yêu yêu ghét ghét từ kiếp này qua kiếp nọ. Hoá ra tôn giáo trở thành một phương tiện giúp chúng ta luân hồi hihihihihihihi. Càng theo tôn giáo thì càng dính chặt vào luân hồi sanh tử, không thể thoát ra là như vậy đó.

Tôn giáo là một hình thức che đậy của cái bản ngã. Trên thế giới này không có tôn giáo thứ 2, chỉ toàn là tôn giáo thứ 1. Nếu không tin, cứ hỏi Phật tử, họ sẽ rằng đạo Phật là số 1; nếu hỏi con chiên, họ cho rằng công giáo là số 1. Khi tự cho mình là số 1, người khác là số 2, chúng ta tự đẩy cái bản ngã của mình lên cao. Một người với cái ngã cao như vậy thì làm sao mà vào thiên đường hay Niết Bàn được nhỉ!

Toàn bộ Kinh Thánh Công giáo có một ý nghĩa ẩn phía sau, không hiểu nỗi ý nghĩa này thì sẽ tự cho mình là số 1. Khi hiểu ra ý nghĩa ẩn này thì sẽ thấy nó tương tợ như kinh điển Phật giáo vậy đó. Và khi đặt kinh Thánh cạnh kinh Koran của đạo Hồi thì hai quyển này nói những điều tương tợ. Nếu có thể thấy ra chân lý thì có thể hiểu được ẩn ý trong kinh thánh của các tôn giáo khác nhau. Bởi vì Chân Lý thì chỉ có một nhưng cách diễn tả Chân Lý ấy thì vô cùng đa dạng, chỉ ai thấy ra chân lý mới có thể hiểu được những cách diễn tả ấy.

Ví dụ: Một trong 10 điều răn của Chúa dành cho con chiên là: Chỉ thờ Ta, không thờ bất cứ thánh thần của các tôn giáo khác. Chỉ biết Ta, hãy phá tan thánh thần của các tôn giáo khác. 

Vậy là họ đi đến đâu là tàn phá thánh thần đến đó hihihihihi. Ý Chúa không phải như vậy. Ta ở đây nghĩa là sự phát triển về tâm linh, thánh thần của các tôn giáo khác nghĩa là các điều kiện vật chất như tiền tài danh vọng. Người theo đuổi sự phát triển tâm linh thì không theo đuổi tiền tài danh vọng; người chỉ biết đến tâm linh thì phá sạch sự thờ phụng tiền tài danh vọng. Đây là một ví dụ, còn những ví dụ khác rất là hay như vì sao Chúa chỉ làm việc 6 ngày, chủ nhật nghỉ làm, vì sao Chúa tạo ra thứ này thứ nọ,…….. Hiểu ra thì thấy rất là thú vị đó nha mọi người. Ai hiểu kinh thánh theo nghĩa đen thì rất là mắc cười hehehehehehehe. Vì sao?

Kinh thánh không phải để hiểu  mà là để trải nghiệm. Người có thể trải nghiệm được kinh thánh là người có thể thấy Chúa Trời. Người này được xem như được Chúa trời che chở (blessed) Người không trải nghiệm kinh Thánh mà chỉ hiểu kinh Thánh thì điều này đã được nói đến trong kinh Thánh rồi nha! Đó là người phải doomed to death because he eats the fruit of the tree of knowledge. Nói theo đạo Phật thì người theo đuổi kiến thức (knowledge) thì không có trí tuệ (wisdom)

Túm lại là vậy, hiểu kinh Thánh theo nghĩa bóng thì rất là thú vị đó nha mọi người!

Nước Sri Lanka không hề nghèo!


Nước Sri Lanka có cuộc nội chiến khoảng 30 năm (!) giữa người Sinhalese và người Tamil. Đa phần người Sinhalese ở phía Nam, theo đạo Phật. Phía Bắc là khu vực của người Tamil, theo đạo Hindu và Thiên Chúa Giáo. Cuộc nội chiến kết thúc vào năm 2009. Và mãi đến tháng 10/2015, hàng rào biên giới Bắc-Nam nằm ở tỉnh Vaunya mới chính thức được tháo bỏ. Trước thời điểm đó, di chuyển từ Bắc vào Nam và ngược lại không hề dễ, phải có giấy phép đặc biệt mới đi được. Đa phần chiến tranh diễn ra ở phía Bắc, hay nói cách khác là khu vực của người Tamil bị phá tanh bành (nghe nói trước đó, khu này đẹp và phát triển như Singapore). Từ năm 2009 đến năm 2016, chỉ 7 năm sau cuộc chiến, vậy mà họ xây dựng lại thành phố làng mạc vừa nhanh vừa đẹp. Quả là đáng nể! Đó là chưa kể, vào năm 2004, đảo quốc nhỏ xíu xiu này (đi từ Bắc vào Nam chỉ mất khoảng ½ ngày) chịu thảm họa Tsunami tàn phá tan hoang khắp nơi!
Vừa chiến tranh vừa chịu Tsunami, vậy mà theo cảm nhận của tôi, Sri Lanka không hề nghèo. Vì sao?

1.     Họ ăn mặc rất là đẹp
·        Phụ nữ ở đây, không chỉ ở thủ đô Colombo mà ở khắp Sri Lanka, ăn mặc đẹp. Váy áo của nhân viên tạp vụ đẹp y như trang phục của giáo viên tiếng Anh Hội Việt Mỹ (trước đây tôi có dạy ở đây) và váy của nhân viên nấu bếp thì y như váy dự tiệc của phụ nữ Việt Nam vậy đó.
·        Nam giới ăn mặc đẹp không kém! Thợ máy mà mỗi sáng đi làm mặc sơ mi đóng thùng, mang giày tây, tóc chải láng mướt, y như nhân viên văn phòng.

2.     Đường cao tốc của họ khá đẹp. Hoa được trồng dọc theo đường. Hai bên đường không có nhà ở, chỉ có phong cảnh, đúng theo tiêu chuẩn đường cao tốc ở mấy nước phát triển.

3.     Họ có đầu óc kinh doanh ghê gớm! Bằng chứng là chùa chiền nằm ở những nơi hơi đẹp 1 tí hay ở những vị trí có thể ngắm cảnh là họ đặt phòng vé trước cổng, bán vé cho du khách nước ngoài (người địa phương miễn vé). Bán vé vào chùa, chiêu này mấy quốc gia Phật giáo khác không ai dám làm, chỉ có Phật tử Sri Lanka mới dám. Mọi người thấy họ can đảm ghê chưa hahahahahaha!

4.     Người nghèo không thực sự nghèo vì họ luôn có cái gì đó để ăn. Vì sao? Đây là quốc gia Phật giáo, cho-nhận trở thành văn hoá (cho nên du khách đến đây mà “được” dân Sri Lanka bám theo xin xỏ thì cũng chớ có ngạc nhiên nha hế hế hế.) Vả lại, người Tamil nổi tiếng là hào phóng, rộng rãi và tốt bụng. Họ cũng rất thích cho.

5.     Xe hơi đầy đường. Nhà ở của họ giống như biệt thự. Nhà ở giữa và sân vườn thì rất rộng. Dân số của cả đảo quốc chỉ bằng dân số của TpHCM (nghe nói sau chiến tranh và Tsunami, nhiều người chết lắm, người sống thì chạy sang Ấn độ ở rất nhiều.) Đất trống còn rất nhiều. Một gia đình có thể có bao la là đất để ở.

6.     Không hiểu vì lý do gì mà Ấn độ đầu tư vào đảo quốc này rất nhiều. Thấy vậy, Trung Quốc quyết không chịu lép vế, cho nên cũng đổ tiền và đổ dân vào đây để “cạnh tranh” với Ấn độ hé hé hé. Về mặt tôn giáo thì đảo quốc này nổi tiếng là từng được Đức Phật Thích Ca viếng thăm 3 lần (nghĩa là ông Phật cũng từng đi đường biển đó nha mọi người) và công chúa, con vua A Dục (Ashoka) mang cây bồ đề con từ Bồ Đề Đạo Tràng sang đây trồng ở Anuddrapura. Sau khi cây bồ đề ở Bồ Đề Đạo Tràng chết thì sư Sri Lanka mang cây bồ đề con từ Sri Lanka về trồng ngược lại ở Bồ Đề Đạo Tràng. Chắc là vì những lý do này mà vua Thái và Phật tử Thái Lan đổ tiền vào đây như thác. Do họ đổ tiền vào nhiều quá mà người Thái Lan được miễn vé cửa khi vào chùa thờ Xá Lợi Răng của Phật Thích Ca tại Kandy. Nghe đồn là Phật tử Myanmar cũng đổ tiền vào đây như lũ. Nhiều quốc gia đổ tiền vào đảo quốc này, vậy mà nghèo mới là chuyện lạ đấy chứ!

7.     Xe buýt không đẹp lắm nhưng vé xe thì rất đẹp. Khi lên xe chỉ cần nói điểm đến thì nhân viên sẽ bấm vào một thiết bị cầm tay. Vé xe được in ra. Trên vé là ngày tháng năm, số xe, đoạn đường từ A đến B, số km và số tiền cần trả. Vậy là không ăn gian được rồi nha! Tuy nhiên ở các xe buýt tư nhân thì không có thiết bị này. Nhân viên nói số tiền và mọi người trả. Nếu đi xe buýt hoài thì sẽ đoán chừng được giá vé. Khi bị ăn gian thì biết được. Tuy nhiên, tôi ít khi bị ăn gian giá vé lắm. Nghe nói trước đây thì họ ăn gian rất nhiều, đặc biệt là đối với người nước ngoài, bây giờ thì bớt nhiều rồi.

8.     Hai tộc người lớn nhất Sri Lanka là người Sinhalese ở phía Nam và người Tamil ở phía Bắc. Người Sinhalese thì nói tiếng Sinhala, người Tamil thì quyết chỉ nói tiếng Tamil, cóc thèm quan tâm đến tiếng Sinhala, một thứ tiếng có ngôn ngữ viết đẹp tựa bông hoa (Người Tamil ở bang Tamil Nadu ở Nam Ấn cũng vậy đó. Họ chỉ nói Tamil, không thèm quan tâm đến quốc ngữ của Ấn độ là tiếng Hindi. Bởi vậy người Ấn ở bang khác mà đến Tamil Nadu thì cũng y như người nước ngoài vậy đó.) Mạnh ai nói tiếng nấy, cho nên để có thể giao tiếp với nhau, họ buộc phải dùng tiếng Anh. Do vậy số lượng người có thể nói tiếng Anh ở Sri Lanka là lớn. Có ngôn ngữ giao tiếp quốc tế là tiếng Anh, họ có thể mở rộng quan hệ hợp tác và học hỏi. Vậy thì làm sao mà nghèo được chớ!

9.     Ở quốc gia theo Phật giáo nguyên thủy này, mỗi sáng sớm hoặc suốt ngày rằm mỗi tháng là tiếng đọc kinh bằng loa vang vang khắp nơi. Cho nên dù có theo tôn giáo nào thì vẫn được nghe kinh mỗi ngày. Bởi vậy dù ở đây 6 tháng nhưng tôi chưa hề gặp ma đâu nha! Chắc nghe kinh riết, họ thoát cả rồi, không thành hồn ma vất vưỡng.

10.    Sri Lanka có một tập quán rất hay. Đó là vào ngày rằm mỗi tháng (gọi là ngày Poson/ Poya Day), họ đóng cửa tiệm, nghỉ làm để vào chùa ngồi thiền 1 ngày, hoặc 2-3 ngày, ăn ở trong chùa luôn. Có người cúng dường cơm cho ăn mỗi ngày. Bởi vậy du khách mà đến các khu Phật giáo ở phía Nam vào những ngày Poson có thể đói rã bởi vì họ vào chùa ngồi thiền hết rồi, hổng có bán hàng gì đâu. Nếu biết vậy thì mọi người cũng nên kiếm ngôi chùa nào đó, vào ngồi thiền với họ nha, được phát cơm miễn phí, ngủ trong chánh điện cùng mọi người, còn được nghe thuyết pháp bằng tiếng Sinhala nữa nha! Vui thiệt là vui! Tôi khoái cái tập tục này lắm luôn đó! Hihihihihihihi
(Lưu ý khi ăn cơm miễn phí ở chùa là: người Sinhalese đi đâu cũng mang theo cái dĩa cùng cái ly, của ai nấy dùng, không có dùng chung với người khác. Ở đây riết, tôi cũng tự trang bị một cái dĩa, một cái ly, và một cái muỗng; vậy là tha hồ mà ăn cơm miễn phí hí hí hí.)


“Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”


Sau 6 tháng ở Sri Lanka, tôi ngộ ra câu nói “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân” luôn đó nha mọi người! Câu nói này không đúng nhưng cũng không hề sai. Đúng/sai là tuỳ thuộc vào mức độ hiểu của người tiếp nhận. “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân” câu nói này đúng nhưng chỉ đúng với những người cuồng tín. “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân” câu nói này sai và sai với những người không cuồng tín. Đây là mức độ hiểu thông thường. Ở mức độ hiểu khác thì “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân” là sai khi người tiếp nhận cho rằng câu nói này đúng và áp dụng nó để đàn áp tôn giáo. “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân” là đúng khi nguời tiếp nhận cho rằng câu này đúng và áp dụng nó để KHÔNG đàn áp tôn giáo. Nói túm lại, người thực sự hiểu câu này một cách đúng đắn không bao giờ và không thể dùng nó để đàn áp tôn giáo. Vì sao? Khi nào hiểu thì tự biết lý do vì sao, khỏi giải thích dài dòng.

Sau khi ngộ ra câu nói này thì tôi có thể trở thành chính trị gia đó nha bà con. Cái ông mà nói câu này quả thật là thâm thúy. Chỉ một câu nói đơn giản mà bao hàm cả một chính sách cai trị 1 quốc gia!