CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, April 24, 2017

Vì sao người quân tử không tranh cãi với kẻ tiểu nhân?

Khổng Tử có một cậu học trò rất thích tranh luận. Một hôm, người học trò này đến thăm Khổng Tử thì gặp một người đang đứng ở cổng nhà.
Người khách này ngăn vị học trò kia lại hỏi: “Nghe nói thầy dạy của ngài là Khổng thánh nhân, như vậy thì học vấn của ngài chắc phải cao lắm. Ngài cho ta hỏi một năm có mấy mùa? Nếu ngài trả lời đúng, ta sẽ dập đầu quỳ lạy ngài, còn nếu trả lời sai thì ngài phải bái lạy ta.”
Vị đệ tử kia suy nghĩ một lát rồi nói: “Xuân, Hạ, Thu, Đông, có bốn mùa!”
Người khách kia cãi lại: “Sai! Có ba mùa!”
Vị đệ tử cảm thấy thực sự là kỳ quái nói: “Rõ ràng là một năm có bốn mùa, sao ngươi lại nói là có ba mùa?”
Đúng lúc hai người tranh luận không thôi thì Khổng Tử đi ra. Vị khách kia hỏi: “Thánh nhân! Xin ngài hãy phân xử, một năm rốt cuộc là có mấy mùa?”
Khổng Tử nhìn vị khách một lượt rồi nói: “Ba mùa!”
Vị khách vô cùng đắc thắng, quay sang cậu học trò của Khổng Tử: ‘Ngươi nghe đã rõ chưa, còn không bái ta một lạy tạ lỗi sao?’. Nói rồi đắc chí cười ha hả đi thẳng.
Cậu học trò thấy hết sức quái lạ, bèn hỏi Khổng Tử: “Thưa thầy! Một năm rõ ràng là có bốn mùa, sao vừa rồi thầy lại nói là có ba mùa?”
Khổng Tử trả lời: “Con không thấy người kia sao? Đó là một con châu chấu biến hóa mà thành. Một năm, châu chấu chỉ sống có ba mùa, xuân, hạ và thu, nó đâu có biết mùa đông? Con tranh luận với nó chẳng phải là không bao giờ có kết thúc sao?”
Vị đệ tử bừng tỉnh hiểu ra đạo ý cao thâm của bậc Thánh nhân: Tranh cãi với người không cùng cảnh giới là việc phí thời gian vô ích. Lão Tử nói: “Thiện giả bất biện, biện giả bất thiện” (Nghĩa là: người thiện thì không tranh biện, người tranh biện thì không phải thiện). Sự tu dưỡng, trưởng thành trong đời một người thể hiện ở việc làm, không phải ở lời nói, tranh biện. Xưa nay, phàm đã là chân lý thì đâu cần tranh biện?
Kẻ tiểu nhân nhầm tưởng rằng tranh luận không ngớt là khẳng định được chân lý thuộc về mình. Kỳ thực, chân lý vốn không thuộc về người, mà là đạo của vũ trụ. Việc của người quân tử là dụng tâm tu dưỡng đến cảnh giới của chân lý, gọi là giác ngộ, viên mãn. Kẻ tiểu nhân lấy cái ngu xuẩn của mình khăng khăng tranh luận cao thấp với người khác. Trong Đạo đức kinh, Lão Tử viết: “Đạo của bậc Thành nhân là làm mà không tranh”.Một trong ba nguyên lý tu dưỡng tối cao của Phật gia chính là NHẪN. Nhẫn nhịn không tranh biện mới là cảnh giới tu dưỡng cao nhất của đời người.
Phú Bật thời Bắc Tống khi còn trẻ, ông đang đi bộ trên đường phố thành Lạc Dương thì bỗng nhiên có một người mắng chửi ông. Một người đi đường đã ghé tai Phú Bật mà nói nhỏ: “Chàng trai trẻ, có người đang mắng chửi cậu kìa.” Phú Bật nghe xong liền nói: “Hình như là mắng người khác đó.” Người đó lại nói: “Người ta còn gọi tên của cậu mà chửi đó.” Phú Bật suy nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ là mắng người khác, rất có thể người đó trùng tên họ với tôi.” Sau đó, người mắng chửi Phú Bật nghe được phản ứng của ông nên thấy rất hổ thẹn, đến xin lỗi Phú Bật.
Phú Bật chẳng phải chính là đã hành xử như người quân tử, không tranh biện với kẻ tiểu nhận. Đó không phải là nhu nhược mà là không để tâm vào những chuyện vụn vặt, lùi một bước biển rộng trời cao. Cho nên, người xưa cho rằng người thông minh nhưng giả ngốc mới là đạo xử thế của nhà thông thái. Đời người quá ngắn ngủi và quý giá, việc cần làm lại quá nhiều, sao phải vì điều khó chịu mà lãng phí thời gian? Hiểu được cái đạo của người giả ngốc, bạn sẽ thấu một cảnh giới khác của đại trí tuệ.
Trong Luận ngữ, Khổng Tử giảng: “Quân tử thực vô cầu bão, cư vô cầu an, mẫn vu sự nhi thận vu ngôn.” (Tạm dịch: Bậc quân tử ăn nhưng không cầu ăn no, ở không cầu an, nhanh nhẹn, minh mẫn trong việc làm nhưng rất thận trọng về lời nói). Lại thêm: “Quân tử dục nột vu ngôn nhi mẫn vu hành” (Bậc quân tử thường chậm trong lời nói nhưng hành động thì nhanh nhạy).
Rõ ràng là người xưa xem phẩm chất người quân tử là ở hành động, nói ít làm nhiều, lấy hành động chứng minh thay vì xảo biện, có nói cũng lấy khiêm nhường, đúng mực, thậm chí im lặng không nói. Kẻ tiểu nhân ngược lại, nói nhiều nhưng chẳng làm gì cả. Thế nên nhân gian mới có câu: ‘Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo…’
Một lẽ hết sức dễ hiểu là những người nhẫn nhịn không tranh biện bởi họ còn đang phải… miệt mài làm việc. Kẻ tiểu nhân làm ít nên rảnh rỗi nói nhiều, về bản chất thực sự không phải có năng lực. Người tài trí biết trân quý thời gian hữu hạn, một khi qua đi không trở lại nên dốc lòng toàn tâm toàn trí vào công việc, không muốn phí tiếc cho việc tranh cãi đúng sai. Tâm tranh đấu hơn thua cao thấp họ đã buông bỏ từ lâu…
Kẻ tiểu nhân khoa ngôn xảo ngữ nhưng thực ra mọi việc đều để người khác làm cả. Như vậy tranh cãi với kẻ tiểu nhân há chẳng phải hạ mình xuống bằng họ mà phí thời giờ vô ích sao? ‘Người tốt không tranh biện, người tranh biện không tốt. Người biết không học rộng, người học rộng không biết.
Hàm ý là: Người thông minh không nhất định là kẻ học rộng. Người học rộng lại cũng không nhất định là người thông thái trí huệ. Bởi thứ quyết định trí tuệ của một người không phải ở tri thức tích lũy nhiều bao nhiêu mà là ở tâm thái cảnh giới tư tưởng cao bao nhiêu. Kẻ thông minh dùng khoa ngôn xảo ngữ để hùng biện. Bậc trí giả, ngược lại, đã tu dưỡng đến độ hiểu rằng, nói là một loại năng lực, còn im lặng là một loại trí huệ. Vậy há chẳng phải sống trên đời, không cần tranh cãi với kẻ tiểu nhân?
SƯU TẦM


Tuesday, April 11, 2017

PHIÊN TÒA NỔI TIẾNG THẾ KỶ

Đó chính là phiên tòa hoàn toàn có thật xét xử một vụ ăn trộm bánh mì tại New York năm 1935. Đây là thời kỳ được gọi là Đại suy thoái khủng hoảng kinh tế trầm trọng.
Vào một buổi tối lạnh lẽo tháng 1/1935, một phụ nữ già rách rưới được đưa đến tòa án, bà bị buộc tội ăn trộm một ổ bánh mì. Khuôn mặt bà u sầu, ẩn trong vẻ u sầu đó là cả một sự xấu hổ. Thị trưởng của thành phố New York khi đó – ông Fiorello LaGuardia, cũng là người cầm giữ cương vị Chánh án hỏi: “Bị cáo, có đúng là bà đã ăn trộm bánh mì không?”
- Người phụ nữ cúi đầu lúng túng: “Đúng vậy thưa quan tòa !”
- Ông lại hỏi: “ Lý do trộm của bà là gì ? "
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt khốn khổ nhìn Thị trưởng Fiorello LaGuardia: “ Bởi vì 2 đứa cháu tôi sắp chết đói, thưa ông. Con rể đã bỏ rơi gia đình, con gái tôi thì bị bệnh. 2 đứa cháu nhỏ đã mấy ngày hôm nay không được ăn gì. Tôi không thể trơ mắt nhìn chúng chết được, chúng vẫn còn quá nhỏ!”
Tuy nhiên, người chủ cửa hàng nơi bị trộm bánh mì thì không đồng ý tha thứ. Ông ta giận dữ “ Trộm cắp là xấu xa. Bà ấy phải bị trừng phạt để làm gương cho những người khác.”
Thị trưởng Fiorello LaGuardia lặng im nhìn về phía người phụ nữ, sau cùng ông nói: “Bị cáo, tôi phải làm việc theo lẽ công bằng. Bà đã phạm tội và tôi tuyên án bà phải nộp phạt 10 đô la hoặc phải ngồi tù 10 ngày ".
Tuy nhiên vừa xong ông bất ngờ đưa tay vào túi, lấy ra một tờ tiền 10 đô thả vào chiếc mũ của mình. Ông nói lớn: “Đây là 10 đô la mà tôi sẽ trả cho án phạt này. Ngoài ra tôi phạt mỗi người trong phòng xét xử này 50 cent. Đó là số tiền phạt cho sự thờ ơ của chúng ta khi ở cùng khu phố mà lại để cho một người phụ nữ phải đi ăn trộm bánh mì về nuôi cháu. Ông Baliff, hãy đi thu tiền và đưa tặng tất cả cho người phụ nữ này .”
Ngày hôm sau, tờ báo lớn nhất thành phố New York đưa tin tổng cộng 47,5 đô la đã bị "tịch thu" ngay tại chổ trong tiếng vỗ tay vang dội của mọi người.

Sưu tầm từ trang "Chuyện của Julie"

Monday, January 2, 2017

Cho o cho nguoi du khoa hoi thu 34 cua Ngai Dat Lai Lat Ma o Bo De Dao Trang nam 2017

Dang mua khoa hoi, gia phong co the cuc dat; neu di dong nguoi va muon tim cho o gia re thi moi nguoi co the den cho Camp Site cua nguoi Tay Tang gan chua Mien Dien (Burmese Vihara). Thue leu o cho hai tuan voi gia Rs.2.700. Day la gia thue cho toan khoa hoi. Mot leu co the o den 20 nguoi.
\
Luu y: Chi co cai leu, moi nguoi tu trang bi nem, tui ngu, men. Toa let va nha tam chung. Co the mua bep ga va binh ga de nau nuong cho ca leu.

Trai nghiem cam gia o leu nhu nguoi Tay Tang that la thu vi!

Saturday, October 8, 2016

Những cái nên học và không nên học của người Sri Lanka

NHỮNG CÁI NÊN HỌC

1.     Cách họ cúng duờng thức ăn cho chùa dễ thương lắm! Để cúng dường thì họ phải đăng kí trước (có khi cả năm). Vào đêm trước ngày đăng kí thì nguyên cả gia đình kéo vào chùa; họ thức gần như cả đêm để chuẩn bị thức ăn cho chùa vào ngày hôm sau (nếu chùa có số lượng người đông). Vui vui! Ngoài ra, họ còn cúng dường hùn nữa đó nha mọi người. Ví dụ: Nếu tôi muốn cúng dường nhưng người khác nhanh chân hơn, đăng kí kín cả rồi thì tôi hùn với gia đình nào đó (nếu họ đồng ý). Hoặc nếu tôi không đủ tiền cúng dường nguyên 1 bữa ăn thì tôi hùn 1 món trái cây tráng miệng, hay một món bánh ngọt hay ya ua thôi cũng được. Dễ thương chưa! Cho nên có khi một bữa ở nhà chùa, có nhiều người hùn món như vậy, thức ăn quá trời, ai tham ăn (giống như tôi) là ăn bể bụng luôn đó hehehehehehe.

2.     Cứ đến ngày rằm mỗi tháng (gọi là Poson hoặc Poya Day), mọi người kéo nhau vào chùa ngồi thiền, nghe thuyết pháp. Ở Sri Lanka, ngày rằm mỗi tháng được xem là nghỉ lễ trên toàn quốc.


3.     Cách họ tổ chức sinh nhật cho con cái hoặc người thân thiệt là hay và đáng học hỏi! Thay vì tổ chức tiệc linh đình ở nhà hàng thì họ dùng số tiền đó cúng dường vào các trại dưỡng lão, trại tâm thần, trại trẻ mồ côi, người khuyết tật,…… Đầu tiên họ liên hệ nơi họ muốn cùng dường để đăng kí và hỏi số tiền cần cho 1 bữa hoặc 3 bữa/ngày hôm đó. Họ có thể gửi tiền hoặc đăng kí nhà hàng nấu món rồi mang đến. Vào hôm đó, cả gia đình kéo đến, họ cũng thổi nến, cắt bánh, hát chúc mừng sinh nhật tưng bừng luôn đó nha! Đây là cách giáo dục trẻ con rất là hay! Các bậc cha mẹ ở Việt Nam nên bắt chước đi nghen!

4.     Ở Sri Lanka, tượng Phật khắp nơi, từ ngã 3 đường, vòng xoay, trụ đèn cho đến gốc cây, cứ chỗ nào dựng tượng được là họ dựng. Cái này rất đáng học hỏi nè! Biết sao không? Bởi vì đi đâu cũng thấy tượng Phật thì khó mà làm bậy được lắm. Mỗi khi định làm gì bậy thì có 1 tiếng nói bên trong nhắc nhớ: Ông Phật ổng đang nhìn mầy kìa. Dám làm bậy không con? Vậy là hổng dám hehehehehe. Không chỉ có tượng Phật mà tượng của các tôn giáo khác như  Chúa Giêsu, mẹ Maria, các vị thánh… của Công giáo cũng được dựng lên khắp nơi bởi cộng đồng người Tamil theo Công giáo. Dễ thương ghê chưa!!!


5.     Ở Sri Lanka có một series sách tiêu đề là “The Buddhist Way of Living” dành cho trẻ em từ mẫu giáo đến lớp 9. Series này có hơn chục cuốn, được viết bằng ngôn ngữ tiếng Anh đơn giản dễ hiểu. Sách dạy trẻ em về nguồn gốc Phật gíao, cách ứng xử khi vào chùa, cách ứng xử với nhà sư, cha mẹ, thầy cô, người nước ngoài,.. Hay ghê! Các nhà xuất bản ở Việt Nam nhập sách này về bán đi nha!

6.     Giá cả được in trên bao bì (giống như ở Ấn độ). Cho nên người nước ngoài khi mua hàng đỡ bị chém. Cái này Việt Nam nên học hỏi đi nha!

NHỮNG CÁI KHÔNG NÊN HỌC HỎI CỦA NGƯỜI SRI LANKA

1.     Đó là bán vé vào chùa. Hổng biết sao kì cục vậy! Đáng lẽ phải khuyến khích người khác vào chùa thì đằng này lại tìm cách ngăn cản họ bằng cách bán vé. Cái này tạo nghiệp xấu lắm đó nha! Có người bảo tôi rằng theo tiên đoán của các trưởng lão thì trong tương lai Sri Lanka trở thành một quốc gia Hồi giáo. Ờ, bây giờ thì hiểu rồi. Tìm cách cản trở người khác vào chùa thì họ sẽ tái sinh vào những gia đình theo các tôn giáo khác như đạo Hồi. Có khi lúc đó, họ trở nên cực đoan đến nỗi đi đốt sạch mấy ngôi chùa mà kiếp này họ bán vé cản trở người khác vào viếng thăm. Cũng dám lắm à nghen!Bởi vậy lời tiên đoán trên rất có khả năng xảy ra bởi nghiệp xấu họ đã và đang tạo ra trong kiếp này. Cái này không nên học hỏi.

2.     Đó là khi vào chùa nghe thuyết pháp, ngồi một hồi mỏi chân là họ vô tư và thanh thản duỗi thẳng chân ra, chỉa lòng bàn chân và các ngón chân vào tượng Phật và vào mặt nhà sư đang thuyết pháp.  Phật tử các quốc gia khác gặp cảnh này sốc là cái chắc! Có lần tôi nói với họ rằng: Trong số những quốc gia Phật giáo mà tôi đã đến thì tôi thấy Phật tử Sri Lanka có lá gan rất là lớn! Cái họ hỏi vì sao. Tôi nói rằng: Bởi vì hổng có Phật tử nước nào dám ngồi chỉa thẳng chân và mặt nhà sư và tượng Phật như Phật tử Sri Lanka vậy đó. Cho nên Phật tử Sri Lanka quả là gan dạ! Nghe xong, họ xấu hổ nên thâu chân lại hoặc chĩa chân sang hướng khác. Tôi cũng nói với họ rằng: Ở mấy nước khác, ngồi như vậy là bị nhắc nhở hoặc bị mời ra khỏi chùa. Ở Thái Lan, có khi còn bị bỏ tù vì tội bất kính với Đức Phật. Cho nên tôi khuyên họ đừng có sang Thái Lan nếu không muốn ở tù hahahahaha.


3.     Duo-price (chính sách hai giá), người nước ngoài thường phải trả tiền nhiều hơn người bản địa.

4.     Dân Sri Lanka sử dụng bao ny long vô tội vạ (mặc dù bao ny long chính thức bị cấm sử dụng ở Sri Lanka. Nhưng mà ai cấm thì cứ cấm, ai xài thì cứ xài bởi vì không có hình phạt cụ thể). Họ sẳn sàng vứt ra ngoài đường những cái bao vừa to vừa sạch vừa đẹp. Do làm công việc tái chế rác thải ny long mà tôi phát hiện ra công nghệ sản xuất bao ny long ở đây cực kì phát triển. Màu sắc của bao rất đẹp. Một bao có thể có 4 sắc độ màu. Và sự pha trộn màu sắc cũng rất đa dạng. Do vậy sản phẩm được làm từ những bao này cũng rất đẹp. Ai muốn làm công việc tái chế bao ny long thì nên sang đây đi nha!



Thursday, October 6, 2016

Tôn giáo chỉ là quần áo mặc bên ngoài!


Nếu chúng ta đánh giá người khác qua tôn giáo mà họ theo thì cũng giống như là chúng ta đánh giá người khác qua quần áo mà họ mặc. Nếu tôi thích màu xanh thì những người mặc đồ xanh trở thành đồng minh của tôi. Nếu tôi ghét màu xanh thì những người mặc đồ xanh trở thành kẻ thù của tôi. Nếu tôi thích mặc váy thì những người mặc quần trở thành đối thủ của tôi.

THEO ĐUỔI TÔN GIÁO SẼ DẪN ĐẾN SỰ CHIA RẼ. THEO ĐUỔI CHÂN LÝ SẼ DẪN ĐẾN SỰ ĐOÀN KẾT. Dù là mặc đồ xanh hay đồ đỏ thì đó cũng chỉ là một bộ đồ, không hơn không kém. Quần áo có thể giúp mình ấm nhưng đó không phải là mục tiêu cần theo đuổi.

Vì một lý do nào đó, kiếp này mình sinh ra trong gia đình Công giáo, vậy là mình thành người Công giáo, rồi những người theo các tôn giáo khác trở thành đối thủ. Hoặc nếu mình sinh ra trong gia đình Phật giáo, mình trở thành Phật tử, vậy là những người theo Công giáo trở thành đối thủ của mình. Cứ xoay quần như thế trong yêu yêu ghét ghét từ kiếp này qua kiếp nọ. Hoá ra tôn giáo trở thành một phương tiện giúp chúng ta luân hồi hihihihihihihi. Càng theo tôn giáo thì càng dính chặt vào luân hồi sanh tử, không thể thoát ra là như vậy đó.

Tôn giáo là một hình thức che đậy của cái bản ngã. Trên thế giới này không có tôn giáo thứ 2, chỉ toàn là tôn giáo thứ 1. Nếu không tin, cứ hỏi Phật tử, họ sẽ rằng đạo Phật là số 1; nếu hỏi con chiên, họ cho rằng công giáo là số 1. Khi tự cho mình là số 1, người khác là số 2, chúng ta tự đẩy cái bản ngã của mình lên cao. Một người với cái ngã cao như vậy thì làm sao mà vào thiên đường hay Niết Bàn được nhỉ!

Toàn bộ Kinh Thánh Công giáo có một ý nghĩa ẩn phía sau, không hiểu nỗi ý nghĩa này thì sẽ tự cho mình là số 1. Khi hiểu ra ý nghĩa ẩn này thì sẽ thấy nó tương tợ như kinh điển Phật giáo vậy đó. Và khi đặt kinh Thánh cạnh kinh Koran của đạo Hồi thì hai quyển này nói những điều tương tợ. Nếu có thể thấy ra chân lý thì có thể hiểu được ẩn ý trong kinh thánh của các tôn giáo khác nhau. Bởi vì Chân Lý thì chỉ có một nhưng cách diễn tả Chân Lý ấy thì vô cùng đa dạng, chỉ ai thấy ra chân lý mới có thể hiểu được những cách diễn tả ấy.

Ví dụ: Một trong 10 điều răn của Chúa dành cho con chiên là: Chỉ thờ Ta, không thờ bất cứ thánh thần của các tôn giáo khác. Chỉ biết Ta, hãy phá tan thánh thần của các tôn giáo khác. 

Vậy là họ đi đến đâu là tàn phá thánh thần đến đó hihihihihi. Ý Chúa không phải như vậy. Ta ở đây nghĩa là sự phát triển về tâm linh, thánh thần của các tôn giáo khác nghĩa là các điều kiện vật chất như tiền tài danh vọng. Người theo đuổi sự phát triển tâm linh thì không theo đuổi tiền tài danh vọng; người chỉ biết đến tâm linh thì phá sạch sự thờ phụng tiền tài danh vọng. Đây là một ví dụ, còn những ví dụ khác rất là hay như vì sao Chúa chỉ làm việc 6 ngày, chủ nhật nghỉ làm, vì sao Chúa tạo ra thứ này thứ nọ,…….. Hiểu ra thì thấy rất là thú vị đó nha mọi người. Ai hiểu kinh thánh theo nghĩa đen thì rất là mắc cười hehehehehehehe. Vì sao?

Kinh thánh không phải để hiểu  mà là để trải nghiệm. Người có thể trải nghiệm được kinh thánh là người có thể thấy Chúa Trời. Người này được xem như được Chúa trời che chở (blessed) Người không trải nghiệm kinh Thánh mà chỉ hiểu kinh Thánh thì điều này đã được nói đến trong kinh Thánh rồi nha! Đó là người phải doomed to death because he eats the fruit of the tree of knowledge. Nói theo đạo Phật thì người theo đuổi kiến thức (knowledge) thì không có trí tuệ (wisdom)

Túm lại là vậy, hiểu kinh Thánh theo nghĩa bóng thì rất là thú vị đó nha mọi người!