CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi nào hết "máu" thì về cố hương."

Sunday, May 27, 2012

Lưu ý khi đến Bodhgaya (Bồ Đề Đạo Tràng)


1. Những gian hàng ở gần Main Temple hay cân thiếu. Để đối phó, khi đi mua hàng có thể mang theo chai nước 1 lít hoặc 0.5 lít để đối chứng. Ở Ấn độ, họ sử dụng cân quả nhiều hơn cân điện tử nên hay để quả cân lệch sang bên hoặc thu dây cân lên một nấc để cân non cho du khách. Nếu không tin vào cân quả thì bạn có thể vào các tiệm tạp hóa cân ké cân điện tử để đối chứng (chả biết cân điện tử của họ có chắc ăn không nữa, thôi đem theo chai nước 1 lít cho chắc các bạn nhỉ!) Nếu biết tiệm hay cửa hàng nào cân thiếu thì đứng trước tiệm la lối bù lu bù loa lên cho mọi người biết và cho xấu mặt cái bọn cân thiếu; người Ấn độ ở các tiệm gần đó sẽ bênh vực bạn khi bạn làm và nói đúng (và khi bạn làm thế họ còn mừng vì “hạ” được đối thủ.) Đó là một trong những điểm “quyến rũ” của Ấn độ - bạn có thể đứng giữa đường la bù lu bù loa mà không sợ bị chém như ở Việt Nam.

Tuy nhiên cần cẩn trọng vì nếu bạn là nữ và làm xấu mặt một thằng Ấn quá nhễ và đặc biệt khi hắn biết quá nhiều thông tin về bạn (như chỗ ở, lịch trình đi lại ………..) thì có thể hắn sẽ tìm cách hãm hiếp bạn cho bỏ ghét đấy!!! Có câu chuyện sau:

Một cô gái Nhật học ở New Delhi được mẹ gửi hàng sang. Thằng giao hàng cho bưu điện vòi vĩnh tiền. Cô gái cương quyết từ chối và ra bưu điện kiện hắn với lý do là mẹ cô ta ở Nhật đã đóng hết tất cả các phí rồi, vì sao cô ta phải đóng tiền cho hắn. Vậy là hắn đã rình lúc cô gái ra khỏi nhà và sơ hở để hãm hiếp cho bỏ ghét đấy!

2. Nói thách rất ghê gớm, có khi nói thách đến 15 lần. Vì vậy các bạn hãy bắt đầu với giá Rs 10. Thường các gian hàng khác nhau hay nói giá khác nhau nên có thể đi lòng vòng dọ giá trước khi quyết định mức giá muốn mua. Thậm chí khi đã trả giá và họ chịu bán nhưng nếu cảm thấy mình bị hớ giá thì không cần mua, có thể tìm lý do để thoái thác. Dân Ấn độ dễ chịu hơn người Việt Nam nên nếu bạn trả giá rồi mà không mua thì họ cũng không chửi bới ỏm tỏi (dù họ có chửi thì cũng ……….. chả hiểu.) Cứ trả giá thật thấp. Nếu họ không bán thì họ sẽ phẩy tay đuổi đi hoặc lấy khăn hất hất mấy cái, nhìn vui vui cái con mắt! (nên tôi hay đi “ghẹo” mấy người bán hàng lắm; họ nói giá bao nhiêu, mặc họ, cứ “ten rupees” (tiếng Anh) hoặc “das rupay” (tiếng Hindi) để cho họ ……….  đuổi.)

Dân Ấn độ ở đây thích nói thách lắm, nói thách một cách trắng trợn; ví dụ: phòng giá Rs. 1.500 nhưng họ sẳn sàng nói giá đến Rs. 3.000/tháng, trước mặt cả những người Việt Nam đang ở đó với giá Rs. 1.500. “Sĩ diện” là một cái gì đó vô cùng ………. xa xỉ và xa lạ với họ hay sao á? Bài liên quan: Tôi đi thuê phòng ở Bồ Đề Đạo Tràng

3. Không cho tiền trẻ ăn xin và người ăn xin; Giáo dục ở Ấn độ là miễn phí; ngoài ra tại Bồ Đề Đạo Tràng  có vô số trường học miễn phí do các tăng ni thành lập. Việc cho tiền trẻ ăn xin chỉ khiến cho cha mẹ chúng nghĩ rằng đó là một nghề “hái ra tiền” nên sẽ “khuyến khích” chúng bỏ học mà đi xin ăn cả.

Không mua tập vở hay dụng cụ học tập cho bọn trẻ bám theo ở ngoài đường. Có một số đứa nói tiếng Anh khá tốt và thấy nghề ăn xin không “ngon ăn” bằng nghề xin xỏ đồ dùng học tập. Dĩ nhiên, sau khi bạn mua cho chúng xong, vừa cất bước đi thì chúng bán ngay lại cho chủ tiệm để ăn chia huê hồng.

Nhiều đứa trẻ tại Bồ Đề Đạo Tràng mặc đồng phục và đang trên đường đến trường hoặc thậm chí đang chơi đùa cùng chúng bạn, vừa thấy bạn – một người nước ngoài – là chạy đến chìa tay ra xin tiền ngay. Lúc đầu, tôi bất ngờ vì không ngờ chúng chả có sĩ diện hay lòng tự trọng gì cả. Sau đó thì hiểu ra – do bọn Phật tử và du khách “dạy” cho cả. Thường bị trẻ con bám theo ăn xin, tôi dùng tay kéo lỗ tai chúng cho thật đau để chừa thói ấy đi. Có sư cô còn bảo, mỗi khi bị bám, sư cô giơ tay tát vào má chúng một cái chát thật đau. Đòn đau nhớ dai mà!!! Nếu ai cũng làm như chúng tôi thì có thể giúp giảm bớt tệ nạn ăn xin trẻ con tại đây đấy!

(Có một anh chàng người Mỹ sang đây dạy tiếng Anh tình nguyện cho chùa Sri Lanka, sau khi được tôi “khai tâm” về vấn đề không nên cho tiền trẻ con thì anh ta “giác ngộ” và áp dụng liền. Một lần trên đường đến chùa để dạy, một thằng nhóc mặc đồng phục đeo cặp, hình như đây là lần đầu “hành nghề” của nhóc ta thì phải bởi vì nhóc ta có vẻ dè dặt, thẹn thùng và nói lí rí trong miệng để xin tiền. Nhớ đến lời tôi “dạy”, anh chàng người Mỹ, do biết một ít tiếng Hindi, xoay qua nói chuyện với nhóc bằng tiếng Hindi, ngạc nhiên trước việc đó, nhóc ta hào hứng bàn luận về bóng ta với anh ta trên suốt đoạn đường và chia tay đi một cách vui vẻ, quên bẳng cả việc “hành nghề.” Anh chàng người Mỹ bảo, nếu anh ta mà cho nhóc tiền thì ngày hôm sau nhóc ta sẽ dạn dĩ hơn trong nghề “ăn xin” chứ không bẽn lẽn như lúc đầu và dần dần sẽ thành ăn xin chuyên nghiệp.)

Bây giờ bọn trẻ ở đây khôn lõi hơn người lớn nhiều, thấy xin tiền khó ăn nên chuyển sang xin bánh kẹo nữa đấy!

Bọn nhóc này đúng là một tương lai đáng ngại cho Ấn độ. Bọn chúng gian manh hơn người lớn nhiều. Tôi mà đi chợ mua rau cải, gặp người già bán hàng, họ thường thiệt thà, bán người địa phương sao là bán cho tôi như vậy nhưng bọn trẻ mà bán hàng thì lúc nào cũng hét giá gấp đôi; ghê gớm hơn cả người lớn, người lớn chỉ thách vài đồng thôi, người già thì bán đúng giá còn bọn trẻ thì thách gấp đôi. Thậm chí bọn chúng còn xúi mấy người lớn và người già bán giá cao cho tôi nữa đấy!!! Có người già nghe lời chúng nên cũng hét giá gấp đôi, có người thì đuổi chúng đi và bán giá địa phương (có ông cụ hiền lành đến nỗi, sau khi la một đứa trẻ như vậy thì móc túi lấy tiền rupees cho tôi xem để trả tiền nữa đấy!) Ah, hổm nay tôi còn “hiền” đấy nhé, khi bị nói thách, tôi chỉ bỏ đi không mua hàng, mặc cho bọn chúng ngồi đó với đám rau cải héo!!! Từ từ, tôi sẽ “xử đẹp” bọn trẻ con ở đây. Đứa nào nói thách, tôi tát luôn vào mặt cho chừa thói gian xảo. Dân Ấn độ có một cái hay là khi bạn nổi máu ……….. anh hùng (hay yêng hùng gì đó) thì sẽ được họ bênh vực, đặc biệt khi bạn là một phụ nữ nước ngoài.

Tuy nhiên làm gì thì làm, phải theo lối Trung Đạo, nghĩa là không hiền quá cũng không dữ quá!!!!

4. Có những thanh niên nói tiếng Anh khá tốt; họ hay đi lòng vòng, đặc biệt là ở khu vực xung quanh Main Temple hỏi xin tiền du khách để đi học các khóa học Phật giáo, tiếng Anh hoặc cao đẳng đại học,….. Chớ có dại dột mà từ bi không đúng chỗ rồi lấy tiền ra cho họ nhé!!!

Nếu các bạn dư tiền quá không biết làm gì mà lại không muốn giúp dân an nam mít nghèo khổ ở Việt Nam thì hãy gửi vào các tổ chức của Mẹ Teresa khắp nơi trên đất Ấn mà làm từ thiện nhé!!! Nếu không thì có một cách làm từ thiện đầy ý nghĩa khác – đó là giúp các tăng ni ở các vùng sâu xa, vùng quê được qua đây một lần lạy Phật; nếu có điều kiện hơn thì trợ giúp cho một tăng/ni nào đó sang đây học cái Đạo mà dạy người dân.

Lưu ý: tìm đúng tăng/ni để hỗ trợ vào thời buổi này chả dễ tí nào nhưng nếu làm được thì chỉ một việc này thôi cũng đủ đem lại phước đức bao đời cho bạn rồi.

Theo tôi, để tìm đúng người thì có thể dựa vào những điều kiện sau:

  • Người đó phải có huệ trí (người có tu mới có huệ trí, chứ nếu chỉ ở chùa mà không tu thì cũng như không bởi vậy ngày nay mới có thuật ngữ “thầy tu” và “thầy chùa”; người các bạn nên chọn phải là “thầy tu” chứ không phải là “thầy chùa” nhé!!!!)
  • Người đó phải biết chút ít tiếng Anh
  • Người đó phải có cuộc sống đơn giản

Ngài Tịnh Không giảng rằng: những minh sư luôn có cuộc sống đơn giản; và đó là một trong những đặc điểm để Phật tử tìm minh sư (không loại trừ trường hợp có người giả đò đơn giản trước mặt Phật tử để lòe nhé!). Và những người như thế thường không đòi hỏi gì nhiều cả nên việc bảo trợ cho họ thật ra chả tốn kém mấy! Ngoài ra, một sư cô cho tôi biết rằng: người càng tu nhiều thì càng hạn chế dùng tiền của bá tánh. Vì sao? Càng tu họ càng có huệ trí và càng có huệ trí thì càng thấy trách nhiệm nặng nề khi dùng tiền của bá tánh. Do đó họ sẽ dùng tiền của bá tánh càng ít càng có thể.

5. Những thanh niên địa phương hay “rình” các nữ du khách đi một mình để tiếp cận rủ rê chèo kéo qua việc kết bạn, kết huynh đệ, qua việc thực tập tiếng Anh, qua việc dẫn đi tham quan giới thiệu Bồ Đề Đạo Tràng,….. Họ có khi có cả xe mô tô và mời bạn lên xe để chở nữa đấy!!! Nếu không thấy an tâm thì từ chối cho an toàn các bạn nhé!!! Ai biết được họ sẽ dẫn bạn hay chở bạn đi đâu kia chứ?

6. Các lái xe auto ricksaw hoặc xe đạp ricksaw có thêm chiêu sau: sau khi thỏa thuận giá để đi từ A đến B, đến giữa đường, họ dừng lại và bảo điểm B xa lắm nên vòi thêm tiền. Giải pháp: xuống xe và không trả tiền (dù gì họ cũng chở bạn đi một đoạn rồi, xem ai lỗ biết liền.) Có khi họ chở bạn đến nơi cần đến và đòi thêm tiền. Hoặc trả đúng giá đã thỏa thuận hoặc không trả tiền luôn cho bỏ ghét! Ai cầm tiền trong tay là người đó nắm cán mà! Khi bạn đưa tiền mà họ không nhận thì lấy lại tiền và đi luôn vào trong, đảm bảo họ sẽ chạy theo đòi. Thường tôi làm thế này: khi họ đòi thêm tiền thì cứ họ đòi thêm một tiếng thì tôi rút lại một tờ, cứ thế xem ai lỗ thì biết!

7. Một số Phật tử Việt Nam sang đây và cúng dường cho các nhà sư nước khác bằng tiền ………. Việt Nam. Các vị cúng dường xong thì ngoắc đít về nước, người ở lại mới mệt nè! Vì sao? Các sư không dùng được tiền Việt Nam (cũng không có chỗ nào nhận đổi tiền Việt Nam cả) nên tìm người Việt Nam để đổi. Không ngờ tiền Việt Nam có giá trị qua thấp nên các sư sẽ nghi ngờ người đổi tiền cho mình. Thật là nỗi oan Thị Kính cho cả người đổi tiền lẫn nhà sư!

7. Nhiều vị qua đây hay cúng dường tiền cho các nhà sư, trong đó có vô số sư giả trà trộn vào. Ngoại trừ cố ý cúng dường cho sư giả. Nếu không thì cách sau sẽ giúp bạn phân biệt thật giả:

Sư Nam Tông không bao giờ khất thực trái giờ (họ ăn trước ngọ nên không bao giờ khất thực sau 11h trưa.) Ai mà ôm bình bát trái giờ thì có thể là sư giả. Ngoài ra sư thật không phải là ăn xin nên họ chả bao giờ chìa bình bát ra khi bạn đi ngang qua; đối với sư thật, cúng dường hay không cũng không sao, bạn cúng dường thì bạn có phước chứ có phải họ có phước đâu; sư giả thì thấy bạn từ xa đã sửa soạn tư thế sẳn, khi bạn đi ngang qua thì cố ý đứng ra ngoài cho bạn thấy hoặc chìa cả bình bát ra trước bạn nữa cơ.

Sư Bắc Tông thì có ông nào cầm bình bát đâu!

8. Không tặng người Ấn độ những vật phẩm có hình Đức Phật, ví dụ: bút bi có nắp là hình Đức Phật? Vì sao? Khi sử dụng xong thì họ sẽ vứt hình Phật lung tung. Tội cho cả họ lẫn mình các bạn nhé!!!!
Những cây bút bi có hình Đức Phật.

9. Nhiều vị mua móc khóa hình Phật về tặng người thân ở nhà. Nhiều bà ở quê có thói quen cho chùm chìa khóa vào túi quần hoặc lận vào cạp quần. Móc khóa có hình Phật mà họ làm thế thì có……… chết không chứ?????




Tôi đi thuê phòng ở Bồ Đề Đạo Tràng


Do ở chùa Miến Điện (Burmese Vihara), phòng có giá Rs 100/ngày, vị chi khoảng Rs 3.000/tháng (tương đương 60 đô Mỹ), tôi dự định ở Bồ Đề Đạo Tràng đến vài tháng nên tìm nơi cho thuê theo tháng có giá rẻ hơn. Ngoài ra, lầu 4 nơi tôi ở do ở tầng trên cùng nên vào mùa hè thì khá nóng, đặc biệt khi nhiệt độ lên 50 độ C thì giống như ở trong một cái lò thiêu; vả lại, những người ở chung tầng đã đi nơi khác hết nên có thể tôi sẽ ở đó một mình (một mình ở nguyên tầng lầu thì sướng quá còn gì nhưng tôi lại mắc bệnh……. sợ ma.)

Gặp sư cô Tĩnh Hoa ở Tháp (Main Temple – Mahabodhi Temple), cô bảo mới dọn phòng và cũng ở cùng tòa nhà với sư cô Tuệ Ngộ (người ở Bồ Đề Đạo Tràng cả 6-7 năm). Tôi theo cô Tĩnh Hoa đến khu nhà trọ này. Đa số người ở đây đều là tăng ni các nước. Phòng cô Tĩnh Hoa dưới đất, khá tối. Cô ấy bảo như thế tháng 5-6 sẽ đỡ nóng. Do trong phòng có toilet và nhà tắm nên phòng có hơi ẩm và lại có mùi.

Lúc ấy cô Tuệ Ngộ điện thoại bảo cô Tĩnh Hoa ra nhà hàng ăn trưa. Tôi từ chối mãi không được nên đi theo ra đó. Tổng cộng bữa trưa cho 5 người là Rs. 340 (có mời 1 sư Thái Lan và một ni Miến Điện.) Vừa gặp tôi ở nhà hàng, vị sư Thái hỏi ngay: Có phải tôi là người đạp xe đi vòng quanh thế giới không? (Sao mình nổi tiếng thế nhỉ? Hihihihih) Ah thì ra cô Tuệ Ngộ nói cho vị sư này nghe. Vị sư này thích nói chuyện với tôi vô cùng (chắc thấy tôi “liều” quá nên muốn xem tôi “liều” cỡ nào đây mà?)

Khi ăn xong, cô Tĩnh Hoa bảo con trai chủ nhà vừa mới về đến nên bảo tôi về xem phòng. Phòng ở lầu 2, trước đây con trai chủ nhà ở (anh ta vừa cưới vợ) nên phòng có nhiều tiện nghi hơn các phòng khác và điện thì 24/24h do sử dụng cả hai hệ thống điện – nhà nước và tư nhân.

Mọi người – gồm cô Tĩnh Hoa, cô Tuệ Ngộ và ni cô người Miến Điện- khuyên tôi nên ở phòng này bởi vì toilet không bốc mùi và phòng lại mát mẻ. Khi tôi hỏi giá thì anh ta bảo Rs. 3.000/tháng trong khi những người khác chỉ trả có Rs. 1.500/tháng. Tuy nhiên, do phòng có điện 24/24 nên ai cũng nghĩ là phòng sẽ có giá cao hơn phòng của họ nhưng cao đến thế là hơi mắc. Anh ta bảo do những người khác ở lâu hơn và là học sinh nên giá rẻ hơn. Tôi bảo giá Rs. 3.000 là đắt quá nên không thể ở; anh ta bảo có thể xuống giá một tí. Ah thì ra là nói thách với tôi đây mà. Được, bà cho biết tay. Tôi nói thật cứng: “I don’t want to pay more than Rs. 1.500” và đứng dậy dợm bước đi. Thấy có thể “hụt con mồi” nên anh ta đồng ý và nói: This price is only for you.

Mấy sư cô có vẻ “nể” sự cứng rắn khi trả giá của tôi (do tôi rành bọn Ấn độ quá mà; không cứng rắn với họ thì họ tìm cách kèo nài miết.)

Tuy nhiên căn phòng này dù tốt hơn những căn phòng khác nhưng cũng ẩm thấp và không có nhiều ánh nắng. Những tháng ngày “sống hoang dã” rèn luyện cho tôi thành một người yêu ánh nắng và môi trường tự nhiên rồi.

Tôi đi qua dãy nhà khác, toàn là những căn phòng mới xây để xem. Phòng mới nên đẹp hơn và trông giống phòng ở khách sạn hơn nhưng nóng hơn và không có cảnh tự nhiên. Tôi phân vân. Giá phòng ở đây chỉ ½ so với giá phòng tôi ở tại Burmese Vihara nên tôi hẹn hôm sau dọn đồ đến.

Khi về căn phòng ở Burmese Vihara, nghĩ đến việc phải chia tay nơi này, tôi thấy……….. đau lòng (đây là một trong những attachment, gây phiền não cho con người nè! Đó là mê nơi mình ở nên không muốn đi đâu cả.) Phòng của tôi tại đây thanh tịnh mát mẻ, nhìn ra phía sau nên không bị ảnh hưởng nhiều bởi tiếng ồn từ xe cộ dưới đường. Ngay trước cửa phòng là một cây thốt nốt; trên cây có mấy chú sóc nhỏ đáng yêu, sáng nào cũng hát cho tôi nghe; chim chóc đậu khắp các cây gần đó và líu ríu cả ngày. Từ cửa phòng nhìn ra ngắm cảnh hoàng hôn thật đẹp; mặt trời đỏ thẫm từ từ đi xuống. Trên cái cây to, mặt bên kia của phòng, buổi chiều, từng đàn chim bay về tổ, ngang qua đây, trắng xóa, tuyệt đẹp! (Ấn độ là một quốc gia ăn chay nên họ sống rất hài hòa với thiên nhiên chứ không giống như Việt Nam, chỉ trừ có cái chân bàn là không ăn thôi, còn lại thì “Gặm” tất! Quốc gia người ta ăn chay mà mọi người qua đây phóng sanh là phóng sanh cái nỗi gì????)

Nghĩ đến cảnh phải chia tay phong cảnh thanh bình nơi đây, tôi ……. đau lòng quá!!

Buổi tối, gặp sư cô Tuệ Ngộ ở tháp, tôi nói: Tôi thích Burmese Vihara nhưng do cả tầng lầu chỉ một mình tôi ở nên tôi …….. sợ ma. Vậy là sư cô dạy tôi sống trong Chánh Niệm để diệt trừ nỗi sợ. Chánh Niệm nghĩa là tâm luôn ở trong thân và khi nỗi sợ đến thì hãy nhìn thẳng vào nó như nhìn vào chính bản thân mình trong một cái gương soi. Khi nỗi sợ đến thì tự nói: Tâm ta đang khởi niệm lo sợ. Lo sợ. Lo sợ. Nhưng mà ta sợ gì?

Sau đó cô giảng về sự vô thường của tấm thân: cuộc sống của tấm thân chỉ được duy trì bởi một hơi thở; thân do 4 yếu tố tạo ra: đất (da, xương, thịt), khí (hơi thở), nước (máu), lửa (hơi ấm). Nhờ có 4 yếu tố này hợp lại mà thành một tấm thân; khi 4 yếu tố này tách ra thì thân không còn hoặc chỉ cần thiếu một trong bốn yếu tố này thì thân bị hoại. Người ta không biết nên chấp tấm thân này thành mình và yêu quý nó đến nỗi lo sợ nó bị tổn thương, bị hành hạ,…. Do đó mà có nỗi sợ. Tóm lại, xuất phát của nỗi sợ là do si mê, không biết tấm thân là vô thường.

Tôi thấm bài học và không còn thấy sợ ma khi ở Burmese Vihara nữa. Ngoài ra các sư cô còn bảo rằng ở chùa sẽ tốt hơn do đóng tiền phòng cũng là để cúng dường cho chùa và không khí trong chùa “trong lành” hơn bên ngoài nhiều.

(Một mình “chiếm hữu” cả tầng 4 được thêm một thời gian, tôi dọn xuống căn phòng ở lầu 2 để tránh nóng.) Bài liên quan: Căn phòng xinh xắn của tôi ở Bồ Đề Đạo Tràng

Cúng dường Tam Bảo bằng gì?


Có câu chuyện sau:

Thuở xưa có người con gái mồ côi cha mẹ lúc năm bảy tuổi, không có bà con quyến thuộc nên mới đi lang thang để xin ăn, cô lớn dần theo ngày tháng. Năm cô 17 tuổi nhằm ngày rằm tháng 7, cô nghe người ta rủ nhau đi lạy Phật cúng chùa. Cô cũng muốn cúng chùa nhưng nghèo quá không có gì để cúng. Hôm ấy chỉ xin được một xu, cô bèn nhịn ăn để cúng chùa. Cô nghe nói chúng mà chư tăng hưởng hết, phước được nhiều nên cô muốn cúng dường hết chư tăng nhưng chỉ có một xu thì làm sao đủ? Cô bèn mua một xu muối đem vô chùa cúng. Hòa thượng trong chùa biết được tâm niệm của chúng sanh nên bảo đánh chuông trống để đón một đại thí chủ. Cô nghe đánh chuông trống mà vẫn không biết gì nên rón rén đi xuống bếp mà tìm bà thường trụ trình bày ước nguyện của mình, bà hứa giúp. Bà dùng muối của cô cúng nêm canh cho chư tăng ăn. Như vậy thì toàn thể chư tăng trong chùa ai cũng thọ nhận của cúng dường của cô. Sau khi cúng dường cô trở lại kiếp sống hành khất lang thang.

Lúc bấy giờ nhà vua chọn dâu. Nhiều tiểu thơ công chúa đến, thái tử đều chê. Nhà cua ra lệnh tùy ý thái tử muốn chọn ai thì chọn. Một hôm thái tử đi đến làng nọ, thấy trên đình có chòm mây ngũ sắc, khí vần xoay trên nóc đình. Thái tử vào đình thấy có cô con gái nghèo khổ ăn mặc rách rưới đang ở đó. Thái tử xót thương cho rước về cung. Sau khi tắm gội sạch sẽ, ăn mặc đàng hoàng thì trông cô thật xinh đẹp. Thái tử dẫn lên trình vua cha; nhà vua cưới cô cho thái tử.

Sau khi vua băng hà, thái tử lên ngôi, cô làm hoàng hậu. Khi làm hoàng hậu, cô xa giá chở đến cả xe vàng bạc mà hòa thượng trong chùa không cho đánh trống đón cô như một đại thí chủ cúng dường xu muối ngày xưa.

Câu chuyện này cho thấy Phật Pháp quý trọng lòng thành chứ không quý trọng tiền của nhiều. Nếu có tâm thành hướng về Tam Bảo, luôn nghĩ lành, nói lành, làm điều lành là đã cúng dường Tam Bảo rồi.

Nguồn: Trích sách “Những Cánh Hoa Đàm.” Tác giả: Thiền sư Thích Thanh Từ. Nhà xuất bản: Hội Thiền Học Việt Nam. Năm 2003. Trang 107-109.

Thursday, May 24, 2012

Sao cứ lấy của người NGHÈO mà cho người GIÀU mãi thế nhỉ???????????????

Cuộc sống nhiều khi thật lạ!!!!!!!!!!!!

Con người ta cứ thích làm ngược mà lại nghĩ mình đang làm đúng và rủ rê cả một đám lâu la đệ tử làm theo.

So về mọi mặt, thu nhập bình quân đầu người (GDP), giáo dục, tài nguyên, nhân tài,..... Việt Nam kém xa Ấn độ. Vậy mà không hiểu sao Phật tử Việt Nam lại cứ quyên góp tiền đem sang đây cho người Ấn độ mãi thế nhỉ??????? Đời thật lạ!!!! Ai lại lấy của người nghèo mà đem cho người giàu thế nhỉ? Chắc chỉ có người Việt Nam mới làm được thôi hay sao ấy????

Việt Nam vừa nghèo, vừa bị nước lớn ăn hiếp (cụ thể là Trung Quốc) vừa cạn kiệt tài nguyên khoáng sản, vừa chịu đủ thứ tệ nạn. Ấn độ vừa giàu (có thể tranh với Trung Quốc về ngôi vị number 1 trên thế giới trong tương lai) vừa đông dân (nên dĩ nhiên thừa nhân tài), quốc gia rộng lớn (lớn thứ 7 trên thế giới), dù cũng chịu đủ thứ tệ nạn nhưng dân Ấn độ "keo rít," một đồng xu cũng không muốn bỏ ra. Vậy mà không hiểu sao người Việt Nam cứ đi hành hương qua đây lại lấy tiền cho họ một cách vô cùng bừa bãi.

Dân nghèo ở Ấn độ có tài khoản trong ngân hàng tất (do chính phủ tài trợ), chưa chắc người nghèo Việt Nam có tiền gửi ngân hàng đâu các bạn nhé!!! Giáo dục Ấn độ miễn phí từ mẫu giáo đến đại học (có nơi nào trên thế giới, người dân được hỗ trợ về giáo dục như thế chưa nhỉ????)

Người dân Ấn độ vừa đen đúa vừa ở dơ nhưng họ không nghèo (so với Việt Nam). Trong khi đối với người Việt Nam, ai đen và dơ là người nghèo. Đối với người dân Ấn độ, mặt đất với họ là một nên thường xuyên thấy cảnh họ nằm ngồi la liệt dưới đất, kể cả giai cấp trung lưu cũng ngồi dưới đất. Đối với người Việt Nam,chỉ có bọn người nghèo mới dẹp bỏ cái sĩ diện mà nằm ngồi dưới đất.

Cảnh đợi tàu ở ga Gaya.

Thế là dân Việt Nam "bị lừa" (do thiếu hiểu biết về văn hóa Ấn độ) nên khi qua Ấn độ, mình lại thấy quanh mình toàn người nghèo (do ở đâu cũng thấy dân đen và dơ cả), vậy là móc tiền ra cho một cách ................... vô tư. Đã thế còn về nước kêu gọi bà con góp tiền cho họ nữa chứ. Bà con nhiều người chưa đến Ấn độ hoặc có đến nhưng do vô minh mất trí cứ ngỡ dân Ấn độ nghèo thiệt nên ki cóp tiền gửi qua hỗ trợ người dân trên đất Phật.

Nói chi xa, ngay tại Bồ Đề Đạo Tràng, hàng năm, biết bao tăng ni và Phật tử hành hương đến mua đồ tặng như chăn bông, quần áo, thức ăn, tiền bạc, thậm chí cả tivi, xe đạp, tủ lạnh nữa cơ. Tôi nghĩ bụng nếu tôi là người Ấn độ ở đây sẽ cười thúi mũi cái bọn Phật tử kia!

Thấy cảnh người ta vung tiền ra cho người Ấn độ, tôi xót tiền (tiền người khác chứ không phải của tôi) và nghĩ: Việt Nam có giàu hơn ai đâu mà sao không quyên tiền cho người nghèo ở Việt Nam nhỉ? Dù bà con có không thích chính phủ thì đó là chuyện của chính phủ chứ dân tình thì có tội tình gì mà ghét lây họ, rồi thay vì đem đồng tiền do mình ky cóp, cắc củm giúp đúng người nghèo, mình lại toàn đem cho người giàu. Đó là chưa kể những người Việt ở Việt Nam nghe lời "xúi giục" của một số tăng ni góp tiền cho người giàu hơn mình. Thật lạ!!!!!!!!!!

Ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc ăn hiếp, lấy hết đồ nghề, sao mình không giúp họ???? Trẻ em ở các vùng sâu xa phải vượt suối đến trường, vào mùa nước lũ có bao đứa trẻ chết trôi hoặc gặp nguy hiểm khi vượt suối tìm con chữ, sao mình không quyên tiền xây cầu cho tụi nó đỡ khổ nhỉ? Bà con vùng núi còn đói ăn khát uống, sao mình lại làm ngơ được nhỉ? Thế mà suốt ngày cứ nêu cao gương từ bi, phát tâm bồ đề cứu giúp ................  người giàu và bỏ mặc ....................  người nghèo chết đói. Đúng là đời thật lạ!!! Đến bao giờ mới hết cảnh người nghèo không giúp mà lại giúp người giàu, bao giờ mới hết cảnh người nghèo quyên tiền để giúp người giàu vậy nhỉ?

Vì sao tôi cho là người Ấn độ "keo rít"? Ví dụ dưới đây sẽ nói lên tất cả:

Do được chính phủ hỗ trợ nên ở một số vùng, sinh viên đại học chỉ cần 2 đô Mỹ (HAI ĐÔ LA MỸ) là có thể mua được một cái laptop. Tuy nhiên sinh viên Ấn độ lại không mua. Khi bạn hỏi họ vì sao? Câu trả lời: Trường có phòng máy vi tính miễn phí, tại sao không sử dụng mà lại tốn hai đô để mua laptop???????

Họ keo rít thế nên tiền toàn cất cả vào ngân hàng. Khi được cho đồ mới, họ cất cả vào tủ và lấy đồ cũ ra mặc. Vậy là người Việt Nam thấy thế, lại điệp khúc: "Ôi sao dân Ấn độ khổ thế!!! Phải quyên tiền cho họ thôi!"

Khi chúng ta bị Trung Quốc ăn hiếp, cứ an tâm đi bà con!!!!!!!

Trung Quốc lại lấy tàu, thả ngư dân

Theo luật nhân quả thì kiếp sau những người Trung Quốc chuyên đi "ăn hiếp" người Việt Nam thế này sẽ tái sanh thành người Việt Nam cả. Thấy chúng làm dữ, bà con hung hăng phản đối. Hà, có ai nghĩ rằng kiếp trước mình là người Trung Quốc, chuyên đi ăn hiếp các nước nhỏ nên kiếp này phải chịu làm người dân nước nhỏ và bị ăn hiếp lại không vậy?

Luật nhân quả công bằng lắm đấy!!!! Nên cứ yên tâm mà ăn hiền ở lành đi, kiếp sau sẽ tái sanh ở một nơi tốt hơn, không bị mấy nước lớn đàn áp. Nếu hung hăng quá thì kiếp sau có khi thành người Trung Quốc, đi đến đâu cũng bị ghét hết đó.