CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, September 12, 2017

Làm sao bỏ rượu bỏ hút thuốc?

Lúc trước có một vị  nói rằng vị này có thể cố gắng để giữ các giới nhưng chỉ có hút thuốc và uống rượu là không bỏ được.
Hút thuốc và uống rượu là thói quen. Để thói quen hình thành thì cần phải có đủ duyên, và để thói quen được loại bỏ thì cũng cần phải có đủ duyên, không thể muốn có hay muốn bỏ thói quen thì cứ thế mà có hay cứ thế mà bỏ là được.
Phải tự quán chiếu thân tâm thì mới biết được do những duyên gì mà mình có thói quen hút thuốc, do những duyên gì mà mình có thói quen uống rượu. Cái này phải tự quán chiếu, không ai làm giùm cho.
Sau khi tìm ra các duyên hình thành thói quen hút thuốc và uống rượu thì tự quán chiếu xem tự mình có thể loại bỏ những duyên ấy hay không. Dùng nguyên lý “Cái này có cái kia có, cái này diệt cái kia diệt.”
Sẳn tiện kể chuyện ở trung tâm thiền Goenka cho mọi người nghe luôn nha! Nghe Goenkaji kể rằng lúc trước có một ông nghiện rượu muốn tham gia khóa thiền 10 ngày tại trung tâm. Bất cứ ai muốn tham gia thì phải tuân thủ nghiêm ngặt các nội quy của khóa thiền, một trong các nội quy ấy là không được hút thuốc, không được uống rượu. Ông nghiện rượu này bắt đầu trả giá với Goenkaji: Con xin được phép tuân thủ tất cả nội quy ngoại trừ uống rượu, cho con uống mỗi ngày 1 ít thôi, không có rượu chắc con chết mất. Goenkaji nói: Không được.
- Mỗi ngày chỉ 1 ngụm nhỏ thôi mà thầy.
- Không được. Phải tuân thủ tất cả các nội quy, không có trường hợp ngoại lệ.
Cái ông ta đi ra ngoài, đi tới đi lui, suy tính ghê gớm lắm, phân vân dùng dằng miết. Rồi ông quay trở vô nói: Được rồi. Con xin hứa tuân thủ nội quy để được tham gia khóa thiền.
Cái ông ta tham gia thiền hằng ngày. Khóa thiền chỉ có 10 ngày thôi. Sau 10 ngày đó, ông ta bỏ hẳn rượu luôn, chẳng những không còn nghiện nữa mà từ đó về sau thấy bạn bè nhậu là ông ta la lên: Tập khí, tập khí. Bỏ đi bỏ đi hì hì hì.
Đó là một trường hợp nhờ thiền quán cảm thọ mà bỏ được rượu, còn có những trường hợp khác bỏ cả luôn nghiện ma túy.

Nhưng việc bỏ được những thói quen đặc biệt là thói quen xấu chỉ là tác dụng phụ thôi. Bước chân vào trung tâm thiền mà đòi tham gia với quyết tâm để chữa bệnh hay để cai nghiện là bị đuổi thẳng cổ. Vì sao? Vì Goenkaji và thầy ổng là U Ba Khin cho rằng: Thiền quán cảm thọ là thiền chân truyền từ ông Thích Ca, mục đích là để giác ngộ giải thoát, đó là mục đích cao cả, kéo cái mục đích cao cả xuống để phục vụ cho mục đích tầm thường là bỏ tập khí xấu hoặc để chữa bệnh là phỉ báng Tam Bảo, cho nên bị đuổi là vậy đó. 

Sunday, September 10, 2017

Niệm Phật.

Hồi xưa, tôi cũng niệm Phật ghê lắm nha! Biết tôi niệm ai không, tôi niệm ông A Di Đà đó. Mà biết sao tôi niệm ổng không?
Vì hổng biết từ lúc nào 6 chữ Nam Mô A Di Đà Phật bám vào trong tiềm thức. Cái lúc tôi đi hành tẩu giang hồ, tôi leo rừng lội suối, thường xuyên ở nơi xa lạ, có lúc ngủ gần nghĩa địa hoặc ngủ gần xác chết. Chuyện ấy không ghê bằng cái này nè: Lúc ấy tôi lại là người cực kì sợ ma nữa mới gớm chớ. Giữa đêm khuya thanh vắng, 1 mình ở nơi hoang vắng thì cái nỗi sợ ma nó càng trầm trọng, mấy cái bóng cây cứ di di trước mặt, tiếng con này tru con kia hú, con nọ soạt xa soạt xẹt trong bụi rậm, rồi tiếng lá rơi như tiếng chân người đi, tiếng gió thở dài, thanh âm của sự im lặng kì quái, trùi ui là trùi, sợ quá trời sợ, sợ muốn vỡ tim vỡ mật, sợ quá không biết bám víu vào đâu, sợ quá không biết làm gì cho hết sợ, nên chỉ có 6 chữ Nam Mô A Di Đà Phật là mới cứu được. Sợ quá nên niệm, niệm miết niệm miết, lo niệm nên hết sợ hồi nào cũng hổng hay luôn. Hì hì hì.
Túm lại, hợp với ông nào thì niệm tên ông đó. Hợp ông Thích Ca thì niệm ổng, hợp ông A Di Đà thì niệm ổng, hợp Quán Âm Bồ tát thì niệm Quán Âm Bồ Tát, hợp với thánh Alla thì niệm thánh Alla, hợp với Chúa Giê su thì niệm Chúa Giê Su, hợp với thần Shiva thì niệm Om Shri Shiva, hợp với thần Krishna thì niệm Hare Krishna, Hare Hare, …………

Cho nên hợp với ai thì niệm tên người đó thôi!!! Niệm đi mọi người, niệm đến Nhất Tâm Bất Loạn luôn đê!

Hợp với ai thì niệm tên người đó thôi. Hoặc cũng có thể nói rằng: Dính mắc với ai thì phải niệm tên người đó thôi.
 Trong một lần đi hành tẩu giang hồ, tôi dừng chân ở một ngôi chùa Nhật Bản tu theo trường phái Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh. Họ chỉ đọc duy nhất kinh Pháp Hoa và hằng ngày chỉ tụng niệm duy nhất câu Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh. Tôi ở đó với họ một thời gian (lý do là tò mò muốn tìm hiểu về trường phái này). Và cũng ở tại đây tôi niệm câu Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (tiếng Nhật là Nam Mu Myo He Ren Ge Kyo) đến Nhất Tâm Bất Loạn (vụ này kể ở bài khác nha!)
 Còn vụ Hợp ai thì niệm tên người đó thì kể tiếp như sau. Đây là đoạn trích trong tập hồi kí của tôi (cái này được viết vào thời điểm đó, hổng phải thời điểm này, nghĩa là thời điểm khi sự việc ấy xảy ra). Đoạn hồi kí được đặt trong ngoặc kép:
“““Số là sáng hôm ấy khoảng 8h tôi ôm sách vào cái chòi nhỏ nhỏ gần chánh điện ngồi đọc cho đỡ nóng. Tuy nhiên do lâu ngày không ai ngồi nên bàn ghế đầy bụi bặm. Vậy là tôi hì hục lau dọn. Xong xuôi thì mệt nên chỉ đọc vài dòng là nằm luôn xuống ghế thiu thiu ngủ. Lúc đang thiu thiu, tôi lại thấy mình ngồi dậy và ở băng ghế đối điện là một người đàn ông Châu Á (không biết quốc gia nào) khuôn mặt tròn, tầm 40 tuổi ngồi nhìn tôi cười cười. Hai bên cạnh tôi mỗi bên là một con quỷ đói (hungry ghost) đang đứng. Vì sao tôi biết đó là hai con quỷ đói???? Bởi vì cổ nó dài ngẳng và mỏng như sợi chỉ. Sướng hôn? Tôi ngồi đọc sách có hai quỷ đói “đứng hầu” hai bên hehehehehe.

Nhưng ba nhân vật vô hình này không hề muốn làm tôi sợ đâu các bạn. Dù cả tôi và họ đều không nói gì nhưng tôi lại hiểu ý họ muốn gì: họ muốn tôi ngồi dậy và tiếp tục đọc sách. Nhân vật ngồi đối diện vẫn cười cười còn hai con quỷ đói vẫn ở hai bên. Tôi tuyệt nhiên không hề có cảm giác sợ hãi trước ba nhân vật vô hình này các bạn ạ, mà cảm giác của tôi đối với họ là: thân thuộc như bạn. Chết cha, tôi kết bạn với quỷ đói hồi nào vậy ta?????

(Các bạn ạ, đây là điều mà tôi trải nghiệm đây. Hình như đối với những người thuộc thế giới vô hình thì ngôn ngữ không là rào cản và người ta nói mà không cần mở miệng. Thực tế, tôi không hiểu tôi và ba nhân vật vô hình kia giao tiếp bằng ngôn ngữ gì nhưng tôi lại hiểu ý muốn của họ mới ghê! Tóm lại, khi nào trở thành nhân vật vô hình rồi thì chúng ta không cần học ngoại ngữ hehehehehe. Phấn đấu thành nhân vật vô hình nghen bà con khakhakhakha.)

Dù “bạn” tôi muốn tôi tiếp tục đọc sách nhưng tôi vẫn muốn ngủ nên dùng dằng. Trong lúc ấy thì tôi lại thấy mình nằm xuống và ở phía đầu nằm của tôi khoảng 1 mét, tôi nghe tiếng dây xích lê trên mặt đất. Tôi không nhìn thấy nhưng cảm nhận một sinh vật đang bị xiềng ở cổ chân tiến về phía tôi. Ba sinh vật kia không làm tôi sợ; tuy nhiên đối với sinh vật này dù không nhìn thấy như âm thanh tiếng xiềng lê trên mặt đất làm tôi sợ đến đông cứng cả người. Tôi hoàn toàn tê liệt cả người vì quá sợ và tôi cũng không hiểu vì sao mình lại sợ đến thế! Sợ quá, tôi định niệm: “Nam Mu Myo He Ren Ge Kyo” (Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh bằng tiếng Nhật) nhưng không niệm nỗi. Tôi định niệm Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật nhưng cũng không niệm nổi. Lúc này thì tôi hoàn toàn hiểu câu: Nỗi sợ làm người ta đông cứng cả suy nghĩ. Niệm bằng tư tưởng chứ có dùng mắt môi miệng hay cử động nào của thân thể đâu mà tôi vẫn không làm nỗi.

Sinh vật kia càng tiến đến gần thì nỗi sợ của tôi càng tăng. Tôi sợ đến nỗi như có ai bóp chặt lấy tim mình lại. Rồi tôi nhớ lại: tôi nắm chặt hai bàn tay lại, để ngón cái vào trong và niệm “Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát.” Theo truyền thuyết, ai niệm Nam Mô Quan Âm Bồ Tát 3 lần thì sẽ được Ngài giúp nhưng tôi chỉ niệm có 2 lần thôi thì nỗi sợ tan biến hẳn và tôi cảm nhận được một bầu không khí thân thiện từ phía sinh vật kia và từ môi trường xung quanh. Nỗi sợ hãi biến mất hoàn toàn. Thật kỳ lạ!!!!!!!!!! Tôi cảm thấy hình như sinh vật kia muốn “trêu” tôi hay sao ấy???? Vậy ra tôi được những sinh vật vô hình này “chấp nhận” cho “ở chung” rồi à????????????

Lúc ấy thì tôi cũng tỉnh giấc (nhưng tôi không hề có cảm giác là mình vừa ngủ) và ngồi dậy đọc sách tiếp. Tôi không hề có cảm giác sợ hãi cái chòi ấy. Mấy ngày sau tôi cũng đến đấy đọc sách nhưng không bao giờ nhìn thấy những người vô hình ấy nữa. Hình như tôi chiếm chỗ của họ nên họ thử tôi tí xem thế nào và sau khi họ chấp nhận tôi thì tôi không bao giờ gặp họ nữa (dù muốn.) Mấy ngày sau tôi cũng đọc sách và nằm ngủ nhưng chưa bao giờ nhìn thấy họ. Tiếc nhỉ!!!!!!!!!! Thế giới vô hình thật kỳ lạ và làm tôi thấy tò mò quá!!!!””

>>> Bây giờ quán chiếu lại thì tôi nhận ra rằng: Trước đó tôi có lúc đả phá Bắc tông, đặc biệt là hình tượng Quán Âm Bồ tát, dù giai đoạn này rất ngắn và tôi không có chỉ trích từa lưa khắp nơi, tôi chỉ khởi ý và nói với một số người thôi. Tôi chỉ trích cho rằng hình tượng này là giả mạo, hổng có thật. Ờ, đả phá đi cưng, đả phá cái gì thì dính mắc cái đó, cột nút chỗ nào thì phải gỡ ở chỗ nấy. Cho nên dù tôi đã niệm câu Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh đến nhất tâm bất loạn, vậy mà khi sự việc xảy ra tôi lại không niệm nỗi câu ấy mà chỉ có niệm Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát thì mới thoát ra được. Cột ở đâu thì phải gỡ ở chỗ nấy. Hóa ra tôi đã được trợ duyên để thấm cho được bài học này đấy mọi người!  

Wednesday, September 6, 2017

CHIA SẺ KINH NGHIỆM ĐẢM BẢO AN TOÀN KHI DU LỊCH NƯỚC NGOÀI

Đây là bài chia sẻ của Trần Đặng Đăng Khoa (Dan Dan). Bạn này hiện đang đi xe máy (xe biển số Việt Nam) từ Sài Gòn sang Châu Âu. Hiện tại đã đến Georgia. Mọi người có thể theo dõi Facebook của bạn ấy để theo dõi hành trình.
Sẵn đang đợi phà vài ngày nên rảnh viết một bài tổng hợp lại mấy vấn đề bữa livestream cũng như bổ sung thêm vài kinh nghiệm. Kinh nghiệm thì mỗi người mỗi kiểu nhưng mình biết nhiêu viết nhiêu vậy, bạn bè xem có gì bổ sung và chia sẻ thêm cho mọi người nhé. Chia sẻ trên tinh thần là mình đi xe máy, nhưng cũng áp dụng cho đi đường bộ, xe đạp v.v…cũng được.
1) PHOTO & BACK UP GIẤY TỜ:
-Tất cả các giấy tờ quan trọng như hộ chiếu, các trang chụp VISA, dấu xuất nhập cảnh, bằng lái, giấy tờ xe, bảo hiểm du lịch…đem photo ra nhiều bộ và cất giấu nhiều nơi như mình luôn mang bản gốc bỏ trong balo hoặc túi nhỏ nhét vào lớp áo trong cùng, các bản photo khác hai bộ cất trong hai balo khác, một bộ trong cốp xe.
-Ngoài ra cũng nên scan hoặc chụp ảnh lại rồi bỏ vào laptop, ổ cứng, điện thoại backup, rồi quăng lên gmail, drive, dropbox…Nếu trong nhóm nhiều người thì cất chéo nhau, người này cất của người kia v.v…
-Trong trường hợp mất giấy tờ còn cái trình cảnh sát để xác nhận thân nhân, xác nhận nhập cảnh hợp pháp hoặc đến ĐSQ Việt Nam làm lại passport để xuất cảnh về.
-Giấy tờ là vật tối quan trọng nên mình bỏ trong 2 lớp túi nylon chống nước, bỏ vào balo và lại trùm áo mưa balo lần nữa để chống mưa ướt, cũng như là một lớp bảo vệ an toàn khỏi bọn móc túi hay hạn chế rơi rớt đồ. Nếu ngủ dorm thì nhét dưới gối, đi tắm đi vệ sinh gì cũng nhớ mang theo.

2) TIỀN BẠC VÀ THẺ ATM:
-Không bao giờ mang tất cả tiền mặt theo, trừ khi đi gần và rất ngắn, còn lại bỏ vào thẻ ATM cho chắc ăn, đi đến đâu thì thanh toán thẻ hoặc tìm ATM rút. Thẻ cũng nên làm ít nhất 2 thẻ. Mình thì làm luôn cả 3 cái, 2 cái ngân hàng VN, 1 cái nước ngoài, vì các ngân hàng nước ngoài có dịch vụ hỗ trợ khách hàng nước ngoài tốt hơn cũng như có văn phòng ở nhiều nước.
-Thẻ ATM và tiền mặt cũng chia ra cất nhiều nơi, cất trong người, trong balo, dấu trong xe trừ khi bị cướp thì còn tiền backup và còn thẻ khác để xài. Thẻ VISA hoặc Mastercard cũng cạo mất 3 chữ số PIN lock ở mặt sau (dĩ nhiên là phải ghi nhớ chứ không thì không xài giao dịch online được). Tránh để các thẻ trong bóp tiếp xúc trực tiếp nhau vì dễ bị trầy xước, hư phần thẻ từ, cũng như không để dãy số lộ ra ngoài chỗ dễ thấy vì lí do an toàn. Để một lượng tiền mặt nhỏ trong túi riêng để cần thì rút ra thanh toán nhanh, không cần mở bóp hay balo ra, ngoài ra nếu được cũng trữ ít ngoại tệ mạnh như $ hay Euro trong người vì đi đâu cũng đổi được.
-Trước khi đi nên báo cho ngân hàng phát hành thẻ là sẽ rút ở nước ngoài nhiều nên đừng khóa (do vấn đề an ninh). Tuy nhiên thực tế thì vài lần rút đầu ở nước ngoài họ vẫn khóa sau mỗi lần rút làm khá bực mình, nhưng sau nhiều lần confirm thì họ không khóa nữa.

3) ĐIỆN THOẠI VÀ VẤN ĐỀ THÔNG TIN LIÊN HỆ:
-Do mình đi xa nên mang cả 3 cái điện thoại thoại, một cái xịn để dùng, chụp ảnh, v.v…một cái cùi bắp để làm GPS dẫn đường treo trước xe, một cái pin trâu cùi bắp tắt nguồn bỏ trong balo phòng hờ mất cả 2 cái kia. Đến nước nào mua SIM nước đó, và mua cả gói Data để dùng các mục đích sau:
+ Check-in chụp hình sống ảo )
+ Có số điện thoại để gọi hỗ trợ khẩn cấp cho cảnh sát, cứu hộ hoặc cảnh sát du lịch ở các nước. Các số này đến thì tìm và lưu sẵn. Ngoài ra cũng lưu sẵn số hotline hỗ trợ người Việt ở nước ngoài, số người thân gia đình hoặc bạn thân (lựa người nói được tiếng Anh), số hotline của bên bảo hiểm và ISOS cứu hộ quốc tế liên kết với công ty bảo hiểm. Các số hotline này bỏ ở mục Emergency Call ở màn hình lock, trong trường hợp bị tai nạn bất tỉnh thì họ không cần mở khóa vẫn có thể gọi được cho các hotline này.
+ Dùng internet trên điện thoại để book phòng, xem thông tin địa điểm, tình hình đường sá, an ninh ở nơi sắp đến thế nào, cũng như dùng google translate phiên dịch qua tiếng địa phương để giao tiếp hoặc nhờ sự hỗ trợ.
+Ngoài ra nếu cẩn thận hơn nữa như mình thì viết hẳn ra một tờ giấy các hotline trên và thông tin liên hệ khi cần thiết vào giấy, bỏ trong bao chống nước rồi nhét vào balo, bóp tiền, bao đựng hộ chiếu hoặc chỗ dễ thấy. Cũng có thể chụp ảnh cái tờ giấy này rồi dùng làm màn hình khóa để ai cũng đọc được dù không cần mở.
-Trên điện thoại cũng down các app về sơ cứu y tế cơ bản để cần tham khảo hoặc đọc lúc rảnh rỗi, mà tốt nhất là cứ học hoặc tập trước sơ cứu căn bản ở nhà cho chắc.
-Tải luôn các app maps offline (mình dùng maps.me rất tốt, và nhiều dân traveler trên đường gặp cũng rất thích nó, luôn có bản đồ để xem đường đi, đánh dấu các điểm tham quan, địa chỉ hostel, xem tài xế có đi đúng đường hay đi chỗ nào lạ không, dùng tìm cây xăng, nhà nghỉ, quán ăn v.v…)
-Nên có một bạn thân để báo lịch trình nay mình đi đâu, ở bao lâu, và kế hoạch sắp tới thế nào, không thì cứ lên fb check in cho nhanh ). Ngoài ra google maps mới cập nhật tính năng live location sharing (chọn người tin tưởng mình muốn share vị trí) thì người đó sẽ luôn biết mình đi đâu, lần cuối thấy là khi nào, hoặc các bạn trong group đi với nhau có thể biết vị trí của nhau phòng khi lạc nhau.

4) NGỦ NGHỈ TRONG GUESTHOUSE/CẮM TRẠI
-Do mình đi một mình vừa đi vừa làm nhiều thứ nên đồ đạc rất nhiều, không ngủ ở dorm được, toàn ngủ room riêng nhưng lựa các option rẻ nhất có thể cho an toàn, thà tốn hơn còn hơn mất đồ mất tài liệu rất mệt mỏi. Còn ngủ nhờ nhà bạn bè được thì quá tốt.
-Thường các khách sạn có chìa khóa rất sơ sài, nhiều khi đẩy mạnh phát là chốt cửa bung ra nên cứ mang theo một ổ khóa dự phòng để ra ngoài khóa thêm cho chắc. Ổ khóa này cũng có thể dùng để khóa bánh trước nếu phải parking ở chỗ đông người mà khóa cổ không đủ. Tối ngủ trong phòng thì kiểm tra khóa trái cửa chắc chắn, chỗ khu vực nhạy cảm thì nên chuẩn bị sẵn miếng chặn cửa để không cho người ngoài xâm nhập vào, còn không có hoặc khóa trái cửa hư thì mình lấy balo, nón bảo hiểm, giày, bàn, ghế chặn ở cửa rồi đặt cái ly inox lên mép bàn để họ có đẩy cửa vào làm rớt cái ly thì mình cũng biết (nói chớ mình là thánh ngủ, trời sập cũng không dậy ))
-Tới nơi xong cũng nên chụp ảnh cái card của guest house hoặc địa chỉ ở ngoài để có gì tìm về được, nhưng tốt nhất là đánh dấu vào maps trên điện thoại cho nhanh, cần chạy xe về hoặc chỉ đường cho taxi chở về tận nơi luôn.
-Lúc đi từ bàn tiếp tân vào thì cũng để ý xem cầu thang bộ và lối thoát hiểm ở đâu, hoặc nếu ở tầng cao thì lúc xuống đi thang bộ xuống để biết vị trí cầu thang thoát hiểm cũng như tập thể dục giảm mỡ )
-Cắm trại thì đi một mình không nên cắm trại nhiều quá nếu mang nhiều đồ quý giá, nhưng cần hoặc cảnh đẹp thì cứ cắm. Có nguyên tắc hay áp dụng là chỗ nào vắng người và không ai biết mình ở đó là chỗ an toàn nhất. Ra biển thì kiếm sau mấy hòn đá lớn, vào sa mạc thì núp sau mấy đụn cát, không ai biết mình ở đó thì sẽ không thể hại mình được. Tuy nhiên vào mấy chỗ vậy cũng kiểm tra kĩ xem có đá rơi, gần chỗ nguồn nước dễ dâng, có rắn rít, nền đất thế nào, xem trước nếu có ai tấn công thì chạy về phía nào. Khi ngủ lúc nào cũng có một cái đèn pin và con dao, để ở ngay đầu, cần có thể lấy ngay.

5) SỨC KHỎE VÀ Y TẾ:
Vấn đề sức khỏe thì cực kỳ quan trọng rồi, mệt thì không đi được mà đi cũng không vui vẻ gì.
-Đầu tiên là việc ăn uống, đi đâu ăn uống cũng chú ý đồ ăn xem có sạch sẽ vệ sinh không, nếu bắt buộc ghé nhà hàng ăn thì trước khi gọi món hay hỏi nhà vệ sinh ở đâu, sẵn ngó cái bếp xem có sạch không và cái nhà vệ sinh cũng phản ánh độ sạch sẽ của nhà hàng. Còn phải ăn dọc đường thì cũng không sao, nếu cảm giác đồ ăn không an toàn thì cứ vô shop mua tạm đồ ăn liền cho qua bữa rồi tìm chỗ ăn sau cũng được. Mình may mắn ăn gì cũng được, cho gì ăn đó, không kén món gì, không yêu cầu đồ ăn ngon và ăn gì cũng không bao giờ bị đau bụng, nhà nghèo nên dễ nuôi từ nhỏ. Mốt ai cưới mình chắc sung sướng )
-Uống nhiều nước vào, trong người lúc nào cũng có ít nhất 1 lít (kèm ít bánh ngọt, socola) để dành uống, cũng như rửa mặt nếu say nắng, rửa vết thương nếu bị tai nạn, bị phỏng. Ở vài tp lớn nước sinh hoạt vẫn uống được, như ở Georgia mọi người toàn uống nước vòi cả, vì nước từ dãy Caucasus chảy xuống rất sạch và mát lạnh. Mình cũng mang cả ống lọc nước dã ngoại để dùng khi cần kíp, khi băng qua sa mạc bị cạn nước thì dùng tạm, hoặc để uống nước chỗ nào nước chai không đảm bảo hoặc bị làm giả như ở Ấn chẳng hạn.
-Luôn có bộ sơ cứu y tế trong người, số lượng và thuốc men thì tùy theo địa hình, thời tiết, loại hình du lịch và tình hình sức khỏe, bệnh tật riêng của mỗi người. Bộ này bỏ chỗ dễ lấy ra nhanh. Mình cũng bỏ trong bộ sơ cứu y tế tờ giấy bữa đi khám tổng quát để nhân viên y tế hoặc cứu hộ, bác sĩ ở đó biết mình nhóm máu gì, có tiền sử bệnh gì hay không, kháng thuốc gì, huyết áp, mạch, các thông tin sức khỏe cá nhân khác trong trường hợp bất tỉnh.
-Mang áo quần phù hợp điều kiện thời tiết địa hình, trước khi đến đâu thì check thời tiết ở đó trước, mang nhiều lớp áo quần sẽ hay hơn, để tháo ra lúc nóng và mặc thêm lúc lạnh. Tránh các bộ phận cơ thể tiếp xúc nắng nóng quá lâu, đặc biệt là đi xe máy, xe đạp, luôn cố gắng giữ thân nhiệt ổn định nhất có thể.
-Nếu cần thì tiêm ngừa trước khi khởi hành, và ngay cả một số nước cũng cần giấy tiêm chủng mới cho nhập cảnh. Ở SG các bạn đến 40 Nguyễn Văn Trỗi chỗ Trung tâm chủng ngừa quốc tế tiêm.

6) CẢNH GIÁC VỚI CƯỚP GIẬT, MÓC TÚI, KẺ GIAN KHÁC
Đi chơi là phải mở lòng mình ra, sẵn sàng tiếp chuyện và giao lưu với người địa phương, nhưng đồng thời cũng phải cẩn thận và cảnh giác, vì nhiều khi cáo già đội lốt cừu non mà, hehe. Đặc biệt là các bạn nữ, chứ mình già rồi nên cũng khó bị dụ, kaka.
-Cái này cũng khó nói nhưng cứ dựa vào trực giác mình thôi, gặp ai mà thấy có gì đó “sai sai” hay nhiệt tình quá mức, nói cầm giùm đồ, rồi chỉ chỗ nhà nghỉ thật rẻ cho, hoặc chỗ này chơi vui lắm thì cũng nên cẩn thận và hỏi tới để xem họ trả lời sao. Nếu họ có thái độ quá khích thì cứ bình tĩnh, đừng cáu giận, nhưng không được tỏ thái độ sợ sệt, cứ quay lưng đi và cảnh giác hoặc hét lên cho quên sầu đời.
-Hạn chế để lộ thông tin như mình ngủ ở đâu, đi một mình hay đi với bạn, sắp tới sẽ đi đâu chơi, nếu như có cảm giác người đó cũng không phải dân du lịch như mình hay tò mò tìm hiểu kết bạn để có ý đồ xấu.
-Những đồ đạc quan trọng luôn bỏ trong balo mang theo sát người và cài quai ngực hoặc quai bụng, lúc ngủ ở nhà ga, tàu, hay ngủ trưa dọc đường cũng nhét dưới đầu hoặc kẹp giữa hai chân, ngay cả vào quán ăn mình cũng bỏ dưới đất giữa hai chân, thà chịu dơ về giặt còn hơn bị tay khác chạy ngang quơ mất, lựa ghế sát tường và có tầm nhìn bao quát quán hoặc nhìn ra phía ngoài cửa.
-Mặc đồ giản dị, khiêm tốn nhưng gọn gàng, lịch sự, tránh gây chú ý nhiều quá, được thì cứ họ mặc sao mình mặc vậy hoặc kiểu như mấy đứa nước ngoài sống lâu năm sắp thành “quỷ” ở đó luôn rồi )
- Biết nói dối lúc cần thiết như cảm giác bị dẫn vào chỗ nguy hiểm, bị ép mua hàng, bị kiếm chuyện (vd trên taxi lúc nghi ngờ thì giả vờ gọi nói okie tao sắp tới, tụi mày đợi chút, hoặc có người ve vãn thì cứ nói tao đi với đám bạn, đang đợi ở đây và book phòng rồi, hay khi biết bị ép giá muốn đi thì cứ nói láo tao thích lắm nhưng kg mang tiêng hoặc đi một vòng rồi quay lại sau...), tell a white line mà, tự bảo vệ mình thôi cũng kg ảnh hưởng gì.

7) VẤN ĐỀ CHẠY XE TRÊN ĐƯỜNG
Cái này thiên về việc đi bằng xe máy rồi nhưng sẵn viết luôn. Cũng không có gì để nói nhiều, vì bạn nào dám mạo hiểm đi xa qua nhiều nước thì cũng đủ kinh nghiệm chinh chiến cho riêng mình rồi, nhưng bản thân mình thì có vài điểm sau:
-Luôn tỉnh táo và cẩn trọng, dừng nghỉ hợp lý, dù đi đường thẳng, đi đèo, đi trong thành phố, đi ngoại ô, khi dừng xe nghỉ, khi dừng đèn đỏ, khi rẽ v.v…luôn quan sát mặt đường, quan sát trước sau và hai bên trước khi làm bất cứ điều gì. Cái này nhiều bạn không có gương chiếu hậu cũng tài thật, như mình thì mình đành chịu, dù biết gương có điểm mù, quay đầu lại được nhưng có vẫn tốt hơn, quan sát trước rồi cần thì dừng hẳn xem đường rồi băng ngang hoặc quay đầu cho an toàn.
-Cái cần nhớ duy nhất là TRÁNH XA XE LỚN, không bao giờ chạy trước, chạy sau, hoặc chạy song song với BẤT KÌ chiếc xe lớn nào, vì nếu chạy trước nó mà mình ngã thì chết, chạy sau thì nếu nó va chạm với xe khác cản tầm nhìn mình thì mình lao vào cũng chết, mà chạy ngang bị rơi vào điểm mù của nó hoặc nó lật ngang hoặc đổi hướng ép mình thì mình cũng chết. Nếu đi tốc độ vừa và trang bị bảo hộ đầy đủ thì khi tự ngã không va chạm xe nào khác thì rất khó nguy hiểm đến tính mạng, chỉ có va chạm với xe khác mới cực kỳ nguy hiểm, vì thế, hãy tuyệt đối TRÁNH XA xe lớn. Nếu nó chạy chậm thì vượt qua và giữ khoảng cách xa, còn nó chạy trước mình và chạy khá nhanh thì cứ để nó chạy trước một đoạn xa.
-Mặc đồ bảo hộ đầy đủ, nón fullface, giày cao cổ, găng tay, nếu được cả áo phản quang. Cứ nghĩ trong đầu là trên đường không ai thấy mình cả, mình là vô hình (mà cũng thiệt chớ, ra nước ngoài toàn có mình là xe máy nhỏ xíu lưu thông trên đường nối mấy tp lớn thôi), vì thế khi vượt, khi rẽ, khi thắng đều phải nhá đèn báo hiệu cho mấy cha oto biết.
-Những người không ngã xe là những người chưa ngã xe, chứ không phải sẽ không bao giờ ngã, vì thế đừng bao giờ chủ quan, đừng nghĩ mình giỏi và tay lái lụa, đời thực không có vụ respawn chơi lại như game đâu, ngã vài lần thì sẽ biết cách ngã để giảm thiểu chấn thương và thiệt hại xuống mức thấp nhất có thể.

8) MỘT SỐ VẤN ĐỀ KHÁC:
-Tra thông tin ĐSQ/LSQ Việt Nam ở nước sở tại để cần thì nhờ hỗ trợ.
-Trước khi ra khỏi phòng, bàn ăn, tàu xe thì nhìn lại chỗ vừa đi để chắc chắn không bỏ quên gì, được thì làm câu thần chú và học thuộc như mình, đọc lại và kiểm tra trước khi rời khỏi “Passport, bóp tiền, điện thoại 1, điện thoại 2, laptop, máy ảnh, giấy tờ”, là mấy món quan trọng, haha.
-Nếu phải đi bằng bus hoặc oto để băng qua các cự ly xa thì lên xe lựa ghế ngồi ở giữa xe và gần cửa ra vào, để balo dưới chân hoặc đeo ngược lên người, nếu phải bắt xe giữa đường thì nếu xe toàn là nam, ít phụ nữ thì cũng cần cảnh giác (nhất là nữ).

9) MUA BẢO HIỂM DU LỊCH
Cuối cùng nhưng cũng không kém phần quan trọng, và là giải pháp backup tốt nhất là mua bảo hiểm du lịch, đặc biệt là khi đi du lịch nước ngoài và nếu đi một mình nữa, vì ở nước ngoài khó khăn trong việc giao tiếp, chi phí y tế cao, không có người thân hỗ trợ, ở xa nhà nữa.
Chi phí mua bảo hiểm du lịch so với tổng chi phí chuyến đi là rất nhỏ, lúc bị tai nạn, bị delay, bị mất hành lý, giấy tờ v.v…mới thấy nó hữu ích thế nào.

Để mua có thể mua của Liberty, công ty Mỹ, thủ tục nhanh gọn, phạm vi bảo hiểm rộng, liên hệ hỗ trợ dễ dàng khi có sự cố ở nước ngoài. Bạn nào phải di chuyển nhiều thì mua hẳn luôn gói 180 ngày và mua gói cao nhất luôn cho an tâm hen. Tham khảo link này https://goo.gl/fYNMS5 , đang có chương trình khuyến mãi giảm 15% khi thanh toán online bằng thẻ VISA và nhập mã VISA247. Hoặc gọi hotline 1800 599 998 để được tư vấn.
-------
Vậy đó, chia sẻ với các bạn vài kinh nghiệm. Chắc do cẩn thận thái quá nên đến giờ vẫn chưa có sự cố gì xảy ra. Đó cũng là nhờ may mắn, chưa xảy ra không có nghĩa là không xảy ra, nên vấn đề quan trọng nhất là luôn tập trung và cẩn thận mọi lúc mọi nơi, chỉ cần một sai lầm nhỏ là phải trả giá rất đắt không lấy lại được. Cẩn thận là thế nhưng cũng đừng quá lo lắng mà hãy tận hưởng, thoải mái, và xem những khó khăn nếu có là cơ hội va chạm để sau này có kinh nghiệm và trưởng thành hơn, mở mang đầu óc hơn. Đọc thì có vẻ nhiều nhưng từ từ quen thì nó sẽ trở thành phản xạ tự nhiên, mỗi khi đi đâu, làm gì, cẩn thận tí vẫn không thừa.

Mến chúc các bạn đi du lịch an toàn và vui vẻ nhé!
Thân ái.



Thursday, August 31, 2017

Kể chuyện kiếm hiệp

Hôm nay đổi xì tai, kể chuyện kiếm hiệp cho mọi người nghe nha!
Một thuở nọ, ta đi bôn tẩu giang hồ đến một vùng đất nọ. Ở đây dân chúng nấu thức ăn đều cho vào một mùi vị gì đó mà ta ăn hổng được. Mùi rất nồng nặc. Nghe mùi thôi đã muốn bịnh rồi thì lấy gì mà ăn. Trùi ơi, đói muốn chết rồi. Có ai cứu tôi hơm?
Một trang hảo hán oai phong lẫm liệt nghe lời kêu cứu của ta nên mách rằng: Có một nơi có thức ăn rất rất ngon. Ta vừa từ nơi ấy trở về. Nhưng muốn đến đấy, ngươi phải băng đèo lội suối.
Đói mà nghe có ăn là mừng rồi nên ta đồng ý. Vậy là hành trình lội đèo lội suối bắt đầu. Cuối cùng cũng đến nơi. Đó là một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân núi tuyết. Mục đích ta đến đây là để được ăn ngon cho bỏ ghét những ngày bị đói ở dưới kia. Vậy mà khi đến làng này, ta quên mất tiêu mục đích mình đến đây luôn. Ta lập nguyện ăn chay trong suốt thời gian ở đây mới ghê chớ. Chưa hết đâu nha! Ta còn ăn uống kham khổ, mỗi ngày chỉ ăn vài mẩu bánh mì trắng và uống nước lạnh thôi. Trùi ui, mọi người có biết lý do vì sao không. Vì ngôi làng này biết cách bỏ bùa dân tứ xứ. Ngôi làng nhỏ xíu xìu xiu mà anh hùng hào kiệt khắp nơi hội tụ về nờm nợp. Đó là một ngôi làng vô cùng tâm linh và vị lãnh tụ là người lãnh tụ tâm linh nổi tiếng nhất thế giới. Chỉ cần nghe tên thôi thì ai cũng biết dù chưa bao giờ giáp mặt. Ta đã bị dụ rồi. Như vậy cũng chưa hết đâu nha. Trong một buổi thuyết pháp ngoài trời, ta theo mọi người bon chen kiếm chỗ ngồi và ngóc mỏ lên nghe thuyết pháp. Ngài vừa giảng vừa đưa ánh mắt quét một lượt khắp đại chúng. Hổng biết người khác thì sao nhưng khi ánh mắt Ngài quét đến chỗ ta ngồi. Chạm phải ánh mắt Ngài ta thấy như có một luồng điện giật, một sự ấm áp lan tỏa khắp châu thân. Một ánh mắt từ bi hiền hòa và mát dịu mà lần đầu tiên trong đời ta chạm phải. Chấn động toàn thân. Ta không nhớ Ngài giảng gì mà chỉ nhớ ánh mắt ấy, một ánh mắt theo ta đến tận hôm nay. Đó là lần thứ nhất ta gặp Ngài.
Lần thứ hai cũng ở ngôi làng ấy nhưng ở ngoài đường. Tiếng còi hụ hụ báo động cho mọi người tránh ra vì xe Ngài sắp đến. Mọi người túa đến ngày càng đông để được giáp mặt Ngài. Nhắm thấy chen hổng lại họ rồi nên ta kiếm một chỗ cao cao và ở xa xa ngóc mỏ lên ngó. Ngài bước xuống xe, và chắp hai tay lại cười và chào đại chúng ở 4 hướng. Khi Ngài xoay về hướng của ta, dù đứng rất xa, nhưng ta cảm nhận được nụ cười của Ngài. Lại một sự chấn động khác xảy đến. Một nụ cười ấm áp chưa từng thấy. Chạm vào nụ cười của Ngài ta có cảm tưởng một vị cha già rất hiền từ và hết mực yêu thương con trẻ đang mỉm cười với ta. Một nụ cười hiền hòa và ấm áp khôn xiết. Và ta vẫn nhớ mãi nụ cười ấy.
Chạm được vào ánh mắt và nụ cười của Ngài là đã quá đủ đối với ta rồi, không cần phải bon chen xếp hàng để được gần Ngài, được chụp hình cùng Ngài và được Ngài xoa đầu đâu.

Monday, August 28, 2017

ÔM HAY DỤNG?

Vì lầm tưởng giáo pháp của Đức Phật là Chân Lý nên mới có sự chia rẻ tông phái và tôn giáo. Đức Phật nói về Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo. Đó không phải là Chân Lý. Đó là phương tiện để thấy ra Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo ngay nơi chính mình. Chúa Giê Su nói về Bình Đẳng và Bác Ái. Đó không phải là Chân Lý. Đó là phương tiện để thấy ra Bình Đẳng và Bác Ái ngay nơi chính mình. Thánh Alla tuyên truyền phụng sự nhân loại. Đó không phải là Chân Lý. Đó là phương tiện để thấy ra sự phụng sự nhân loại ngay nơi chính mình. Không một giáo pháp nào là Chân Lý. Tất cả đều là phương tiện để chỉ Chân Lý. Không một vị thầy, không một bậc đạo sư, không một vị thánh, không một vị thần nào, kể cả Phật Toàn giác, không ai có thể dạy người khác Chân Lý, không ai có thể thấy Chân Lý giùm người khác. Họ chỉ có thể giúp người khác bằng cách cung cấp cho họ phương tiện để họ tự thấy ra Chân Lý.
Tất cả giáo pháp đều là phương tiện. Vì nhầm giáo pháp là Chân Lý nên mới có chia rẻ tông phái, vì nhầm giáo pháp là Chân Lý nên mới có Thánh Chiến, vì nhầm giáo pháp là Chân Lý nên mới có đánh bom tự sát,…….
Ôm phương tiện làm Chân Lý nên mới có chia rẻ và xung đột. Ôm phương tiện làm Chân Lý nên mới có tôn giáo mình, tôn giáo người. Ôm phương tiện làm Chân Lý nên mới có thầy mình, thầy người.
Túm lại tất cả mọi rắc rối của chúng ta đều xuất phát từ CÁI ÔM. Cho nên thay vì ÔM thì hãy DỤNG.
Thế nào là DỤNG?
DỤNG là bất kì ai nói điều gì thì hãy quán chiếu điều ấy ngay nơi chính mình.
Quán chiếu ngay nơi chính mình, đó là DỤNG.

Quán chiếu ngay nơi người, đó là ÔM.