CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả: 1. Những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; 2. Những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới.


2. Quan điểm: Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3.
Phương tiện: "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

4. Nội dung: Bao gồm nhiều lĩnh vực mà tôi quan tâm 1. Du lịch bụi (Budget Travelling) 2. Sống tối giản (Minimalism) 3. Tái chế và tái sử dụng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuộc sống

5. Những Blog liên quan:

Phật Pháp: https://khongdenkhongdi.blogspot.com/

Hồi giáo: https://daohoitrongtim.blogspot.com/

Thursday, January 18, 2018

Những gì chúng ta nói về người khác thật ra là đang tự nói chính mình.

Đây là việc rất khó chấp nhận vì ai cũng có xu hướng khen mình chê người, mình đúng người sai. Nhưng người thực sự tu đạo thì cần đối diện với nó. Vì ai cũng có xu hướng tự khen mình chê người nên phải dùng người làm phương tiện để lộ diện những cái nhân tiêu cực ấy ra. Và thường mọi người không dám nghĩ tiêu cực về mình nên đẩy qua cho người. Cho nên mình nói người thế nào thì thật ra mình chính là thế nấy.

Người xưa đã nhận biết điều này nên họ có câu nói: Muốn biết một người thế nào thì hãy để họ nhận xét kẻ thù của họ.

Vì sao lại vậy?
Vì khi nhận xét kẻ thù, người mình thù óan nhất, bất đồng ý kiến nhất thì khi ấy các nhân tiêu cực nhất sẽ lộ diện ra hết.
Một người có nhiều nhân tích cực và các nhân tích cực hằng áp đảo nhân tiêu cực thì khi nói về kẻ thù hoặc người bất đồng ý kiến thì nhân tích cực vẫn luôn áp đảo (được gọi là quân tử)
Ngược lại một người có nhiều nhân tiêu cực và các nhân tiêu cực hằng áp đảo nhân tích cực thì khi nói về kẻ thù hay người bất đồng ý kiến thì họ thể hiện ra toàn là nhân tiêu cực (được gọi là tiểu nhân)

Vì vậy, để biết chính mình là người có nhiều nhân tích cực hay nhân tiêu cực thì hãy tự quán sát chính mình khi thấy/nói/nghĩ về người khác, đặc biệt là người mình bất đồng ý kiến.

Lưu ý: Việc người khác thể hiện những nhân tiêu cực khi nói về mình thì đó là nhân quả nghiệp báo của họ, không liên can gì đến mình cả. Cái duy nhất liên can đến mình là thái độ và phản ứng của mình với những lời nói ấy, đó là nhân quả nghiệp báo của chính mình.


Đó là lý do có sự so sánh một người có nhiều nhân tiêu cực y những xe chở rác vậy đó. Họ đi đến đâu thì nơi ấy bốc mùi, vì họ chỉ toàn là chứa rác, và họ xả rác ra xung quanh. Đối với những xe chở rác thì người xung quanh không cần lãng tránh họ vì có lãng tránh cũng chẳng được. Chỉ cần không mang rác do họ xả ra về nhà mình, rồi xả trở lại với những người xung quanh mình mà thôi. Đó là một câu chuyện kể về triết lý cuộc sống. Những người càng già dặn kinh nghiệm sống, càng trải nghiệm nhiều, càng va chạm nhiều thì càng dễ không mang rác thải về nhà. 

Lưu ý: Những bài viết thế này đồng thời được đăng trên trang Sống Vốn Là Trải Nghiệm.

Những nguyên lý trong yoga.

Thường mọi người hay nghĩ rằng tập yoga giống như tập thể dục, nhằm để giữ sức khỏe, để có dáng đẹp, để hấp dẫn, gợi cảm. Nhưng thực ra yoga có nhiều trường phái và khi đến tận cùng thì yoga chính là quá trình tự khám phá bản thân thông qua các động tác của cơ thể. Vì sao lại vậy?

Vì mỗi cơ thể người là một vũ trụ được thu nhỏ. Cho nên chỉ cần phát hiện ra những nguyên lí này thì đồng thời hiểu luôn luật vận hành của vũ trụ, của trời đất. Đó là lý do, muốn biết bất cứ quy luật nào, muốn biết về vạn vật, về càn khôn vũ trụ thì hãy bắt đầu tập yoga.

Xem yoga như một bài tập thể dục thì về lâu dài cơ thể dễ bị chấn thương vì không nắm được cái cốt lõi của yoga. Cốt lõi của yoga là khám phá ra những nguyên lý của cơ thể. Những nguyên lý này thì lúc đầu cần có người hướng dẫn sơ qua để biết đại ý, sau đó thì tự mình khám phá, chứ đừng mong chờ người ta hướng dẫn cho, vì dù cho người ta có hướng dẫn thì đó cũng không phải là cái tự khám phá mà là cái được đem từ ngoài vào. Vì vậy về mặt lâu dài cơ thể dễ bị chấn thương.

Tập sao cho cơ thể không bị chấn thương về mặt lâu dài?

Đầu tiên là cần tập một mình, trong sự yên lặng. Vì khi tập là mình đang nói chuyện với cơ thể. Cuộc nói chuyện khó có thể diễn ra khi có mặt người khác. Do đó người tập yoga trong sự tĩnh lặng giống như những thiền sư đang hành thiền vậy đó. Khi họ tập trong sự tĩnh lặng thì bầu không khí xung quanh như cô đặc lại vì sự tập trung rất cao độ vào từng động tác, từng cử động trên cơ thể. Một sự tập trung rất sâu sắc. Họ đang tiếp cận cơ thể đến từng đường gân thớ thịt. Bởi vậy bất kì một sự chấn động nào của cơ thể do tập sai động tác hay cử động sai hay di chuyển sai, họ đều tự nhận biết mà điều chỉnh.

Do mỗi người chỉ có thể tự biết cơ thể mình thôi cho nên người khác không thể hướng dẫn được, nếu có thì chỉ là sơ sơ bên ngoài, còn đi vào tận cùng bên trong thì mỗi người phải tự khám phá, tự biết.

Cơ thể mỗi người do kim mộc thủy hỏa thổ tạo thành, do vậy cơ thể thay đổi liên tục, không bao giờ cố định, và sự thay đổi ở mỗi người diễn ra không giống nhau, có người thủy nhiều, có người hỏa nhiều, có người mộc nhiều, có người kim nhiều,….. Đó là lý do mỗi người chỉ có thể tự nói chuyện với cơ thể của chính mình. Khi tự nói chuyện với cơ thể mình thì mình tự biết động tác nào nên làm, động tác nào không nên làm, động tác nào cong đến thế nào là vừa, động tác nào thì thẳng đến mức nào,…. Và lưu ý những cái này thay đổi hằng ngày, không có cố định do cơ thể không hề cố định, thường xuyên thay đổi. Cho nên khi tham gia các khóa học yoga thì tham gia lúc đầu, đủ để nắm đại ý, sau đó thì phải tự mình trải qua hành trình tự khám phá cơ thể mình, tự khám phá ra những quy luật vận động của cơ thể. Cơ thể mình chính là người thầy tốt nhất, không ai có thể thay thế được. Khi mình tự hiểu được cơ thể thì mình tự hiểu luôn quy luật vận hành của trời đất vì mỗi một cơ thể là một tiểu vũ trụ.

Trong yoga có rất nhiều nguyên lý và nếu theo đúng những nguyên lý này thì cơ thể không bị chấn thương. Theo đúng nguyên lý nghĩa là vận động hợp theo sự logic, hợp theo sự tự nhiên của cơ thể. Khi mình không tuân thủ những nguyên lý thì mình phải trả giá bằng những chấn thương.

Túm lại yoga không chỉ là những bài tập thể dục giúp cho sức khỏe mà còn chính là dạy cho mình cách vận động cơ thể phù hợp với những quy luật tự nhiên. Khi mình vận động theo những quy luật tự nhiên thì mọi việc đều hanh thông, cả tinh thần lẫn thể xác đều khỏe mạnh. Khi mình vận động trái tự nhiên thì tinh thần và thể xác có vấn đề. Vì vậy cuối cùng YOGA chính là giúp mình trở về tự nhiên. Và để trở về tự nhiên thì mình cần có sự tập trung cao độ (gọi là định tâm vào các động tác). Khi mức định của mình đến lúc nào đó thì mình tự thấy ra các nguyên lý, không cần ai dạy cả.

Lưu ý: Đối với người quen với việc hành thiền Tứ Niệm Xứ thì yoga chính là pháp quán thân trên thân ở mức độ vô cùng miên mật. Vì quá miên mật nên trong cuộc sống đời thường dù không phải là lúc tập yoga họ cũng có thể hành pháp quán thân trên thân trong mọi cử động của cơ thể, đi đứng nằm ngồi. Sự trả giá rõ ràng nhất mà không ai muốn có đó là những chấn thương khi không đủ miên mật trong lúc tập. Vì sự trả giá quá rõ ràng nên họ buộc phải miên mật, không còn con đường nào khác cả.

Bài này có đăng trên trang Facebook YOGA & HEALTH

Wednesday, January 17, 2018

Mối quan tâm tiếp theo

Trong bài viết Người hạnh phúc là người có nhiều sự quan tâm, cuối bài tôi có câu hỏi: Còn gì nữa không ta?
Hóa ra là còn đó nha mọi người!
Một mối quan tâm khác nữa, đó chính là ngôn ngữ. Tôi có khiếu học ngôn ngữ nên tôi có thể học rất nhanh. Và phương châm của tôi là đi đến đâu thì nói tiếng ở chỗ đó. Nên túm lại tôi ở địa phương nào thời gian đủ lâu để cho tôi thâm nhập thì tôi nói tiếng của địa phương đó. Tôi trở thành người bản địa chứ không còn là người lạ nữa. Đó là lý do tôi biết nhiều ngôn ngữ khác nhau lắm nha! Biết ở đây nghĩa là có thể dùng dể giao tiếp nói chuyện thông thường, đi chợ, mua đồ, hỏi họ tên sức khỏe nghề nghiệp, chứ tôi không biết đọc, không biết viết. Chỉ nghe nói cơ bản và đủ để tôi sinh hoạt hàng ngày.

Vì chứa nhiều ngôn ngữ quá cho nên não bộ có chức năng QUÊN. Tôi chỉ nói được ngôn ngữ ấy khi tôi ở trong vùng ấy thôi. Tôi học qua việc quán sát âm thanh và cọ xát thực tế. Vừa bước chân ra khỏi lãnh thổ đó là tôi quên liền lập tức để tiếp nhận ngôn ngữ mới. Cứ vậy mà nơi nào tôi cũng nghe hiểu được tiếng bản địa là vậy. Nhưng ai hỏi tôi biết tiếng đó không, tôi trả lời là không biết. Biết sao được mà biết, não bộ được tẩy để chứa cái khác rồi. Nhưng mà vừa trở về vùng đó thì tôi lại nói, lại nghe được. Vậy là mọi người nói tôi nói xạo dễ sợ. Lúc biết lúc không là sao! Bởi vì học nhanh thì quên nhanh, đó là nguyên lý mừ. Quên nhanh thì học cũng nhanh.

Thỉnh thoảng trong não bộ tôi hiện lên một câu nào đó mà tôi suy nghĩ hoài cũng hổng biết đó là tiếng nước nào luôn hihi. 

Đảm bảo những điều tôi nói ở trên ai chưa bao giờ trải qua thì không bao giờ có thể hình dung nổi.
Đó là lý do ai hỏi tôi biết mấy thứ tiếng, tôi nói chỉ biết tiếng Việt và tiếng Anh thôi. Nhưng khi thấy tôi nói tiếng nước khác thì cũng đừng có ngạc nhiên nha! Tôi chỉ nói được tiếng nước đó khi đủ điều kiện thôi à!

Riết rồi cái có lúc tôi hổng thèm học một ngôn ngữ cho tới nơi tới chốn luôn, nghĩa là học để đủ đi chợ đó. Có lần ở bang Tamil Nadu, tôi chỉ ở có mấy ngày nên tôi làm biếng học số đếm. Tôi chỉ học câu: Giá bao nhiêu tiền? và mấy con số nhỏ nhỏ thôi. Rồi một buổi sáng, tôi ra ngoài mua trái cây gặp một bà bán hàng rong. Tôi hỏi: Bao nhiêu tiền? Bà ta trả lời bằng tiếng Tamil. Không hiểu. Nên hỏi tiếp bao nhiêu tiền. Rồi lại không hiểu câu trả lời. Tôi cứ đứng đó hỏi hoài luôn. Sáng sớm, đứng ngoài đường có một câu hỏi hoài, mà bà bán cũng có một câu cứ trả lời hoài, hai người giống như đang diễn hài. Cái cuối cùng có một anh chàng khách bộ hành, dừng lại thông dịch giúp số tiền. Biết sao tôi không biết không. Vì tôi chỉ biết mấy số đếm nhỏ nhỏ và ở chỗ khác người ta thường nói giá tiền cho 500 gr hà. Ở đây họ lại nói giá tiền cho 1 kí lô, thành ra con số vượt số con số tôi học nên tôi hổng hiểu. Túm lại, hổng hiểu thì hỏi hoài, cuối cùng cũng có người đứng lại phiên dịch giùm thôi hihi.

Sau khi học và sử dụng đủ thứ ngôn ngữ, cái tôi phát hiện ra một điều, điều này do mấy đứa trẻ câm điếc dạy cho tôi nè!
Chuyện là vậy: Tôi được một cô gái người Nhật giới thiệu cho đến một trường học dành cho trẻ câm điếc để dạy tụi nó cách tái chế rác thải ny lông. Chỉ dạy ở đó thời gian ngắn thôi mà tôi ngộ ra được một điều mà ai cũng biết. Đó là: ngôn ngữ chung cho tất cả, bất kể màu da chủng tộc tôn giáo…, chính là sự TĨNH LẶNG. Cái này nói thì ai cũng có thể nói thao thao bất tuyệt, nhưng tôi phải nhờ mấy đứa trẻ câm điếc thì tôi mới thực sự NGỘ ra điều ấy.

Không cần âm thanh mà vẫn có thể giao tiếp và hiểu nhau. Tụi nó nói chuyện với nhau bằng ngôn ngữ tay, tôi đâu có biết ngôn ngữ tay đâu nhưng tôi quán sát tụi nó nói chuyện và thấy thật là kì diệu. Khi tiếng nói vắng bặt, mà sự thông hiểu vẫn tồn tại. Vậy túm lại đâu cần nói ra thành lời đâu, đâu cần học ngôn ngữ này ngôn ngữ nọ làm gì đâu. Chỉ cần học một ngôn ngữ duy nhất. Đó là ngôn ngữ TĨNH LẶNG. Vậy là có thể hiểu hết rồi.

Túm lại,
Mối quan tâm của tôi là: Ngôn ngữ
Mục tiêu: Học và sử dụng thành thạo ngôn ngữ TĨNH LẶNG.

Tôi cần thời gian để ứng dụng ngôn ngữ này vào thực tế cuộc sống nha mọi người. Khi nào thành thạo thì kể chuyện tiếp cho nghe!

Lưu ý: Ngôn ngữ Tĩnh Lặng không có nghĩa là không nói gì hết, không làm gì hết, mà có nghĩa là dù nói gì, làm gì, dù có sự hiện diện của âm thanh, của chữ viết, của hành vi hay không thì ngôn ngữ Tĩnh Lặng vẫn luôn có mặt. Vì ngôn ngữ này luôn có mặt, cho nên không cần âm thanh, không cần chữ viết, không cần hành vi mà người ta vẫn có thể hiểu được. Tất cả những cái như âm thanh, chữ viết, hành vi, chỉ là hiện tướng, chỉ là cái bên ngoài thôi, và cái bên ngoài này thay đổi xoàn xoạt, mình chạy theo nó riết, mình mệt luôn. Còn ngôn ngữ luôn đi kèm những hiện tướng, những cái bên ngoài ấy chính là ngôn ngữ Tĩnh Lặng. Chỉ cần học được ngôn ngữ này thì mấy cái bên ngoài ấy dù có mặt hay không có mặt vẫn không làm cản trở cái hiểu cái thấy của mình. Ai học được ngôn ngữ này rồi thì không còn bị bất cứ rào cản ngôn ngữ nào cản trở nữa. Cho nên ráng học nó đi nha mọi người hihi!

Thế nào là người bình thường?

Chúng ta hay nghe câu: “Làm người bình thường thôi” hoặc câu “Tâm bình thường là Đạo.”

Người bình thường là người không thấy cái gì là khác thường, không thấy cái là lạ, không thấy cái gì phi thường, không thấy cái gì là ngạc nhiên cả. Ấy là người bình thường.

Chúng ta quen làm người bất thường rồi cho nên nghe mọi người nói: Làm người bình thường thôi nên cố tỏ ra rằng mình bình thường. Càng cố tỏ ra bình thường thì càng bất thường.

Bình thường là bình thường, không cần cố, không cần tỏ vẻ, thậm chí họ còn không biết rằng họ bình thường. Thấy mình bình thường thì đã là bất thường rồi đó.

Túm lại, thế nào là người bình thường? Người bình thường là người thấu tỏ Quy Luật Vận Hành của Nhân Quả hay còn gọi là người thấu tỏ Lý Duyên Khởi. Vì thấu tỏ nhân duyên của vạn vật. Cái gì xảy ra cũng do những nhân những duyên phù hợp cho nên họ không thấy cái gì là khác thường, không thấy cái gì là ngạc nhiên, không thấy cái gì là kì lạ cả.

Mọi việc đều do đủ nhân đủ duyên mà hình thành cho nên người nào thấu tỏ điều này thì người đó là bình thường.

Đó là nói về sự bình thường trong đạo pháp. Còn bình thường trong cuộc sống hàng ngày thì nói đơn giản là vầy nè: Người bình thường là người trải nghiệm nhiều quá rồi, cái gì cũng trải qua hết nên họ chẳng còn thấy lạ lẫm, ngộ nghĩnh với bất cứ thứ gì cả. Cái gì cũng kinh qua hết thì không còn thấy gì bất thường. Vì nhờ kinh qua hết mà họ hiểu rõ nguyên nhân của sự việc nên họ không bị bất ngờ. Đó là lý do người ta hay ví người càng già thì tâm càng bình là vậy, ít có dậy sóng trước sự việc. Thật ra người già ở đây nghĩa là già dặn về trải nghiệm chứ không phải là già dặn về tuổi tác.

Túm lại làm người bình thường là vậy đó, chứ không phải cố tỏ ra vẻ mình bình thường thì mình bình thường được đâu nha!

Lưu ý: Những bài đăng thế này cũng đồng thời đăng trên trang Facebook Sống Vốn Là Trải Nghiệm nha mọi người! 

Tuesday, January 16, 2018

Nhịn ăn

Nhân có bài này Cặp vợ chồng sau 9 năm thực hành phương pháp ‘ăn không khí’ để tồn tại nên tôi viết về nhịn ăn nha mọi người!

Nhịn ăn hoàn toàn dài ngày, từ tháng này qua tháng nọ thì tôi chưa có làm. Nhưng mà nhịn ăn trong vòng vài ngày thì tôi làm rồi. Lúc đầu khó chịu, tay chân bủn rủn, không làm gì nổi luôn. Thật ra không thê thảm đến mức vậy đâu. Nhưng cái cảm giác thèm nhai với thèm thức ăn cho nên mới tạo ra sự thê thảm vậy đó. Khi cơ thể không có thức ăn thì trong đầu hiện lên đủ thứ món, chính cái hiện lên trong đầu này kích thích cho bao tử của mình càng thêm đói, rồi khi mình đói mà không được thỏa mãn thì tạo ra ảo giác là hết sức lực, hổng còn sức để đi lại hay để nói năng hay gì cả. Ảo giác đó. Tôi trải qua rồi nên tôi biết mà. Nhưng qua được cái ảo giác thì thấy nhịn ăn có gì đâu ghê gớm, bình thường mừ. Khi ấy cơ thể nhẹ nhàng, đỡ ù lì, đầu óc năng động, tích cực và sáng tạo hơn.

Bây giờ tôi không có nhịn ăn hoàn toàn nhưng tôi không ăn vào ban đêm, chỉ ăn ban ngày, riết rồi bao tử quen nên hổng có thấy đói mà chỉ thấy thèm ăn thôi. Thèm ăn khác với đói. Đói là cơ thể thực sự cần thức ăn thì tạo ra dấu hiệu đói. Còn thèm ăn là do não thức muốn mình ăn nên tìm cách thúc đẩy mình đi ăn. Chính cái này làm cho nhiều người muốn giảm cân mà không làm được nè mọi người! Khi mình thèm mà mình không ăn, riết một thời gian sau nó không thèm luôn đó, bởi vì nó biết nó không dụ mình được, nên ghét hổng làm cho mình thèm nữa hihi.

Nhờ vậy tôi phát hiện ra điều này nha mọi người: Cơ thể người sinh hoạt giống như gà vậy. Chỉ ăn khi có mặt trời thôi, còn sau đó thì là giờ nghỉ ngơi chứ hổng phải giờ ăn. Giờ nghỉ ngơi mà mình ép nó hoạt động thì sanh ra đủ thứ bệnh là vậy.

Ai chưa từng trải nghiệm việc NHỊN ĂN thì lúc nào đó cũng nên làm thử đi nha!