CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, November 12, 2017

Đi Ấn độ thì không cần mang hành lí gì đâu nha mọi người!

Cuộc sống tối giản (nghĩa là giảm thiểu vật sở hữu) đang là lối sống được yêu chuộng ở nhiều nơi, cho nên bây giờ mình theo trào lưu luôn đi. Đi đâu cũng xách cái mình ên lên đi, khỏi hành lý hành liếc gì cho mắc công bảo quản còn tốn phí vận chuyển tới lui nữa đó.

Trường hợp cụ thể luôn là đi Ấn độ nè mọi người! Làm vầy đi là hổng ai thèm chôm đồ cũng không biết mình là du khách.
 Thứ nhất chỉ cần mang theo một cái túi bao tử đeo cổ hay đeo ngang bụng. Trong đó đựng tất cả đồ đạc không thể mất như tiền, thẻ ngân hàng, hộ chiếu, vài tấm hình thẻ, bản photo CMND và hộ chiếu. Túi bao tử này mang bên trong quần áo đang mặc trên người.
- Một cái ba lô nhỏ/túi xách mà mình hằng ngày xách đi làm hoặc đi học trong đó cho vào những thứ cần sử dụng trong ngày, nghĩa là khi mình ra ngoài và trở về trong ngày mình mang theo gì thì cái túi này cũng y vậy đó. Cộng thêm 1 bộ đồ sơ cua cùng một cái khăn choàng để chống lạnh.
- Người nào có laptop, máy ảnh này nọ thì cần ba lô chắc chắn còn tôi thì không dùng nên xách cái giỏ mà người ta hay dùng để đi chợ, loại túi vải, có thể gấp gọn lại trong lòng bàn tay. Mà nếu ai khéo tay có thể lấy cái khăn choàng ấm gấp lại làm túi luôn, nghĩa là hai trong một, cần túi thì có túi, cần khăn thì có khăn. Xem video tham khảo ở đây và ở đây Tham khảo cách làm ba lô từ áo sơ mi ở đây. Rất dễ, không cần cắt gì cả.

Ấn độ cái gì cũng rẻ hết hà, cần gì thì sang ấy mua. Thậm chí có khi chẳng cần quần áo sơ cua gì luôn. Mặc một bộ đồ trên người thôi rồi sang đó mua đồ Ấn mặc cho nó an toàn và cho giống người địa phương. Đồ Ấn mặc thích lắm, vải cotton, rộng rãi thoải mái, nhẹ, mau khô, giá lại rẻ nếu biết chỗ mua.

Đi Ấn nếu bay ngã Thái Lan, nghĩa là quá cảnh ở Thái Lan thì đến thành phố Calcutta, thiên đường mua sắm, cần gì cũng có, giá lại rẻ rề. chỉ cần đi dạo dạo phố là mua được cái quần hay cái áo giá Rs. 100, khoảng 30 ngàn đồng tiền Việt.

Nếu đi Nam Ấn quá cảnh ở Malaysia thì đến sân bay quốc tế Kochi. Đi ngã này thì tôi chỉ cho mọi người chỗ sắm đồ còn rẻ hơn nữa. Đó là đến astram của Amma, một lãnh tụ tôn giáo nổi tiếng của Nam Ấn. Tại astram này, tín đồ từ khắp nơi trên thế giới quy tụ về, và ngày nào cũng cần tình nguyện viên. Amma kêu gọi mọi người bảo vệ môi trường trong đó có rác thải ny lông. Và tôi đã học cách tái chế rác thải ny lông tại đây. Ngoài ra còn có recycling center (trung tâm tái chế rác thải), hướng dẫn mọi người cách phân loại rác. Rác đến từ astram, và kí túc xá sinh viên. Trong khu vực ấy có cả trường đại học nổi tiếng ở Ấn độ do Amma mở ra cho sinh viên học, có cả sinh viên quốc tế theo học, ngoài ra còn có viện nghiên cứu chế tạo mỹ phẩm và thuốc men từ cây cỏ hoa lá. Túm lại gọi là astram nhưng nó giống như một thành phố thu nhỏ vì có cả trường học, bệnh viện và ATM. Cho nên rất rất nhiều tín đồ quốc tế đến ở đây lâu dài mà không cần bước chân ra thế giới bên ngoài.

Vì sao tôi giới thiệu mọi người đến astram này để mua đồ giá rẻ? Vì Amma và các tín đồ Châu Âu rất quan trọng việc giảm thiểu rác thải và tái sử dụng đồ đạc quần áo. Khu vực này mỗi ngày có mấy ngàn ngưởi tá túc (kể cả sinh viên), cho nên số lượng đồ đạc dư thừa, không dùng đến hay do chủ nhân về nước không dùng nữa bỏ lại khá nhiều. Mọi người được khuyến khích không cho vào thùng rác mà quyên từ thiện cho hội Donation. Hội này sẽ có tình nguyện viên phân loại và định giá cho từng món. Sau đó tất cả các món đồ từ thiện sẽ được đem vào cửa hàng second-hand Sam’s Bazzar để bán lại. Tiền bán đồ sẽ được hội đưa cho Amma để đem đi làm từ thiện khắp nơi trên thế giới.

Do người nước ngoài ở rất đông đặc biệt khi Amma có mặt ở đó nên có khi  mọi người săn được những món chất lượng Châu Âu mà giá rẻ như cho không. Có món còn mới tinh, chưa khui cả bao bì nữa chớ. Tôi thấy có vài người Ấn ở ngoài hay vào đây săn đồ Châu Âu lắm nè! Tại đây  tôi mua được cái túi bao tử có dây đeo cổ mới tinh với giá Rs100, trong khi trên mạng quảng cáo cái tương tự giá 20 đô Mỹ. Vật dụng thì đa dạng từ nồi niêu xoong chảo bếp nấu cho đến đồ dùng nhà tắm nhà bếp giường chiếu gối mùng mền thảm yoga, mỹ phẩm các loại, ……………
Ngoài ra, quần áo thì mênh mông từ đồ Ấn cho đến đồ Nhật Hàn Trung Châu Âu Mỹ,……….đủ loại, có cái rất mới, có cái cũ. Cái nào cũ giá chỉ Rs. 20/cái. Cái mới thì từ vài chục cho đến Rs.100 thôi hà. Tại đây tôi săn được cái vali Samsonite tuy cũ nhưng còn khá bền chắc, hổng rách chỗ nào, các dây kéo còn ngon lành với giá chỉ Rs. 300, đựng được 30 kí hành lý luôn đó.

Túm lại là tất cả những gì mà một người ở trong vòng vài tháng có thể sắm sửa để sống cho thoải mái thì ở đây đều có bán hết. Vì khi nào về nước thì họ để lại chứ mang về chi cho nặng hành lí, với lại đây cũng là cách góp tiền làm từ thiện. Mình thì cho miễn phí (donation) thay vì phải mang vác nặng hay quăng vào thùng rác. Họ thì nhận rồi bán lại giá rẻ để người cần dùng không phải mua món mới. Tiền thu được thì mang đi cho người nghèo. Cho nên ai cũng có ích lợi. Đó là lý do tôi cực kì khuyến khích mọi người đến đây săn đồ cho chuyến đi bụi Ấn độ của mình.

Vì vậy, mọi người đi Nam Ấn thì chả cần mang hành lí gì cả. Cứ bộ đồ mặc trên người rồi đến astram mua sắm, có khi còn rẻ hơn và tiện dụng hơn là mua từ Việt Nam luôn đó.
Đây là trang web của astram: https://www.amritapuri.org/
Và để biết cách đến astram này như thế nào thì mọi người xem hướng dẫn cách đi ở đây.
Có thể đăng kí trước chỗ ở online luôn nè! Giá giường trong dorm 4 giường là Rs. 250/người bao luôn cả 3 bữa cơm chay lẫn hai bữa uống trà sữa mỗi ngày. Nước uống thì khắp nơi có máy lọc cho nên lấy uống miễn phí hổng cần phải mua đâu. Nếu mua thì mua trái cây ăn thôi.

Lưu ý: khi đăng kí dorm thì mọi người đề nghị được ở tầng cao cao như tầng 12-13 gì đó, có thang máy. Trùi cảnh nhìn từ trên mấy tầng này y như thiên đàng vậy đó. Có lần tôi may mắn được cho ở cái dorm có đến hai cái cửa sổ, mỗi cửa sổ là một cảnh khác nhau, giống bồng lai tiên cảnh ghê nơi!

Thôi quảng cáo đến đây thôi, mọi người vào trang web tự đọc thông tin nha!
Do tình nguyện viên đến từ khắp nơi nên thông tin trong astram được dịch ra rất nhiều thứ tiếng nhưng hổng có tiếng Việt. Ai siêng sang đó tình nguyện dịch tất tần tật ra tiếng Việt là họ hoan nghênh ghê lắm đó!

À quên, ở astram này có các khóa tập yoga hay khóa học này nọ, có cả khám bệnh coi bói đủ thứ tất tần tật nhưng giá cả không hề rẻ do tính theo mức giá Châu Âu. Tôi nghe nói là các khóa này do tín đồ của Amma dạy và họ thu phí rồi lấy tiền phí quyên vào quỹ từ thiện của Amma chứ họ không giữ để xài riêng cá nhân. Mọi người đến đó rồi tự tìm hiểu đi nha!

Nếu muốn khám bệnh thì đến bệnh viện thuộc astram khám, mỗi lần khám có Rs 10 thôi hà mà khám chất lượng lắm đó. Những vị ở lâu lâu nói cho tôi nghe vậy đó còn khám ngay tại astram do đệ tử của Amma thì tính theo giá Châu Âu.

 Túm lại ai mới chân ướt chân ráo vào thì có thể bị sốc bởi dịch vụ này nọ giá tính bằng tiền đô hay được quy ra tiền Ấn thì cao ngất. Nếu muốn rẻ thì mua đồ ở Second-hand Sam’s Bazzar, khám bệnh thì đến hẳn bệnh viện, thiền IAM thì miễn phí, rồi còn nhiều cái rẻ rẻ miễn phí nữa, cứ bám lấy mấy vị lớn tuổi ở lâu lâu chừng vài năm thì họ tư vấn cho hết. Có nhiều vị ở năm này qua năm nọ, đem theo anh chị em cha mẹ sang ở chung, hoặc có khi nguyên gia đình kéo qua ở luôn. Họ đăng kí phòng riêng ở lâu dài, tự gắn máy lạnh hoặc xin phép sửa sang lại phòng cho phù hợp mục đích sử dụng của họ luôn. Thường người ở lâu thì ở tòa nhà khác với người ở ngắn hạn. Người muốn tu theo Amma gọi là Aspirant thì cũng ở riêng tòa nhà luôn do họ buộc phải im lặng, không được mở miệng nói chuyện và luôn phải mặc sari trắng. Ai muốn im im thì sang đây làm aspirant đi nha. Có đủ mọi quốc gia luôn đó.

Saturday, November 11, 2017

Làm sao để hết tham ăn?

Đây là điều khiến cho tôi hết tham ăn tối hay còn gọi là ăn đêm hay là ăn vào buổi tối.

Đó là tôi bị đau bao tử, cái tôi hết ăn luôn. Bởi khi nào ăn đêm là bệnh đau bao tử tái phát. Tôi chỉ ăn ban ngày, ban đêm thì không ăn gì cả hoặc chỉ ăn một ít trái cây thôi; không cần uống thuốc gì, bệnh tự hết. Nhưng nếu tôi ăn đêm, ăn mỗi đêm trong vòng 1 tuần thì bệnh tái phát. Mà bệnh tái phát thì nó đau âm ỉ lắm làm cho tôi sợ xanh lét mặt mày, và không dám ăn tối nữa.

Ngoài ra còn cách nữa là hãy cách ly khỏi thức ăn, đặc biệt là thức ăn yêu thích. Tôi từng bị đói ghê lắm vì một số vùng họ chỉ bắt đầu bữa ăn đầu tiên trong ngày vào lúc 2h trưa và bữa ăn thứ hai vào lúc 9-10h đêm. Ngoài thời điểm này thì họ chỉ bán thức ăn nhẹ thôi, mà ăn nhẹ thì làm sao mà no đặc biệt là khi tôi phải vận động tay chân nhiều như đi bộ hoặc leo trèo. Vậy là có khi chỉ ăn được một bữa một ngày thôi cho nên thường xuyên ăn bánh ngọt hoặc trái cây. Do không ăn đêm nên buổi sáng rất đói cần nạp đủ năng lượng, vậy mà chỉ có bánh ngọt thôi, nên nhiều khi đói ghê gớm, đói dã man, đói hoa cả tay lẫn chân, đi không nỗi chỉ có ngồi thở dốc nhất là khi khí hậu nóng bức, nóng ghê gớm, mới 7h sáng mà nắng đã chói chang rồi. Nhưng mà riết rồi cũng qua được thôi.

Cho nên để trị bệnh tham ăn thì hoặc là bị bệnh nên không ăn được, hai là ở nơi hổng có thức ăn để ăn, có muốn ăn cũng chẳng có gì để ăn. Vậy là trị được thói tham ăn thôi.


Còn một cách để luôn sống trong hỷ lạc mà không cần phải ăn uống gì nhiều, đó là say mê quán pháp. Quán mê đến nỗi không cần ăn uống gì nhiều mà vẫn không thấy đói.

Lại kể chuyện ở trường thiền nha!


Ở trường thiền một thời gian thì tôi luôn nhìn thấy ánh sáng kể cả khi nhắm mắt lại. Ngủ trong ánh sáng luôn. Riết rồi quen. Và từ đó về sau, nhìn đâu cũng thấy ánh sáng. Ngay cả trong cái tối đen như mực mà mọi người gọi là tối như đêm 30 ấy, cũng nhìn thấy ánh sáng ẩn trong đó.

Khi nhìn đâu cũng thấy ánh sáng, cái tôi không sử dụng đèn điện nữa. Vì thấy rõ quầng sáng của đèn điện đi vào cơ thể và tác động lên các tế bào. Tôi nhìn thấy điều ấy rất rõ, nhưng quầng sáng từ ánh đèn cầy thì lại không.

Lúc ấy nguyên toà nhà chỉ có tôi và một sư cô người Hàn Quốc thôi. Sư cô người Hàn Quốc thấy tôi không dùng bóng đèn điện nên cổ tưởng là tôi tiết kiệm điện (sau này cổ nói mới biết), vì vậy cổ cũng không dùng. Hai người ban đêm chỉ sử dụng một ánh nến đặt trong hành lang của tòa nhà thôi. Mà từ tòa nhà đi đến thiền đường thì phải đi ngang qua một khoảng sân vườn, thường sân vườn này ban đêm luôn để đèn để có ánh sáng và để cho rắn không bò vào. Tôi tắt luôn, và lần mò đi trong bóng tối. Nói là bóng tối chứ lúc nào cũng thấy ánh sáng hết mừ. Mỗi ngày từ thiền đường về phòng là 9h tối, tôi cứ vậy mà đi, còn sư cô thì có đèn pin nhỏ trong tay, cổ thường đi cổng sau để vào tòa nhà, còn tôi thì đi vào bằng cổng trước.

Sống vậy được chừng vài ngày cái vị phụ trách hỏi bộ bóng đèn hư sao mà tòa nhà tối om hổng có ánh sáng. Tôi nói rằng hổng có hư nhưng mà hổng có cần sử dụng. Vị ấy bảo phải sử dụng đi vì tòa nhà ấy chỉ có nữ giới mà tòa nhà lại ở sát một cánh đồng hoang bên ngoài, cách nhau có một bức tường thôi, người ngoài có thể leo vào đó. Nếu tối om khi có người leo vào thì không ai nhìn thấy hết. Vị này méc sư phụ dạy thiền nữa chớ. Cái sư phụ hỏi sao không mở đèn điện. Tôi nói rằng thứ nhất ánh sáng từ đèn điện rất có hại cho cơ thể vì tôi thấy rõ tia sáng đi vào cơ thể và làm tổn hại tế bào như thế nào luôn mà. Thiền sư tròn mắt nhìn tôi.

Thứ hai là tôi nhìn đâu cũng thấy ánh sáng mừ, đâu có cần ánh sáng nhân tạo từ đèn làm gì. Thiền sư lại tiếp tục tròn mắt nhìn Hiểu ổng muốn hỏi gì luôn nên đáp: Con không có mở con mắt thứ ba nhưng con luôn thấy ánh sáng mừ. Bởi vì ngay cả ban đêm bầu trời cũng không bao giờ tối, luôn có ánh sáng mờ nhạt từ trên trời và ánh sáng nhiêu đó đủ cho con sử dụng rồi.

Ổng cười hả hả rồi nói: Thôi dùng bóng đèn điện đi vì lý do an ninh cho tòan khu nữ giới.

Vậy là dùng. Xong còn nói với ổng: Thiền sư sau này nhớ giới thiệu cho con trung tâm thiền nào mà chỉ dùng đèn cầy không dùng bóng đèn điện nha. 

Tuesday, November 7, 2017

Tôi rất là có duyên với Kinh Pháp Hoa nha mọi người!

Ngôi chùa Nhật Bản này chỉ thờ Kinh Pháp Hoa và tụng đúng câu Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh mỗi ngày. Tôi không biết tiếng Nhật nhưng tôi có thể tụng kinh Pháp Hoa bằng tiếng Nhật với tăng ni trong chùa mỗi sáng và chiều tối. Người Nhật thì họ đọc thẳng bằng tiếng Nhật, còn người không biết tiếng Nhật thì được phát bộ kinh có phiên âm ra chữ La tinh. Tụng theo họ, không phải là tôi đọc lí nhí trong miệng trong nha, đọc lớn tiếng hòa âm cùng họ luôn đó. Có lần trong chùa không có ai, tôi cùng 1 cô ni đại diện chùa đến dự một buổi lễ nào đó của địa phương và tôi cùng cô ni đọc tụng 1 đoạn kinh Pháp Hoa. Chỉ có 2 người thôi, mới đầu tôi cũng run, sợ không tụng hòa âm với cô ni được. Vậy mà mọi việc xảy ra suông sẻ đến không ngờ. Và tôi cũng không ngờ tôi có thể tụng và hòa âm nhịp nhàng đến vậy luôn đó. Ai cũng tưởng tôi là người Nhật, hoặc ở chùa đó lâu lắm rồi hoặc ít ra phải biết tiếng Nhật. Hổng ngờ tôi vừa không phải người Nhật, không biết tiếng Nhật và vừa ở đó được có vài tuần thôi hà. Vui ghê!

Mấy người Nhật ở chung bảo: Nghe nói dân Việt Nam thông minh lắm mà giờ mới được tận mắt thấy nè! He he he he he. Hổng phải do tôi thông minh mà do tôi có duyên với kinh Pháp Hoa mấy ông ơi!

Đỉnh điểm duyên của tôi là chuyện này nè! 

Hôm ấy là ngày gì quên mất rồi mà có nguyên một đoàn người dân của quốc gia ấy đến viếng chùa đúng ngay buổi lễ chiều tối. Họ đến từ nơi xa, dù họ nói họ là Phật tử nhưng thật ra gốc của họ vẫn là Bà La môn giáo, nên họ bị ảnh hưởng bởi Bà la môn giáo nhiều hơn.

Lúc ấy tôi cùng sư trụ trì và vài Phật tử người Nhật vừa đi công chuyện bên ngoài về, chưa kịp nghỉ ngơi gì là đến giờ tụng kinh buổi chiều. Do có nguyên đoàn khoảng 20 người khách đến chùa nên mọi người phải lên chánh điện hết để tụng câu Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa, mục đích là tụng cho những vị khách này nghe câu này, để gieo duyên với họ và để họ có thể học mà tụng theo.

Theo truyền thống trong chùa thì mỗi khi tụng câu này, mỗi người đều được phát một cái trống cầm tay, vừa tụng vừa gõ trống, tiếng tụng và tiếng trống hòa vào nhau nhịp nhàng như một bản nhạc. Chỉ cần không khớp một âm là bản nhạc lạc điệu liền hà. Cho nên để hướng dẫn người mới thì những người cũ phải tụng và gõ liên tục cho họ bắc chước làm theo, gọi là dìu. Thường người mới thì họ gõ trống nhẹ nhẹ, tụng nhỏ nhỏ để nếu có lạc điệu thì không phá buổi lễ

20 vị khách này, mỗi người được sư Nhật bản phát cho một cái trống tay, và câu Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh bằng tiếng Nhật được phiên âm ra tiếng La Tinh khắc trên bản gỗ để trước mặt họ. Vậy mà họ vẫn không đọc được, họ chỉ gõ trống thôi, mà họ chẳng biết cách gõ cho hòa giọng đọc, họ gõ theo kiểu Bà La Môn giáo, gõ rất lớn và không theo tiếng tụng gì cả.

Trùi ui, thấy họ mà nản ghê luôn, đã không biết mà còn gõ trống cho thiệt lớn, y như họ đang phá buổi lễ vậy đó. Nhưng quan trọng là họ không biết họ đang phá, họ chỉ tưởng họ phải ra tay gõ thật mạnh vào trống thì thần linh mới chứng, nên người nào cũng ráng gõ hết cỡ. Và để dìu họ thì người tụng phải tụng lớn hơn tiếng của 20 cái trống lạc điệu hợp lại. Tôi bó tay rồi nha!

Lúc ấy có mấy Phật tử Nhật Bản trẻ trẻ nản quá, bỏ ra khỏi chánh điện rồi. Còn lại vài cô hơi lớn tuổi và tôi (bởi tôi bị kẹt giữa 20 vị khách này, chứ nếu không chắc tôi cũng bỏ đi mất tiêu òi).

Cô ni giữ cái trống cái bên tay trái có việc gì đó nên nhờ 1 cô Phật tử người Nhật ngồi vào ghế trống cái thay cô ấy.

Được một lúc thì ông tăng ngồi ở trống cái bên phải ngoắc tôi lên ghế trống cái ngồi thế ổng. Còn ổng ra ngoài làm gì đó.

Hời ơi, nguyên cái chánh điện còn lại ông sư trụ trì, ngồi một mình phía trước gần bàn thờ Phật, trống cái bên trái là một cô Nhật Bản, còn trống cái bên phải là tôi, cùng 20 tay trống lạc điệu đang cố sức gõ cho thật mạnh.

Lúc ấy tôi cũng đuối lắm rồi, nhưng thấy sư trụ trì từ bi ghê gớm. Sư vẫn ngồi một mình một cõi đọc thật nhịp nhàng sang sảng câu Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh, đọc như thường lệ như hổng có chuyện gì xảy ra. Cái tôi tự hỏi: Sao sư làm được mà mình lại làm hổng được nhỉ? Rồi tôi cảm động bởi sự từ bi của sư quá nên tôi thực sự vào cuộc chiến nha. Thường tụng thì chia hai phe. Sư trụ trì đọc trước một mình câu Nam mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh. Sư vừa dứt thì những người khác bắt đầu đọc Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh. Cứ thay phiên nhau mỗi phe đọc một câu vậy đó. Cô Phật tử bên trống cái kia tắt tiếng rồi, nên cổ chỉ ngồi đánh trống thôi. Còn lại duy nhất sư trụ trì, cùng tôi chiến đấu với 20 tay trống lạc điệu. Cứ sư tụng 1 câu là tôi  tụng một tụng, cứ luân phiên vậy làm miết trong vòng mấy chục phút. Tiếng tụng vút lên cao hơn hẳn tiếng 20 tay trống lạc điệu kia, theo đúng tinh thần của trường phái này luôn. Tôi ráng giữ nhịp cùng sư nha. Trong vòng mấy chục phút tiếng tụng luôn ở trạng thái áp đảo tiếng 20 cái trống lạc điệu kia. Cứ thong thả từng tiếng một được buông ra, vút lên, áp đảo sự lạc điệu. Tôi không ngờ tôi lại làm được điều này. Có những lúc, đuối quá, chịu hết nổi, muốn nín lại luôn cho rồi vì sắp bể tiếng rồi, nhưng tôi nguyện: Thôi ráng cho con qua cơn này đi, và tôi chăm chăm vào tiếng tụng của sư, tiếng trống của sư, tập trung hết tinh thần và thể lực vào đó, không chú ý đến bất cứ điều, không chú ý đến bất cứ thứ gì, dù cho trời đất có sập , tôi cũng không quan tâm, vì chỉ cần tôi lãng ra một cái là tôi sụp đổ xuống liền luôn đó. Lúc ấy chắc có bồ tát trợ Kinh Pháp Hoa hỗ trợ cho tôi hay sao ấy, chứ sức một mình tôi không bao giờ có thể làm được điều này. Sự trụ trì thì còn ngồi cách xa 20 tay trống kia, còn tôi ngồi sát bên họ luôn. Và mặc dù 20 tay trống gõ tùm lum điệu kia nhưng buổi lễ vẫn diễn ra trong không khí cực kì trang nghiêm và thanh tịnh đến ghê gớm! Chắc do tôi tập trung dữ quá nên tôi thấy được sự thanh tịnh này chăng?
Bất chấp sự lung tung của 20 tay trống, mọi thứ vẫn rất khớp, rất nhịp nhàng như thể không có 20 tay trống kia tồn tại vậy đó.

Tôi cũng không biết tôi đã làm điều ấy như thế nào nhưng khi buổi lễ vừa chấm dứt, tôi buông tay trống, chuẩn bị đứng dậy lạy Phật là ánh mắt của 20 vị khách kia đều dồn về phía tôi, mở to với sự ngạc nhiên quá cỡ. Hổng biết sao họ ngạc nhiên đến vậy! Khi lạy Phật xong, buổi lễ hoàn toàn chấm dứt, sư trụ trì quay người lại, nhìn thẳng vào mắt tôi và trong ánh mắt sư lấp lánh một niềm vui khó tả.

Lúc ấy chẳng quan tâm đến gì nỗi nữa rồi, tôi phóng luôn về phòng, uống liền một lúc mấy viên thuốc thông giọng của Thái Lan. Công nhận thuốc tốt dễ sợ, uống xong là cổ họng được xoa dịu ngay lập tức, và tôi không bị tắt tiếng. Hôm sau tiếng nói vẫn bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.


Mục đích bài viết này là để quảng cáo thuốc thông giọng Thái Lan hahahahahaha

Monday, November 6, 2017

Giảng Kinh Thánh bằng ngôn từ Phật học nha!

1. Một trong 10 điều răn của Chúa dành cho con chiên là: Chỉ thờ Ta, không thờ bất cứ thánh thần của các tôn giáo khác. Chỉ biết Ta, hãy phá tan thánh thần của các tôn giáo khác. 

Ta ở đây nghĩa là sự phát triển về tâm linh. Thánh thần của các tôn giáo khác nghĩa là các điều kiện vật chất như tiền tài danh vọng. Người theo đuổi sự phát triển tâm linh thì không theo đuổi tiền tài danh vọng; người chỉ biết đến tâm linh thì phá sạch sự thờ phụng tiền tài danh vọng. 

2. Một trong những câu nói bất hủ của Chúa:
Ta đến bằng gươm giáo, con chống đối cha, vợ chống đối chồng... Các ngươi sẽ thù hận chém giết lẫn nhau... chứ không đem đến bằng Hoà Bình.

Chúa nói như vậy thì Chúa có từ bi không?

Maya đáp: Chúa rất từ bi. Vì sao? Vì khổ là thầy của mọi người, khổ là đạo sư chân chính nhất. Con người không bao giờ có thể giác ngộ giải thoát nếu chưa từng trải nghiệm khổ, chưa từng thấu hiểu khổ. Chỉ khi khổ đến tận cùng, khổ đến chết đi sống lại, khổ đến mức bản ngã buông xuôi, bản ngả không chống cự lại được nữa, thì chính khi ấy con người mới có thể giác ngộ.

Thời Phật còn tại thế, biết bao người đã trải qua tận cùng của nỗi khổ, và khi gặp, Đức Phật chỉ thuyết một bài pháp là họ buông tay đi theo ổng luôn. Cho nên khổ là thầy của mọi thầy là vậy đó. Nếu chưa từng trải qua khổ thì dù Đức Phật có nói suốt ngày đêm thì vẫn quyết tâm không giác ngộ hihihi.

3. Một trong những câu nói bất hủ của Chúa:
Ta đến bằng gươm giáo, con chống đối cha, vợ chống đối chồng... Các ngươi sẽ thù hận chém giết lẫn nhau... chứ không đem đến bằng Hoà Bình.

Chúa nói như vậy thì Chúa có từ bi không?

Maya đáp: Chúa rất từ bi. Vì sao? Vì khổ là thầy của mọi người, khổ là đạo sư chân chính nhất. Con người không bao giờ có thể giác ngộ giải thoát nếu chưa từng trải nghiệm khổ, chưa từng thấu hiểu khổ. Chỉ khi khổ đến tận cùng, khổ đến chết đi sống lại, khổ đến mức bản ngã buông xuôi, bản ngả không chống cự lại được nữa, thì chính khi ấy con người mới có thể giác ngộ.

Thời Phật còn tại thế, biết bao người đã trải qua tận cùng của nỗi khổ, và khi gặp, Đức Phật chỉ thuyết một bài pháp là họ buông tay đi theo ổng luôn. Cho nên khổ là thầy của mọi thầy là vậy đó. Nếu chưa từng trải qua khổ thì dù Đức Phật có nói suốt ngày đêm thì vẫn quyết tâm không giác ngộ hihihi.

4. Một trong những câu mà các con chiên hay nói là:

Người giàu mà vào được nước Chúa là việc bất khả thi như con voi mà chui qua lỗ kim vậy đó.

Vậy là người giàu bị chỉ trích, phê phán và được khuyên là phải làm từ thiện, là phải đóng góp tiền của vào việc này việc nọ.

Ý Chúa hổng phải nói người giàu tiền giàu bạc mà Ý Chúa ở đây là: Người giàu nghĩa là người giàu lòng tham đấy. Hay nói cách khác là người tham thì không vào được nước Chúa. Dù người ấy có nhiều tiền hay ít tiền mà một khi quá dư lòng tham thì không thể vào được nước Chúa.

Tương tự, người mà có tập khí Tham quá dày thì làm sao mà Thể Nhập Tánh (vào nước Chúa) được chớ!