CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

Mọi người thông cảm nha!

Xứ này tìm dịch vụ Internet khó cực kì. Do đó tôi ít khi truy cập internet lắm. Ở đây mọi người đều sử dụng điện thoại để vào mạng. Tôi không có điện thoại cũng không có laptop để sử dụng wifi nên chỉ còn cách tìm internet café thôi. Nhưng ở đây internet café hiếm hoi lắm bởi vì quá ế. Ai cũng dùng điện thoại nên ít có ai dùng desktop để vào mạng.

Có một số bạn gửi email cho tôi để hỏi một số vấn đề. Tôi có đọc qua nhưng chưa trả lời bởi vì mạng internet ở đây không rẻ và mỗi khi vào mạng tôi chủ yếu truy cập nhanh một số thông tin cực kì cần thiết mà thôi. Nhưng mà cũng vui ghê! Mấy tháng trời mới được gõ gõ trên bàn phím hihihi.

Đi bụi vui cực kỳ luôn! Ai đi rồi mới biết nó vui như thế nào, bởi vì cái này không thể mô tả bằng lời được. Cho nên không cần suy nghĩ chi cho sâu xa, muốn đi thì cứ việc đi thôi. Bây giờ hành lý của tôi đơn giản lắm nha! Tuy nhiên tôi lại mang thêm đồ nghề để làm công việc tái chế bao ny lông đó mọi người! Chỉ cần một cây kéo. Bao ny lông thì lượm ngoài đường hoặc lượm trong thùng rác, rửa sạch, phơi khô rồi sử dụng thôi. Tôi hay làm ra sản phẩm này nọ để tặng người dân bản địa thay cho lời cảm ơn sự giúp đỡ của họ. Tôi cũng dạy họ cách tái chế bao ny lông nữa. Sản phẩm đơn giản nhất là bện thành dây thừng và tặng cho họ. Nếu siêng hơn nữa thì đan/móc giỏ xách tặng họ. Những sản phẩm này bán được đấy mọi người. Có thể vừa đi vừa lượm bao ny lông bện thành dây thừng (kiểu bện tóc bím), bán lấy tiền bản địa xài. Nhưng tôi toàn tặng không hà, không có bán, bởi vì hổng cần tiền hihihi. Thực sự là có cần nhưng vẫn thích tặng hơn bán.

Mọi người chỉ cần học cách cắt bao ny lông thành sợi dài, rồi từ đấy bện dây thừng hoặc đan móc như sợi len.

Hôm qua trên bãi biển có một bà thầy bói đến bảo rằng tôi có vong của một người nam đi theo. Có anh chàng bản địa thông dịch nên tôi mới hiểu bà ta muốn nói gì hihihi. Cái này đúng rồi đó, bởi vì tôi luôn có người bảo vệ mà. Nhưng đây là thiên thần bảo hộ tôi chứ không phải là ma đâu nha mọi người. Tôi có thiên thần bảo hộ đấy. Thỉnh thoảng tôi cảm nhận được điều này. Có lần tôi ngủ dưới gốc cây có người vừa treo cổ tự tử chết. Ban đêm có người ôm ngang hông tôi lôi về phía gốc cây nhưng lại có người khác ôm ngang hông kéo tôi lại không cho đi theo người kia. Bởi có thiên thần bảo hộ rồi thì muốn đi đâu thì đi, không có gì phải sợ cả hihihi. 

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

10 Inspirational Female Travellers Pushing Life to the Max

'The Comfort Zone is where the boring people hang out'.

'Some people do not pursue their dreams out of fear; fear of finances, fear of failure, or fear of the unknown.
I have fears too, but I use those fears as motivation rather than an excuse'.

‘We can accomplish our dreams even if we’re poor, or old, or disabled, or isolated; we can challenge ourselves and succeed.’

'Discomfort is my comfort'

10 Inspirational Female Travellers Pushing Life to the Max

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2016

BÍ MẬT

Bây giờ tôi học cách giữ bí mật một số điều rồi nha mọi người. Không phải chuyện gì cũng kể hết trên blog đâu nha.
Lý do là: Kể ra hết, mọi người đổ xô đến và làm y chang vậy thì không còn gì là thú vị cả.

Mọi người phải cực kỳ sáng tạo trong cách đi bụi của mình. Như vậy thì cuộc sống mới đầy niềm vui. Bởi vậy tôi chỉ kể thông tin mà không cho mọi người biết chính xác địa điểm là như vậy đó. Mục đích kể thông tin là để thông báo cho mọi người rằng có thể đi bụi bằng cách đi bộ như vậy.

Mỗi vùng, mỗi khu vực, mỗi phương tiện giao thông mà mọi người áp dụng khi đi bụi đều khác nhau. Ví dụ: Khi tôi đi xe đạp thì cách ăn uống ngủ nghỉ khác với đi bộ. Bây giờ tôi ngủ ở nhà ga, vừa được tắm táp thoải mái miễn phí vừa có chỗ ngủ an toàn. Dĩ nhiên là lót ổ ngủ trên mặt đất rồi. Nhưng mà vậy cho có không khí đi bụi.  Chọn nhà gia vừa và nhỏ nhưng có đủ tiện nghi như nhà tắm, máy lọc nước uống nha mọi người. Vì sao?

Nhà ga lớn, rất đông người nên khó tìm chỗ ngủ lí tưởng, vả lại người ta hay kiểm tra vé mỗi khi mình vào nhà tắm. Tôi đi bộ thì làm gì có vé mà kiểm. Nhà ga nhỏ quá thì không có nhà tắm hoặc nhà tắm nhỏ xíu. Nhà ga vừa vừa thì ít người ngủ lại qua đêm nhưng lại có nhà tắm thoải mái, ít người sử dụng nên không có ai kiểm tra vé cả. Khi mình ngủ thì ai cũng biết mình ngủ ở đó cho nên mọi người đều để ý đến mình. Vậy là mình ngủ an toàn hihi.
(Lưu ý: Những nhà ga vừa vừa thì có khi họ khóa cửa phòng chờ và nhà tắm, chỉ mở khi có tàu ghé trả và đón khách. Họ mở khoảng 30-60 phút thôi. Tranh thủ lúc ấy vào tắm.)

Đi bộ trên bãi biển xém bị cướp hai lần nha mọi người.

Lần 1: Vừa ra khỏi khu vực làng thôi thì một thằng đến bảo mình mở túi ra cho nó xem tiền. Không mở, Nó một mực bảo mình mở. Mình một mực không mở. Khi mình bảo sẽ gọi cảnh sát. Vậy là nó đi mất. Sau đó phải mò ra quốc lộ mà cuốc bộ.

(Thực ra là lúc ấy sáng sớm hổng có chuẩn bị thức ăn, mới bắt đầu đi nên không có nhiều kinh nghiệm. Sáng sớm hổng ai bán cái gì cho ăn cả. Đi mãi mà hổng có thức ăn, đói quá, nên khi đến làng, ra dấu đủ thứ hỏi chỗ bán thức ăn. Họ biết cả rồi nhưng họ nói chẳng hiểu. Khi đi bộ tiếp thì thằng kia nó biết mình người lạ nên nó chạy theo tính kiếm tí tiền đánh bài (khu này sáng sớm mà họ gầy sòng khắp nơi rồi, ngư dân mừ). Nhưng khi mình một mực bảo rằng hổng có tiền nên mới đi bộ nè cha nội, tiền đâu mà cho, nếu có tiền thì đi xe rồi, thì nó thấy kiếm tiền hổng được nên định nhào vô sờ mó cho bỏ công chạy theo nãy giờ. Cái mình nói: Ờ, tao báo công an à nha. Chắc cái làng này cũng nhỏ nên nó cũng sợ bị mang tiếng nên mới bỏ đi thiệt ấy chứ.)

Lần 2: Gặp cướp dễ thương quá chừng. Vì sao? Vì lịch sự hỏi mình vầy nè: We are ready to rob you? Are you ready? Dĩ nhiên là not ready rồi nên phóng một cái véo trở về làng cách đó chừng vài trăm thước thôi. Vậy là đón xe buýt ra khỏi khu nguy hiểm thôi.

Kinh nghiệm:

- Đi bộ trên bãi biển, khi không có làng mạc thì chớ đi, vòng ra quốc lộ mà đi.
- Không bao giờ leo lên xe mô tô của bất kì ai dù họ đề nghị chở mình ra quốc lộ giùm.
- Khi có thằng nào tiến đến gần, ngửi thấy mùi rượu trên người nó thì tránh ra xa thiệt xa liền.
- Chớ đi lang thang dưới gốc dừa, dừa rụng trúng đầu rất là đau, có khi chấn thương sọ não nữa đó.
- Thủy triều nhiều khi lên xuống rất nhanh, trong chớp mắt có thể cuốn mình ra tuốt ngoài biển luôn đó.
- Ban đêm mực nước lên rất cao, cho nên không ngủ trên bãi biển, trừ khi hỏi người dân địa phương thông tin về độ an toàn của bãi biển
- Đem theo thức ăn dự trữ bởi vì làng dọc bãi biển không có bán thức ăn, ngoại trừ khi họ mời mình vào nhà ăn cơm, nếu không thì đói nhăn răng, nước uống thì xin họ được, với điều kiện mình có khả năng uống nước như họ.

À, có bạn hỏi tôi về thông tin vào Bhutan mà không cần visa. Thông tin này là bí mật, cho nên tôi không cung cấp. Còn nhiều thông tin đi bụi bí mật khác mà tôi hầu như không kể cho người khác, ngoại trừ những trường hợp cực kì đặc biệt. Không có kể đại trà nữa đâu. Ví dụ: thông tin làm sao để sống sót trong khu vực nổi tiếng có khủng bố. Thông tin này cũng bí mật nên không kể. Những thông tin bí mật nếu kể tùm lum sẽ rất nguy hiểm. Bởi vì có thể có bạn bắt chước theo mà không có đủ kinh nghiệm cũng như bản lĩnh đi bụi. Cho nên nguy hiểm là vậy đó. Kinh nghiệm và bản lĩnh đi bụi được tích lũy không phải nhờ bắt chước người khác mà thông qua quá trình tự mình đương đầu với nguy hiểm, tiếp cận cái sống và chết, mỗi người có cách ứng phó khác nhau, không thể bắt chước được. Học cách đi bụi của người khác để trở nên sáng tạo hơn trong cách đi của mình chứ không phải để bắt chước y chang đâu nha mọi người! 

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

Đi bộ 300km dọc bãi biển

Có vẻ như đi bộ hấp dẫn hơn đi xe đạp nhiều nha mọi người, đặc biệt là đi dọc theo bờ biển, vừa đi vừa tắm biển vừa ngắm cảnh, vừa lượm dừa khô ăn nữa thì đúng là không có gì bằng.
Đặc biệt là mít chín rụng tùm lum không ai thèm ăn, chuối vừa ngon vừa ngọt, vừa đi vừa hái hoa bắt bướm bẻ trái ăn nữa nha!

Quan trọng là đi vui vậy mà hổng ai dám đi chung bởi vì họ nghĩ chỉ có thèn nào điên mới đi lang thang như vậy. Cho nên như thường lệ, chỉ có mình ta với ta hihi.
Tìm cái võng để giăng ngủ luôn trên bờ biển mà tìm chưa ra. Kiểu này chắc phải lót ổ ngủ dưới gốc dừa cho dừa rụng u đầu luôn.
Hổng có xe đạp, hành lý chỉ gói gọn trong 5 kí lô, thiếu thốn đủ thứ, đặc biệt là không có cái lều, nhưng mà riết cũng quen. 5 kí hành lí cũng thành ra nhiều quá đỗi, kiếm người cho bớt đồ để nhẹ gánh. Đúng là cái gì cũng do thói quen. Quen nhiều đồ thì thấy bao nhiêu cũng là ít. Quen ít đồ thì thấy bao nhiêu cũng là nhiều.


Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Số điện thoại duy nhất công dân Việt Nam ra nước ngoài cần ghi nhớ

Mọi công dân Việt Nam khi ra nước ngoài trong các trường hợp khẩn cấp như đi lạc, mất hộ chiếu, mất visa, không biết tiếng, tranh chấp pháp lý, giao tranh quân sự, bị lừa đảo, bị bắt giữ... có thể gọi vào số điện thoại đường dây nóng 0084 462 844 844 nhờ trợ giúp.
- Có thể bấm: +84 462 844 844
- Hoặc bấm : 0084 462 844 844