CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, November 19, 2012

My favorite restaurants in Kathmandu (Những nhà hàng yêu thích của tôi tại Kathmandu)

Đảm bảo những nhà hàng này không có trong các sách hướng dẫn du lịch bởi vì khi tôi vào ăn, chả thấy thằng nước ngoài nào cả, toàn là người địa phương. Do tôi là người địa phương mà, có phải là du khách đâu nên phải chọn nhà hàng địa phương mà ăn, chả dám bén mảng đến các nơi dành cho du khách.

Các nhà hàng này được tôi khám phá khi đi dạo dạo qua mấy khu phố và những nơi này không xa khu Thamel là mấy.

Nhà hàng momo yêu thích của tôi. Nhà hàng này chỉ có duy nhất một món đó là buff momo (momo nhân thịt trâu); ngon cực kỳ - yummy yummy. Đó là nhà hàng New Everest


Ở Nepal cứ thấy nơi nào có hai cái nồi này thì đó là nhà hàng momo đấy các bạn!

Anh chàng thu ngân đẹp trai lúc nào cũng chúi đầu vào tờ báo


Chén dĩa sau khi sử dụng sẽ được cho vào đây!

Giá tiền

Yummy yummy - tôi "chén" liền tù tì 2 dĩa, 20 viên momo làm ai cũng kinh ngạc!

Do nhà hàng này không có namecard nên để tìm đến đây các bạn cần lưu ý hai cột mốc. Thứ nhất là trường học ở ngay bên cạnh nhà hàng; thứ hai là bệnh viện nằm đối diện xéo với nhà hàng. Copy hai hình dưới đây vào máy ảnh và chìa ra hỏi dường người dân thì sẽ ra được nhà hàng New Everest Momo.



Nhà hàng thứ hai là cái nhà hàng mà mỗi khi tôi đến thì không bao giờ "sực" một món, toàn là hai trở lên. Eo ơi bây giờ nhớ đến còn thấy thèm, chẹp chẹp chẹp ngon quá hà!



Cái ô cửa nhỏ nhỏ là nơi anh chàng đầu bếp mỗi khi nấu xong món gì là gõ bong bong lên thành tô/dĩa để người phục vụ biết rằng món ăn đã sẳn sàng và mang ra phục vụ khách.

Nepal không có địa chỉ như những quốc gia khác; do đó địa chỉ nhà hàng nằm ở đầu menu đó các bạn!


Một số món mà tôi thường sực ở đây!

Chicken thukpa

Egg fried rice - Cơm chiên trứng

Egg thukpa - Tôi bị nghiện món này nặng đến nỗi phải ăn mỗi ngày, có ngày ăn đến hai lần

Egg curry
Chính nhà hàng này là động lực cho tôi ở lại Kathmandu đến cả chục ngày đấy các bạn!!!!! Tôi mà quay lại Kathmandu thì việc đầu tiên là đến đây "sực" cho đã thèm!

Tiếp theo là lassi lassi lassi. Nơi này nằm ngay sau Kathmandu Durbar Square. Yum yum yum!




Một món khác ở Kathmandu khiến tôi thèm thuồng, đó là bánh mì nâu (brown bread) và tôi đã tìm ra nơi bán bánh vừa rẻ vừa ngon do bánh toàn mới ra lò thơm phưng phức. Hic hic hic! Ngoài ra ở đây còn bán bánh bông lan, bánh mì tráng sô cô la. Trời ơi, thèm thèm thèm thèm quá!!!!

Những mảnh giấy vàng vàng là tên món và bảng giá đấy các bạn!

Nhà hàng dưới đây tôi chỉ đến có một lần rồi sau đó thì cứ mỗi lần lần mò đến thì bị cuốn hút vào nơi này nơi nọ nên tóm lại chỉ được ăn ở đây một lần duy nhất nhưng nơi này cũng ấn tượng không kém các nơi kể trên. Các anh chàng phục vụ trẻ đẹp đáng yêu. Thức ăn ngon rẻ!


Món ăn đường phố giá NRS 10/cái. Tôi phát hiện ra nơi này trên đường đến Kathmandu Durbar Square vào ban đêm.



Bảng giá đây này, có ai đọc được không vậy???????
Rất nhiều cửa hàng bán sinh tố ở Kathmandu trang trí như thế này. Chưa thưởng thức bao giờ nhưng trong thật mát mắt các bạn nhỉ?


Nhà hàng có hình câu nói này không phải là nhà hàng yêu thích của tôi vì thức ăn vừa đắt vừa dở nhưng do muốn chụp ảnh câu này nên tôi vào đấy ăn một lần rồi bye bye luôn. Câu này đúng là chân lý các bạn nhỉ!!!!!

Bài liên quan: Tôi đi Kathmandu

Bài liên quan: Lưu ý khi đến Kathmandu 
 

2 comments:

  1. Cứ nghe đến ăn là chỉ muốn chạy qua đó :)

    ReplyDelete
  2. Dám nghĩ dưng mà ... hổng dám điJanuary 21, 2013 at 8:47 AM

    Về định vị, vị trí. Em nên dùng cái google earth định vị. Trước tiên định vị trên google earth, sau đó lưu hình và past lên. Đảm bảo chắc chắn luôn.

    ReplyDelete