CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

Tôi đi Mông Cổ (11): Từ Moron đến Darkhan

Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (10): Moron

Tôi bỏ đi ra đường cái để đón xe. Tôi vừa đi vừa lấy bánh mì và nước ra uống, và lại đi dưới trời nắng. Có vài chiếc xe tải chạy qua, sao tôi đón mà chả có chiếc nào dừng lại thế nhỉ? Một hồi tôi thấy hai thằng bé cưỡi ngựa ăn mặc có vẻ công tử ghé vào ger mà tôi ngủ hai đêm lúc tôi bỏ đi ấy, phi ngựa ngang qua. Tôi ra dấu cho họ quay lại và hỏi tôi có thể chụp hình hay không thì hai thằng bé công tử này lắc đầu và phi ngựa chạy mất.

Tôi lại đi bộ và thấy một chiếc xe tải nhỏ. Tôi ngoắc, chiếc xe dừng lại. Tôi chạy đến và nói tên làng Ikh Uul (ngôi làng này nằm trên đường đi UB ấy). Anh tài xế ra dấu bảo tôi leo lên và cứ thế mà lái, không nói gì hết. Tôi thấy hai thằng bé công tử và một người bạn nữa đang nằm bên cạnh đường cách chỗ tôi đón xe một đoạn đường. Chắc bọn chúng đang chờ tôi đi ngang qua nhưng tôi lại quá giang được xe trước đó rồi. Quê độ nhá!

Đường đi lắc và sốc kinh dị luôn. Trời nắng nên bụi cũng mịt mù. Thế mà có một khách sạn nằm trên đỉnh đồi con đường bụi bặm ấy mới ghê và vài du khách ghé lại đang ngồi chờ hay nghỉ mệt gì nữa chứ.

Tuy nhiên cảnh dọc đường cũng đẹp mê hồn. Bây giờ thì tôi mới thấy cảnh núi thật mà nhìn y như giả vậy đó. Núi ở đây do ánh nắng chiếu và tạo góc độ mà nhìn y như những ngọn núi giả được tạo ra để làm phông trên sân khấu. Buồn cười là đồ thật mà nhìn như đồ giả ấy nhỉ!

Xe chạy khoảng 2 tiếng thì đến một ngôi làng. Anh ta chạy xuyên qua ngôi làng luôn. Ngôi làng nhỏ nhưng lại có khách sạn nữa mới ghê (tôi đọc được từ khách sạn trong tiếng Mông cổ mà!). Sau đó anh ta chạy đến cây xăng đổ xăng và ra dấu rằng đây là làng Tonsontsengel (khác với làng Tonsontsengel trước nhé – hình như dân Mông cổ chả cần suy nghĩ nhiều mấy cái tên làng chi cho mệt óc nên tên làng hay được lặp lại ở đây lắm) và chỉ con đường trước mặt nói rằng Ikk Uul ở phía ấy. Vậy là tôi xuống xe cảm ơn và vác ba lô đi.

Tôi thấy một dãy ger phía trước nên đi về hướng ấy. Ở đâu có ger là ở đó có sông suối mà. (Ngoại trừ duy nhất ở Moron là không có thôi. Tôi chả thấy suối đâu cả mà sông thì cách đó 15 cây số. Người trong thành phố và trong ger phải mua nước từ các khu bán nước công cộng (nước đào từ giếng ấy)). Ở đây có suối nhưng nước không sạch mà khu có hàng rào gỗ mà tôi thấy người dân đem thùng ra lấy nước thì lại có cả ngựa đến uống. Vậy là nơi này khác với những nơi mà tôi từng đi. Suối dơ và nước trong hàng rào không chỉ dành cho người.

Tôi giặt đồ và ngồi một chút thì quần áo khô nên bắt đầu đi bộ ra đường. Trên đường đi đến suối tôi còn thấy một ngôi chùa nhỏ nữa. Chùa ở làng quê trông thật nhỏ bé và lúc ấy ngôi chùa lại khóa cửa.


Trên đường đi, tôi thấy một đàn hạc gần 20 con. Tôi mon men lại gần định chụp ảnh thì bọn chúng bay mất. Hạc mà cất cánh bay thì trông đẹp vô cùng. Hèn chi trong chuyện cổ tích hay ví hạc như tiên nữ ấy.

Tôi thấy có rất nhiều xe đi hướng ngược lại mà hầu như chả có chiếc xe nào đi về hướng UB cả. Duy nhất ở nơi này tôi trông thấy cỏ khá ngộ. Cỏ cao trông như hành lá và mọc theo cụm ấy.


Đi một hồi tôi thấy ở phía bên tay phải cờ xí đủ màu treo. Tôi quẹo vào và hỏi thăm phải đây là lễ Nadaam không. Hai ba gã say rượu nói gì đó, chả hiểu. Tôi ghé đại vào ger gần nhất và may là có một phụ nữ nói được tiếng Anh. Chị ta bảo hôm nay là ngày đầu tiên của lễ Nadaam tại làng Tonsontsengel này và nếu tôi muốn xem thì phải trở về làng ngủ một đêm để chờ xem vào hôm sau. Chị ta lúc đó đang cùng vài người dọn dẹp đồ đạc trong ger. Thì ra đó là một nhà hàng bán thức ăn cho những người tham dự lễ hội. Chị ta vỗ vào túi bao tử căng phồng ông chồng đang đeo trước bụng và nói rằng tiền bán cả ngày ấy.


Tôi leo lên sau xe tải để về làng cùng họ. Khi đến nơi, họ nói họ có một cái motel với giá 5.000T/đêm. Tôi thấy giá cả cũng không tệ nên ở lại motel của họ. Đó là căn phòng khá rộng tách riêng ra với căn nhà của họ nhưng lại nằm chung khuôn viên sân. Trong motel này có một cái máy nước nóng lạnh, ổ cắm điện, hai cái ghế sofa và một cái giường. Họ bảo tôi muốn ngủ ở đâu cũng được.

Thật sự khi gặp chị phụ nữ ở trong ger gần khu diễn ra lễ hội Nadaam thì chị ta đã nói xạo với tôi rằng trong bán kính 50 kilo mét chả có gia đình Mông cổ nào cả dù tôi thấy cả dãy ger trắng mờ phía trước. Sau đó khi về đến nhà, tôi nói muốn ở chung gia đình chị ta thì chị ta bảo rằng gia đình chị ta đông người lắm nên chả ở chung được đâu (sau này tôi thấy chỉ có hai vợ chồng và đứa con gái 6 tuổi thôi mà.)

Chiều tối, tôi lội bộ ra ngoài suối để đánh răng rửa mặt. Tôi thích sử dụng nước suối hơn bởi vì dân Mông cổ xài ít nước lắm nên nếu hỏi họ nước rửa mặt thì họ chỉ cung cấp cho bạn chừng một ly hay một ca thôi (đối với họ như thế là đủ rồi.)

Tôi đi ngủ sớm và sáng hôm sau quyết định ở thêm một đêm nữa bởi vì vác ba lô lòng vòng ở mấy khu lễ hội thì khá mệt mỏi ấy và sẳn tiện họ có ổ cắm điện nên tôi có thể mở máy tính viết bài và sau đó thì sạc pin dễ dàng.

Khoảng 9h sáng thì anh chồng vào tôi nói tôi có muốn đi đến Nadaam thì đi cùng gia đình họ luôn. Tôi chỉ mang theo ít đồ ra ngoài và nói với chị vợ rằng tôi sẽ ở thêm một đêm nữa. Tôi lại leo lên phía sau xe tải ngồi. Xe sốc kinh dị nên mấy bình trà sữa của họ bị đổ ra ngoài và khi đến nơi thì mỗi bình chỉ còn lại một nửa mà thôi.

Lúc đó hơn 9h mà thấy cảnh vắng hoe, chưa có nhiều người nên tôi lội bộ ra suối đánh răng rửa mặt. Sau đó khi tôi quay lại thì có thêm người và tôi thấy có hai người nước ngoài đang đứng. Tôi đến bắt chuyện. Họ bảo họ đang đi từ Moron về UB để dự lễ Nadaam tại UB. Họ là người Pháp và có vẻ không thân thiện, không hiểu do họ chả muốn nói chuyện với tôi hay do họ chả rành tiếng Anh nữa. Một lúc sau họ bỏ đi cùng cô hướng dẫn viên và người lái xe.

Nghĩ mình là du khách và là người nước ngoài duy nhất nên tôi cứ dung dẻ dung dẻ mà ngắm nhìn mấy anh chàng đấu sĩ thay đồ (hehehe). Hôm trước là đua ngựa. Hôm sau là đấu vật. Ở làng này không có tổ chức thi bắn cung. Mấy chàng đấu sĩ vừa thay đồ cũng vừa nhìn tôi, chắc họ nghĩ sao tôi dạn quá nhìn họ thay đồ bởi vì chả có phụ nữ Mông cổ nào làm thế cả (có thể do họ nhìn chán rồi nên chả thèm nhìn nữa.)

Mấy chàng đấu sĩ mặc áo chỉ đủ che được nửa cái lưng và hai cánh tay còn phần ngực thì bỏ trống. Tôi nghe nói là trước đây có một phụ nữ Mông cổ cải trang nam giới đấu vật và thắng tất cả nam giới nên từ đó về sau đấu sĩ phải mặc áo phạch ngực cho người ta thấy rằng họ là nam. Thật ra ở Mông cổ, vua bà không hiếm và có nhiều vua bà còn thống nhất và cai trị Mông cổ một thời gian dài nữa cơ.

Dân Mông cổ rề rà mãi thì mới bắt đầu lễ hội. Họ nói và hát gì đó bằng tiếng Mông cổ mà tôi có cố nghe cũng chả hiểu. Lúc đó tôi mới để ý thấy một anh chàng da trắng ngồi giữa những người Mông cổ ấy. Bị kiểu kém thân thiện của hai người Pháp trước nên tôi cũng lờ luôn chả thèm đến bắt chuyện.

Đầu tiên có 6 đấu sĩ ra sân và họ đấu theo cặp. Ở đây chả có luật gì đâu. Họ chả cần phân theo cân nặng nữa. Có những anh chàng ốm tong teo phải vật nhau với những anh chàng bụng phệ và béo như sumo Nhật Bản. Họ cứ ôm nhau vật, ai vật được đối thủ ngã xuống đất trước thì xem như là thắng cuộc vậy.





Xem một hồi chán nên tôi đi vòng qua ngoài để mua kem ăn. Tôi thấy có mấy đứa bé mút cà rem mà thèm ghê. Lúc đó anh chàng người nước ngoài cũng bước ra và tôi chạm mặt anh ta. Tôi chào hỏi. Thì ra anh ta không phải là du khách mà là tình nguyện viên đang làm việc tại làng này.

Buồn cười là anh ta chuyên về máy tính mà lại được cử về làm việc tại bệnh viện nên công việc của anh ta, theo tôi đoán là khá nhàn, bởi vì anh ta chủ yếu là hướng dẫn đào tạo cái gì cũng chả biết nhưng không phải là sử dụng vi tính. Anh ta nói muốn ở Mông cổ thêm một năm nữa. Qua anh ta mà tôi biết rằng thật ra theo truyền thống thì dân Mông cổ rất ư là tử tế đối với người nước ngoài. Khi anh ta mới đến, họ cũng thường miễn phí cho anh ta nhiều thứ, nhưng khi ở đủ lâu thì anh ta phải trả tiền bởi vì anh ta lúc ấy được xem như người địa phương rồi.

Mãi “tám” với anh chàng người Mỹ, tôi không thèm xem các đấu sĩ luôn bởi vì xem mãi cũng chán; tuy nhiên màn bán kết và chung kết thì khá hấp dẫn đấy nhé!

Dân Mông cổ chẳng nề hà trong mấy nghi thức thủ tục nên mọi thứ đối với họ đều được thực hiện khá đơn giản. Khi trao huân chương cho người thắng cuộc, họ để cho mọi nhóm trẻ ăn mặc màu sắc cưỡi trên những con ngựa được trau chuốt nên trông rất “ ngựa” hộ tống người chiến thắng vào trước ban giám khảo và nhận huân chương cùng một bát trà sữa to tổ bố. Người được trao huân chương có nhiệm vụ đọc cái gì được ghi sẳn trong tờ giấy và sau đó thì được đám trẻ reo hò hộ tống ra ngoài.



Khoảng 2h30 là lễ hội kết thúc, tôi và anh chàng người Mỹ lội bộ về mặc dù trên đường có quá trời dân làng reo hò mời anh ta lên xe. Qua anh chàng người Mỹ, tôi mới biết rằng thì ra chị ra chị chủ nhà là giáo viên tiếng Anh của làng; vì thế chị ta mới nới tiếng Anh được ấy.


Chiều hôm đó có một nhóm khách đến; vì vậy chị chủ nhà phải vào xin lỗi bảo tôi dọn qua nhà chị ta ở để nhường căn phòng rộng rãi cho nhóm khách mới đến. Lúc ấy, tôi hơi mệt nên đã leo lên giường ngon giấc thì bị đánh thức dậy. Dân Mông cổ có cách gọi người khác rất mất cảm tình ấy. Họ có hê hê hê, gọi con người mà y như gọi con ngựa vậy đấy. Tôi đang nằm trên giường thì con bé 6 tuổi vào hê hê hê. Tôi ghét không thèm dậy. Chị chủ biết ý nên lôi con bé ra và họ gõ cửa. Lúc ấy tôi mới dậy và biết rằng phải dọn sang nhà họ.

Thật ra chị chủ cũng khá tốt. Biết rằng điều ấy gây bực mình cho tôi nên chị ta hầu như nhường hẳn căn nhà cho tôi ở. Họ dọn cái giường của họ cho tôi nằm và cả gia đình ra bên chái nhà nhỏ xíu cạnh bên ở. Hai mẹ con thì ngủ trên cái giường nhỏ xíu còn anh chồng thì phải ngủ trên bàn. Tôi thấy ngại quá nên nhiều lần bảo họ cứ vào trong nhà chính mà ở chung cho vui và ấm cúng bởi vì tôi ở một mình vừa lạnh vừa buồn và tôi thường ở chung ger với người địa phương nên không ngại việc ở chung đâu. Chị vợ dịch lại cho anh chồng nghe nhưng họ vẫn không chịu vào ở chung. Vậy là cuối cùng tôi ở một mình trong căn phòng rộng. Vậy là tối hôm đó tôi tranh thủ ngồi viết nguyên bài dài về những ngày mình ở tại Moron.

Sáng, họ dậy sớm và ra vào phòng để lấy đồ torng khi tôi vẫn nướng trong chăn. Hôm đó là ngày nghỉ lễ Nadaam nên họ có vài ngườ bạn đến thăm. Tôi biết ý nên tự dậy dọn dẹp chăn màn và khiêng cái bàn trả về chỗ cũ (cái bàn này là do chị vợ tự ý mang đến cho tôi sử dụng ấy nhé.) Lúc ấy chị vợ có việc đi ra ngoài, anh chồng ở lại tiếp khách. Anh ta rót trà sữa và hâm bánh chiên mà họ còn dư sau buổi bán hàng hôm trước. Anh ta mời tôi trà và ăn bánh. Vậy là tôi lấy bánh bích quy ra mời lại.

Sau khi xạc pin máy tính, tôi chia tay anh chồng cùng con bé 6 tuổi và lại vác ba lô đi; tôi ra suối tắm rửa. Khi tôi xong xuôi và bắt đầu dọn dẹp thì có hai chàng Mông cổ xuất hiện trên xe máy và mời tôi về nhà họ uống trà. Tôi từ chối, cảm ơn họ và lội bộ. Tôi đi bộ giữa trời nắng một hồi thì có một chiếc xe khách dừng lại (xe khách chỉ có 9 ghế thôi) và mời tôi lên. Lúc đó khách đã ngồi đủ nên họ nhích vào nhường cho tôi một chỗ. Một anh chàng Mông cổ đoán ra tôi là Việt Nam. Tuy nhiên có một thằng điên say rượu cứ ngồi lảm nhảm cái gì đó mà tôi đoán là nói xấu Việt Nam. Có khi vài người quay xuống cằn nhàn cho hắn ta im lặng. Có khi họ người tủm tỉm cười. Có khi họ ra dấu bảo tôi đấm cho thằng điên một cái.

Trong chiếc xe nhỏ kín hơi người, lại thêm hơi của mấy thằng say rượu, đã thế họ còn hút thuốc nên đủ thứ hơi này làm tôi buồn nôn. Vì thế tôi chỉ ngồi im mà không nói gì hết. Xe chạy khoảng giữa đường thì dừng lại cho khách đi tiểu thì tôi vác ba lô xuống đường ngồi luôn. Tôi ra dấu không đi tiếp nữa bởi vì buồn nôn quá. Vài người chắc quay sang trách thằng điên kia lảm nhảm quá nên tôi không thèm đi nữa. Hắn ta quay lại dụ tôi đi tiếp bằng cách nói rằng nếu tôi đi một mình sẽ bị chó cắn ấy. Tôi chả sợ, cứ ngồi lì ở vệ đường, không thèm lên xe nên mọi người bỏ đi.

Vậy là tôi một mình lang thang giữa nơi vắng vẻ. Có nhiều xe chạy qua nhưng toàn là đi hướng ngược lại nên tôi chả thể quá giang. Tôi lăn ra giữa cỏ ngủ một giấc cho quên đi cái mùi hỗn độn trên chiếc xe trước đó. Mọi người chạy ngang bấm kèn tin tin, chắc muốn cho tôi quá giang đây mà.


Ngủ chán, tôi vác ba lô đi. Con đường này đẹp lắm, hai bên là hàng cây. Dọc đường tôi còn chụp hình cái gàu múc nước kiểu Mông cổ nữa ấy. Tôi đi mãi, đi mãi thì đằng sau có một chiếc xe Toyota 5 chỗ bấm kèn tin tin hỏi tôi đi đâu. Tôi nói Ikh Uul. Ông già lái xe chỉ ra sau ý bảo tôi leo lên. Lúc ấy phía sau là hai người đàn ông (một người có vẻ say rượu) và một đám 4 đứa con nít. Bọn con nít phải nhường chỗ cho tôi bằng cách leo lên phía trước ngồi lên người bà lão đang ngồi cạnh ông già lái xe và ngồi chồng lên nhau. Người đàn ông say rượu ngồi cạnh tôi cứ ra dấu bảo tôi trả tiền, lúc là 5.000T, lúc là 3.000T. Tôi làm lơ tuốt. Hai ông bà lão ngồi phía trước là một cặp và họ cứ nhìn tôi cười mỗi khi ông lão say rượu nói một từ Mông cổ và bắt tôi lặp lại (Theo tôi, cái ngôn ngữ này thật đáng ghét bởi vì hầu như tôi chả bao giờ phát âm đúng cả - chính vì thế bọn họ cứ cười mãi khi nghe tôi phát âm ấy.)



Xe chạy đến cửa hàng bách hóa thì dừng lại. Mọi người vào mua đồ ăn. Ông lão lái xe nói gì đó tôi chả hiểu. Cuối cùng ông ta lôi tôi xuống xe vào cửa hàng nhờ cô bán hàng phiên dịch giùm. Thì ra ông ta muốn mời tôi về nhà ông ta ngủ đây mà. Dĩ nhiên là tôi đồng ý.

Ngôi nhà của ông bà lão này thật ra là giàu nhất trong những ngôi nhà Mông cổ mà tôi đã từng đến ấy. Cứ nhìn đồ đạc trong nhà là biết ngay ấy mà. Lúc đó, ông lão giao tôi cho bà lão và đi đâu mất. Bà lão, thật là người tinh tế (người ta bảo gừng càng già càng cay mà). Sợ tôi là người nước ngoài không uống được trà sữa Mông cổ nên bà lão nấu nước nóng và lấy ra nào cà phê, nào trà túi lọc cho tôi chọn. Thực sự lúc đó tôi nghĩ chắc nhà họ không uống trà sữa nên không có. Sau này tôi mới vỡ lẽ ra khi chị hàng xóm qua và bà lão mời chị ta uống trà sữa trong bình thủy. Tôi chỉ vào trà sữa và giơ tay ra dấu number one. Vậy là họ rót cho tôi một bát trà to ứ hự.



Bà lão hâm thức ăn và dọn cho tôi chén súp gồm mì, thịt và khoai tây. Sau đó chờ tôi ăn hết, bà cho thêm chén nữa. Vậy là tôi no kềnh. Tôi xin phép vào phòng khách xem ti vi (đang nói về lễ hội Nadaam ấy); vậy là bà lão vào phòng ngủ bê nệm, mền, gối ra và bảo tôi nằm uống. Bà lão lấy mền đắp, còn quấn chân tôi cho khỏi bị lạnh nữa chứ.

Ông lão lúc ấy về (sau này tôi biết là ông ta đến nhà ông lão say rượu trên xe để làm thịt một con cừu – nếu biết trước là tôi đã xin đi theo rồi) và hỏi tôi bao nhiêu tuổi, có gia đình chưa, có con chưa. Đây là những câu mà người Mông cổ luôn hỏi tôi ấy.

Bà lão vào phòng lấy nệm hồng và mền màu hồng ra đổi và cái nệm và mền màu xanh mà tôi đang nằm thì bà lấy lại và trải cho đám trẻ con. Thật ra cái nệm màu hồng to và đẹp hơn cái màu xanh. Tôi nằm 1 mình trên cái nệm to còn đám trẻ 3 đứa thì nằm trên cái nệm xanh. Chả hiểu sau bà lão lại cứ bắt tôi phải ngủ trên tấm nệm và mền màu hồng nhỉ? Chắc đây là do họ quá hiếu khách.

Tụi trẻ con cũng khoái tôi lắm. Cứ đi theo nhìn tôi và khi dạn hơn thì xúm lấy tôi. Tôi bày trò chơi Việt Nam cho bọn chúng chơi.

Đêm đó, tôi ngủ thật ấm áp trong một ngôi nhà thật đẹp. Sáng bà lão dậy lui cui nấu trà sữa và dọn ra bàn bánh mì, bánh ngọt, phó mát và ra dấu cho tôi ăn. Bà lão ra dấu cho tôi ăn hoài nên tôi lại no kềnh.

Ông lão thức dậy, sau khi vệ sinh cá nhân thì nói gì đó, tôi chả hiểu nên lại lôi tôi ra xe đến cửa hàng tạp hóa nhờ cô bán hàng thông dịch. Thì ra ông ta muốn biết tôi khi nào đi và muốn đi bộ hay đi xe. Nếu muốn đi xe thì ông ta sẽ tìm xe giúp. Ông ta nói lễ Nadaam của làng diễn ra vào ngày 14/7 và hỏi tôi có muốn ở lại chờ xem lễ không. Tôi nói tôi gần hết hạn visa rồi nên phải về UB và tôi muốn đi bộ để chụp hình nhưng nếu có xe thì cũng ok. Cô bán hàng dịch lại xong và nói với tôi rằng ông lão này là người tốt nhất làng Ikh Uul ấy. Hèn chi nhà ông ta giàu quá. Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu là do người ta tốt bụng nên trở nên giàu có hay sau khi giàu có thì họ trở nên tốt bụng vậy? Bạn này biết thì trả lời giùm nhé!

Ông lão lại kéo tôi ra xe và đi về nhà. Ông lão lôi ra nội tạng cừu luộc (con cừu bị thịt tối qua ấy) và lại bắt tôi ăn. Tôi lại no ních. Đã thế bà lão còn gói cho tôi một bọc thức ăn và ra dấu rằng nếu phải đi bộ thì khi nào nghỉ mệt tôi có thể lấy thức ăn ra mà nhâm nhi.


Xong xuôi mọi thứ, ông lão ra dấu cho tôi ra xe và chở ra đường cái để chờ quá giang xe đến làng kế tiếp. Chiếc tải đầu tiên từ chối. Chiếc thứ hai đồng ý. Vậy là tôi lại được quá giang. Ông ta bắt tay lưu luyến!

Tôi thấy quý ông lão và gia đình này vô cùng. Thật sự thì từ họ, tôi “ngộ” ra ý nghĩa thật sự của lòng hiếu khách và sự tử tế đối với người xa lạ. Có nhiều cái và nhiều điều quá quen thuộc đối với chúng ta; tuy nhiên từ “biết” đến “ngộ” là cả một đoạn đường dài đấy các bạn! Chính việc đi bụi và tiếp xúc với nhiều người đã giúp tôi “ngộ” ra những điều quen thuộc mà ai cũng biết ấy. Ví dụ ở đây là lòng hiếu khách và sự tử tế. Các bạn có bao giờ tự hỏi là mình đã “ngộ” ra được bao nhiều điều mình đã “biết” chưa nhỉ???

Chiếc xe tải mà tôi quá giang lúc ấy có hai người đàn ông và cùng quá giang với tôi còn thêm một phụ nữ. Bốn người ngồi trong ca bin thì chật quá nên tôi xin phép ra phía sau xe tải ngồi và cũng để ngắm cảnh luôn mặc dù đường bụi mịt mù. Xe chạy một lúc thì người phụ nữ xuống; vậy là tôi được mời lên ca bin ngồi.


Anh chàng lái xe và ông lão trong xe thật sự lúc đầu cũng tử tế. Sau khi dừng ở quán ăn trưa thì anh tài xế bắt đầu thả mồi dê ra. Anh ta dụ tôi cùng đi về thành phố Erdenet thuê phòng ngủ với anh ta. Còn ông lão sau khi chê nhà hàng đầu tiên không có món ông ta muốn ăn nên đi qua nhà hàng bên cạnh. Tôi và anh tài xế phải chờ mãi thì ông ta mới ra. Lúc đó tôi muốn ghẹo ông ta nên ra dấu hỏi là có phải ông ta ngủ luôn ở nhà hàng hay không mà sao lâu thế? Không hiểu anh tài xế phiên dịch kiểu gì mà ông ta cười ha hả và từ đó về sau cũng mở mồi dê ra. Ông ta nói gì đó và chỉ lung tung vào rừng cây vào đồng cỏ, sau đó chỉ vào tôi và ông ta và ra dấu ngủ. Mệt ghê với cái kiểu thả dê này ấy nhỉ? Lúc đầu, tôi còn lịch sự nên chỉ cười cười, sau đó mệt quá nên tôi ngồi im luôn.



Đường đi bụi mịt mù và sốc kinh người. Tôi quyết định sẽ không xuống ở ngôi làng tiếp theo mà đi theo họ về thành phố Erdenet luôn. Khi xe đến gần thành phố Bulgan thì đường tráng nhựa nên đỡ bụi. Lúc đầu, tôi dự định đến Bulgan sẽ xuống nhưng khi đến nơi thì tôi ngồi luôn và xe lại bon bon trên đường nhựa để đến Erdenet – đây là thành phố lớn thứ hai (sau UB) của Mông cổ. Đến nơi, tôi cũng dự định xuống nhưng khi họ hỏi tôi muốn xuống chỗ nào thì tôi không biết nên ngồi luôn. Họ nói họ không dừng ở Erdenet mà đi luôn đến Darkhan, thủ phủ của tỉnh Darkhan Uul. Tôi nói ok, vậy là tôi theo họ đi tiếp.

Chúng tôi dừng lại ăn tối đến khoảng 8.30 tối thì lại tiếp tục lên đường. Đường đi cảnh khá đẹp, chỉ tiếc là tối quá nên tôi không ngắm được mà thôi. Đặc biệt là trên đường đi có ngang qua một trong 3 thiền viện quan trọng nhất ở Mông cổ; nhưng tôi cũng chả thể nào thấy được. Xe chạy đến khoảng 11h đêm thì họ dừng lại bên đường và bắt đầu lấy nệm và mền trải ra để ngủ. Họ bảo tôi nằm giữa họ ấy. Tôi lắc đầu. Ông lão bảo tôi nằm phía ngoài bên cạnh ông lão, tôi cũng lắc đầu. Tôi ra dấu bảo rằng tôi sẽ ngủ trong xe. Ở Mông cổ, đặc biệt là ở phía Bắc, ban đêm khá lạnh dù là mùa hè. Tôi ở trong xe đóng kín cửa và mặc áo khoác vậy mà vẫn cảm thấy lạnh ngắt ấy.

Khoảng 4h thì họ dậy nói chuyện râm ran. Lúc ấy trời sáng nên tôi nhìn xung quanh thấy có vài xe tải cũng dừng lại ngủ ở gần đó. Chúng tôi lại tiếp tục lên đường và gần 6h thì thủ phủ Darkha hiện ra trước mặt. Tôi nghĩ họ sẽ đi về UB luôn nên đang phân vân không biết nên xuống Darkhan hay đi theo họ về UB bởi vì hôm nay là ngày 11/7 bắt đầu ngày hội Nadaam tại UB nên nếu về thì chắc chắn sẽ không có phòng ở.

Tôi không hiểu sao họ cứ vòng xe qua lại và hỏi thăm đường người dân. Cuối cùng họ quay lại cửa ngõ và ra dấu bảo tôi xuống đón tàu lửa về UB (chỉ bắt đầu từ Erdenet mới có đường ray xe lửa thôi). Tôi ngạc nhiên. Lúc sau khi tôi hỏi người phụ nữ chỉ đường cho họ thì mới biết thì ra họ đến khu mỏ gần đó. Chắc họ là dân đi khai thác vàng đây mà bởi vì theo tôi biết thì có nhiều người Mông cổ và cả sinh viên tranh thủ dịp nghỉ hè, đi đãi vàng, và địa điểm mà hai người Mông cổ này đến là một trong những nơi ấy nên tôi nghĩ họ là dân đi đào vàng.

Vậy là tôi “bị bỏ” lại Darkhan vào lúc 6h sáng.

Kỳ sau: Tôi đi Mông Cổ (12): Darkhan

Tôi đi Mông Cổ (10): Moron

 Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (9): Từ Uliastai đến Moron

Moron là thủ phủ của tỉnh Khovsgol. Lý do mà du khách đến Moron là để đi đến hồ Khovsgol – đây là hồ lớn thứ hai ở Mông Cổ (2.760 kilo mét vuông), là hồ sâu nhất ở Mông Cổ (262 mét) và là hồ nước ngọt lớn thứ 14 của thế giới; lượng nước ngọt của hồ chiếm 1-2% lượng nước ngọt của thế giới. Ngoài ra trong hồ còn có nhiều loại cá và khu vực xung quanh có nhiều chim và thú. Chính vì thế khu vực hồ trở thành công viên quốc gia. Du khách muốn vào thì phải mua vé cổng.

Tôi cũng đến Moron nhưng không phải là vì muốn đến khu vực hồ này. Lý do: ở đây lạnh quanh năm và thường có mưa. Tôi thà chịu cái nóng 55 độ C ở Ấn độ hơn cái lạnh mà. Vì thế, hồ đẹp thì mặc kệ hồ, tôi vẫn không đi đâu. Thay vào đó, tôi tìm cách khám phá thủ phủ Moron.

Sau khi chia tay với những du khách Đức và những người Mông cổ cho tôi quá giang xe đến Moron. Tôi theo chị bếp vào chợ. Chị ta đi mua thức ăn về nấu, còn tôi đi tìm món ăn yêu thích. Chợ tại Moron cũng là bến xe luôn ấy. Vừa ra khỏi xe thì một anh chàng Mông cổ hỏi tôi định ở guesthouse nào. Tôi nói đại Bata Guesthouse (nơi này được giới thiệu trong sách hướng dẫn du lịch Lonely Planet). Anh ta nói anh ta là người của guesthouse đó và mời tôi lên xe để chở về. Tôi leo lên.

Thật sự thì Bata guesthouse rất gần chợ, chỉ cách khoảng 500 mét thôi. Ngay ngoài đường chính là bảng chỉ dẫn quẹo trái vào một con đường khác để đến và trước cửa là tấm bảng hiệu. Tại đây tôi được hai phụ nữ không rành tiếng Anh đón tiếp và dẫn vào ger. Khi tôi hỏi giá, một phụ nữ nói 6.000T, rồi sau lại nói 7.000T (thật sự thì tôi rất ghét cái kiểu nói 2 giá như thế này nên thấy mất cảm tình với guesthouse này ghê!!!). Tôi mở sách ra rồi nói tại sao trong sách chỉ nói giá 4.000T (thật sự thì sách này xuất bản năm 2008). Hai chị ta dẫn tôi vào nhà và ghi ra giấy rằng giá 4.000T là của năm 2003 còn bây giờ là năm 2011. Họ không trung thực tí nào. Sách xuất bản năm 2008 cơ mà, chả lẽ mấy thằng viết sách Lonely Planet lại ngu thế sao, ghi giá năm 2003 vào??

Tôi nói cảm ơn rồi bỏ đi. Tôi vào chợ chén một bụng món bánh yêu thích của mình rồi sau đó tìm đường đi đến một guesthouse khác cũng được giới thiệu trong sách hướng dẫn du lịch. Đó là Baigal guesthouse. Để tìm được đến đây thì trước tiên phải lần ra đường chính – đó là đường đi từ Ulaanbaatar đến Moron, nếu không thì phải tìm ra Wrestling stadium, rồi từ stadium đi về hướng Ulaanbaatar khoảng 800 mét thì sẽ đến được guesthouse này. Nếu không tìm ra thì khi băng qua một ngã tư sẽ thấy một garage sửa xe, cứ hỏi đường mấy anh chàng Mông cổ dễ thương ở đây thì sẽ được họ nhiệt tình hướng dẫn bởi vì Baigal guesthouse chỉ cách garage này có 5 căn nhà mà thôi.



Baigal guesthouse có cả ger lẫn dorm (bên trong nhà). Họ nói do tôi đi một mình nên tốt hơn là ở trong dorm. Và giá cả ở đây chả rẻ hơn ở Bata guesthouse tí nào, 8.000T cho một người bao gồm ăn sáng và internet (trong khi ở Bata guesthouse, giá 7.000T chỉ bao gồm ăn sáng, với internet thì phải trả tiền 800T/giờ). Tại Baigal guesthouse có cả một chuồng gà và mỗi sáng họ ra lượm trứng gà để làm bữa sáng cho du khách, cũng gồm trứng và bánh mì và trà, thế thôi.

Ở Baigal guesthouse, tôi lôi quần áo ra giặt và tắm rửa, may là tôi không làm biếng lắm bởi vì những ngày sau đó trời mưa và âm u, chả có tí nắng. Ở đây họ chỉ có nước lạnh thôi, không có nước nóng.

Vậy là chỉ trả 8.000T, tôi có cả một căn phòng dành cho 5 người.

Tôi bắt đầu đi dạo Moron và trông thấy một guesthouse khác cũng được giới thiệu trong sách hướng dẫn du lịch. Đó là Gan Oyu Guesthouse. Nơi này nằm gần trung tâm hơn hai guesthouse kia. Để tìm đến đây thì cần tìm ra Dul Hotel bởi vì guesthouse nằm cạnh đó. Ở đây, họ giới thiệu cho tôi phòng dành cho một người có giá 10.000T bao gồm luôn ăn sáng và tắm nước nóng. Mỗi bữa ăn có giá 1.500T. Theo tôi thì nơi ở này khá tốt đấy nhỉ. Tuy nhiên họ không có internet, muốn sử dụng thì phải đi qua Dul hotel gần đấy hoặc đến các điểm intenet công cộng.



Ngoài ra khi tôi đi dạo quanh Moron thì tôi còn thấy một hotel khác có tên là the White House. Ở đây phòng khá đẹp có giá 20.000T, còn phòng đơn giản hơn dành cho một người thì có giá 10.000T. Nơi này có một cái ban công nhìn ra đường khá đẹp và cạnh bên nó là trung tâm internet và ở trên lầu là quán cà phê có cách bài trí cũng khá ấm cúng. Vì vậy nếu ở đây thì cũng không tồi các bạn nhỉ.

Buổi chiều tại Baigal guesthouse có hai du khách người Ý. Hôm sau họ đi hồ Khovsgol. Khi tôi hỏi để quá giang đi đến thị trấn Khatgal gần hồ thì tài xế của họ bảo tôi phải trả đến 15.000T cho đoạn đường khoảng 100 cây. Tôi không đồng ý.

Ngày thứ hai của tôi tại Moron, tôi đi rửa hình để tặng những người Mông cổ thân thiện đã đón tiếp tôi nồng nhiệt tại Telmen. Tôi đi bộ giữa trời mưa và tìm ra nơi rửa hình chỉ toàn là phụ nữ. Họ ăn mặc và trang điểm khá đẹp. Tuy nhiên quả thật người ta nói không sai khi cho rằng một phụ nữ đẹp (do trời cho hoặc do họ tạo ra) thì kém thông minh. Câu này có thể không đúng với nhiều người nhưng rất đúng với những phụ nữ ở đây. Họ chả hiểu tôi muốn gì khi tôi chìa máy ảnh, thẻ nhớ và chỉ vào tấm ảnh có kích cỡ mà tôi muốn rửa. Phải một lúc sau, họ mới hiểu và sau đó bắt đầu rửa. Họ chỉ đẹp mặt mà chả chuyên nghiệp tí nào. Hình của tôi họ rửa quá tối, nhìn xấu ghê do họ cho màu quá tối (tôi hơi bực mình trước những con người đẹp mã mà trí thông minh thì tí teo này.) Hình trong camera của tôi đẹp hơn hình họ rửa nhiều ấy chứ. Tuy nhiên tôi nghĩ họ quá thiếu chuyên nghiệp nên đành chấp nhận bởi vì chả biết giải thích cho họ hiểu thế nào.

Sau khi rửa xong hình thì tôi đi tìm nhà hàng để lại ăn món yêu thích của mình. Trên đường đi ngang qua một tòa nhà thì một cô bé người Mông Cổ xông ra, bắt tay và nói chuyện với tôi bằng tiếng Anh, tôi quá bất ngờ. Một phụ nữ Mông Cổ bước ra và giới thiệu bà ta là giáo viên tiếng Anh, học trò của bà ta muốn thực tập tiếng Anh với người nước ngoài và sẳn sàng giới thiệu về Moron cho du khách. Thựa sự thì tiếng Anh của cô giáo này theo đánh giá của tôi là khá kém. Khi họ hỏi tôi muốn đi đâu hay muốn tour tiếc gì không. Tôi nói tôi đi bộ nên chả cần tour gì cả.

Sẳn có họ nên tôi hỏi đường đến bưu điện luôn. Vậy là cô giáo bảo học trò dẫn tôi đi. Cô bé dẫn tôi đến bưu điện và nhờ thế tôi gửi ảnh cho những người ở hạt Telmen. Tổng cộng gửi 10 bức ảnh với giá khoảng 1 đô Mỹ, cũng chả mắc các bạn nhỉ. Sau đó cô bé nói cô giáo của cô ta muốn tôi quay về trung tâm ngoại ngữ Best (thì ra cái tòa nhà nơi tôi gặp họ là trung tâm ngoại ngữ Best ấy) để nói tiếng Hoa (!!!!) với một nhóm sinh viên đang học tiếng Hoa tại đây. Buồn cười quá, tôi nói tôi là người Việt Nam chả phải là người Hoa và tôi cũng chả biết tiếng Hoa mà nói bởi vì tiếng mẹ đẻ của tôi là tiếng Việt, ah có biết ấy chứ, thứ tiếng Hoa ba chớp ba nhoáng học trong 5 tháng tại Trung Quốc ấy chứ nhưng chả đủ để giao tiếp đâu. Cô bé ngạc nhiên hỏi thế tiếng Việt và tiếng Hoa khác nhau à? Tôi nói dĩ nhiên là khác rồi mặc dù có một số từ có phát âm tương tự.

Cô bé hỏi tôi muốn đi đâu, tôi nói tôi muốn ra chợ ăn món bánh chiên yêu thích. Trên đường đi thì đi ngang qua trung tâm Best và cô bé rủ tôi vào. Lúc ấy trong phòng có cô giáo tiếng Anh, chồng của cô ta, một giáo viên tiếng Hoa và hai học trò đang học tiếng Hoa. Tôi không hiểu cô giáo tiếng Hoa sao đa phần chỉ viết tiếng Pinyin lên bảng mà không viết tiếng Hoa ấy nhỉ??? Theo đánh giá của một người trong nghề như tôi thì phương pháp sư phạm của họ khá yếu. Dạy thế thì 10 năm sau học trò vẫn không nói được ấy chứ.

Lúc đó có một cô bé cũng 14-15 tuổi khác vào và thông báo với mọi người cô ta được trúng tuyển vào trường đại học quốc gia tại Ulaanbaatar để học chuyên ngành về Quản trị du lịch (không hiểu sao ở Mông Cổ mới 15 tuổi đã có thể học đại học rồi nhỉ? Sau này tôi có hỏi cô bé ấy nhưng cô ta không biết giải thích bằng tiếng Anh như thế nào.) Mọi người chúc mừng cô bé.

Ngồi một lúc, tôi ngỏ ý muốn đi ăn món bánh chiên thì họ bảo tôi chờ một chút bởi vì cô bé mới vào cũng muốn đi chung và nói tiếng Anh với tôi. Tôi nói nếu trễ thì có thể nhà hàng đóng cửa. Họ bảo không sao, nhà hàng mở cửa đến tận 9-10h tối (!!!). Tôi đành chờ và chồng cô giáo tiếng Anh có quyển sách du lịch Việt Nam của Fiditour. Ông ta mở ra cho tôi xem. Tôi chỉ cho mọi người xem đất nước Việt Nam.

Khi ngồi nói chuyện, tôi có nói rằng tôi thấy một số sản phẩm Việt Nam tại siêu thị ở thủ phủ Moron. Ví dụ bánh AFC hay kem đánh răng PS. Họ bảo tôi rằng kem đánh răng PS là sản phẩm yêu thích của họ ấy. Chồng cô giáo tiếng Anh là tài xế hay lái xe đi UB và trong túi luôn thủ sẳn ống kem PS để sử dụng ấy.

Khoảng 6h30 thì mọi người đóng cửa trung tâm và bắt đầu ra về. Hình như trung tâm Best này là của hai vợ chồng cô giáo tiếng Anh ấy thì phải. Cô giáo gửi gắm hai đứa học trò cho tôi. Chúng tôi cùng nhau đi tìm quán ăn và theo tôi dự đoán thì đúng là chả có quán nào bán món bánh chiên ấy chả. Thực sự tôi biết còn nhiều hơn hai cô bé ấy nữa chứ. Đi một hồi, tôi giải thích có tìm cũng vô ích bởi vì các nhà hàng ở Mông Cổ sau 5h chiều thì không phục vụ món ăn ấy nữa. Họ không tin hay không hiểu gì đó mà cố lôi tôi đi đến vài nhà hàng. Quả đúng như thế, chả có nơi nào phục vụ món ấy cả.

Một lúc sau, tôi nói muốn về guesthouse để sử dụng internet nên chia tay họ. Họ để lại cho tôi địa chỉ email và tôi cũng thế. Họ bảo muốn viết mail cho tôi. Tôi nói không sao, cứ việc nhưng tôi không thể thường xuyên vào mạng nên khó trả lời thường xuyên được.

Khi tôi về nhà trọ thì có thêm vài du khách khác đến. Tôi không quan tâm lắm mà tranh thủ vào internet để tải bài. Lúc đó bà chủ guesthouse hỏi tôi dự định làm gì vào ngày mai. Tôi nói không biết. Bà ta bảo có 3 du khách người Pháp ngày mai thuê xe của nhà bà ta để đi hồ Khovsgol. Nếu muốn thì tôi có thể đi chung họ. Tôi nói để tôi kiểm tra dự báo thời tiết. Dự báo nói trời mưa đến tận thứ 7 và khi trời mưa thì lạnh lắm, đặc biệt ở khu vực gần hồ, trời còn lạnh hơn nữa.

Sáng hôm sau, khi tôi thức giấc và ngồi chờ ăn sáng cùng những du khách này thì tôi mới biết rằng thực sự 3 người Pháp này không đi cùng nhau. Hai người (một cặp) tự đi đến Moron bằng máy bay còn người phụ nữ kia thì thuê xe từ Ulaanbaatar và đến đây. Nghĩa là xe do người phụ nữ này thuê từ UB ấy chứ và cặp kia thì đi ké. Thế mà bà chủ nhà bảo rằng họ thuê xe của nhà bà ta mới ghê!!!! Quả là phong cách Mông Cổ, luôn nghĩ cách moi tiền du khách, nhiều khi đến mức trơ trẽn ghê. Sao bà ta không nghĩ là tôi có thể nói chuyện với họ và vỡ lẽ ra nhỉ? Tuy nhiên theo đánh giá của tôi thì người phụ nữ vẫn còn đỡ hơn nhiều người Mông cổ khác ấy chứ.

Nhiều du khách khác cũng nói rằng dân Mông Cổ sau thời kỳ “bị” Liên xô cai trị thì họ rất là “money-minded,” luôn nghĩ cách moi tiền lẫn nhau và của du khách. Điều này thực ra cũng đúng với nhiều người chứ không phải là tất cả dân Mông cổ đâu các bạn!

Ở tại Baigal guesthouse hai đêm bị rệp hay muỗi gì đó cắn tơi bời hai cánh tay (lần đầu tiên tôi bị tấn công tả tơi thế), tôi quyết định đi đâu đó ra khỏi Moron. Vậy là tôi quyết định trả phòng. Bà chủ nhà cố tìm cách giữ tôi ở lại bởi vì bà ta muốn tôi mua tour du lịch đến hồ Khovsgol vào ngày hôm sau mà theo bà thì có lễ hội gì đó. Tôi vẫn quyết định ra đi và họ bảo nếu tôi chờ đến 1h thì sẽ có ai đó đến và hướng dẫn tôi ra bến xe để mua vé đi thành phố Erdenet, thành phố lớn thứ hai của Mông cổ (sau UB) và là một trong 10 mỏ đồng lớn nhất của thế giới. Tuy nhiên tôi bảo rằng tôi có thể tự mình đi đến đó. Vậy là tôi tạm biệt họ và vác ba lô lên đường.

Tôi lại đến nhà hàng ăn món yêu thích của mình và sau đó đi thẳng con đường chính và thấy một ngôi chùa. Lúc đó các nhà sư đang làm lễ và họ ra dấu bảo tôi đến làm lễ chung. Vậy là tôi được các vị lạt ma ở đây cho vào bàn tay một nắm gạo và nắm chung sợi dây mà các vị sư đang nắm để làm lễ. Tôi không hiểu họ đang làm lễ gì nữa nhưng vẫn tập trung nghe. Thực ra phật giáo Tây tạng khá ồn ào khi họ làm lễ ấy. Ngoài tiếng đọc kinh, họ còn có đủ mọi nhạc cụ như vỏ ốc, trống, kèn,….Và tiếng đọc kinh của họ cũng khá ngộ. Tuy nhiên có một điều tôi nể họ nhất là khi họ tạo âm thanh “uhm uhm” từ trong cuống họng ấy. Âm thanh này nghe thật sâu và dội vào lòng người lắm đấy nhé.


Sau khi làm lễ xong thì tôi lại vác ba lô đi. Nếu đi thẳng hướng từ ngôi chùa này thì sẽ đến hồ Khovsgol. Vậy là tôi đi hướng ngược lại và khi hỏi thăm đường một ông lão đang ngồi trong xe ô tô. Sau khi chỉ tôi đường, ông ta hình như thấy không yên tâm (lúc đó đã hơn 5h chiều) nên lái xe theo, mời tôi lên và chở đến các khách sạn, ý nói trời chiều rồi tôi nên ngủ lại, tôi lắc đầu và ông ta chở tôi đến cây xăng, ý nói tôi có thể đón xe tại đây. Lúc đó tình cờ có một cô bé Mông cổ biết chút ít tiếng Anh nên tôi nhờ cô ta nói với ông lão rằng ông ta không cần lo cho tôi: tôi đi bộ và khi trời tối thì sẽ ghé vào ger của người địa phương mà ngủ. Thế mà mọi người vẫn không tin và tìm cách hướng dẫn tôi ở lại và đón xe vào hôm sau. Tôi mệt quá nên nói tôi đi bộ mà. Cuối cùng mọi người cũng bỏ đi và tôi lại được tự do làm điều mình thích (nhiều khi sự giúp đỡ nhiệt tình quá cũng gây phiền phức, các bạn nhỉ!)

Tôi đi bộ về hướng UB. Trên đường cũng có xe dừng lại nhưng đa phần là xe buýt với đầy nhóc khách trên đó và những người khách trên xe ý chả muốn tôi leo lên chút nào. Tôi đi bộ ra khỏi Moron thì thấy những cái ger trắng mờ mờ trước mặt. Vậy là yên tâm. Tôi rẽ về hướng một cụm 3-4 ger gần nhất. Tại đây tôi thấy một đàn ngựa bị cột hai chân sau lại và những người phụ nữ đang quỳ gối để vắt sữa ngựa.

Tôi chỉ các bạn bí quyết để làm quen với dân Mông cổ nhé! Bí quyết này tôi chả thèm chỉ cho những khách du lịch khác đâu (nếu nhiều người biết quá thì sao gọi là bí quyết nhỉ?). Người Mông cổ thích được chụp ảnh lắm (không phải là tất cả nhưng mà đa số là thế) vì vậy để “break the ice” với họ thì các bạn cứ nhào tới chụp, nhá máy hình và chỉ cho họ xem ảnh của họ. Thế là cuối cùng có một gia đình mời tôi về ger và cho phép tôi ngủ lại (hehehe).


Hai vợ chồng chủ ger này khá trẻ, vợ 26, chồng 28 tuổi. Họ có hai cậu con trai, 3 và 1 tuổi. Tôi mê thằng bé 1 tuổi vô cùng. Tôi vài lần hỏi xin họ cho đem thằng bé về Việt Nam thì thái độ của họ như sau: Người vợ chỉ vào người chồng và nói tôi có thể đem anh ta về Việt Nam và để thằng bé lại. Người chồng thì ra dấu bảo tôi ngủ với anh ta đi rồi có bầu đẻ con. Cách nào tôi cũng không chịu cả.



Tôi học được cách làm airag (sữa ngựa lên men) rồi nhé. Nếu để lên men tự nhiên thì lâu lắm vì vậy mà họ dùng cây gậy khuấy vào thùng sữa cho mau lên men. Họ hướng dẫn tôi cách khuấy. Các bạn mà ở chung dân Mông cổ thì chả bao giờ họ để cho các bạn ở không đâu. Họ làm việc quần quật suốt, vì vậy cứ ai đến ger thì phụ giúp họ gì đó (nếu ở đủ lâu). Ví dụ như khuấy sữa cho mau lên men.


Tối hôm đó, chị phụ nữ chỉ vào chiếc vòng mà tôi được tặng ở Telmen và khen đẹp. Lúc sau, chị ta cởi chiếc nhẫn bạc đang đeo ở tay ra chùi rửa rồi sau đó đeo vào ngón tay giữa của tôi. Vậy là tôi cởi chiếc vòng mà chị ta thích ra tặng lại. Chị ta khi soạn chăn nệm cho tôi ngủ còn khoe rằng quần áo, cả cái ger và các đồ bao gối mền đều do một tay chị ta may lấy đấy. Chị ta còn tặng tôi một cái áo gối có hình hai con cá nữa. Chị ta chỉ vào hai con cá và ý nói chúc tôi mau lấy chồng ấy (khekhekhe).

Vậy là để đáp lại sự nhiệt tình của chị ta, tôi nói hôm sau tôi sẽ đi về Moron rửa hình mà tôi chụp mọi người ấy và quay lại đây để tặng trước khi chia tay. Chị ta vui lắm và cám ơn một cách niềm nở.

Tối đó tôi ngủ chung cô bé 10 tuổi mà tôi đoán chắc là em gái hay cháu của họ. Cô bé này 10 tuổi nhưng đã ra dáng thiếu nữ rồi và trông khá đẹp. Con bé cứ đi theo tôi suốt làm tôi phải nghĩ đến việc mua cái gì đó để tặng vào hôm sau. Chị chủ còn lấy cái áo deel (áo truyền thống của người Mông cổ) của ông chồng ra đắp lên cho tôi ấm nữa đấy.

Tối hôm đó, tôi lại bị rệp cắn tơi bời (chỉ có ở miền Bắc Mông Cổ, tôi mới bị rệp cắn thôi nhé!) Mọi người thức dậy sớm và muốn tôi đi vắt sữa cùng họ nhưng tôi thích “nướng” nên ở trong chăn đến hơn 8h.

Dân Mông cổ có tính cách mà tôi thấy giống y như dân miền Tây Nam bộ vậy đó. Đó là tính rề rà. Họ bảo họ làm cái gì thì các bạn cứ yên tâm đi, 1-2 tiếng đồng hồ sau (có khi lâu hơn nữa cơ) họ mới làm. Ngoài ra họ cũng không thích làm việc gì xong việc nấy đâu. Khi đang làm gì thì họ có thể bỏ ngang để làm việc khác ấy. Tôi lại là người không thích kiểu như thế. Vì vậy, tôi phải kiên nhẫn ghê gớm để “chịu đựng” người Mông cổ đấy nhé.

Sáng, mọi người bảo tôi chờ để đi chung anh chồng về Moron bởi vì anh ta sẽ đem airag đi bán, vì vậy tôi có thể đi ké xe máy. Thế mà khoảng 2 tiếng sau thì tôi mới được leo lên xe máy đấy các bạn. Họ vắt sữa, rồi họ cho sữa vào bình, rồi họ tiếp khách, rồi họ “tám.”

Cuối cùng tôi cũng ngồi đằng sau xe máy với bình airag khoảng 25 lít được ngự giữa tôi và người lái. Vậy là tôi có nhiệm vụ giữ cho bình airag không bị rơi. Đầu tiên chúng tôi đến doanh trại quân đội. Nơi đây có một ông lính ra mở cổng và cầm theo cái ca để xin airag uống. Một lúc sau thì một bà lính bước ra, uống thử và chê không mua. Thế là chúng tôi ôm bình airag lên xe và đi đến nhà một người nào đó (chắc khách hàng trước đây của anh ta) nhưng không ai ở nhà cả. Vậy là anh ta chạy xe ra chợ nơi có những người ở các ger gần ger chúng tôi, đang quây quần (chắc họ cũng đang chờ bán hàng). Tôi chia tay mọi người để đi rửa hình.

Lần này tôi muốn đến nơi rửa hình khác với nơi toàn những người phụ nữ kia nhưng nơi mà tôi trông thấy ở trong chợ vẫn chưa mở cửa dù lúc đó đã 11h. Vậy là tôi lại quay ra đường chính và thấy một nơi khác gần nơi cũ. Nơi đây cũng toàn phụ nữ và khi tôi ra dấu tôi muốn rửa hình thì họ lại hướng dẫn tôi đến nơi rửa hình cũ. Không có sự lựa chọn nào khác nên tôi đành chịu. Lần này họ thông minh hơn nên tôi không cần giải thích và họ rửa ra những tấm ảnh lợt nhách (chắc họ rút kinh nghiệm lần trước nên lần này cho màu lợt nhách); tuy nhiên vẫn đỡ hơn những tấm hình tối sầm trước đây.

Tôi rửa 24 tấm để tặng gia đình chủ ger và những gia đình xung quanh mà trước đây khi tôi nhảy vào chụp bụp chụp tôi chả phân biệt ai với ai và sáng khi tôi chuẩn bị đi rửa hình thì vài người từ ger khác đến ăn mặc và trang điểm đẹp để nhờ tôi chụp hình. Chả lẽ từ chối sao nên tôi đành chụp tất và rửa tất bởi vì khi họ ở gần nhau thì họ có bà con họ hàng gì với nhau rồi.

Rửa hình xong thì tôi vào siêu thị mua một tuýp kem PS “made in Vietnam” và một ổ bánh mì thật to để tặng gia đình chủ ger. Tôi còn mua một cái đồ cài tóc có hình chú mèo Kitty để tặng cô bé 10 tuổi nữa.

Xong xuôi thì tôi lội bộ về và bị lạc đường. Khi tôi hỏi thăm đường, tôi nói “Ulaanbaatar” vậy là mọi người chỉ tôi vào chợ để đón xe. Tôi phải móc máy ảnh và hỏi thăm đường về wrestling stadium thì mới yên thân đấy. Từ stadium cứ đi thẳng. Vậy mà đến 3h chiều tôi mới về đến nơi ấy. Mệt ghê gớm!!! Vì vậy, tôi quyết định ở lại thêm một đêm nữa (Đi bộ dưới trời nắng mà!) Mọi người xúm xít trầm trồ những tấm ảnh.

Phải công nhận chị chủ ger của tôi thuộc dạng người bừa bãi. Tôi phải phụ dọn dẹp và rửa chén trong khi chị ta vắt sữa. Cách rửa chén của dân Mông cổ như sau: cho một ít nước vào chảo đun, sau đó cho chén vào, rồi lấy vải lau, không cần xà phòng hay rửa nhiều lần đâu.

Cái con bé 10 tuổi và xinh đẹp ở chung ger lại xấu tính lắm nhé. Chắc nó “nhím” tiền mua hàng để mua kẹo hay sao ấy mà nó có một bọc kẹo giấu trong giỏ, lấy ra mời tôi ăn khi mọi người ra ngoài vắt sữa hết. Khi tôi cho vỏ kẹo vào bếp, chị chủ ger về nhìn thấy và hỏi thì nó lại chỉ sang tôi. Chị chủ ger chìa tay ra xin kẹo tôi thì tôi làm gì có mà cho chứ. Ngoài ra con bé còn có thêm một tính xấu nữa là “tám” điện thoại và “đùn đẩy” việc nhà sang tôi để “nấu cháo” điện thoại ấy. Con bé này thích đổ thừa mọi việc cho tôi lắm đấy. Cứ làm gì sai là nó cứ đổ qua tôi, dù họ nói tiếng Mông cổ với nhau nhưng tôi nghe và có thể đóan ý được đấy.

Chiều hôm ấy, mọi người hướng dẫn tôi cách làm mì để nấu món tsuivan truyền thống của dân Mông cổ. Món này tôi ăn hầu như hằng ngày nên ngán muốn chết. Khi tôi cắt mì thì chị vợ lấy thịt bò khô ra ngồi cắt. Sau đó chị vợ đi vắt sữa thì anh chồng vào nấu ăn. Bây giờ thì tôi có thể làm và nấu món này rồi nhé.

Tối hôm đó, tôi tự dọn chăn mền ra để lại ngủ chung với con bé 10 tuổi này. Lúc ấy có mấy người ở ger hàng xóm qua nhìn tôi và cũng xông vào dọn giúp.

Vợ chồng chủ ger bảo rằng muốn gửi thịt bò khô cho tôi để mang về Việt Nam. Dĩ nhiên là tôi đồng ý nếu chỉ một ít thôi chứ nhiều quá thì tôi chả vác đâu.

Buồn cười một điều là ở Mông cổ không có biển nên họ xem hồ Khovsgol như biển ấy và họ đặt tên nó là Dalai (nghĩa là đại dương). Tôi mở bản đồ Việt Nam ra chỉ cho họ xem thế nào là biển thì anh chồng quê độ và ẳm tôi và đem ra ngoài ger quăng xuống. Anh ta ẳm tôi gọn hơ.

Anh chồng gọi điện thoại tứ tung để tìm xe cho tôi đi UB vào hôm sau dù nhiều lần tôi nói rằng tôi đi bộ. Sau đó họ nói gì đó mà ý là chỗ tôi ngủ sẽ có 5 người. Tôi nghĩ cả gia đình họ sẽ xuống đất ngủ chung nên cười trừ.

Dân Mông cổ có thêm một tính mà vì tính này mà tôi bỏ hẳn ý định kiếm một ông chồng người Mông cổ ấy nhé. Đó là họ có thể xông vào ger của bạn (thường ger chả có khóa mà) bất cứ lúc nào kể cả giữa đêm, ngồi “tám” và nhìn hai vợ chồng chủ ger nằm ngủ với nhau (!!!).

Giữa đêm tôi bị dánh thức dậy bởi hai thằng điên như thế ấy. Bọn họ say rượu, đến bằng xe máy, mở cửa ger, xông vào, mở đèn lên, ngồi “tám” và nhìn vợ chồng chủ ger đang ngủ. Một lúc sau, một thằng điên chui vào giữa tôi và con bé nhưng tôi đá anh ta ra chỉ ra ngoài đất. Anh ta lại chui qua phía con bé và thằng bé 3 tuổi, kéo chăn của họ ra đắp. Con bé bị kéo chăn nên lằng nhằng, anh ta cũng bị kệ. Còn thằng điên kia chả chịu ngủ mà ngồi “tám” với anh chàng đã chui vào chăn. Lúc đầu tôi nghĩ họ chỉ nói một chút rồi tắt đèn ngủ nhưng họ nói mãi. Tôi tắt đèn. Họ lại nói. Tôi tung chăn ngồi dậy ngồi dậy và ra dấu cho anh ta ngủ. Anh ta giơ tay chào tôi, nhìn cái bản mặt của anh ta tôi nổi điên và ra dấu lần nữa đề nghị anh ta im lặng. Chả xi nhê gì nên tôi lấy chiếc dép đập vào đầu anh ta cho bỏ ghét. Anh ta bị bất ngờ nhưng cũng chả chịu im lặng (chắc nghĩ đó là cách chào của người Việt Nam!!!!), tôi lại lấy chiếc dép đập lần nữa (chỉ tiếc là chiếc dép của tôi nhẹ quá nên đập chả xi nhê gì) và chỉ ra ngoài ger. Tôi lấy cái nắp thùng ném về phía anh ta. Anh ta ném trở lại, chả trúng. Lúc đó chị chủ ger thức dậy, nhìn thấy, nằm cười.

Tôi nổi điên rồi đấy nên bắt đầu chửi bằng tiếng Việt. Chả cần biết anh ta nói gì, cứ anh ta nói một câu tiếng Mông cổ là tôi chửi một câu tiếng Việt. Tôi lôi cả dòng cả họ nhà anh ta ra chửi. Mọi người nằm cười và ra dấu bảo tôi ngủ. Làm sao ngủ được khi có một thằng điên cứ ngồi ra rả cái họng bên cạnh ấy nhỉ? Vậy mà vợ chồng chủ ger vẫn ngủ được mới ghê ấy chứ, chắc họ quen với kiểu này rồi chăng? Một hồi, tôi nằm im và anh ta cũng lấy áo deel (áo truyền thống của người Mông Cổ ra cuộn lại và ngủ). Tôi lại tiếp tục ngủ và bị rệp cắn tơi bời.

Tuy nhiên cũng chả ngủ được bởi một trong hai thằng điên ấy ói nên hắn ta cứ đi ra đi vào. Sáng, bọn họ dậy sớm và gọi tôi ê a (chắc hai thằng điên này là do anh chồng gọi điện bảo đến để chở tôi ra xe đi UB đây mà- có cho đi miễn phí với hai thằng điên này tôi cũng chả thèm nữa là.) Tôi chả thèm trả lời, cứ nằm ngủ. Bọn họ bỏ đi. Nằm chán, tôi dậy thì chị chủ làm lại hành động lấy dép đập vào đầu vào ra dấu number one ấy. Chị ta hỏi bộ tôi bị hắn kéo chăn thả dê hả. Tôi gật đầu đại luôn bởi vì cũng chả biết giải thích như thế nào. Chị ta cười ha ha và tôi đảm bảo tất cả mọi người xung quanh đều biết chuyện tôi lấy dép đập vào đầu cái thằng điên kia.

Chị vợ “dụ” tôi ở lại thêm một đêm. Tôi gật đầu luôn. Tuy nhiên sau sự kiện buổi tối với hai thằng điên và sau sự kiện chị chủ ger lấy đôi giày mới mua của tôi đi vắt sữa ngựa nên nó dính đầy phân ngựa, tôi phải ngồi kỳ cọ miết nên khi chị ta đem đồ ra nhờ tôi giặt giúp và nói gì đó ý là đồ nào đó thì phải giặt riêng. Tôi chả hiểu, cộng thêm con bé 10 tuổi cứ ngồi nói “no no no” mà chả chịu làm cho xong việc nên tôi hết kiên nhẫn nổi. Tôi vứt đồ xuống đất cái xạch và vào xách ba lô đi UB. Anh chồng thấy tôi nổi điên nên chạy đến ý muốn vuốt giận nhưng tôi hết kiên nhẫn nổi nên bỏ đi luôn.

Sau sự kiện này tôi rút ra kinh nghiệm rằng nếu ở ger người địa phương nên ở tối đa 2 đêm thôi, chớ nên ở lâu. Do tôi mê thằng bé 1 tuổi kia nên ở nơi này đến 2 đêm ấy chứ thường tôi chỉ ở một đêm là chia tay rồi.

Kỳ sau: Tôi đi Mông Cổ (11): Từ Moron đến Darkhan

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Tôi đi Mông Cổ (9): Từ Uliastai đến Moron

 Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (8): Uliastai

Tôi đi bộ dọc theo đường cái, vừa đi vừa ngoắc nhưng cũng hiếm có chiếc xe nào chạy qua lắm. Bây giờ tôi rút kinh nghiệm rồi, quá giang xe tải vừa dễ dàng hơn lại vừa miễn phí. Người đẹp như tôi (hihihi) mà ngoắc thì chiếc xe tải nào cũng dừng lại cả, ngoại trừ khi xe đó đầy người, không còn chỗ ngồi thì họ mới chạy luôn.

Cuối cùng có một chiếc xe tải xuất hiện và họ dừng lại. Tôi nói tôi muốn đến chỗ Zagastain Davaa (a spectacular mountain pass) cách Uliastai khoảng 48 cây số. Họ gật đầu và cho tôi leo lên ngồi cạnh cửa sổ. Nhờ thế tôi mới có cơ hội chụp cảnh đồng cỏ bên dưới đẹp vô cùng. Họ mở nhạc Mông Cổ và ra dấu cho tôi hát theo. Dĩ nhiên là tôi hát rồi, vừa hát vừa lắc lư theo nhạc và họ cũng thế. Các bạn biết vì sao phải lắc lư theo nhạc không? Bởi vì đường sốc kinh dị, nếu không lắc lư cũng không được (chứ không phải là do uống thuốc lắc đâu nhé)
I was given a lift on this truck.
Cuối cùng cũng đến nơi, nhưng trời lại mưa, vì vậy tôi chui vào xe tải và hỏi họ có đến làng Telmen không? Họ nói không mà sẽ rẽ vào làng Ider. Vậy là tôi lại leo lên cùng họ đi thêm một đoạn đến ngã ba thì họ thả tôi xuống, hôn gió tạm biệt và chạy mất hút vào phía chân núi. Tôi lại đi bộ dọc theo đường cái, vừa đi vừa ngoắc. Một chiếc xe tải hạng nặng chở cả một chiếc ô tô đỗ xịch lại. Ông lái xe nói gì đó mà theo ý của tôi hiểu thì một người mới chở, hai người không có đủ chỗ ngồi. Tôi ra dấu tôi chỉ đi có một mình thôi và hỏi ông ta có đến làng Telmen không? Ông ta nói có và nói nếu tôi muốn thì có thể đi về Ulaanbaatar luôn.

Ông tài xế đi cùng một thanh niên và hai đứa trẻ (chắc con ông ta) và hai đứa bè chui vào ca bin phía sau (nơi dùng để ngủ) để nhường chỗ ngồi cho tôi. Tôi lại được ngồi cạnh cửa sổ ngắm cảnh (nhưng cảnh ở đoạn này chỉ toàn là đồng cỏ, hết đẹp rồi). Họ hỏi tôi phải người Hàn Quốc không? Tôi nói tôi là người Việt Nam. Họ tặng tôi một lon bia. Tôi nói không biết uống, họ ra dấu bảo tôi cứ lấy cất đi. Vậy là tôi lại vừa ngồi vừa ngủ gà ngủ gật vừa lắc lư theo xe tải.

Cuối cùng cũng đến làng Telmen. Tôi hỏi thăm đường đến ngôi nhà mà tôi ở trước đây (hỏi thăm bằng cách chìa hình của họ ra). Cuối cùng tôi cũng đến nơi. Không có ai ở nhà, tôi hỏi thăm đường đến nhà hàng để ăn (đói bụng muốn chết). Lúc đó có một chị trong nhà hàng đang ngồi ăn, chị ta nhận ra tôi và ra dấu rằng chị ta gặp tôi ở đám cưới ấy (tôi phải làm bộ không hiểu bởi vì tôi không có rửa hình của chị ta nên chị ta tìm mãi trong xấp hình của tôi mà chả thấy.) Lúc đó bà chủ nhà và vài người bước vào, họ lấy xấp hình của tôi vừa xem vừa trầm trồ vừa bàn tán xôn xao. Tôi thấy họ vô cùng thích thú khi xem hình, tiếc là tôi không rửa nhiều hình (mặc dù xấp hình đó cũng gần 20 tấm rồi đấy nhé).

Quả thật là dân Mông cổ thích xem hình vô cùng. Ông bà chủ nhà ra dấu cho tôi leo lên giường nằm ngủ, còn họ lấy xấp hình đến nhà những người có mặt trong hình để lại cùng nhau xem và trầm trồ. Tối đó, họ dọn nệm và lấy mền cho tôi. Vậy là tôi lại được một đêm ấm áp ở trong nhà. Sáng hôm sau, tôi thật sự muốn mua gì đó tặng họ nhưng lúc đó sáng sớm chưa có cửa hàng nào mở cửa cả. Nên tôi đành để lại ít đồ ăn mà tôi có và tạm biệt ra đi. Tôi ra bờ suối, tắm rửa, giặt giũ và lại vác ba lô đi. Khi đi gần một ger thì một con chó chạy theo sủa mãi. Một chị phụ nữ ngoi lên từ đống gạch (ở đây xây nhà, họ phải tự tạo ra gạch luôn nên họ có cả máy tạo gạch nữa ấy) của một ngôi nhà đang xây ra dấu cho tôi cứ đi và la chú chó đáng ghét kia. Họ mời tôi ngồi xuống uống trà cùng họ. Chị phụ nữ cũng ra dấu nói rằng có gặp tôi rồi ấy.

Họ cũng mời tôi vào ger ngủ nhưng lúc đó mới buổi trưa hà nên tôi cảm ơn và lại vác ba lô đi. Lần này tôi đi bộ đã đời luôn dưới trời nắng bởi vì đường thảo nguyên có nhiều đường nên thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe chạy qua mà lại chạy ở con đường tuốt bên kia. Tôi đi một hồi thì một chiếc xe tải từ xa xịt khói đen tiến đến. Tôi lội qua phía bên kia đường đón đầu và ra dấu muốn đi quá giang. Chiếc xe tải dừng lại và tôi leo lên. Trên xe chỉ có một thanh niên và hình như chiếc xe tải đi phía sau thì bố của anh ta thì phải. Tôi ra dấu rằng tôi không muốn đến Tonsontsengel mà chỉ đến ngã ba Tonsontsengel, Moron, Uliastai và ngã 3 này chỉ cách đó khoảng 20 cây số thôi. Chả hiểu anh thanh niên này hiểu tôi nói gì không mà anh ta chỉ cười cười.

Vừa chạy xe anh ta vừa nhìn tôi cười và nháy mắt với tôi mãi (chả hiểu anh ta muốn gì!!!!). Một hồi anh ta dừng xe lại và nói gì đó, tôi chả hiểu, vậy là anh ta lái xe tiếp. Chiếc xe tải này đi đoạn đường khác với đường mà tôi đã đi lúc trước và cảnh núi non đẹp hơn rất nhiều. Tôi ngồi ngắm cảnh chán chê và tự nhủ sao 20 cây số mà lâu thế nhỉ? Cuối cùng tôi thấy bảng chào của Tonsontsengel trước mặt. Thì ra anh ta muốn nói là chở tôi đến Tonsontsengel luôn. Tôi lại về Tonsontsengel. Tôi chìa lon bia mà lúc trước được tặng ra đưa cho anh ta, không ngờ anh ta khoác tay và nói rằng không uống. Tôi thật ngạc nhiên bởi vì anh ta là tài xế duy nhất cho đến giờ phút này tôi gặp ở Mông Cổ mà lại không uống bia rượu ấy. Tuy nhiên vì lịch sự anh ta vẫn cầm lấy và vẫy tay tạm biệt tôi.

Tôi nhà hàng gọi món bánh chiên yêu thích của mình, sau đó vào cửa hàng mua bánh mì và tích trữ bánh ngọt để tặng những người trong ger gần ngã ba Tonsontsengel, Uliastai và Moron mà tôi sắp trở lại. Tích trữ xong lương thực bên trong và bên ngoài, tôi lại lên đường ra cửa ngõ Tonsontsengel ngồi chờ. Cuối cùng có một chiếc xe chạy đến. Lần này để chắc ăn, tôi lấy tờ giấy ra vẽ hình ngã ba và giơ xấp ảnh ra nói tôi muốn đến đây bởi vì tôi muốn tặng ảnh cho họ (nếu không làm thế thì họ chả hiểu tôi muốn làm cái quái gì ở ngã ba đó cả.) Vậy là họ gật đầu.
My favourite food and a bowl of milk tea.

Chiếc xe này là xe của một gia đình và hình như họ đang dọn nhà đến Ulaangom thì phải bởi vì xe chở đầy nhóc đồ đạc. Thằng nhóc 16 tuổi ngồi cạnh tôi nói tiếng Anh bập bẹ. Tôi nghĩ bụng nếu không có hứa là sẽ quay lại tặng hình chắc tôi cũng xin họ cho đi Ulaangom (thủ phủ của tỉnh UVs) chung luôn quá.

Cuối cùng xe đến ngã ba, tôi chia tay họ và lội bộ về phía ger. Sau khi đi được một đoạn thì một chiếc ô tô có 3 thanh niên có vẻ “quắc” chạy đến và mời tôi lên. Tôi chìa hình ra và hỏi có biết những người này không? Họ lắc đầu chỉ về phía dãy ger trắng mờ mờ phía trước và ý nói là sẽ đến đó hỏi. Tôi leo lên. Họ mời tôi uống rượu và ăn bánh. Tôi ngồi cạnh một thanh niên đã quắc rồi. Anh ta cứ lợi dụng và tìm cách ôm vai tôi mãi. May là trước đó, tôi đã cảnh giác nên không cởi ba lô ra. Tôi bẻ tay anh ta ra và giữ luôn mấy ngón tay cho anh ta khỏi ngoáy ngoái. Anh thanh niên lái xe có vẻ tỉnh táo nhất và anh thanh niên ngồi cạnh anh ta cũng tỉnh hơn anh thanh niên ngồi cạnh tôi. Họ la anh chàng này.

Họ dừng ở một ger và ra dấu cho tôi chìa hình ra. Những người này chỉ đường. Thì ra ger mà tôi đang tìm ở khá xa bởi vì xe chạy trên đường cái mãi mới đến. Tôi ngồi trên xe mà thán phục khả năng lội bộ với đôi dép kẹp của mình ghê. Không hiểu sao tôi có thể lội bộ xa đến thế nhỉ???

Cuối cùng cũng đến nơi. Những người ở đó thật sự vui mừng khi thấy tôi quay lại. Tôi đưa hình cho họ xem, họ trầm trồ và ra vẻ thích thú vô cùng. Sau khi vào ger uống trà (tôi được mời ngồi phía bên phải của ger – nơi chỉ dành cho người nhà thôi nhé, trong khi 3 thanh niên kia ngồi phía bên trái ger – nơi dành cho khách), tôi chia tay 3 thanh niên này bởi vì họ đi Uliastai.

Ger mà tôi đến là ger của chị phụ nữ rủ tôi về ngủ trước đây mà tôi không về ấy. Lần này tôi dự định ngủ với họ một đêm. Chủ ger cũ cũng qua mừng tôi, tôi đưa hình hai mẹ con và họ cũng thích vô cùng. Những người trong ger này thực sự là tiếp đãi tôi vô cùng chu đáo. Họ mời tôi ăn quá trời, đủ loại bánh và cả yagourt do họ tự làm. Sau đó, họ trải nệm đỏ cho tôi nằm ngủ. Họ còn dành cả nệm của họ cho tôi nữa chứ. Thật sự là tôi được tiếp đón vô cùng chu đáo tại đây. Sáng khi tôi dậy thì họ lại nấu cháo thịt tôi ăn nữa. Vậy là tôi lại chụp hình họ và lại phải thêm nhiệm vụ rửa hình và tặng hình.
I stayed with this family for one night.

Chị chủ ger còn bảo tôi tặng hình trong phục truyền thống mà chị ta cho tôi mượn trước đây ấy (may là tôi có rửa hai tấm). Chị ta nói tôi mặc đồ của chị ta đẹp quá! Hehehe, tôi có người xin hình rồi nhé! Tôi lật mặt sau tấm hình, không phải ký tên tặng như những người nổi tiếng đâu mà là ghi lại địa chỉ email của mình.

Cuối cùng tôi chia tay họ là lội bộ trở lại ngã ba. Tôi phải đi khoảng 2 tiếng 30 phút thì mới đến được ngã ba ấy. Tại đây, mệt quá, tôi nằm luôn xuống giường đánh một giấc sau khi chén no bụng. Tôi ngủ đến 4 giờ thì dậy khoác ba lô và ra dấu rằng tôi muốn đi Moron. Mọi người nhìn tôi hãi hùng và lắc đầu ý nói làm sau đi bộ được. Họ bảo tôi ở lại ngủ chờ xe. Tôi cười, chia tay họ và ra đi.

Thế là tôi lại lội bộ dưới trời nắng. Dĩ nhiên là do mang giày nên việc đi bộ đỡ vất vả hơn trước đây. Để cho êm chân, trên đường đi, tôi nhặt lông cừu rơi vãi trên đồng cỏ làm lớp lót dưới chân (các bạn thấy tôi thông minh không????hehehe).
I walked up this path.

Đi mãi, chả có chiếc xe nào chạy qua, cuối cùng có một chiếc chạy đến, tôi ngoắc và nói muốn đi Moron. Lúc đó trong ca bin đã có 4 thanh niên ngồi chồng cả lên nhau (hình như họ hơi quắc thì phải!!!). Họ chỉ tôi leo lên phíc sau. Tôi quẳng ba lô và leo lên sau xe tải nhỏ ngồi. Đường xốc cũng kinh người. May là tôi lấy túi đựng áo khoác lót dưới mông nếu không chắc chỉ có cách ngồi chồm hổm. Tôi thấy buồn cười và thú vị khi lần đầu tiên mình được ngồi vi vu đằng sau một chiếc xe tải.

Xe chạy khoảng 30 phút thì dừng lại và họ ra dấu là họ rẽ sang hướng khác. Tôi lại bị bỏ giữa đường, xung quanh là núi đồi và thảo nguyên. Cũng may là bên tay phải có một cái ger (duy nhất trong khu vực) trắng mờ. Lúc đó chỉ khoảng 5h30 thôi mà trời tối sầm và đang chuyển mưa. Tôi nhủ có gì thì vào ger xin ngủ ké vậy. Lúc đó trời nổi gió lớn vô cùng. Tôi nán lại bên đường đón một chiếc xe tải nhưng xe đó thứ nhất là đầy người, thứ hai là không đi Moron mà lại đi Tsetserleg.  Trời mưa lất phất. Tôi lội về hướng ger. Một người đàn ông không có vẻ thân thiện gì cả đang bế một đứa trẻ trên tay. Tôi ra dấu hỏi suối ở đâu. Ông ta phất tay về phía trước.

Bây giờ thì tôi hiểu lý do gì mà trong cả khu vựa chỉ có một cái ger bởi vì suối ở đây vừa cạn vừa ít nước, tôi phải đi tới đi lui mãi mới lọc được một chai nước 1.5l để dành uống (thà có còn hơn chết khát các bạn nhỉ!) Trời mưa lất phất một chút thì tạnh và một cầu vòng hiện ra trước mặt tôi, tuyệt đẹp! 

Tôi lại lội bộ ra đường cái để đón xe. Bây giờ thì tôi phát hiện ra rằng khu vực này đầy ruồi. Ruồi nhiều vô số kể, chắc số lượng ruồi tương đương số lượng cỏ luôn ấy, nghĩa là trung bình mỗi ngọn cỏ là một con ruồi thì phải. Ngồi chờ mãi cùng với lũ ruồi vo ve đậu đầy mặt mũi đến khoảng 8h30 chiều mà vẫn không có chiếc xe nào chạy qua. Không muốn bị lũ ruồi “ăn sống” nên tôi chỉ còn cách lội bộ trở lại ger kém thân thiện kia.

Lúc đó trước ger là một thanh niên cùng một lũ trẻ vây quanh đang nướng một con vật gì đó đã bị chặt đầu trên đống lửa. Tôi sủa gâu gâu, ý hỏi họ phải con vật đó là chó không thì họ gật đầu (hơi lạ nhỉ! Dân Mông Cổ đâu có ăn thịt chó; đó là lý do tôi còn nghĩ đến việc sang đây mở nhà hàng thịt chó nữa cơ chứ bởi vì chó ở đây toàn là thả rông và nhiều vô cùng).

Con vật ấy bị chặt đầu và ở chiếc cổ đầy lông lá là một dây kẽm buộc ngang mà người thanh niên cầm lấy cọng dây kẽm này vừa nướng vừa cạo lông. Nước bên trong trào ra (tôi nghĩ chắc nước ấy là máu).

Sau khi nướng thì anh ta lấy cỏ chùi cho con vật được sạch sẽ, rồi lấy dao rạch bụng. Thì ra trong bụng con vật ấy, họ nhét đầy đá và thịt. Họ lấy chén múc nước trong bụng con vật ra uống. Tôi cũng được mời. Nước này ngon vô cùng. Sau đó họ lấy đá và thịt trong bụng ra và mọi người cùng nhau chén. Tôi cũng được mời.Thịt ngon lắm. Họ rủ tôi vào ger. Con vật bị cắt ra thành từng khúc và mỗi người cầm lấy một khúc mà nhai. Theo khẩu vị của tôi, thịt được nhét trong bụng mới ngon còn thịt của vật cắt thành khúc ấy chả ngon tí nào. Uổng nhất là cái lớp da nếu họ biết cách nướng thì sẽ giòn rụm và thơm ngon vô cùng. Thế mà hình như họ chỉ ăn lớp thịt mỡ bên trong còn lớp da thì vất cho chó thì phải.




Tóm lại, theo tôi thì dân Mông cổ không biết nướng thịt. Ngoại trừ lớp thịt bên trong được nướng với đá là tuyệt thôi. Tôi nghĩ lý do họ cho đá vào bụng con vật là khi lớp đá nóng lên thì sẽ có tác dụng làm chín thịt từ bên trong. Quả thật họ cũng thông minh ghê nhỉ!!! Món ăn được nướng với đá là một trong những đặc sản của dân Mông cổ ấy.

Sau khi ăn xong thì tôi ra dấu hỏi tôi ngủ trong ger được không? Anh thanh niên gật đầu và tôi lấy lớp da dê lót lên sàn và lấy áo khoác ra định ngủ. Anh thanh niên và một phụ nữ đang cho con bú lấy một lớp nệm từ giường của chị ta ra lót lên lớp da và họ đắp cho tôi cái mền. Vậy là tôi có chỗ ngủ an toàn khỏi lũ ruồi bên ngoài rồi nhé.

Trong ger là vợ chồng anh thanh niên cùng hai đứa con. Người phụ nữ đang cho con bú hình như là em gái của họ. Ngoài ra có 1-2 cậu bé, chắc em út của họ. Tôi là người đi ngủ sớm nhất (thường tôi luôn ngủ sớm hơn họ và thức dậy muộn hơn). Tôi lấy áo khoác đắp lên người rồi mới đắp chăn lên cho ấm hơn. Tôi thuộc dạng người thà chịu nóng hơn bị lạnh mà.

Thiếp đi một lúc, tôi giật mình tỉnh giấc và hình như cách tôi một cái bàn là một người đàn ông say rượu thì phải (ông ta quấn mình trong cái áo truyền thống ấy). Tôi mặc kệ và lại ngủ. Nửa đêm tôi chợt tỉnh giấc vì thấy hình như có một bàn tay thò vào trong lớp mền của tôi. May là bên dưới lớp mền là cái áo khoác của tôi. Tôi kéo chăn thì mới phát hiện cái chăn bị kéo xuống từ lúc nào rồi, bây giờ tôi chỉ còn lớp áo khoác thôi. Tôi tỉnh dậy kéo chăn lên và mặc luôn áo khoác vào người cho an toàn (áo khoác của tôi vừa dài vừa dày nên tôi luôn cảm thấy an toàn khi mặc nó đi ngủ ở nơi xa lạ ấy.) Từ đó cho đến sáng thì tôi không thấy bàn tay nào thò vào cả. Tôi không biết bàn tay thò vào đó là của anh chàng chủ ger hay của người đàn ông say rượu kia. Sau sự kiện bàn tay thò vào đó thì tôi nghe tiếng vợ chồng người chủ ger làm tình với nhau ấy. Lúc đó trong ger có khoảng 10 người tính luôn cả con nít ấy. Buồn cười nhất là cái giường cá nhân bé xíu ấy là cả gia đình 4 người nằm (hai người lớn đang làm tình và hai đứa con nít đang khóc é lên – chắc do bị bố mẹ đè lên người). Âm thanh thật hỗn loạn và tôi đoán chắc chả có người lớn nào ngủ được.

Sáng, khi tỉnh dậy, tôi không được mời một bát trà sữa nào cả. Hai người đàn ông ngồi nhìn tôi cười cười. Đáng ghét! Tuy nhiên, khi đi tôi vẫn để lại cho họ một ổ bánh mì to ơi là to, một gói bánh cho bọn trẻ con và một ít tiền mà tôi ra dấu rằng cho bọn trẻ con ấy. Tôi cũng không quên tặng ít tiền cho người phụ nữ đang cho con bú. Tôi nghĩ thôi kệ! Họ không thân thiện với khách du lịch thì tôi vẫn tặng thức ăn và tiền cho họ, hy vọng lần sau họ sẽ thân thiện hơn với những du khách lỡ đường như tôi. Tôi chia tay họ và đi về phía suối rửa mặt và lấy nước uống.

Xong xuôi khi tôi quay trở ra đường cái, có một người đàn ông với xe gắn máy ngồi chờ sẳn (chắc do hai vợ chồng chủ ger thông báo). Ông ta có vẻ say rượu, cái nhìn của ông ta đáng ghét. Ông ta nói gì đó mà theo tôi là ông ta chở tôi đến nơi nào đó đón xe đi Moron dễ dàng hơn với điều kiện tôi trả ông ta 5.000T. Tôi từ chối và vác ba lô lên vai lội bộ. Tôi thấy ông ta chạy về hướng ger mà tôi ngủ đêm hôm trước.

Tôi đi bộ dưới trời nắng chang chang. Ở đây có đến 3 con đường và 3 con đường này gặp nhau ở ngã ba xa tít phía trước. Có vài chiếc xe chạy qua nhưng lại chạy ở hai con đường kia. Tôi phải đi đến ngã ba thì mới có thể đón xe chạy từ các con đường được. Phải lội bộ 2 tiếng 30 phút thì tôi mới đến được ngã ba ấy chứ. Tôi vừa mệt vừa đói nên vào đại một cái ger đang mở cửa với 2-3 đứa con nít đang đứng nhìn tôi.

Mọi người mời tôi vào trong ger, mời trà và pho mát. Một cô gái đang ngồi cán mì. Vậy là tôi vừa ngồi nghỉ mệt vừa ngồi chờ xe để quá giang vừa xem họ làm mì tại nhà.

Sau khi cán mì thì họ cho lên bếp lò nướng theo kiểu người Việt Nam nướng bánh tráng; sau khi nướng thì họ mới cắt mì thành sợi (theo tôi chắc họ nướng sơ qua để dễ cắt). Sau  khi chuẩn bị mì thì họ cho thịt đã cắt nhỏ vào chảo. Dân Mông Cổ ăn thịt nhiều lắm. Họ cắt gần như cả cái đùi cừu cho một bữa ăn gồm có 4 người lớn và 2-3 đứa con nít ấy.

Đầu tiên họ cho thịt vào chảo (cả thịt lẫn xương đều cho vào cùng một lúc chứ không phải cho xương vào trước hầm lấy nước ngọt như ở Việt Nam), rồi cho nước vào, đậy nắp lại chờ. Sau khi thịt chín thì cho bột nêm vào, rồi lại chờ, sau đó cho mì và ít pho mát vào, rồi chờ (cách nấu ăn của họ khá đơn giản, theo kiểu cho mọi thứ vào nồi hầm ấy). Chờ một hồi, họ đưa tai vào gần chảo để nghe âm thanh. Sau một hồi nghe ngóng thì họ quyết định mọi thứ đã chín nên đem chảo thức ăn xuống, lắc đều. Sau đó mới mở nắp ra và trộn đều lên (không hiểu sao họ không trộn đều trước đó nhỉ!)

Tuy nhiên cho dù họ có nấu ăn kiểu thì đối với tôi lúc đó cũng là ngon cả bởi vì tôi đói ngấu nghiến rồi còn gì. Tôi móc túi lấy ra 2.000T rồi chỉ vào chảo thức ăn, ý rằng tôi muốn mua. Họ lắc đầu, ý nói miễn phí. Họ múc thức ăn ra bát cho đàn ông trước, sau đó mới đến lượt tôi (khi cô gái đưa cho tôi bát thức ăn, tôi đưa cô ta tiền), sau đó mới đến bọn trẻ và người phụ nữ nấu ăn thì ăn sau cùng. Tôi ăn ngấu nghiến và sau khi ăn hết một bát thì họ lại múc cho tôi bát thứ hai.

No căng bụng, tôi chia tay họ và ý nói muốn đến ovoo gần đó. Họ bảo ovoo chỉ cách đó 2 cây số. Tôi lên đường (thật ra trong lúc quan sát họ nấu ăn, có một chiếc xe chở đầy khách chạy qua, ông tài xế bắt tôi trả đến 30.000T, sau đó xuống giá 20.000T, giá vừa đắt lại đầy người nên dĩ nhiên là tôi không thể ngồi thoải mái rồi; tôi từ chối đi). Vừa đi tôi vừa ngoắc xe, vừa chụp hình hoa cỏ ven đường. Khi tôi đang leo dốc thì có hai chiếc xe khách chạy qua. Tôi hơi ngạc nhiên bởi vì hai chiếc này không chở nhiều người như những chiếc xe mà tôi hay gặp và hình như chiếc xe sau chở đầy hành hóa thì phải. Kệ, tôi cứ ngoắc. Họ chạy luôn. Tôi lại vừa thở hổn hển vừa leo đồi. Một người phụ nữ mặc áo đỏ quần xanh đứng trên đồi nhìn tôi và hình như bà ta ngoắc tôi thì phải?

Khi lên đến đồi cũng là ovoo thật lớn thì thấy hai chiếc xe khách đang đậu để sửa chữa và xung quanh là du khách nước ngoài. Ah bây giờ thì tôi hiểu ra rằng vì sao xe khách lại vắng người và đầy hàng hóa. Họ hỏi tôi là người nước nào và muốn đi đâu. Tôi nói tôi là người Việt Nam và muốn đi Moron. Họ bảo họ cũng đến đó và có thể cho tôi quá giang. Họ cực kỳ thú vị khi thấy tôi là người Việt Nam. Họ bảo thấy tôi lội bộ hùng dũng như một người lính ấy!!!! Một phụ nữ chìa ra cho tôi thấy cái áo mà bà ta đang mặc có chữ Việt Nam và một cây tre trên đó. Họ bảo họ thích đất nước Việt Nam lắm!

Họ là 6 du khách người Đức với một anh chàng hướng dẫn người Mông Cổ chỉ nói tiếng Đức mà không nói được tiếng Anh. Ngoài ra còn có hai anh chàng lái xe và người phụ nữ mặc áo đỏ quần xanh kia là đầu bếp của họ. Những du khách này mua tour trọn gói trong suốt 3.5 tuần lễ tại Mông Cổ. Trong số 6 du khách thì hết 5 người là bô lão và một người trung niên, khoảng 40 tuổi. Trong 5 bô lão có 2 cặp vợ chồng.

Tôi được mời lên chiếc xe thứ hai. Trên xe này là anh chàng du khách tuổi trung niên, người đầu bếp và người lái xe. Họ nấu ăn trên chiếc xe này, còn xe kia chở ba lô và lều cùng túi ngủ.

Anh chàng trung niên bảo rằng ngưỡng mộ tôi lắm. Anh ta nói lúc đầu anh ta ngồi xe kia nhưng các bô lão ấy toàn nói chuyện về chính trị nên nghe nhức cả đầu, vì vậy chuyển qua đây ngồi cho có cảm giác một mình giữa thảo nguyên. Anh ta hỏi tôi đi một mình giữa thảo nguyên thì đối mặt với cảm giác cô đơn như thế nào? Anh ta dẫn ra câu nói của một người nổi tiếng nào đó rằng: “The price of being free is being lonely” (cái giá của tự do là cô đơn). Tôi nói dĩ nhiên là có cảm giác ấy rồi nhưng tôi không để cho mình chìm đắm vào cảm giác cô đơn mà có những việc khác để làm.

Xe vừa chạy vừa dừng dọc đường để cho mọi người chụp ảnh. Khoảng 6h chiều thì xe dừng lại bên một cái hồ thật lớn, có cả sóng vỗ y như ngoài biển vậy. Tôi thấy có những cái ger trắng mờ xung quanh hồ nên nói tôi sẽ đến ngủ nhờ ở ger. Mọi người bắt đầu dựng lều. Tôi đến giúp một ông lão đang dựng lều một mình. Sau đó thì để khỏi phiền họ nấu ăn cho tôi (thực ra tôi cũng còn no căng sau buổi ăn trưa) nên đi về phía đồi ngắm lũ ngựa đang ăn cỏ và sau đó đi một vòng qua đồi để đến ger của người địa phương.
Is it the sea or the lake?

Cái hồ thật sự là rất rộng lớn. Tôi phải đi mãi 45 phút mới qua được phía bên kia hồ. Lúc đó trời mưa, tôi vào ger và được mời trà sữa. Ở đây, họ có cả yagourt và sữa ngựa (airag) lên men (sữa ngựa chỉ có thể vắt khi ngựa ngủ mà thôi). Họ có đủ loại pho mát. Tôi tiếc là không mang theo bình để mua. Tôi ra dấu hỏi có thể ngủ lại hay không. Người phụ nữ chủ ger gật đầu, trong khi bố của chị ta (tôi đoán thế) ra dấu là tôi phải trả tiền. Lúc đó người người phụ nữ quay sang nói gì đó nên ông lão thôi không ra dấu nữa. Họ nói tôi có thể ngủ ở hotel gần đó. Ah theo tôi chắc mấy cái ger nằm lẫn trong rừng cây cạnh hồ là ger dành cho du khách rồi.

Trời mưa lắt rắc, nghĩ đến cái ba lô của mình nằm bên ngoài, tôi chia tay họ ra về để lấy ba lô. Lại lội bộ 45 phút mới về đến nơi trong cơn mưa lắt rắt. Lúc đến nơi đã 9h tối. Mọi người đang ngồi trong cái lều (lều lớn dùng làm nơi ăn uống chung với nhau nói chuyện và những người tốt bụng kia còn mang cả ba lô của tôi vào trong để không bị ướt. Họ hỏi tôi có ăn tối không (thực ra họ đã ăn xong hết rồi). Tôi nói tôi không ăn tối. Vậy là họ rủ tôi uống trà. Hết nước nóng. Chị bếp phải đun nước nóng cho tôi. Mọi người nói chuyện một lúc thì chia tay về lều cá nhân ngủ. Còn lại tôi, anh chàng trung niên và những người Mông Cổ.

Họ hỏi tôi muốn ngủ trong xe hay trong lều bởi vì họ còn dư một cái lều. Tôi nói mắc công dựng lều nên có thể ngủ trong xe. Họ bảo dựng lều chỉ 5 phút thôi. Họ dư một cái lều và tấm nệm trải nhưng có túi ngủ. Tôi nói không sao. Vậy là họ dựng lều cho tôi. Anh chàng lái xe của tôi chỉ 26 tuổi thôi, chưa có bạn gái và cứ gặp phụ nữ là anh ta mắc cỡ. Thế là mọi người hùa nhau chọc anh ta với tôi. Họ bảo anh ta và tôi ngủ chung một lều đi. Anh ta bẽn la bẽn lẽn. Tôi chả hiểu gì cả, phải sau khi anh chàng người Đức trung niên dịch lại thì tôi mới biết họ đang chọc ghẹo mình. Anh chàng này còn nói tôi đến hun lên má anh chàng kia một cái để cảm ơn anh ta đã dựng lều giúp tôi. Buồn cười quá, tôi nói tôi mà làm thế thì anh ta khỏi ngủ cả đêm, hôm sau làm sao mà lái xe được đây.

Mọi người chia tay để đi ngủ. Tối hôm ấy mưa nên tôi bị lạnh và gió thổi mấy cái lều kêu xào xạt, ồn ào ghê nên tôi ngủ chả ngon giấc.

Sáng, mọi người cùng nhau ăn sáng và chị bếp nấu cả cho tôi luôn. Cũng lại là món bánh mì, trứng, mứt, bơ, trà, cà phê. Xong xuôi mọi người cùng nhau dọn dẹp và đến 9h thì lại lên đường.

Anh chàng trung niên cái tội hôm qua tắm khi trời lạnh căm nên hôm nay bị cảm không “tám”chuyện được. Vả lại, tôi cũng buồn ngủ nên mọi người ngồi im ngắm cảnh.

Xe dừng lại ở một quán ăn dọc đường và mọi người lại cùng nhau ăn và “tám.” Mọi người kể cho tôi nghe về những kỷ niệm của họ khi họ đi du lịch ở Việt Nam. Họ hỏi tôi là tại sao Mỹ rải chất độc màu da cam ở Việt Nam và gây tội ác vậy sao dân Việt Nam không ghét Mỹ. Ông ta bảo khi đến Việt Nam du lịch, ông ta phải mặc áo có tiếng Đức để cho mọi người thấy ông ta không phải là người Mỹ. Sao đó ông ta thấy điều này là không cần thiết. Họ hỏi tôi là sao người Việt Nam không ghét Mỹ?

Tôi nói cái đó thuộc về truyền thống ngàn đời rồi. Người Việt Nam không ghét ai cả, họ không có kẻ thù, chỉ có bạn thôi. Chiến tranh là chiến tranh, sau cuộc chiến thì mọi người là bạn của nhau bởi dân Việt Nam, khác với dân Trung Quốc, không thù dai, sẳn sàng tha thứ, thế thôi. Họ chả ghét dân tộc nào khác cả. Nếu có ghét ai đó thì họ ghét lẫn nhau, ví dụ người miền Bắc và người miền Nam ghét nhau.

Những du khách Đứa cười hề hề. Họ bảo họ rất ngạc nhiên. Họ nói người Do thái bây giờ cứ theo đòi họ bồi thường những gì mà Đức quốc xã gây ra đối với dân Do thái ấy. Họ chả thích, cứ như bị đòi nợ ấy.

Khi tôi đề nghị được trả tiền buổi ăn trưa của mình thì anh chàng hướng dẫn viên bảo rằng không cần bởi vì họ muốn mời tôi. Tôi đành cám ơn họ vậy.

Xe lại lên đường và đến khoảng 4h thì đến Moron. Tôi phải chia tay những con người tốt bụng này. Tiếc một điều là do tôi ngại đề nghị chụp hình cả đoàn họ với nhau vì vậy tôi không có tấm hình nào của họ cả. Thật tiếc các bạn nhỉ!!!
Beautiful Mongolia!!!

Kỳ sau: Tôi đi Mông Cổ (10): Moron  

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Tôi đi Mông Cổ (8): Uliastai

Kỳ trước: Tôi đi Mông Cổ (7): Từ Tosontsengel đến Uliastai

Vài cây số trước khi vào cửa ngõ Uliastai là suối và sông chạy dọc theo đường với bờ cỏ xanh mát hai bên. Vì vậy bạn nào muốn cắm trại thì có thể dừng lại ở bất cứ nơi nào cũng được. Hôm đó là chủ nhật nên có rất nhiều người Mông Cổ ra đó cắm trại, picnic, giặt giũ và rửa xe.

Ông già lái xe hỏi tôi muốn xuống nơi nào. Tôi ra dấu bảo rằng mình muốn xuống chỗ nào có khách sạn ấy. Vậy là ông ta lái xe chở tôi đến Main Road (con đường chính) và cho tôi xuống trước cổng một khách sạn. Ông ta đứng tần ngần, tôi hiểu ý nên móc túi lấy tờ 5.000T ra đưa.

Ông ta chỉ phía trước và hai bên đường ý nói khách sạn nhiều lắm. Tôi chia tay họ và vác ba lô vào tìm phòng. Tiếng hát karaoke um sùm. Một cô gái ra nói giá 10.000T. Khi tôi nói muốn xem phòng thì cô ta bảo hết phòng rồi????

Tôi lại vác ba lô đi tìm. Đang đi thì một chị mặc áo đầm rất modern chào hỏi và chỉ tôi về khách sạn gần đó mà theo chị ta nói là giá rẻ lắm (chả biết chị ta có liên quan gì đến nó không nữa?) Khi tôi đẩy cửa vào thì thấy một nhà hàng có hai người Mông Cổ và một người nước ngoài đang ngồi chờ thức ăn. Họ là khách ở tại đó. Sau màn chào hỏi thì tôi vác ba lô lên lầu tìm tiếp tân. Chị ta không nói được tiếng Anh nên nhờ cô khách ở phòng cạnh ra nói giúp. Họ nói phòng nào cũng có hai giường hết và giá là 20.000T. Khi tôi nói tôi có một mình thôi, chị tiếp tân bảo giá là 15.000T (khoảng 12 đô Mỹ ấy.) Giá phòng đắt quá nên tôi nói sẽ ra ngoài bờ sông ngủ. Chị tiếp tân nói khách sạn của chị ta là rẻ nhất Uliastai rồi đó, chả có nơi nào rẻ hơn đâu. Tôi đói meo nên vác ba lô vào nhà hàng ăn cái đã rồi có gì tính sau.

Tôi được hai người Mông Cổ và người nước ngoài mời ngồi chung bàn. Họ đến Uliastai để làm việc. Công việc của họ là tặng sách tiếng Anh cho thư viện, hướng dẫn cách để khuyến khích mọi người đọc sách nhiều hơn và họ cũng mua sách bằng tiếng Mông cổ tặng cho thư viện nhằm giúp đỡ nhà xuất bản tại đó. Túm lại họ làm việc liên quan đến sách. Trang web của họ là www.bookbridge.com. Bạn nào quan tâm hay cần tìm sự giúp đỡ về sách cho thư viện của nơi mình thì vào đây liên lạc với họ nhé. Tổ chức này là ở tại Mỹ và họ giúp đỡ các quốc gia nghèo ấy. Hình như họ chưa đến Việt Nam thì phải.

Anh chàng người nước ngoài là người Đức tên là David. Anh ta nói tôi gửi cho anh ta đường dẫn vào blog để anh ta giới thiệu những người Việt Nam mà anh ta quen biết vào đọc. Túm lại anh ta rất lấy làm thú vị khi thấy một người Châu Á vác ba lô đi du lịch bụi một mình, đặc biệt là dân Đông Nam Á. Rất nhiều du khách khác cũng bảo thế. Họ lấy làm lạ khi thấy dân Đông Nam Á vác ba lô đi bụi như họ ấy.

Ăn xong chia tay họ thì tôi đi về phía trước một chút và rẽ vào một nơi mà tôi nghĩ là khách sạn. Tôi phải học từ khách sạn trong tiếng Mông Cổ ấy (gồm 2 chữ - chữ đầu viết như số 30 và chữ sau viết giống như chữ by ấy). Tại đây cô tiếp tân vô cùng xinh đẹp đang ngồi tiếp chuyện một anh chàng Mông Cổ trẻ đẹp ra giá phòng cho tôi là 13.000T. Tôi trả giá 10.000T. Lúc đó chắc do đang có anh chàng đẹp trai nên cô ta đồng ý. Tôi vào xem phòng. Phòng khá rộng rãi và đẹp. Một cái giường to và một cái gối nằm, có cả bàn trang điểm có gương và tivi (nhưng không có chỗ cắm điện). Nhà tắm và toilet sạch sẽ nằm cạnh bên. Điều quan trọng là trong toilet này có nước (nhiều khách sạn ở Mông Cổ không có nước lắm nghen các bạn!) Tôi lấy quần áo ra giặt và tranh thủ tắm cho bớt bụi đường. Cô tiếp tân bảo lạnh thế sao tắm được. Tôi nói dơ quá chịu hết nổi. Vậy là tôi lại sạch sẽ và ngủ một giấc thật ấm áp!
My pretty receptionist.

Sáng, khi tôi đang lui cui đánh răng rửa mặt thì cô tiếp tân đẩy cửa vào (các khách sạn ở Mông Cổ chả có khóa gì đâu nên đồ đạc quý giá cứ cho vào ba lô khóa lại và xích ba lô vào thanh giường thôi) và nói giá là 13.000T. Tôi không chịu và nói hôm qua cô ta nói có 10.000T. Thật ra thì sách Lonely Planet cũng có nhắc đến điều này. Sách cho rằng sau khi trả giá thì nên trả tiền ngay và lấy hóa đơn. Tôi không dại gì bởi vì không để cho họ giữ hộ chiếu (họ cũng không yêu cầu và nếu có thì tôi cũng chỉ để bản sao thôi) và chỉ trả đúng giá đã thỏa thuận, họ không đồng ý thì kệ họ chứ.

Cô tiếp tân cứ lằng nhằng việc tôi phải trả 13.000T mãi, tôi nói dứt khoát không, chỉ 10.000T. Cô ta cười cười và ra nói gì đó với một chị khác. Hình như họ thấy tôi là du khách nên cố lằng nhằng thêm đồng nào thì được đồng ấy đấy (phong cách Mông Cổ là thế đấy các bạn!!! Hình như người Việt Nam cũng chả kém trong lĩnh vực này thì phải.)

Tôi đi ra ngoài dạo một vòng xem có nơi nào rẻ hơn không thì không tìm ra. Vậy là tôi vào chợ đánh chén căng bụng và mua đôi giày. Ở Mông Cổ không thể mang dép kẹp được nữa rồi. Thứ nhất là trời nắng nên chân bỏng rát. Thứ hai, đi bộ trên cỏ có thể gặp rắn. Thứ ba, có thể phải lội bộ dài dài. Thứ tư, có giày thì ngủ ngoài trời chân đỡ bị lạnh (tôi không có túi ngủ mà)….Tôi vào chợ, dạo tới dạo lui tìm giày (hơi khó bởi vì hình như dân Mông Cổ chả muốn bán hàng thì phải, họ chỉ giương mắt ra nhìn bạn mà thôi, khác với mấy anh bạn ba tàu nhé!). Cuối cùng tôi gặp một đôi ưng ý vô cùng cả về kiểu dáng lẫn màu sắc lẫn độ mềm mại khi mang vào chân. Đó là đôi giày của Addidas. Tôi xem tới xem lui và bất ngờ khi thấy dòng chữ “made in Vietnam.” Đôi giày có giá 30.000T (khoảng 24 đô Mỹ). Tôi chìa cho anh chàng bán giày dòng chữ “made in Vietnam” và chỉ vào tôi nói tôi là người Việt Nam nè. Tôi quyết định mua đôi này để ủng hộ hàng Việt Nam thay cho mấy đôi giày của Trung Quốc và Hàn Quốc sản xuất. Trả giá một hồi cuối cùng tôi cũng được giá 27.000T (khoảng 21.5 đô). Anh chàng bán giày bảo đôi này có giá 35.000T lận đó nhưng đang giảm giá còn 30.000T, bây giờ bán cho tôi chỉ 27.000T.

(Ngoài ra ở Mông cổ tôi còn thấy mấy cái container bên ngoài có ghi chữ tiếng Việt “Đông Nam Á.” Hàng Việt đến Mông Cổ rồi nhé!)

Mua giày xong, tôi về khách sạn thu dọn hành lý. Họ cứ bảo tôi ở lại mãi. Chắc bây giờ hối hận về cái vụ lằng nhằng giá rồi nhé!!! Tuy nhiên tôi đã sạc được pin máy ảnh rồi nên có thể vác ba lô ra ngoài trời mà ngủ. Vả lại, tôi muốn tiết kiệm tiền ở khách sạn để rửa hình tặng mấy người Mông Cổ mà tôi đã chụp ấy.

Tôi ra chợ tìm chỗ rửa hình. Vào đại một nơi thấy có treo tranh ảnh thì họ bảo không bảo và dẫn tôi đến chỗ có chữ Kodak hay Fuji gì đó (sau này cứ thấy mấy chữ này thì chắc là có thể rửa hình rồi). Lúc đó, anh chàng mà tôi quá giang xe từ Tsetserleg đến Khorog chạy đến Hello!!! rồi thôi không biết nói gì nữa. Bó tay!!! 21 tuổi đầu mà tiếng Anh thế thì sao mà phát triển được chứ!!! Thật sự tôi cũng rất vui khi gặp lại anh ta nhưng chả biết tiếng Mông Cổ mà tiếng Anh của anh ta thì í ẹ quá. Bạn bè anh ta ở xung quanh đó cũng chả biết nên tôi chỉ còn cách cười mà thôi. Anh ta dẫn tôi vào tiệm rửa hình rồi bỏ đi mất. (Sau này, khi vào tiệm internet để tải bài thì tôi thấy anh ta và một anh bạn đang ngồi ở máy tính, chắc đang tạo địa chỉ email đây mà!!!! Tôi cũng mong anh ta thấy xấu hổ mà học cách sử dụng internet và tiếng Anh. Thanh niên gì mà không biết những thứ này thì thật tệ các bạn nhỉ!!!!)

Tổng cộng tôi rửa 45 tấm với giá 300T/tấm nhưng tôi trả giá và chỉ trả 12.000T thôi. Họ rửa lẹ lắm. Thực ra giống như in màu vậy đó, chỉ khoảng 30 phút là xong xuôi hết. Tôi lội bộ trở lại khách sạn để tặng hình cô tiếp tân và mẹ con bà chủ mà khi chia tay tôi chụp họ ấy. Đúng là dân Mông Cổ, trong đầu họ chỉ có một chữ tiền, chứ không cứ chữ “phục vụ”. Họ không muốn phục vụ mà chỉ muốn lấy tiền người khác mà thôi (người Việt Nam có thế không nhỉ?) Khi tôi tặng hình, họ hỏi bao tiền, tôi khoát tay nói không cần và bỏ đi. Họ cười. Kinh nghiệm của tôi rằng khi ai đó đối xử không tốt với ta thì ta cứ việc phớt lờ và đối xử tốt với họ. Điều đó sẽ dạy cho họ một bài học và về sau họ sẽ đối xử tốt với người khác. Đó là chuyện tất yếu. Nếu nhiều người đối xử tốt với bạn thì bạn không thể không đối xử tốt với một người xa lạ mà bạn gặp. Nếu nhiều người cứ không tốt với bạn thì một lúc nào đó bạn sẽ cư xử tàn tệ với ai đó. Lòng tốt có tác dụng lan truyền và “lòng xấu” cũng thế đấy các bạn!!!!

Trên đường quay lại khách sạn để tặng hình, tôi thấy có vài bạn trẻ ăn mặc đồ truyền thống Mông cổ khá đẹp đứng trước một tòa nhà. Tôi dừng lại và ra ý muốn chụp hình họ. Họ vui vẻ đồng ý (dân Mông Cổ khoái chụp hình mà!) và nói tiếng Anh với tôi. Thì ra đó một nhạc viện và họ đang chuẩn bị nhận bằng tốt nghiệp. Họ rủ tôi vào trong phòng xem nhận bằng. Ngu gì mà tôi từ chối dù đang khát nước muốn chết!

Dân Mông cổ tự nhiên lắm. Họ không bị những phong tục rườm rà và qui tắc xã hội bó buộc nhiều như dân Việt Nam hay Trung Quốc. Lễ tốt nghiệp của họ diễn ra cũng đơn giản. Có một người quay phim chụp hình chuyên nghiệp, một người bạn chụp hình. Lớp chỉ khoảng 6-7 người. Họ còn rủ tôi đến và chỉ tôi tư thế ngồi cho đúng khi đàn cây đàn violin truyền thống của họ nữa. Một anh bạn trẻ còn biểu diễn throat singing và bảo tôi quay phim anh ta nữa ấy.

Bắt đầu buổi lễ (cô trưởng khoa – tôi đoán thế) đứng dậy nói gì đó và sau đó mọi người đứng thành hình bán nguyệt và luân phiên nhau “diễn xuất”, nghĩa là phát biểu gì đó, trước ống kính. Tội nghiệp có một cô bé bị chảy máu cam nên cứ chạy ra chạy vào để chậm máu làm cho buổi lễ bị dừng lại nhiều lần và cuối cùng cô ta bỏ cuộc đành đứng ở ngoài luôn.
How do they look?
My new shoes and the right position to play this musical instrument.

Sau khi mọi người luân phiên nhau nói xong thì buổi lễ kết thúc. Thợ quay phim về, mọi người ở lại chụp hình thân mật và rủ tôi chụp hình chung. Họ là những người nghệ sĩ hát và biểu diễn nhạc cổ truyền của Mông cổ ấy. Tôi thấy họ thật vui, và thật tự nhiên!

Buổi tối tôi leo lên đỉnh đồi, trên đó có những stupa mà người dân lên để cầu nguyện. Có ba cái đình nên tôi ngồi nghỉ mệt và nghĩ bụng có thể tối nay mình ngủ tại đây cũng nên. Có nhiều thanh thiếu niên lên xuống cười nói lao xao lắm. Tôi vào đại một cái đình có một đám thiếu niên ngồi và họ chào tôi bằng tiếng Anh. Trong nhóm có hai bạn nữ nói tiếng Anh khá (một cô bé bảo giáo viên của cô ta là người Mỹ ấy), còn lại các bạn nam gần như không nói được tiếng Anh luôn (hình như khả năng ngôn ngữ của nam giới kém nữ giới khá xa thì phải). Bọn họ từ 15-19 tuổi đang nghỉ hè nên từ sáng đến tối chỉ chơi và đàn đúm bạn bè thôi. Họ nghỉ hè từ tháng 6 đến tháng 8. Lúc đó đã 11h khuya mà họ vẫn còn ngoài trời. Hai cô bé ngồi gọn lỏn trong lòng hai anh bạn trai cho đỡ lạnh. Họ ôm nhau tỉnh bơ trước mặt tôi. Các bạn nam chưa đến 20 tuổi mà đã phì phèo thuốc lá và khạc nhổ liên tục (sao cái xấu xa này của mấy thằng ba tàu họ học làm gì ấy nhỉ?).
I slept in this holy place one night.

Gần 12h đêm, cả nhóm chia tay tôi về, có một anh chàng chừng 16-17 tuổi ở lại. Tôi bảo bố mẹ chờ về ngủ, ở đây làm gì. Thì ra cậu ta ở lại để….dê tôi mới ghê chứ!!!!! Tôi đuổi cậu ta về. Cậu ta tần ngần một hồi rồi bỏ đi. Bó tay!!!!

Sau môt đêm ngủ ngoài trời thì hôm sau tôi quyết định vác ba lô đến ger của dân địa phương để xin ngủ ké. Thường các ger ở xa trung tâm lắm nên phải lội bộ đã đời luôn mới đến được nơi ở của họ. Tôi bước đến ger đầu tiên và ra dấu hỏi tôi có thể vào được không. Bà lão cười gật đầu. Lúc đó ông lão dắt thằng cháu nhỏ từ hướng bờ sông cũng chui vào ger. Sau bát trà sữa, tôi ra dấu hỏi tối nay mình có thể ngủ ở đây hay không. Bà lão tần ngần còn ông lão thì gật đầu đồng ý liền. Họ chỉ vào ba lô của tôi ý hỏi có mền gì không. Tôi lắc đầu và chỉ vào tấm da dê hỏi tôi có thể ngủ trên đó không. Họ gật đầu.
I slept in the ger of this family.

Ngồi một lúc thì ông lão ra dấu ý nói là ông ta phải tụng kinh. Vậy là ông ta ngồi trước bàn thờ và tụng lớn tiếng. Tôi cũng tham gia ngồi ké và thấy ông lão có vẻ mộ đạo nên lấy thuốc mà tôi được tặng lúc ở Dharamsala, Ấn độ ấy ra tặng họ vài viên. Tôi ra dấu nói thuốc này do Ngài Đạt Lai Lạt Ma niệm trên đó ấy. Họ có vẻ quý lắm nên lấy mấy viên thuốc nhỏ xíu gói vào giấy và để trong cái hộp nhỏ để trên bàn thờ. Từ giây phút đó, tôi nghĩ mình có thêm một việc phải làm là khi đến ger của người địa phương thì lấy thuốc ra tặng họ bởi vì họ làm gì có cơ hội được tặng thuốc như tôi. Tôi tặng cho họ rồi thì khi nào quay lại Ấn độ, tôi sẽ xin thuốc khác vậy.

Tối đó, bà lão lấy một tấm nệm phủ lên tấm da dê và đưa cho cho tôi cái mền để đắp. Ông lão còn mở rương lấy thêm một tấm da nữa đắp lên người tôi. Xong họ ngồi nhìn tôi ngủ. Dân Mông Cổ ngủ trễ mà dậy sớm lắm nghen các bạn. Thường khoảng nửa đêm họ mới lên giường và mới 5-6 giờ sáng thì đã dậy rồi.

Tôi thiếp đi một lúc thì nghe tiếng lao xao. Thì ra cặp vợ chồng con ông bà lão về và họ cũng nhìn tôi ngủ. Tôi mặc kệ, ấm áp quá (được ủ giữa hai tấm da mà) nên ngủ thẳng cẳng.

Sáng, tôi ra dấu chụp hình họ và sau đó lội bộ trở lại trung tâm rửa hình và quay lại ger để tặng họ. Tôi còn rửa hai tấm hình nhỏ cho vào một cái móc khóa cho họ treo chìa khóa xe nữa ấy. Trên đường lội bộ trở lại, tôi “được” một anh chàng lái xe người Kanzakh (chắc tài xế của xếp lớn nào đây bởi vì nội thất trong xe đẹp lắm) ve vãn và nói lên xe anh ta chở đến ger. Anh ta nói ở Ulaanbaatar có những cô gái Việt Nam sang làm nghề mát xa lắm. Chắc anh ta nghĩ có thể “kiếm chác” được gì từ tôi chăng????? Khi đến ger thì ger khóa cửa, các ger cạnh bảo gia đình họ đi về trung tâm Uliastai rồi (chắc để bán airag-sữa ngựa lên men-tôi thấy nhiều người bán ở trước cổng chợ lắm). Vậy là tôi gửi hình cho ger bên cạnh và ra dấu khi nào họ về thì đưa lại giùm. Họ chả hiểu. Anh chàng Kanzakh phải dịch lại giùm. Sau đó, anh ta nghe điện thoại và vội vã nói anh ta phải quay về trung tâm (chắc để đón xếp.) Dù vội thế anh ta cũng không quên “dụ dỗ” tôi ở lại Uliastai thay vì đi Moron. Nếu tôi ở lại, chắc có nhiều chuyện vui kể lắm đây nhưng tôi từ chối và chia tay anh ta để lên đường quá giang xe về lại địa phận Telmen tặng hình và sau đó thì đi Moron.
Lovely baby yaks.

Kỳ sau: Tôi đi Mông Cổ (9): Từ Uliastai đến Moron