CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, December 30, 2011

Cambuchia (4): Đạp xe từ Kratie đến Kampong Cham

Kỳ trước: Cambuchia (3): Kratie

Tôi không ở lại Kratie, chỉ loanh quanh ngắm cảnh rồi đạp xe đi về hướng Kampong Cham. So với Strung Treng thì cảnh ở Kratie đẹp hơn nhiều. Từ thành phố, đạp xe ra ngoại ô, tôi bắt gặp cảnh ruộng lúa/ngô xanh mướt bên bờ sông; nhà nổi trên sông cũng khá nhiều ở khu vực này.


Tôi lại được đi dọc theo sông Mê kong. Cảnh đẹp nên tôi ngắm thỏa thích.



Cuối cùng thì trời lại chiều. Tôi ghét trời chiều lắm bởi tôi không muốn dừng lại tìm chỗ ngủ. Cứ vi vu chạy xe chầm chậm ngắm cảnh mãi như thế chả sướng hơn sao? Muốn nghỉ ngơi thì vào chùa lăn ra chợp mắt một tí rồi lại đi (nếu ngủ ở chùa ban ngày thì không bị dị nghị này nọ). Vì thế, tôi ghét trời tối vô cùng!!!

Trời ngả về chiều. Tôi tìm nơi ngủ. Một cái wat thấp thoáng. Tôi chạy xe vào ra dấu hỏi chú tiểu rằng tôi muốn ngủ ở chánh điện có được không. Chú tiểu bảo được một cách dễ dàng làm tôi đâm ra nghi ngờ nên đi đến nhà dân cạnh đó hỏi tiếp. Họ cũng gật đầu bảo được.

Tuy nhiên khi biết tôi là người Việt Nam thì họ bảo tôi đi đâu đó, đem theo tất cả đồ đạc và xe đạp. Tôi không hiểu nên họ phải giải tích nhiều lần. Sau đó tôi đoán chắc họ muốn tôi đi đâu đó trình hộ chiếu; nếu thế thì cần gì mang theo cả xe đạp??? Một phụ nữ chạy xe máy và ra dấu cho tôi chạy xe đạp theo.

Thì ra chị ta dẫn tôi vào làng, đến nhà một người có thể nói được tiếng Việt một ít. Qua tiếng Việt bập bõm của chị này thì tôi biết rằng do tôi là người Việt Nam nên không được phép ở lại chùa. Như thế nghĩa là trước đây người Việt làm gì đó đối với chùa Khmer; do đó mà họ còn sợ đến cả bây giờ. Chị phiên dịch bảo rằng do họ thấy người Việt nên sợ. Tôi cứ theo hỏi mãi là họ sợ gì. Chị ta cứ ấp úng mãi mà không trả lời; tôi không biết là do chị ta không biết nói tiếng Việt như thế nào hay không muốn nói. Nhưng có vẻ chị ta sợ dính líu với tôi lắm.

Một bà cụ đi qua và nói dứt khoát rằng người Việt không được ngủ ở chùa Khmer. Cuối cùng họ dẫn tôi vào nhà trưởng làng. Ông này hút một điếu thuốc, ngồi ngẫm nghĩ một hồi thì quyết định cho tôi ngủ ở chùa.

Vậy là tôi về chùa. Trong chánh điện lúc ấy không có điện. Sư trụ trì chỉ chỗ giếng nước cho tôi tắm rửa. Tôi giăng lều lên xong thì chui vào ngủ luôn. Hình như có vài người đến nói chuyện lao xao (chắc họ xem tôi ngủ thế nào, có làm gì hại cho chùa họ không?)

Khi tôi kể chuyện này với một người Việt thì chú ấy bảo rằng do người Việt trước đây hay vào các chùa Khmer ăn cắp vàng bạc hay tượng Phật gì đấy nên bây giờ họ “cạch.”

Tối, gió thổi mạnh kinh khủng làm cho tôi cảm thấy mình may mắn khi không phải ngủ ngoài trời. Không hiểu sao ở Cambuchia, ban đêm gió thổi mạnh đến thế????

Sáng, tôi dậy dọn dẹp xong thì đẩy xe đi luôn. Ra khỏi chùa, tôi thấy vài người đang ngồi gần một bếp lò nướng bánh nếp chuối. Tôi dừng lại mua, giá rẻ vô cùng 500 riel/2 cái.Tôi mua luôn 6 cái để dành ăn dọc đường.

Vậy là tôi cứ đạp xe từ từ qua các đồng ruộng và làng mạc, qua những ngôi nhà nổi trên sông và những làng đánh bắt cá.


Trưa lại ghé wat ngủ ké ở chánh điện.

Ngủ xong vừa dắt xe ra thì bị xì lốp. May là ở đối diện wat có chỗ vá (tôi làm biếng tự vá.)

Vỏ bánh bị rách một lỗ nên vá xong thì họ lại cắt một miếng vỏ đắp vào nơi ấy. Khi tôi hỏi để trả tiền thì anh chàng sửa xe đưa ra 10 ngón tay (nghĩa là 10 ngàn riel, tương đương 2 đô rưỡi.) Tôi làm bộ không hiểu hỏi: muy pon? (1 ngàn à?) Anh ta đành gật đầu luôn.

Trâu ơi ta bảo trâu này; trâu đi cực khổ, ta ngồi ta chơi.

Còn khoảng 35 cây số nữa đến Kampong Cham thì bắt đầu ra ngã ba; từ đây rẽ phải vào quốc lộ 7 thì sẽ đến Kampong Cham. Đói meo nên tôi ghé chợ trên đường mua ổ bánh mì không giá 1 ngàn kíp gặm cho đỡ đói.

Tôi thấy bảng chỉ dẫn vào một địa điểm di tích.

Tôi chạy vào và hỏi thăm. Họ bảo chỉ khoảng 6 cây. Tôi thấy trời chiều nên phân vân và hỏi họ có thể ngủ ở chùa đó hay không thì họ bảo là được. Vậy là tôi hăm hở chạy vào. Dù trời ngã chiều nhưng tôi vẫn vừa đi vừa ngắm cảnh và chụp hình.


Tôi chụp cảnh hoàng hôn ở đây. Lạ môt điều là theo nhận xét của tôi: hoàng hôn và bình minh ở Cambuchia, bầu trời có màu hồng hơn ở các nước khác.


May là ở ngoài đầu đường tôi chụp hình tiếng Khmer bảng chỉ dẫn vào nơi này nên khi cần hỏi đường thì lấy máy ảnh chìa ra hỏi thăm. Vậy mà lần mò mãi đến tối mịt, tôi mới đến được chùa.

Thấy một nhà sư, tôi lại hỏi thì sư nói đúng là nơi này. Sau này tôi mới biết đó là sư trụ trì và sư bảo sư giật mình khi tôi đến vào lúc tối mịt và chìa máy ảnh ra hỏi thăm.

Tôi xin phép cắm trại ngủ. Sư bảo không được. Sau đó sư gọi một sư khác biết tiếng Anh ra nói chuyện. Sư này là sư Sovann. Sư bảo tôi đến nhà trọ ngủ. Tôi nói trời tối thui nên không thấy đường mà đi. Lúc trời còn sáng mà tôi còn đi lạc tùm lum, bây giờ trời tối mà đi ra thì chả biết đường nào mà lần.

Cuối cùng họ đồng ý cho tôi ngủ lại và giải thích rằng từ trước giờ dù là người Khmer hay người nước ngoài thì cũng ít cho phép ai ngủ lại nơi này lắm.

Khi đã cho phép tôi ngủ lại chùa thì họ tốt vô cùng. Sư Sovann bảo sư trụ trì là người cực kỳ tốt bụng. Họ lấy dừa tươi trong tủ lạnh ra cho tôi uống. Họ lấy bếp ga và ấm nấu nước sôi ra cho tôi nấu nước nóng. Họ lấy nước suối cho tôi uống. Họ lấy đồ cắm ra cho tôi sạc pin máy tính. Khi thấy sư Sovann đi theo nói chuyện với tôi mãi, sư trụ trì bảo để tôi đi tắm rửa và nghỉ ngơi. Sư Sovann bảo nếu tôi cần gì cứ việc nói, họ sẽ giúp. Họ quả thật tốt bụng vô cùng!!!!

Bên trái là sư trụ trì; bên phải là sư Sovann

Chùa này có chánh điện cực lớn.


Ảnh của thủ tướng Husen lúc trẻ được đặt ngay giữa chánh điện

Tấm bảng này có nghĩa là di tích này do thủ tướng Hunsen bảo trợ

Sư Sovann bảo rằng chùa này được thủ tướng Husen bảo trợ và họ không sử dụng điện bình thường mà điện từ năng lượng mặt trời. Chỉ lắp đặt hệ thống và máy móc thôi mà đã là 8 ngàn đô Mỹ rồi. Khi sư chỉ tôi các thiết bị thì đa phần là made in Vietnam.

Tôi ngủ thật ngon bên trong lều ở chánh điện dù bên ngoài trời nổi gió ầm ĩ. Sau này khi tôi hỏi thăm sư Sovann là sao buổi tối ở Cambuchia gió lớn đến thế thì sư nói chỉ bắt đầu năm nay mới có hiện tượng kỳ lạ này thôi. Mọi người đều ngạc nhiên vì cứ ban đêm là gió thổi mạnh như thế. Mấy năm trước làm gì có. Tôi đế thêm vào: ngoài ra trước đây ở Đông Nam Á vào khoảng thời gian tháng 11-12-1 thường không mưa, do đó đây là lúc cao điểm của du lịch nhưng năm nay trời vẫn mưa vào những tháng này. Vậy là thời tiết thật sự thay đổi rồi đấy. Các bạn cứ tiếp tục hủy hoại môi trường đi nhé; thiên nhiên đang nổi giận từ từ rồi đấy!!!!

Buổi sáng khi tôi dậy, sư Sovann dẫn tôi đi tham quan di tích nơi ấy. Di tích này khoảng 800 năm tuổi.


Hai cái tháp gạch là di tích, còn cái toà nhà ở giữa là mới xây,chắc mục đích là để tôn tạo hai di tích

Di tích ở đây ảnh hưởng của đạo Hindu. Cái máng nước này là nơi mà người dân khi nào gặp chuyện xúi quẫy thì đến, leo lên đỉnh tháp, chế nước từ đỉnh tháp và nước chảy qua máng này. Họ dùng nước này rửa mặt cho hết xúi quẩy.

Qua sư, tôi biết được vài thông tin khá là thú vị. Thứ nhất là văn hóa Lào, Cambuchia, Thái Lan và Myanmar ảnh hưởng từ văn hóa Ấn độ nên Phật giáo ở đây và đạo Hindu có rất nhiều nét tương đồng. Trước giờ tôi cứ thắc mắc mãi không hiểu sao Việt Nam quá khác biệt so với những nước kể trên. Bây thì tôi đã có đáp án. Việt Nam ảnh hưởng từ văn hóa Trung Quốc, còn những nước kể trên ảnh hưởng từ văn hóa Ấn độ.

Ngoài ra khi tôi hỏi sư là vì sao trong chùa có quá nhiều động vật và gia cầm thì sư giải thích là ở Cambuchia, mỗi khi người dân gặp chuyện xui xẻo thì họ mang một con vật đến thả vào chùa. Việc này có ý nghĩ là phóng sinh cho con vật ấy để hết xui.

Sư dẫn tôi tham quan và giải thích về thắng cảnh xong thì mới quay vào dùng bữa sáng. Họ ăn cháo trắng với thịt heo kho với cải trắng muối.

Mấy con chó này "yêu đắm đuối" sư trụ trì. Sư mà đi đâu là bọn chúng "tương tư" sư đến bỏ cả ăn đấy các bạn. Chỉ có sư mới cho chúng ăn được thôi.

Khi tôi hỏi là sao nhiều chùa ăn sáng món cháo trắng thì sư bảo rằng ăn thế dễ tiêu hóa và nhẹ bụng. Tôi đoán ra rồi. Do họ tuyệt thực từ 12h trưa nên khi bắt đầu ăn trở lại thì phải ăn món nhẹ nhàng để không hại bao tử.

(Đến đây, tôi xin mở ngoặc nói nhỏ. Tôi có thắc mắc là sao các sư không ăn chiều. Có sư thì trả lời rằng đó là do truyền thống nên một khi đã là sư thì cứ thế mà làm. Có sư thì cho rằng khi ăn no bụng vào buổi tối thì rất lười học kinh Phật. Sau một thời gian so sánh và nghiền ngẫm, tôi có đáp án của riêng mình. Ở Việt Nam và Trung Quốc, các nhà sư vẫn có thể ăn chiều nhưng tuyệt đối các món gia vị như ớt hành tỏi là cấm tiệt. Các sư Lào, Cambuchia, Thái, Myanmar thì vẫn có thể ăn các món gia vị này nhưng buổi chiều thì cấm tiệt ăn. Vì sao? Câu trả lời của tôi: no cơm, ấm cật, rậm rật cả người (buổi tối mà ăn no thì sẽ muốn….. làm “chuyện kia” còn nếu bị bỏ đói thì còn hơi sức đâu mà nghĩ đến “chuyện ấy.” Lúc đó chỉ mơ thức ăn thôi; nếu muốn quên cảm giác đói thì phải tụng kinh hoặc thiền. Còn một khi đã ăn chiều thì phải “đoạn tuyệt” với những món gia vị có thể làm cho cơ thể “rậm rật.” Câu trả lời của tôi là thế, có bạn nào phản đối không vậy? Hehehe. Khi tôi nói với các du khách khác về chuyện này, bọn họ lăn xuống đất để………………...cười.)

Tôi được mời ăn cháo. Sư Savann ở lại chờ tôi ăn và nói chuyện. Sư xin địa chỉ email và skype để khi nào về Phnom Penh thì sẽ liên lạc. Do ở Phnom Pênh, sư vào mạng dễ dàng hơn. Sư này 35 tuổi, đã tốt nghiệp đại học ở Phnom Pênh, tu 21 năm, đang làm tình nguyện chăm sóc người nhiễm HIV ở làng. Tôi tặng sư một tuýp dầu thơm mà tôi được một người khác tặng (tôi không thích sử dụng dầu thơm.)

Lúc tôi chia tay để đi, sư trụ trì lấy một quả dưa hấu do một người vừa đến cúng dường và bảo tôi mang theo ăn. Lúc ấy có vài người phụ nữ địa phương. Họ hỏi chuyện tôi và hỏi về hành trình của tôi. Sau đó họ hỏi sao tôi không lấy chồng mà cứ đi mãi thế??? Tôi trả lời thế nào quên tuốt rồi hehehe.

Trên đường quay trở ra quốc lộ 7, tôi gặp một đám cưới khá hoành tráng.

Ở làng này, người dân tuốt lúa như thế này đây. Họ cầm cả bó lúa đập vào vật cứng hoặc lấy gậy đập.


Lối nhỏ vào chùa, quyến rũ chưa nào!

Kỳ sau: Cambuchia (5): Kampong Cham - Tức điên cái bọn công an tham nhũng

3 comments:

  1. Em từng nghĩ đến lí do an chay, 1 phần vì tránh sát sinh, 1 phần để hạn chế ham muốn. các trường phái không bắt ăn chay thì cấm ăn tối,( như chị nói) hehe.
    Chị từng bảo các sư cô ở Ấn dạy chị cách tiết chế ham muốn à, không biết em nhớ có nhầm k, chị bật mí cho em biêt với :)

    ReplyDelete
  2. "Bí kíp" ấy thì phải do các sư cô nói thì mới hiệu quả bạn ơi!!!!

    ReplyDelete
  3. Trời ơi bạn là gái à? tôi quá phục sự can đảm của bạn (rất thật lòng). Tôi đã có thời kỳ đóng quân ở Kampuchea 5 năm, nhưng khi được đồng đội rủ về thăm chiến trường xưa (đoàn 9 người, đi bằng xe ô tô) lần đầu tiên tôi còn cân nhắc mãi (không dám đi vì sợ không an toàn). Kratie và Kompongcham những nơi bạn đã đi qua ngày xưa cũng từng in dấu chân đơn vị chúng tôi. Bạn nhận xét đúng đó, xuôi dòng Mê Kông từ Kratie (tiếng Miên là Cần Ché)về Kompongcham cảnh đẹp lắm.

    ReplyDelete