CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, September 11, 2012

Kem lắc Kushinagar

Kỳ trước: Lưu ý khi đến Kushinagar

Đảm bảo món kem lắc này ít có vị Phật tử nào được thưởng thức. Lý do: khi đến Kushinagar, mọi người chỉ vào thăm nơi Phật nhập Niết bàn và các địa điểm liên quan; trong khi đó món kem lắc này lại ở thị trấn Kushinagar, cách bến xe khoảng vài trăm mét. Từ bến xe, bước ra đường chính, rẽ tay phải, lội bộ một tí và thấy cái bảng hiệu dưới đây thì ghé vào (nếu không thì copy cái bảng hiệu này rồi chìa ra hỏi đường người dân các bạn nhé!)


Trong quán có treo cả bảng giá nên các bạn không sợ bị nói thách đâu nhé!!!!


Món kem này như sau:

Kem từ lon được cho vào dĩa, phía trên rắc bún



 Sau đó chan nước dùng này vào:


Thành phẩm đây, giá Rs 25!


Mọi người xì xụp húp kem nhé!


Bí mật bí mật bí mật ...............sẽ được bật mí dưới đây là vì sao món kem được tôi gọi là kem lắc.

Vìiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Trước khi kem được mang ra phục vụ khách thì được đựng trong những cái lon như thế sau:


Sau đó những lon kem được xếp vào một cái lu đầy đá như sau:


Tiếp theo là LẮC LẮC LẮC.


Khi lắc, âm thanh kêu rổn rổn rổn nghe vui tai vô cùng!!!!!!

Ai bảo Ấn độ không có bún! Cả núi luôn nè!

Kỳ sau: Cảnh quê ở Kushinagar

9 comments:

  1. Quao quao. Món này tuyệt lạ. Mà kem đó có mùi gì vậy? Ý tui hỏi là như vn có kem dâu kem nhãn này nọ. Hay nó có mùi bún?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Kem có mùi gì, quên rồi, mà có nhớ thì cũng không biết cách diễn tả. Do đó tốt nhất mọi người nên đến Kushinagar mà thưởng thức đi nhé!!!!!!

      Delete
  2. ở bển cũng có bún hả Ms ? Nếu thay bún bằng dừa nạo hay mứt, trái cây,.. chắc ngon hơn. Có dịp đc ăn sẽ kêu ko cho bún vào và chỉ trả Rs20. hehe

    Rảnh thì ghi âm lại mấy tiếng này đi Ms, mai mốt già ngồi vừa mút kem, vừa coi hình rồi có thêm tiếng nữa.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Còn lâu mới trả Rs 20 được, thậm chí nếu chỉ ăn bún mà không ăn kem thì cũng phải ma rốc Rs 25. Phong cách Ấn mà lị.

      Âm thanh rổn rổn của tiếng lắc kem không thể nào quên nên khỏi ghi âm, cứ nhìn thấy hình là tự nhiên âm thanh lại đến.

      Lúc ấy mình cũng bày đặt ngồi vào ghế lắc thử và nhờ anh chàng lắc kem kia chụp cho tấm hình. Không hiểu anh ta chụp kiểu gì mà nhìn y như................ con khỉ đang ăn trộm thức ăn. Xấu hổ quá nên không dám post lên cho mọi người xem đấy chứ!!!!!!!!!!!

      Delete
    2. Ôi, chị ấy sợ xấu :D haha .

      Ms làm e tò mò với phong cách có mùi cà ri này !

      Nepal ra sao hả chị ? Địa hình Nepal chắc khó đạp xe, thử hitchhiking đi cho khỏe.

      Delete
    3. Tò mò về Nepal rồi hả? Từ từ đọc đi rồi biết. Chưa xong bài về Ấn Độ nên chưa "mò" qua Nepal được đâu hehehehehehe.

      Delete
  3. Chị bụi đời ơi, em cần chị giúp đỡ một số thông tin khi đi du lịch bụi chứ chị đừng hiểu nhầm là em muốn đi chung vs chị nghe. ^^, hihi,E có thắc mắc là làm sao chị rinh cái xe đạp qua bên đó mà chạy tòng teng zậy chị? Mà còn điều quan trọng nhất, How do you take a lots money to "bụi" in a long time ???,, Em còn tự hỏi ko biết chị có vừa đi vừa cướp giật của ngta ko nữa đấy,,, =))haha, (giỡn thôi nghe)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Công nhận bạn này đặt cho mình cái nickname dễ thương ghê luôn. I love it!!!!

      Mấy cái thắc mắc của bạn có lời giải trên blog cả, từ từ đọc đi rồi tự giải đáp luôn bạn nhé!!!!!!!!!!! Hihihihih

      Delete
    2. Vang a. hihi, em la` em ghien` chi lam' do', :D

      Delete