CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

Tôi đi Trung Quốc (37): Shijiazhuang (Thạch Gia Trang)

 Kỳ trước: Tôi đi Trung Quốc (36): Anyang (An Dương)

Shijiazhuang là thủ phủ của tỉnh Hebei (Hà Bắc). Vé xe lửa từ Anyang đến Shijiazhuang là 38 RMB. Tàu của tôi đáng lẽ khởi hành lúc 12h55 và đến vào khoảng 3h30. Thời gian quá đẹp bởi vì tôi không phải dậy sớm và không đến một nơi xa lạ vào lúc trời tối. Tuy nhiên tàu lại đến trễ đến 2 tiếng. Vậy là tôi đến thủ phủ của tỉnh Hebei vào khoảng chập choạng. Thường khi di chuyển, tôi thường chọn thời gian đến là ban ngày; như vậy sẽ an toàn hơn và dễ tìm nhà trọ hơn.

Từ ga bước ra tôi không biết đi hướng nào bởi vì có quá trời hướng ở ngay trước mặt. Tôi thấy trước mặt là City Central Youth Hostel của Utels (không phải của tổ chức International Hosteling). Tôi định vào hỏi dorm (do tôi nghĩ thường Youth Hostel hay có dorm) nhưng không biết từ dorm trong tiếng Hoa và các tiếp tân ở đây không biết tiếng Anh nên đành đi ra (về sau khi đọc Lonely Planet thì tôi biết ở đây có dorm, giá 40 RMB/giường).

Tôi hỏi thăm thì được hướng dẫn vào đường Ziqiang Lu. Ở đây các hẻm đều có nhà trọ và giá rẻ nhất thì là 40 RMB. Có một nơi có giá 30 RMB nhưng trông khá tệ so với giá tiền (nơi này mà có giá 15 RMB thì tôi còn ở chứ 30 thì hơi đắt). Vì vậy tôi không ở và kéo hành lý đi hết các con đường ở xung quanh ga luôn. Tóm lại nhà trọ ở khu này giá rẻ nhất là 40 RMB và thường không chấp nhận người nước ngoài. Ngay đường hầm trước cửa nhà ga có hai nhà trọ và giá cũng là 40-50 RMB. Đi lòng vòng một hồi đã gần 9h tối nên tôi chấp nhận đi theo một phụ nữ cò (xung quanh nhà ga ở các thành phố lớn cò nhà rất nhiều ấy và nếu đi theo họ thì bạn luôn phải trả tiền mắc hơn so với việc tự đi tìm nhà trọ - lý do chủ nhà trọ phải trả huê hồng cho họ).

Người phụ nữ dẫn tôi vào một con hẻm bên cạnh một khách sạn khá lớn (tự tôi đi tìm có thấy đâu bởi vì bảng hiệu ghi chữ tôi đọc không hiểu mà) và bà ta gõ cửa gọi chủ nhà ra. Họ dắt tôi vào một căn phòng ngay tầng 1, đối diện phòng của ông chủ nhà và ra giá 50 RMB/đêm. Giá thật của phòng này thật ra không phải như thế (tôi đoán chừng 30 RMB thôi) bởi vì khi tôi hỏi giá ông chủ nhà thì ông ta đưa mắt hỏi bà cò. Tôi không chịu nên nói giá 70 RMB/2 đêm. Họ dẫn tôi lên lầu 2 chỉ vào căn phòng cạnh toilet. Tôi không chịu. Vậy là ông chủ mở cửa một căn phòng ở cách xa toilet và nói giá là 50 RMB. Phòng này khá rộng nhưng tệ hơn phòng ở tầng 1. Tôi đòi trở xuống phòng ở tầng 1 và rồi không muốn trả giá thêm nữa (thật ra lúc đầu tôi định kéo hành lý đi nơi khác) bởi vì bà cò là một phụ nữ trung niên và phải bỏ công đứng ngoài trời lạnh để kiếm khách cho ông chủ nhà, sau đó bỏ công giải thích gì đó cho tôi khi tôi không hiểu và không muốn ở. Cuối cùng tôi trả giá 40 RMB và tôi sẽ ở hai đêm. Vậy là tôi trả tiền luôn 2 đêm là 80 RMB và tiền thế chân là 50 RMB. Tôi hỏi sao thế chân mắc quá. Ông chủ bảo bởi vì tôi ở trong khu vực dành cho gia đình của ông ta.

Nhà trọ này buồn cười ở chỗ không có nhà tắm, chỉ có toilet thôi. Tôi ngạc nhiên quá trời nên hỏi bộ những người khác không cần tắm sao? Ông chủ trả lời họ không cần (ông ta cũng vậy á) và nếu tôi muốn tắm thì đi đâu đó ở bên ngoài tắm và trả tiền 10 RMB. Thật là buồn cười. Chắc đó là lý do mà người Trung Quốc có mùi hôi 5000 năm lịch sử chăng?
Tuy nhiên căn phòng của tôi khá rộng, hình như trước đây nó là phòng sử dụng của gia đình. Trong phòng có một cái giường đôi với 2 cái gối và 2 cái mềm. Gối và mềm ở đây khá là êm ái, có thể nói êm ái nhất tại Trung Quốc mà tôi được sử dụng từ trước đến giờ. Ngoài ra trong phòng còn có tivi, bàn, ghế ngồi và máy sưởi điện nữa ấy. Lần đầu tiên tôi có máy sưởi sau một thời gian dài chịu lạnh (ngoại trừ lúc ở dorm của International Hosteling).

Vậy là tôi tranh thủ có máy sưởi điện nên giặt quần áo luôn. Đến lúc này tôi mới thấy việc đi bụi giúp tôi có khả năng thích nghi và ứng phó tình huống nhanh như thế nào. Ở đây không có nhà tắm, chỉ có toilet. Trong toilet không có vòi nước đâu. Bên ngoài có một các lavabo bé tí và một cái vòi nước thôi. Không thể giặt trong cái lavabo được. Tôi có hai cái thau (một nhỏ, một trung). Lúc đầu ông chủ chỉ để cho tôi cái thau nhỏ nói là để rửa mặt và đem cái trung ra ngoài. Vậy là tôi ra vòi nước cho nước vào thau và đem về phòng. Tôi giặt quần áo trong phòng luôn. Gọi là thau trung nhưng cũng bé tí ấy. Các bạn có thể tưởng tượng là tôi giặt cả quần jeans trong cái thau bé tí không? Mọi cử động phải thong thả, nhẹ nhàng; nếu không thì nước tràn ra đầy phòng ấy. Hết nước xà phòng là đến nước xả và tôi cứ từ tốn mà làm với rất nhiều lần ra vào để lấy nước và đổ nước (ôi trời lần đầu tiên tôi giặt đồ kiểu này đây).Và cứ thế tôi giặt hết quần áo của mình (không gây tiếng động và không làm nước tràn ra đầy phòng) và phơi trước máy sưởi. Đến sáng thì mọi thứ lại khô và tôi lại có thể mặc tiếp mà không phải lấy quần áo khác ra. Tiện lợi quá nhỉ.

Tôi ngủ một giấc với cái mềm và cái gối mềm mại trong căn phòng ấm áp với ý nghĩ ngày mai mình sẽ được mặc quần áo sạch sẽ và khô ráo.

Sáng hôm sau, tôi mệt quá, không muốn dậy, một phần là do bị sổ mũi do đêm trước phải lang thang nhiều tiếng ngoài trời lạnh. Vả lại, sau một thời gian đi lại thì thấy mệt mỏi quá. Điều này là bình thường đối với những người đi bụi trường kỳ kháng chiến ấy. Vì vậy, thỉnh thoảng các bạn sẽ thấy họ ở “đóng đinh” một nơi nào ấy cả một đến vài tháng trời luôn. Khi các bạn phải di chuyển liên tục, phải tự tìm thông tin và luôn phải cảnh giác cũng như học hỏi thì phải có lúc nghỉ ngơi chứ. Nếu các bạn ở Garden Village tại Siem Rep của Cambuchia ấy, các bạn sẽ thấy đây là một trong những điểm dừng chân “để thở” của dân đi bụi. Tôi cũng đã từng dừng chân “để thở” tại đó 2 tuần, trong khi những người khác dừng cả mấy tháng luôn bởi vì giá dorm ở đây khá rẻ, chỉ có 1 đô thôi và ở khá thoải mái.

Sáng hôm sau, dù biết ở ngoại ô Shijiazhuang có ngôi làng Zhengdinh nơi có rất nhiều di tích đền chùa để tham quan và làng Yujiacun, một ngôi làng đặc trưng của người Trung Quốc, nhưng tôi thật sự là không “lết” nổi nữa rồi. Vì vậy tôi ở trong phòng ấm áp và giặt tiếp quần áo còn lại đến 12h trưa luôn. Ông chủ nhà ăn cơm cùng người nhà và bạn bè, sang gõ cửa phòng rủ tôi sang ăn chung và ông ta giới thiệu tôi là người Việt Nam với họ luôn. Nhưng tôi từ chối. Tôi còn phải gội đầu và tắm nữa. Và ôi lần đầu tiên tôi gội đầu và tắm trong phòng cùng với hai cái thau bé tí đó. Nhưng tôi không có 5000 năm lịch sử như dân Trung Quốc nên không thể ở dơ hơn nữa (sau 4-5 ngày không tắm rửa gì hết đó).

Vậy là tôi thành công với việc giặt giũ và tắm rửa trong một căn nhà trọ không có nhà tắm ấy. Cảm giác thoải mái hơn và tôi bắt đầu ra ngoài. Tôi ghé lề đường ăn món cháo 1 RMB cùng với bánh bao 3 RMB. Sau đó lên xe buýt đi một vòng thành phố. Theo tôi thì thành phố này chán ngắt, hầu hết du khách đến đây là vì ngôi làng Zhengding và Yujiacun, chứ Shijiazhuang chẳng có gì hấp dẫn. Các siêu thị bé tí và dân số ở đây rất ít nên khá là buồn tẻ đối với tôi.

Dù viện bảo tàng tỉnh Hubei ở đây miễn phí ấy nhưng tôi lại làm biếng vào quá. Tuy nhiên kẹo hồ lô ở đây có giá rẻ hơn các nơi khác, chỉ có 1 RMB/cây thôi, trong khi ở những nơi khác nó có giá gấp đôi hoặc gấp rưỡi. Tôi đi từ tỉnh này đến tỉnh khác ở Trung Quốc thì nhận thấy mỗi vùng có vài món rẻ khác nhau, vì vậy nếu muốn ăn món nào đó mà giá mắc thì tôi chờ đến khi đến khu vực nó có giá rẻ hơn thì ăn. Nếu không thì nhịn luôn ấy, đỡ tốn tiền hehehe.

Đăc biệt đối diện với nhà ga xe lửa là nhà sách Xinhua, thật ra là siêu thị sách ấy với 3-4 tầng lầu chỉ toàn sách với sách. Theo tôi thấy thì chắc Xinhua ở Trung Quốc, giống Fahasa của mình quá bởi vì tôi đi tỉnh thành nào cũng thấy nhà sách Xinhua cả.

Do mệt mỏi nên tôi chỉ lang thang vài tiếng ngoài trời nắng ấm, đến chiều thì trở về để thống kê tài chính và viết bài (dĩ nhiên là sau một hồi lang thang “ních” no bụng ấy hehehe).

Khi tôi về thì ông chủ nhà đang cùng bạn bè ăn chiều. Họ lại mời tôi ăn, tôi nói ăn no ở bên ngoài rồi. Họ lại bảo rằng phụ nữ Việt Nam xinh đẹp. Cái này tôi nghe hoài ấy khekhekhe. Vì vậy tôi thường trả lời rằng phụ nữ Trung Quốc cũng rất đẹp. May là họ không nói Việt Nam là đất lành. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để nói “không” rồi.

Tạm biệt họ và chúc họ ăn ngon xong thì tôi vào phòng riêng của mình. Một lúc sau, có một ông sang gõ cửa và nói gì đó. Dĩ nhiên là tôi không hiểu. Một chị phụ nữ nói với ông ta rằng tôi không hiểu đâu; vì vậy ông ta về và tôi lại được tự do để thống kê tài chính.

Hôm nay ngày 16/3/2011, vậy là tôi ở Trung Quốc đúng 3 tháng. Tổng cộng số tiền mà tôi đã tiêu xài trong tháng thứ 3 trong đó có bao gồm luôn cả 160 RMB tiền gia hạn visa cho tháng thứ 4 tại Trung Quốc là khoảng 1.800 RMB. Tôi nói rồi càng ở lâu thì chi tiêu càng rẻ ấy mà.

Hôm nay là đúng 3 tháng nên tôi tổng kiểm tra tài chính cho 3 tháng luôn nhé. Tổng cộng số tiền RMB mà tôi rút cho 3 tháng là 6.500 RMB. Hiện tại, tôi còn lại 422 RMB (có một số tờ tiền khá mới, tôi cất lại, bây giờ lấy ra đếm luôn). Vậy tổng cộng tôi tiêu xài là 6.078 RMB trong ba tháng. Nếu trừ đi 160 RMB tiền gia hạn visa cho tháng thứ 4 thì chi phí còn lại là 5.918 RMB. Tuy nhiên do lúc đầu tôi tốn 90 đô Mỹ để làm visa vào Trung quốc. Nếu cộng thêm 90 đô (khoảng 600 RMB) thì tổng cộng chi phí 3 tháng của tôi tại Trung Quốc (bao gồm luôn phí làm visa và phí gia hạn visa 1 lần) là 6.518 RMB. Nếu tính bằng tiền đô thì tương đương 1.000 đô Mỹ ấy. Còn nếu tính tiền Việt thì tương đương 21.509.400 đồng (tôi lấy tỷ giá trung bình cộng cho các lần rút và đổi tiền là 3.300 đồng=1 RMB).

Tóm lại là nếu tôi có thể sống tại Trung Quốc với 1.000 đô/3 tháng thì các bạn đều có thể làm được mà thậm chí theo tôi các bạn có thể sống đến 4-5 tháng với 1.000 đô ấy chứ. Tôi không biết tiếng Hoa và lần đầu đi Trung Quốc nên mọi thứ đều “mò mẫm” cả. Các bạn đọc xong các bài viết của tôi ít nhiều rút ra được một số bí quyết và kinh nghiệm, vì vậy sẽ ít tốn tiền “ngu” hơn tôi, do đó có thể đi du lịch bụi ở Trung quốc với thời gian dài hơn ấy chứ. Vậy là đi du lịch bụi “trường kỳ kháng chiến” muôn năm!!!!!

Kỳ sau: Tôi đi Trung Quốc (38): Yujiacun

Tôi đi Trung Quốc (36): Anyang (An Dương)


Đến giờ tôi mới biết Kaifeng là Khai Phong (nhờ một bạn đọc chú thích giùm)– là nơi Bảo Công xử án – hèn chi ở đây có cả phủ Bao Công và đền thờ Bao công và cả hồ Bao Công nữa – nhưng những nơi này đều có vé và tôi đều không vào (ngoại trừ hồ Bao Công). Nhưng không hiểu sao nơi đây lại có rất nhiều người đạo Hồi sinh sống. Theo tôi đây là một nơi không thể không đến khi đến tỉnh Henan. Tôi đã không biết Luoyang là Lạc Dương, nếu biết thì tôi cũng tạt qua xem bởi vì trong phim hay nhắc đến thành Lạc Dương ấy mà. Tuy nhiên, những tinh thần của người Trung Quốc được truyền đạt trong phim thì đừng mong sẽ thấy được trong xã hội Trung Quốc ngày nay đấy nhé.

Có bạn đọc hỏi tôi rằng người Trung quốc có biết gì về Việt Nam và họ nghĩ gì về chúng ta. Sau 3 tháng đi lại và “dốt tiếng Hoa” tại Trung Quốc thì tôi mới hiểu ra. Mỗi khi tôi nói tôi là người Việt Nam thì dân Trung Quốc (đặc biệt ở phía Nam ấy) à lên một tiếng và nói “hào ti phang”. Tôi cứ nghe mãi như vậy nhưng chả hiểu họ muốn nói cái gì, chỉ nghe được từ “hào” nghĩa là “tốt” là khoái trong bụng nên gật đầu lia lịa và nói “tuay” (đúng rồi). Mãi đến gần đây tôi mới biết ý nghĩa của từ “ti phang” nghĩa là “vùng đất”. Như vậy đối với dân Trung Quốc, Việt Nam là một nơi đất lành đó. Chớ vội mừng nghen các bạn. Nếu họ nghĩ như thế thì trong tương lai chúng ta sẽ không tránh khỏi “việc đụng độ” với họ đâu. Thế là từ đó về sau, mỗi khi tôi nghe họ nói “hào ti phang” là lắc đầu ngay và nói “bu hạo” (không tốt). Ngu sao nói tốt để họ “đổ bộ” vào đất nước mình hehehe.

Như vậy thì chết chúng ta rồi, trong tương lai, dân Trung quốc mà tràn vào Việt Nam thì có khi chúng ta không còn đất mà ở đâu và có khi chúng ta lại trở thành dân tộc thiểu số ngay chính trên đất nước mình ấy. Đó là điều họ đã làm với Tây Tạng. Tỉnh Henan của Trung Quốc có dân số gần bằng đất nước Việt Nam rồi. Chỉ cần mỗi tỉnh, họ “phái” một phần dân số đi sang Việt Nam thì chúng ta trở thành dân tộc thiểu số chắc luôn.

Thêm một việc nữa, Trung Quốc ngày càng có “nguy cơ” trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới (có thể vượt qua Mỹ trong tương lai gần). Do đó nếu bạn nào muốn đi du lịch Trung Quốc thì nên tranh thủ đi càng sớm càng tốt bởi vì khi một nước ngày càng giàu thì mức sống ngày càng cao do vậy việc đi du lịch sẽ trở nên ngày càng mắc mỏ hơn. Nói đâu xa xôi, ví dụ bây giờ mỗi khi tôi rút nhân dân tệ ở máy ATM tại Trung Quốc thì số tiền Việt Nam Đồng trên một nhân dân tệ ngày càng cao, nghĩa là tiền Việt Nam mỗi ngày mỗi mất giá so với tiền Trung Quốc. Và do trước đây Trung Quốc muốn “mang tiếng” là hàng giá rẻ nên kìm hãm giá trị đồng nhân dân tệ, bây giờ thì một phần bị thế giới “phát hiện” nên kiện, một phần nó không thể “kìm hãm” nữa nên đồng nhân dân tệ ngày càng có giá trị so với đồng đô la Mỹ ấy. Tóm lại, nếu các bạn không tranh thủ đi du lịch Trung Quốc (để xem chúng nó đang làm cái quái gì) thì ngày càng mất cơ hội đi luôn ấy.

Ngoài ra, càng lên phía Bắc thì tôi càng thấy người Trung Quốc có khuôn mặt của mấy thằng “giặc Tàu” hơn ấy. Người Trung Quốc ở phía Nam thì giống người Việt Nam ở phía Bắc. Trong khi người Trung Quốc ở phía Bắc thì giống mấy thằng “giặc Tàu” được mô tả trong các hình vẽ ghê. Tiên sư cái bọn “giặc Tàu”, sao tôi ghét chúng nó quá. Nam mô A di đà Phật! Phật bảo không được ghét ai hết, kể cả kẻ thù. Khi nào tôi mà đến được lăng mộ của tổ tiên nhà chúng nó, tôi sẽ đánh thức họ dậy mà hỏi chúng mày sao cứ thích đánh nhau với Việt Nam ấy hả. Tôi chỉ sợ Phật thôi, chứ cái bọn này tôi chả sợ đâu. Tôi dám làm thiệt lắm á. Tổ tiên chúng nó chả biết dạy dỗ con cháu gì cả thì bị mắng là phải rồi.

Xe buýt đi từ Kaifeng đến Anyang có giá 54 RMB. Thật ra có thể đi bằng xe lửa nữa nhưng tàu đến vào lúc ban đêm nên tôi không muốn đi. Lúc tôi đến nhà ga thì thấy một bé gái đang khóc ầm ĩ gọi mẹ ngay giữa ngã tư. Ôi trời, bà mẹ nào lại bỏ con mình ngay giữa đường thế này. Có khi nào sinh ra con gái nên họ không cần và vứt quách đi không. Tôi đứng nhìn để xem bà mẹ độc ác nào bỏ con ngoài đường xe cộ qua lại đầy nguy hiểm thì một người công nhân vệ sinh đến hỏi (chắc hỏi mẹ đi hướng nào?), đứa trẻ chỉ qua đường và ông ta dắt đứa trẻ đi.

Ở các thành phố phía Bắc Trung Quốc, luôn có công nhân vệ sinh, một tay cầm mo và một tay cầm chổi qua lại dọn vệ sinh nên các đường phố ở đây khá sạch sẽ bởi vì họ cứ thấy rác là hốt ngay. Hình như họ túc trực ngày đêm luôn hay sao á.

Ở Kaifeng, bến xe buýt đường dài và trạm xe lửa ở đối diện nhau. Từ ga xe lửa, tôi băng qua đường và mua vé đi Anyang ngay. Xe chạy lúc 1h trưa. Ông tài xế của tôi đúng là một tên nghiện thuốc. Ông ta hút liên tục ấy. Xe đến bến Anyang vào khoảng 5h chiều.

Ở Anyang ga xe lửa và bến xe nằm gần nhau trên đường Yingbin. Xung quanh khu vực này có khá nhiều nhà trọ. Từ ga xe lửa bước ra, nếu quẹo phải, đi dọc theo đường Yingbin, khi sắp đến bến xe thì sẽ thấy một khu nhà trọ khá lớn nằm ngay tay phải. Bên ngoài tiếp tân thì căn nhà trong nhỏ nhưng khi vào trong thì nó khá lớn; các phòng nằm xung quanh cầu thang được đặt ở giữa, phía trên là giếng trời có mái che. Các khu được đánh số 1-3. Phòng có giá 20 RMB không có cửa sổ và phòng 30 thì có và lớn hơn vì vậy mà thoáng khí hơn. Tuy nhiên ở đây tôi chỉ thấy một cái toilet mà không thấy nhà tắm. Khi hỏi thì họ chỉ về phía trước nhưng tôi tìm chẳng thấy, mà tôi vừa tắm ở Kaifeng nên cũng chẳng cần lắm.

Ngoài ra, từ bến xe bước ra, quẹo trái, ngay cạnh bên là một nhà trọ có giá rẻ, tôi thấy có giá 10-15 nữa nhưng họ không chấp nhận tôi. Tôi đi tiếp về phía trước, con đường cạnh nhà trọ này là Yima Lu (Nhất Mã), nếu quẹo trái thì có một căn nhà trọ nằm gần cầu vượt, giá rẻ nhất là 30 RMB. Nhưng nếu quẹo phải thì có 2-3 căn nhà trọ nằm gần nhau, có giá 20 RMB. Một trong những nơi này là cửa sau của khu nhà trọ của tôi ấy. Những nơi khác cũng chẳng chấp nhận tôi, ngoại trừ khu này thôi.

Buổi sáng ở đường Yima Lu có bán đồ ăn sáng đặc trưng của Trung Quốc với giá khá rẻ. Chỉ cần 2.5 RMB là có một bữa no rồi, 1.5 RMB cho cháo và 1 RMB cho bánh bao chiên ăn chung (bánh bao chiên ở đây, theo tôi thì nhìn khá giống momo của dân Tây Tạng.) Ngoài ra nếu từ các khu nhà trọ, cứ đi thẳng về phía trước, đi bên dưới cầu vượt, đi qua một cái chợ và đi tiếp đến con đường bên trên là dành cho xe lửa, bên dưới là đường bộ, đi xuyên qua con đường này và đi tiếp đến khi gần ra đường lớn thì bên tay trái là một tiệm internet giá 2 RMB/giờ (trong khi xung quanh khu vực nhà ga có khoảng 5-6 tiệm nét và có giá 3 RMB/giờ - ở đây khá thoải mái, nhiều tiệm sẳn sàng tiếp nhận người không có chứng minh nhân dân như tôi.)

Từ ga xe lửa có khá nhiều xe buýt. Ở Anyang nổi tiếng là khu khai quật triều Yin (còn gọi là Bảo tàng Yin Xu, tiếng Anh là Yin Ruins). 




Xe buýt số 1 và số 18 có thể đi đến gần đấy. Tuy nhiên ở đây giá vé vào cửa là 90 RMB và khu này được UNESCO công nhận. Con đường đi vào bảo tàng này khá đẹp và sạch sẽ. Dọc hai bên đường là công viên nơi người dân ra thả diều vào buổi chiều. Lúc tôi đến thì ở đây có loại hoa màu vàng nở quá trời, trong thật ấn tượng. Đặc biệt là người dân ở đây tắm sông ngay cả khi thời tiết lạnh. Đáng nể thật!


Khi đến thành phố Suizhou, các bạn sẽ thấy biểu tượng con hạc với sừng hưu ở khắp nơi còn khi đến Anyang, các bạn sẽ thấy biểu tượng con rồng của thời nhà Yin ở khắp nơi. Con rồng bé tí và ngắn ngủn nhưng nằm uốn khúc, đuôi và đầu gần như chạm vào nhau ấy.

Ngoài ra ở đây, gần ga xe lửa, trên đường Wenfeng có một tòa tháp (tiếng Anh gọi là Heavenly-Peace Temple) tên là Wenfeng Si luôn. Trong đó cái tháp có kiến trúc khá đẹp và các tượng Phật được để ở xung quanh. Ban đêm tòa tháp được thắp đèn nên nhìn từ xa trông y như  toà tháp vàng vậy.

Tuy nhiên nếu đi từ ga xe lửa thì trước khi đến tòa tháp, các bạn sẽ thấy người ta bu đen bu đỏ ở một cửa hàng vịt quay Bắc Kinh, giá 30 RMB/con, có thể mua nửa con; nếu không thì mua vịt chiên giá 18 RMB/con. Tôi đúng là bị loạn ngôn ngữ bởi vì khi hỏi giá, người ta nói “shua ba” nghĩa là 18 thì tôi lại dịch thành “mười ba” (ba trong tiếng Việt ấy). Nghĩ trong đầu rằng giá rẻ quá, tôi đăng ký mua một con đến lúc trả tiền mới biết. Ở đây người mua đông đến nỗi phải xếp hàng lấy thẻ ấy. Ai có thẻ số trước thì lấy trước.

Ôm con vịt chiên, tôi ra công viên gần đấy ngồi ăn. Quả là bất công khi tôi có nguyên con vịt để ăn còn những người khác thì ngó. Tôi biết làm gì bây giờ. Chẳng lẽ tôi mời họ ăn à. Dân Trung Quốc tự trọng lắm, ngó vậy đó chứ bạn mà mời là họ từ chối (ngoại trừ những người ăn xin hay quá đói). Tôi có lần mời cam một bé gái –lý do đứa em trai của bé được mẹ cho ăn quá trời, bỏ đứa con gái ngó miệng, lúc đó tôi đang gặm một con gà chiên, thấy áy náy quá, mà tôi biết mời đồ ăn dở dang, dân Trung Quốc dễ gì nhận, nên lấy một quả cam ra mời thì bé gái từ chối ngay. Và sau vài lần khác thì tôi có kinh nghiệm rằng dân Trung Quốc không dễ gì nhận đồ ăn của người khác đâu.

Khi tôi đang ăn thì thấy vài ông già Trung Quốc nhìn nhìn. Tôi hay gặp ánh nhìn này ở nhiều công viên lắm. Chả hiểu nhưng bây giờ thì tôi “ngộ” ra rằng chắc ở Trung Quốc, phụ nữ ra công viên ngồi một mình là gái làm tiền đây. Họ nhìn nhìn chắc chờ tôi ăn xong để ngỏ giá ấy mà. Đúng là đáng ghét.

Giá vé vào cửa cho Wenfeng Temple là 15 RMB và các xe buýt 31, 34, 46 có thể đi đến đây. Gần đấy thì có một siêu thị, sau 8h tối bán trái cây khá rẻ, giá cả cho lê và bom chỉ còn 2 RMB/kilo và những trái cây khác có thể chỉ còn phân nửa giá tiền.

Ngoài ra, các khu đường Jiefang và Renmin cũng khá tấp nập. Đi thẳng đường Renmin là thư viện chữ viết của Trung Quốc. Có khá nhiều tuyến xe buýt đến đây như xe buýt 1, 27, 31, 32, 33, 41,…. bởi vì thư viện này nằm cạnh bến xe phía Đông của thành phố mà. Kiến trúc của thư việc này thì không thể lẫn vào đâu được. Nhìn từ bên ngoài trông như một cung điện vàng vậy á và trông cực kỳ nổi bật. Ngoài ra, Walmart cũng nằm trên đường Renmin.

Ở đường Jiefang thì có nhiều ngân hàng và cũng có siêu thị dưới hầm nữa. Chi nhánh của China Citic Bank nằm trong một toàn nhà có kiến khá ngộ nghĩnh nhưng khá đẹp. Tôi phải công nhận rằng Trung Quốc có nhiều tòa nhà có kiến trúc đẹp lắm. Đó là sự kết hợp giữa Đông và Tây, giữa truyền thống và hiện đại, giữa cái mới và cái cũ ấy. Cái này Việt Nam cần học hỏi.

Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2011

Tôi đi Trung Quốc: Kaifeng (35) (2)


Sáng hôm sau, khoảng 10h tôi quay lại phòng PSB thì cô công an nói rằng visa của tôi vẫn chưa xong và tôi nên quay lại trước 12h. Vậy là tôi có hai tiếng đồng hồ đi lòng vòng. Tôi lên xe buýt số 22 ngay trước cửa văn phòng PSB. Xe chạy ra ngoại thành. Ở đây có một khu chợ khá nhộn nhịp và một gánh hát rong miễn phí đang có hát bội ấy. Người dân ngồi xem sau sưa. Xe buýt số 22 đi một vòng rồi trở lại đường Zhongshan Lu. Lúc ấy vẫn còn sớm nên tôi lại đón xe buýt 19 đi một vòng. Anh tài xế dừng lại và hỏi tôi muốn đi đâu. Tôi nói tôi là du khách nên muốn đi lòng vòng xem cảnh ấy mà. Tôi hỏi anh ta xe buýt số mấy đến viện bảo tàng. Anh ta nói là xe của anh ta luôn.

Tôi ngồi trên xe đó (sau khi cho thêm 1 RMB vào thùng tiền) và khi đến khu vực hồ Baogong thì anh ta bảo tôi xuống vì đến rồi. Viện bảo tàng Kaifeng, so với những bảo tàng mà tôi từng đi thì không hoành tráng bằng, nhưng cũng lớn tương đương với bảo tàng Hồ ChínMinh rồi đấy. Ở đây miễn phí vé cổng. Tôi lấy vé và hẹn buổi trưa mới vào. Ở đây mở cửa đến 12h trưa, đóng lại và 2h mở đến 5h.

Tôi đi trở về phòng PSB thì visa của tôi đã sẳn sàng. Cô công an cho tôi biết đây là lần gia hạn visa cuối cùng (nghĩa là chỉ được tối đa hai lần thôi), sau đó tôi phải ra khỏi Trung Quốc. Sauk hi trả 160 RMB thì tôi cầm hộ chiếu xem. Họ cho tôi gia hạn đến ngày 15/4. Nghĩa là từ hôm đi gia hạn là ngày 10 thì tôi chỉ còn 35 ngày tại Trung Quốc thôi.

Từ phòng PSB đi ra, tôi ghé vào hàng cơm của người địa phương, mỗi phần giá 5-6 RMB, ăn khá ngon và người dân ở đây không phung phí thức ăn bởi vì họ ăn hết không bỏ mứa. Sau đó, tôi đi trở lại viện bào tàng nhưng chưa đến giờ mở cửa nên tôi đi bộ ra công viên ngay trước tường thành. Người dân ra đây phơi nắng. Có người nằm luôn trên cỏ ngủ, có người ngồi đọc báo, có người ngồi chăm sóc mấy con chim mà họ mang đến trong lồng,…

Đến 2h, tôi quay trở lại. Trên đường thì gặp một tai nạn giao thông. Người Trung Quốc cũng “bà tám” y như người Việt Nam. Họ cũng xúm quanh…chỉ để xem và tôi cũng vậy (hehehe) dù lúc đó đã có cảnh sát đến giải quyết và họ cũng cãi nhau y như người mình vậy đó. Nhân tiện, tôi nói luôn. Theo quan sát của tôi thì dù Việt Nam là một nước Đông Nam Á nhưng văn hóa của mình lại giống Trung Quốc hơn, trong khi các nước Đông Nam Á khác như Thái Lan, Cambuchia, Lào và Myanamr, văn hóa của họ tương tự nhau (kể cả chữ viết cũng loằn ngoằn như rắn bò ấy). Vì vậy, lúc đầu tôi hơi ngạc nhiên khi đến những nước này, tôi cảm thấy mình như người xa lạ ấy mặc dù đều cùng nằm trong khu vực Đông Nam Á nhưng sao mình chẳng giống ai? Nếu vậy, so với các nước khác thì Việt Nam bị ảnh hưởng bởi Trung Quốc khá đậm chăng?

Viện bảo tàng Kaifeng có một khu mà các nơi khác không có. Đó là nơi vẽ tranh treo trên cửa để bảo vệ gia đình vào dịp tết ấy. Không biết các bạn hình dung ra loại tranh này không. Đó là những tờ giấy màu đỏ trên có hình một ông như Quan công ấy và người ta treo trước cửa nhà vào đầu năm mới với hy vọng gia đình của họ sẽ được bảo vệ cả năm. Khi năm cũ hết và năm mới đến thì họ lại gở tờ giấy cũ ra và dán tờ giấy mới vào ấy.


Tại đây tôi được tận mắt nhìn cách họ sản xuất hàng loạt loại tranh này. Cũng nhiêu khê với nhiều công đoạn lắm nhé. Tổng cộng là năm công đoạn, bắt đầu từ công đoạn vẽ bằng mực đen, sau đó là tô màu cho tranh. Ở đây có sẳn khuôn hết nên người ta chỉ cần quết mực lân khuông và ịn tờ tranh vào mà thôi.




Bây giờ thì tranh không chỉ được treo trước cửa nhà mà có thể được lộng kiếng hoặc lộng khung treo trên cột nhà, trên tường hay trên cánh cửa  để làm tranh trang trí nữa ấy.

Ngoài phòng nghệ thuật tranh này ra trong thư viện này còn có phòng trưng bày đồ vật của thời nhà Song (tôi nghĩ Song ở đây là nhà Thương). Kaifeng là nơi khai quật những đồ vật của nhà Song ấy. Tuy nhiên đồ vật trưng bày khá nghèo nàn. Dù vậy trong đây vẫn có mô hình của một lò gốm và những người thợ làm gốm. Ngoài ra còn có mô phỏng một quá rượu thời ấy nữa đó. Trong đó người ta để cả bàn ghế ly chén luôn và trên trần là một cái đèn kéo quân.

Từ thư viện ra tôi lên xe buýt số 16 và đến chùa Da Xiangguo (Temple of the Chief Minister). Nơi này được Sở Du lịch đánh dấu đến 4 chữ A lận, nghĩa là đây là một nơi phải vào. Nhưng tôi không vào. Vé cửa đến 30 RMB. Tôi ghét mua vé vào cửa mà (hehehe), đặc biệt là mua vé cửa để vào chùa thì tôi càng không mua. Đây là chùa bởi vì tôi thấy có một số vị tăng đang đứng nói chuyện với du khách. Tại phòng bán vé ngay cửa ra vào có phần giới thiệu bằng tiếng Hoa và tiếng Anh. Có cả sơ đồ của khu này nữa. Tóm lại đó là một cái chùa cũng khá lớn và chùa này có vai trò rất quan trọng trong việc truyền bá ở Kaifeng nói riêng và cả Trung Quốc nói riêng.



Có thể các bạn sẽ thắc mắc là vì sao tôi cứ lên xuống xe buýt ở đây. Lý do là ở đây hầu như mọi nơi tham quan đều phải mua vé cổng, mà lại rất kính cổng cao tường nên nếu không thể nhảy qua những bức tường cao thì không thể trốn vé rồi (hihihi). Đặc biệt là nhiều nơi tham quan ở đây lại là chùa mới ghê chứ. Tôi không bao giờ ủng hộ việc mua vé vào chùa cả. Vì vậy tôi cứ ngồi xe buýt ngắm cảnh, vừa rẻ tiền vừa được xem cảnh đẹp nữa. Xe buýt ở đây tuyến nào cũng chỉ trả có 1 RMB thôi. Tôi ngồi đến khi nào xe chạy đến trạm cuối, không chạy nữa, đuổi thì tôi xuống, đón xe khác đi và làm y như vậy (nếu không đuổi thì tôi ngồi hoài chẳng hạn xe buýt số 22 – chạy vòng nên chỉ dừng 1 trạm cuối thay vì hai trạm như các xe khác). Đúng là đi du lịch kiểu con nhà nghèo các bạn nhỉ? (lúc đi du lịch bụi ở Singapore tôi cũng làm y như vậy ; vậy là tôi đi hết thành phố Singgapore với giá cực rẻ).

Tôi đi Trung Quốc: Kaifeng (35) (1)

Kỳ trước: Tôi đi Trung Quốc (34): Zhengzhou

Khi tôi trả chìa khóa phòng để đi thì cô chủ nhà trọ của tôi có vẻ ái nái lắm vì “đã đuổi” tôi đi ấy. Cô ta hỏi tôi nhà trọ lớn lắm tiền lắm à. Tôi nói dĩ nhiên là mắc rồi nhưng tôi không ở mà chuẩn bị đi Kaifeng. Cô ta đưa tôi ra cửa và chào tạm biệt.

Theo sách hướng dẫn du lịch, tôi đi ra bến xe trên đường Er Ma Lu (gần nhà ga xe lửa ấy) thì có thể mua vé xe buýt đi Kaifeng. Lúc kéo hành lý đi, tôi lại đi ngang qua cây cầu vượt và thấy đám đông lố nhố vẫn đang đứng ngồi ở đó.

Đến bến xe mới biết là phải đón xe buýt 520 để đến Bei Tran (bến xe phía bắc) thì mới có xe buýt đi Kaifeng. Vậy là tôi lên xe buýt 520 và được dịp đi một vòng tham quan Zhengzhou. Công nhận thành phố này lớn thật. Ở bến Bei Tran, tôi trả chỉ có 7 RMB cho 1.5h trên xe buýt. Thật ra tôi cũng không hiểu giao thông ở Trung Quốc lắm. Đi từ thành phố này sang thành phố khác mà chỉ có 7 RMB, trong khi lúc ở tỉnh khác, tôi đi lại trong vòng thành phố mà phải trả nhiều tiền hơn nhiều.

Xe đến Kaifeng vào khoảng 3h chiều. Tôi hỏi anh tài xế, về trung tâm thành phố đón xe buýt số mấy. Anh ta nói từ bến này thì đón xe buýt 24. Vậy là tôi lên xe buýt 24. Đi đến bến cuối cùng luôn. Chị lái xe (lưu ý ở Trung Quốc, tài xế xe buýt là nữ rất nhiều nhé – họ trông ốm yếu nhỏ con và có người trông trẻ măng, lại điều khiển những chiếc xe to kềnh đầy nhóc người ấy) hỏi tôi muốn đi đâu. Tôi nói tôi muốn đến đồn công an ở đường Zhongshan Lu (đây là PSB của Kaifeng). Chị ta nói để chị ta nói giúp tài xế ở xe 22 bởi vì xe này đi ngang qua đó. Vậy là chị ta mở cửa cho tôi lên và đi kiếm tài xế để nói giùm.

Tôi ngồi trên xe khoảng 5 phút thì anh tài xế vào hỏi tôi người nước nào. Tôi đi xe buýt này không phải tốn tiền bởi vì khi tôi đứng dậy hỏi anh ta bao nhiêu tiền để cho vào thùng thì anh ta nói không cần. Chắc anh nghĩ tôi một người vừa mới đến Kaifeng với hành lý lỉnh kỉnh mà lại hỏi đường đến đồn công an thì chắc là “cớm” rồi nên “hơi nể” chăng? Mà nhiều người cũng bảo tôi trông giống “cớm” lắm ấy. Hèn gì, lúc ở Zhengzhou khi tôi hỏi thăm đường đến đồn công an thì người ta luôn nhìn tôi trước rồi mới trả lời sau (mà cái nhìn ẩn ý lắm, hơi ngạc nhiên hơi cả nể và hơi sợ). Lúc ở Thái Lan và Cambuchia, tôi bảo tôi là cảnh sát quốc tế, vậy mà cũng có nhiều người tin mới ghê (kiểu này có ngày bị quýnh bầm mỏ luôn nè.)

Khi tôi đến đồn công an ở đường Zhongshan Lu thì đúng là công an ở đây dễ thương vô cùng. Họ chỉ tôi qua toà nhà bên cạnh. Tôi không biết đường đi thì họ dẫn tôi đi luôn. Khi vào tòa nhà PSB thì có một anh công an tiếp chuyện rất lịch sự và điện thoại cho chị phụ trách gia hạn xuống nói chuyện với tôi. Chị ta biết một ít tiếng Anh. Chị ta yêu cầu tôi chứng minh tài chính. Tôi có. Chị ta hỏi tôi bản photo hộ chiếu. Tôi có. Chị ta hỏi tôi bản photo visa. Tôi không có. Chị ta hướng dẫn tôi qua bên đường photo. Hỏi tôi biết nói từ photo bằng tiếng Hoa không. Tôi không biết. Chị ta ghi từ đó ra giấy luôn và tôi chỉ chìa tờ giấy ra để hỏi thăm mà thôi. Đã vậy, chị ta còn trông giúp tôi túi hành lý để tôi đi photo nữa chứ. Tóm lại, công an ở đây dễ thương vô cùng.

Cầm các giấy tờ photo về đưa cho chị ta thì chị ta hỏi tôi ở đâu để đánh máy. Tôi nói tôi không biết, tôi vừa mới đến. Chị ta trả giấy tờ và hộ chiếu lại cho tôi rồi nói tôi nên đăng ký ở khách sạn trước bởi vì nếu chị ta giữ hộ chiếu rồi thì làm sao tôi đăng ký khách sạn được. Tôi nói tôi ở nhà bạn (trong đầu lên kế hoạch giở lại chiêu cũ rồi đó). Chị ta nói nếu ở nhà bạn thì phải ra công an khu vực đăng ký tạm trú. Nếu ở khách sạn thì thông tin của tôi sẽ hiện trên máy tính của chị ta nên tôi khỏi phải ra công an. Tôi hỏi giá tiền và thời gian gia hạn. Chị ta nói thường gia hạn 5 ngày làm việc nhưng nếu tôi cần gấp thì chị ta sẽ làm nhanh cho tôi càng sớm càng tốt. Giá tiền là 160 RMB.

Lấy lại mọi giấy tờ tôi lại đẩy hành lý về con đường trung tâm là đường Sihou (ngay ngã tư với đường Zhongshan Lu) và đi tìm nhà trọ giá rẻ. Đi đến khoảng đường rộng nơi người ta thường đứng đón xe buýt ấy (nơi này là trung tâm của trung tâm), tôi thấy có một tấm bảng nhấp nhá đầu hẻm và trên đó có từ “wan” (nghĩa là đêm). Đoán đây là nhà trọ, tôi đi vào. Họ ra giá 30 RMB. Không muốn đi lòng vòng nữa bởi vì khu này ngay trung tâm mà lại gần văn phòng PSB. Có gì tôi ở một đêm để đăng ký tạm trú, sau đó đi tìm nơi rẻ hơn. Tôi đồng ý. Phòng 30 RMB khá đẹp. Nhà tắm và toilet bên dưới lầu 1.

Tôi nói với vợ chồng ông chủ nhà luôn là tôi đang gia hạn visa và cần phải đăng ký tạm trú với công an khu vực. Họ ngập ngừng. Tôi nói rằng tôi đã hỏi bên phía công an. Họ bảo ở nhà trọ nhỏ thì không được chứ ở nhà bạn thì không sao. Thế đấy các bạn. Tôi dạy cho dân Trung Quốc cách nói xạo với chính quyền luôn mới ớn.

Tối hôm đó, tôi ra ngoài đi dạo. Thành phố này không có nhà cao tầng, chỉ khoảng tầng 4-5 là cao nhất rồi. Nghe nói là họ cấm xây nhà cao tầng ở đây. Do nhà cao tầng thì phải đào sâu dưới đất để có nền vững chắc và nếu đào sâu thì sẽ làm hư hại đến thành phố cổ dưới đất ấy. Tôi thành thật khuyên các bạn sau này có đến Henan ở Trung Quốc thì nên đến Kaifeng bởi vì thành phố cổ này quả thật là đẹp ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi không thể diễn tả hết suy nghĩ và cảm xúc của mình bằng lời. Nhà ở đây xây dựng trong y như lâu đài thành quách.



Tóm lại là người dân ở đây sống và làm việc trong những tòa nhà y như phim. Kiến trúc cổ (nhưng lại là nhà xây mới theo kiến trúc cổ), mái cong, đầy màu sắc, nhà gỗ. Các cửa hàng trông y như cung điện ấy. Ngoài đường thì người ta bán hàng như trong phim (ở đây cộng đồng người Hồi giáo ở đông lắm). Những xe đẩy ngoài đường thì có treo cờ (trông giống như cờ của sơn đông mãi võ ấy.) Người bán hàng Hồi giáo mặc trang phục của họ, ngoài đường buổi tối réo rắt tiếng nhạc. Quả là một nơi có một không hai. Tôi không thể diễn tả được. Các bạn hãy đến đây và tự mình cảm nhận nhé. Nhưng mà đây quả thật là Trung quốc mà tôi muốn tìm, không phải là những tòa nhà cao tầng và những con phố hiện đại đâu. Nơi này không cũ kỹ đâu nhé, mọi tòa nhà rất mới nhưng theo kiến trúc cũ hết. Tôi còn nghĩ có khi nơi đây trở thành phim trường cho các phim cổ trang lắm đó.

Các bạn mà nhìn thấy cảnh hai người Hồi, mỗi người cầm một cái chày và nện nhịp nhàng vào lô kẹo đậu phộng vừa ra lò để cho có độ dẻo thì thật vui không kể xiết bởi vì vui như ngày hội ấy. Món ăn ở đây thì tôi thích vô cùng. Tôi mua quá trời và cầm cả hai tay, chưa kịp ăn hết cái này tôi đã mua cái khác rồi (không phải tôi phí tiền mà là nguyên ngày rồi tôi chưa ăn gì hết mà). Bó tay, không thể tả được không khí chợ đêm mà y như lễ hội như ở đây được.
Sáng, sau khi lấy thông tin của ông chủ nhà xong (địa chỉ, điện thoại, số chứng minh nhân dân, họ tên), tôi hỏi đường ra đồn công an khu vực thì ông chủ nhà bảo tôi là đó là đồn công an trên đường Zhongshan Lu luôn. Khi tôi đến thì họ bảo không phải và dẫn tôi vào gặp chị công an hộ tịch. Chị ta nhìn thấy địa chỉ của chủ nhà của tôi xong thì điện thoại hai cuộc để hỏi xem ai phụ trách khu này. Sau đó chị ta vẽ đường cho tôi đi đến đồn cảnh sát, và ghi cả tên người cần gặp cho tôi nữa. Lót tót lòng vòng mãi không kiếm ra, tôi quay trở lại thì chị ta hướng dẫn lại lần nữa thật kỹ càng. Cuối cùng tôi cũng tìm ra.

Ở chỗ cô công an hộ tịch khu vực (do đã được báo trước) đón tiếp tôi niềm nở và điện thoại cho ông chủ nhà để khẳng định thông tin. Sau đó, chị ta điền vào tờ khai (thay vì tôi phải tự điền), xong xuôi thì đóng mộc và đưa tôi một mẩu để quay lại phòng PSB. Vậy là tôi hoàn thành xong mọi thủ tục và giấy tờ vào khoảng 11h30 với lời hẹn là hôm sau có thể quay lại lấy nếu không thì phải sáng thứ hai tuần sau bởi vì hôm nay đã là thứ 5 rồi và tại đây chiều thứ 6 không làm việc.

Xong mọi việc thì tôi bắt đầu đi ăn và đi lòng vòng xem thành phố Kaifeng và cũng để kiếm nhà trọ rẻ hơn. Trong thâm tâm tôi cũng không muốn dọn đi bởi vì muốn trả ơn ông chủ nhà đã giúp tôi nói xạo thành công ấy mà (cô công an nói điện thoại với ông chủ nhà của tôi đến mấy phút lận đó – tôi không hiểu họ nói gì).

Ở đây các phòng internet không chấp nhận người nước ngoài, chỉ có một phòng nằm trên đường Sihou ngay trung tâm, nơi này có hai tầng, tầng 1 không cần chứng minh nhân dân nên tôi có thể sử dụng, giá 2RMB/giờ, nhưng mạng ở đây khá chậm. Các khu nhà trọ trong hẻm do người Hồi làm chủ có khá nhiều và giá 20 RMB/đêm, tuy nhiên họ không muốn nhận người nước ngoài. Thực ra tôi muốn ở một lần trong nhà trọ Hồi giáo để xem thế nào nhưng không được chấp nhận ở đây.

Loanh quanh một hồi, tôi lên xe buýt 24 để đến hồ Baogong. Nơi này có chùa Baogong, giá vé cửa là 20 RMB. Gần nơi này có những mái đình xây trên mặt nước cho người dân đi dạo và ngắm cảnh khá đẹp.

Sau đó tôi lên xe buýt 34 ra ngoại ô xem. Trên đường đi, xe chạy ngang qua một đám người Hồi (làm sao biết họ là người Hồi? Cứ thấy ai đội cái nón vải bé tí màu trắng trên đầu thì chắc là người Hồi rồi.) đang quỳ lạy trước một cái bàn trên có để tấm hình. Tôi định xuống xe buýt ở đây để xem nhưng xe không dừng. Sau đó thì xe đi qua cổng và chạy dọc theo thành cổ. Bên ngoài, dọc theo thành cổ là công viên nơi người dân ra thả diều vào buổi chiều.

Ra ngoại thành tôi lại đón xe buýt 33. Xe dừng điểm cuối là đại học Henan. Lúc mới nhìn tôi tưởng đây đây là đền hay chùa gì đó chứ và khá ngạc nhiên khi biết đó là đại học bởi vì nó trông quá đẹp. Cổng thì y như cổng đền.

Bên trong thì các toà nhà xây theo kiến trúc cổ trông kiên cố.

Xung quanh có rất nhiều khoảng không gian cho sinh viên sinh hoạt và rất nhiều công viên có ghế đá ngồi. Theo tôi thì trường đại học này quá đẹp.

Dọc lối đi các bạn có thể nghe tiếng chim kêu ríu rít. Các lối đi trong đây có tên đường hẳn hoi. Tôi vào thử một phòng học xem thì hơi thất vọng, bên ngoài trông rất đẹp mã nhưng phòng học thì không đẹp như tôi nghĩ. Bảng viết phấn, có máy chiếu LSD.Nhưng cảm giác của tôi là phòng học trông cũ và không hoành tráng như vỏ bên ngoài.

Khi đi trở ra, tôi bắt chuyện với 3 sinh viên người Nga đang theo học tiếng Trung tại đây. Họ bảo trong nhóm của họ có vài sinh viên người Việt nữa. Họ qua đây từ tháng 9 năm ngoái. Tôi nói với họ rằng tại sao Kaifeng là thành phố nhỏ, không phải là thủ phủ mà lại có đại học Henan (Henan là tên của tỉnh mà). Đáng lẽ đại học này phải nằm tại Zhengzhou chứ. Họ bảo có thể chi nhánh của nó là ở đây chăng? Và Kaifeng là thành phố cổ chứ không phải thành phố hiện đại như Zhengzhou nên ở đây thú vị hơn nhiều.

Sau đó, tôi ra quán cơm trước cổng để ăn thì gặp một mục sư Thiên chúa giáo đi cùng một phụ nữ Trung Quốc (theo cách thức của họ thì tôi nghĩ quan hệ của họ là trên cả bình thường ấy). Mục sư này người Ý, biết nói tiếng phổ thông và tiếng Quảng Đông. Người phụ nữ là người Quảng Đông. Vì vậy họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Quảng. Mục sư này tên là Franco Mella. Ông ta ở Trung Quốc 36 năm rồi và có đến 3 giáo xứ, ở Hồng Kong, Kaifeng và một nơi nữa tôi không nhớ. Ông ta cho tôi địa chỉ email và nói rằng có một người bạn ở Bắc Kinh (người Ba Lan) muốn gặp và nói chuyện với người Việt Nam lắm. Ông ta nói tôi viết email cho ông ta. Và cuối cùng ông ta đã trả tiền cho phần ăn của tôi luôn.

Lúc đó, có một nhóm sinh viên người Trung Quốc vào quán. Một trong số họ cầm quyển sách tiếng Anh có tựa đề là College English 4. Tôi bắt chuyện và cũng để kiểm tra trình độ tiếng Anh của đám sinh viên này (bệnh nghề nghiệp ấy mà). Tôi nói quyển 4 rồi nghĩa là tiếng Anh phải ở bậc trung đấy nhé. Đáng tiếc là đám sinh viên có phản xạ quá kém (đám này mà vào tay tôi là tôi quần cho dập gan luôn). Qua đó nhận thấy phương pháp dạy tiếng Anh ở đây chắc tương đương nhiều nơi ở Việt Nam. Người học hầu như không có phản xạ ngôn ngữ.

Từ đại học Henan, tôi đón xe buýt số 10 để quay về trung tâm và lại đi dạo phố trong tiếng nhạc réo rắt, tiếng giã kẹo đâu phộng bình bình dưới những ngọn cờ vàng vàng và ánh đèn dây tóc đỏ lẫn với những người Hồi trong chiếc mũ trắng bé tí và áo khỉ màu đỏ của họ.

Kỳ sau: Tôi đi Trung Quốc: Kaifeng (35) (2)  

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

Tôi đi Trung Quốc (34): Zhengzhou


Sáng, sau khi thu dọn hành lý, tôi trả phòng và kéo hành lý ra ga gần đó. Tôi mua vé tàu lửa đi Zhengzhou vào lúc 10h20, giá là 54 RMB (so với giá vé xe buýt mà tôi hỏi ở bến xe đường dài là 100 RMB, trong khi đó giá vé xe buýt mà tôi hỏi ở trạm cuối của xe buýt số 3 là 50 RMB; tuy nhiên hình như đây là xe tư nhân và họ không chạy mỗi ngày hay sao ấy bởi vì lúc tôi hỏi chủ xe có xe đi vào ngày hôm sau hay không thì họ đưa cho tôi một cái danh thiếp và nói tôi điện thoại cho họ hỏi trước, do đó tôi quyết định đi xe lửa luôn khỏi mất công vác hành lý tới lui trên xe buýt.

Đây là chiếc tàu lửa hai tầng và Nanyang là ga đầu tiên vì vậy mà tàu khá vắng, mọi người ngồi khá thoải mái. Tuy nhiên, mỗi khi tàu dừng ở các ga thì có thêm hành khách lên và đa số họ đi đoạn đường ngắn. Nhờ vậy, tôi có thể quan sát những bạn đồng hành khác nhau như sau:

Đầu tiên là một nhóm ba thanh niên Trung Quốc (thật ra chỉ có một thanh niên thôi và hai người kia thì ở tuổi trung niên). Chỗ của tôi là hai băng đâu vào nhau, mỗi băng ngồi hai người. Vậy là bọn họ ba người ngồi chung tôi. Khi định vị xong thì họ bắt đầu lấy bộ bài ra đánh. Họ chơi tiến lên nhưng cách chơi của họ khác với kiểu chơi tiến lên mà tôi biết ở Việt Nam. Đầu tiên là cách chia bài. Họ không chia từng lá mà chia một lần 3-4-5-6 lá bài và kiểu chơi tiến lên này chỉ chơi được 3 người, thay vì 4 như ở Việt Nam. Bộ bài của họ có thêm một lá bài (trông như hình anh hề ấy) và lá bài này có thể chặt cả heo nữa.

Một hồi đến ga thì những người ở dãy ghế 3 gần đó xuống ga, họ dọn chỗ qua chiếm lấy chỗ ấy cho rộng. Lúc này thì tôi có bạn đồng hành mới. Họ là 3 người, một bà mẹ trẻ, đứa trẻ khoảng 2-3 tuổi và bà của đứa trẻ. Điều đặc biệt là bà mẹ trẻ này bị câm. Tôi ngồi quan sát cách một người không nói được giữ trẻ như thế nào. Cũng thật đặc biệt các bạn ạ. Không khí hầu như im lìm và bà mẹ chỉ dùng cử chỉ với đứa trẻ thôi. Đứa trẻ khá quấy, nó chẳng chịu ngồi im tí nào. Hết đòi món này, lại đòi món khác và hình như nó sợ tôi hay sao ấy (bởi vì chắc do tôi đeo kính râm nên trông khá ngầu chăng?) Vậy là bà mẹ dỗ đứa trẻ trong sự thinh lặng. Tôi thấy như vậy cũng hay, không cần phải quát tháo gì hết. Tóm lại, họ là những người khá lặng lẽ và lịch sự (dù trong có vẻ như dân quê ấy, không phải trí thức gì đâu). Khi đứa trẻ đái dưới sàn, người bà vội lấy giấy chặn lại để nước tiểu không thấm vào túi hành lý của tôi dưới gầm ghế và bà ta vội đi đến toilet lấy cây lau ngay. Khi đến ga tiếp theo, thì cũng như những người Trung Quốc khác, họ để lại sau lưng rác từ vỏ trái cây, khăn giấy và bao ny lông. Tôi phải dọn dẹp để có chỗ ngồi sạch sẽ cho những tiếng đồng hồ tiếp theo.

Tại ga tiếp theo, một cặp vợ chồng bước lên và ngồi vào dãy ghế của tôi. Cặp vợ chồng nói ngôn ngữ của họ nên những người xung quanh cứ nhìn họ suốt. Người chồng trông như ở tuổi trung niên còn người vợ thì khá trẻ, chắc khoảng 21-22 tuổi thôi. Người vợ da ngăm đen (trông giống như người Ấn độ vậy đó) với cặp mắt đẹp đặc trưng của dân tộc này. Tôi đoán chắc là người vợ đến từ một vùng nào xa xôi hoặc từ một đất nước khác (chẳng hạn Việt Nam) và vì nghèo khổ nên đành chấp nhận lấy chồng “vừa xấu vừa già” chăng? Một lúc sau, tôi bắt chuyện với họ (và cũng để tìm người xuống cùng ga ấy mà).

Tôi hỏi họ đi đâu. Họ bảo đi Zhengzhou và họ nói gì đó. Tôi nói xin lỗi tôi không phải là người Trung Quốc nên không hiểu, chỉ có khả năng hiểu một ít tiếng phổ thông thôi. Ông chồng chỉ sang người vợ và nói cũng không phải người Trung Quốc, mà là người Myanmar. Tôi hỏi người vợ sống ở đâu ở Myanmar và cô ta nói là ở Mandalay. Tôi nói tôi có đến đó rồi. Và tôi nói nhiều người Myanmar biết nói tiếng Anh lắm. Nhưng cô ta trả lời rằng cô ta không biết. Tôi hỏi ông chồng biết tiếng Myanmar không. Thật ngạc nhiên người vợ khẳng định rằng ông chồng biết. Chắc lúc đầu họ nói với nhau bằng tiếng Myanmar chăng?

Tàu đến sớm 20 phút và đó cũng là ga cuối của chuyến tàu này. Vậy ra ga đầu là Nanyang và ga cuối là Zhengzhou, hèn chi tàu khá vắng nên mọi người ngồi rất thoải mái. Bước ra khỏi cửa, tôi bị mấy người gạ gẫm xách giùm hành lý nhưng khi họ nhìn thấy tôi được trang bị bánh xe đẩy kỹ càng thì hơi lảng ra. Có một ông cụ tiến đến và chỉ lên những bậc thang dài hun hút trước mặt nói rằng để ông ta khiêng hành lý giùm tôi. Thực ra mấy bậc thang như thế này tôi khiêng lên khiêng xuống bao nhiêu lần rồi nên có nhằm nhò gì đâu. Tuy nhiên vì ông ta lớn tuổi nên tôi trả lời lịch sự. Nghe tiếng Hoa của tôi, ông ta biết tôi là người lạ đến đây nên gọi mấy người thanh niên đến chào hỏi xôm tụ và dĩ nhiên họ muốn tôi sử dụng dịch vụ gì đó của họ. Tôi nói không cần và đi về phía cầu thang có đường cho xe kéo. Tự nhiên họ cười hô hố ở sau lưng tôi. Dĩ nhiên là tôi không vừa rồi (dạy cho họ biết lần sau chớ có thấy khách du lịch mà ăn hiếp), tôi quay lại chửi họ bằng…tiếng Việt (hehehe).

Ngôi lên khỏi mặt đất, tôi chẳng biết quẹo hướng nào nên đi thẳng con đường trước mặt (đường er mã – Nhị Mã) và thấy bến xe buýt đường dài ở bên tay trái. Tôi cứ đi miết, có mấy người theo gạ gẫm nhà trọ nhưng tôi không thèm quan tâm, cứ cắm đầu cắm cổ mà đi. Khi đến cầu vượt ở trước mặt, tôi quẹo tay trái và dưới gầm cầu vượt này là vô số người đứng ngồi lổn nhổn cùng với những tấm bảng ghi tiếng Hoa trước mặt (tiếc là tôi không đọc được). Chẳng lẽ đây là cuộc biểu tình mà trong bài báo cậu bé người Ý gửi cho tôi nói đến sao? Tôi đi về hướng của họ và thấy có một tòa nhà lớn và có ghi chữ trên đó nhưng tôi chỉ đọc được chữ “thành phố Zhengzhou” (có thể đây là ủy ban nhân dân thành phố chăng?) Dự định kiếm nhà trọ ở gần đó để xem những người dân này làm gì nhưng tôi đang có ý định gia hạn visa mà ở khu này có thể họ sẽ nghi ngờ và không cho tôi gia hạn cũng nên. Tôi đành ngậm ngùi kéo hành lý đi ra hướng khác để kiếm chỗ ở. Tôi đi lòng vòng con đường Minggong một hồi cũng chẳng kiếm ra (hoặc là quá mắc hoặc là họ không chấp nhận người nước ngoài.) Tôi ngán ngẩm định kéo hành lý trở lại ga xe lửa với ý định là kiếm không ra thì đón tàu đi thành phố khác luôn.

 Trên đường quay trở lại thì tôi thấy có một con đường có vẻ náo nhiệt, tôi quẹo vào tìm vận may. Đi một lúc thì thấy siêu thị Walmart bên phải và bên trái là nhà trọ. Tôi ghé vào hỏi phòng rẻ tiền. Cô gái bảo có và dẫn tôi vào một căn phòng rộng có một cái giường đôi và ra giá 20 RMB. Tôi trả giá không được nên ở thôi. Sau khi cho hành lý vào phòng tôi đi lòng vòng khám phá. Khu này có hai nhà trọ ở liền nhau. Cái nhà trọ kia có giá rẻ nhất là 30 RMB (nhưng có tivi bên trong). Tôi quay ra đường lớn, băng qua đường thì thấy một cái nhà trọ khác cũng có phòng giá 20 RMB và có một cái ngay trước mặt (phía đường bên kia) Walmart cũng có giá 20 RMB. Vậy sau này bạn nào đếnZhengzhou mà muốn ở nhà trọ giá rẻ thì cứ hỏi đường đến Walmart nhé. Walmart ở ngay trước mặt tôi luôn, vậy là tôi có chỗ đi đại tiện ké rồi. 

Tức mình nhất là khi tôi nói tiếng Hoa phổ thông thì người dân ở đây lại không hiểu tôi nói gì hết. Điều đó có nghĩa là tôi sắp phải học lại cách phát âm tiếng Hoa theo giọng miền Bắc ấy. Lại phải bắt đầu lại rồi. Thật là mệt mỏi khi đi lại ở Trung Quốc các bạn nhỉ.

Từ nơi tôi ở, đi thẳng về phía trước có nhiều trung tâm thương mại lắm và đến ngã tư đầu tiên thì quẹo trái vào con đường Er Qi (đường 7/2), đi thẳng một chút thấy tòa nhà lớn nhất với rất nhiều tầng trông y như một khách sạn 5 sao ấy thì đó chính là PSB của Zhengzhou nơi có thể gia hạn visa ấy. Tôi hỏi mấy anh lính ở cổng ngày mai khi nào nơi nầy mở cửa bởi vì tôi muốn gia hạn visa. Vậy là họ thật tốt bụng, kêu tôi vào phòng và chỉ vào thông báo trên tường giải thích gì đó mà tôi chẳng hiểu nhưng tôi đoán rằng bộ phận gia hạn visa dời đi nơi khác rồi và tờ thông báo là địa chỉ nơi mới (tôi đọc được chết liền ấy.) Một anh công an ghi vào tờ giấy và nói tôi ngày mai đưa cho tài xế taxi (khoảng 15 RMB thôi). Tôi hỏi xe buýt, họ bảo có, xe buýt 916 đi đến đó và hẹn tôi ngày mai 8h sáng quay lại đó để họ hướng dẫn đón xe buýt. Họ thật là tốt phải không các bạn.

Cảm ơn các anh công an này xong, tôi ghé vào các siêu thị xem giá cả thế nào và giá cả ở đây đắt đỏ thật ấy. Kinh nghiệm là khi đi du lịch chớ đến các thủ phủ nhé (mọi thứ đều mắc hơn ấy).

Sáng hôm sau, rút kinh nghiệm từ lần gia hạn trước ở Beihai, tôi đi đăng ký tạm trú trước khi đến phòng PSB bởi vì tôi biết trước sau gì họ cũng hỏi đến mà thôi. Tôi hỏi cô gái chủ nhà đồn công an gần nhất để đăng ký tạm trú. Cô ta nói nhà trọ của cô ta là nhà trọ nhỏ không được chứa người nước ngoài. Tôi đang ở lậu ấy nên không đăng ký được đâu. Nghĩ trong đầu rằng ở Beihai, tôi cũng ở nhà trọ nhỏ mà vẫn đăng ký được đó, có sao đâu, chỉ cần đưa địa chỉ là công an ở đó họ ghi giùm vào tờ khai mà.

Tôi nói để tôi đến đó xem thử, vì vậy cô ta chỉ đường cho tôi đi. Khi đến nơi thì thật không ngờ, cô công an phụ trách hộ tịch ở đây lại mở máy tính ra kiểm tra và dĩ nhiên nhà trọ mà tôi ở không có tên trong danh sách những nhà trọ được phép chứa người nước ngoài rồi. Sau đó, cô ta còn điện thoại cho cô chủ nhà của tôi và nói gì đó. Lúc đó tôi hơi hoảng, không phải tôi sợ cho tôi (bởi vì tôi đi gia hạn visa sớm mà nên nếu ở nơi này không gia hạn được thì tôi đi nơi khác), tôi sợ nhà trọ mà tôi đang ở sẽ gặp rắc rối với bên công an; tóm lại là tôi sợ họ bị phạt do chứa lậu tôi. Tôi nói với cô công an rằng tôi không ở nhà trọ mà đó là nhà bạn của tôi và bố mẹ bạn tôi có nhà trọ; tuy nhiên, do tôi là bạn nên ở không tốn tiền gì hết. Cô gái ở nhà trọ ấy muốn học tiếng Anh, tôi biết tiếng Anh và tôi muốn học tiếng Hoa nên chúng tôi trao đổi lẫn nhau. Nghe tôi nói xong, cô công an hơi khựng lại và dẫn tôi lên phòng ở lầu hai (chắc gặp sếp của cô ta) và nói gì đó với một anh chàng công an. Họ hỏi tôi cô gái đó là người Trung Quốc à. Tôi nói phải. Họ hỏi đây là nhà của cô ta à. Tôi nói phải. Vậy là anh chàng này nói tôi được ở nhà bạn, nếu nhà trọ nhỏ thì không được nhưng ở nhà bạn thì không sao.

Cô công an dẫn tôi xuống lầu. Tuy nhiên, cô ta điện thoại lại cho cô chủ của tôi và thông báo thông tin trên. Cô chủ nhà trọ lại chối đây đẩy nói tôi không phải bạn bè gì hết và cô ta đi luôn đến đồn cảnh sát để khẳng định không bạn bè gì với tôi hết. Cô công an quay sang tôi hỏi đây có phải là bạn tôi không. Dĩ nhiên tôi nói không phải bởi vì cô chủ nhà ngay khi bước chân tới cửa đồn là đã chối đây đẩy rồi (thực ra cái này cũng thông cảm được thôi, giống như một số người Việt Nam ấy, người Trung Quốc rất sợ những việc gì có đụng chạm hay liên quan đến công an; hơn nữa, cô chủ nhà trọ tôi còn khá trẻ nên hơi kém kinh nghiệm sống và kinh nghiệm đối phó với tình huống bất ngờ.)

Vậy là tôi không đăng ký được. Lúc đó, không thể để lộ ra thông tin là mình nói xạo. Tôi giả đò “ngây ngô” theo kiểu mình không hiểu gì hết (thực ra tôi hiểu hết ấy chứ) và mở to mắt ra (cho có vẻ vô tội ấy mà hehehe) nói: ở nhà bạn mà cũng không được sao. Cô công an nói được ở nhà bạn. Nhưng tôi giả bộ không hiểu và vừa bước chân theo cô chủ nhà ra ngoài vừa lặp lại câu nói đó (như thể mình vô cùng vô tội ấy). Và tôi nghe tiếng cô công an nói với theo: ở nhà bạn thì được. Thực ra họ cũng khá tốt ấy nhỉ.

Khi theo cô chủ nhà ra ngoài, tôi giải thích tôi làm vậy để tránh rắc rối cho cô ta chứ tôi có vấn đề gì đâu. Cô ta nói nói dối là không tốt. Ôi giời, tôi bó tay và hỏi vậy hôm nay tôi phải đi nơi khác à. Cô ta nói đúng rồi bởi bên phía công an họ biết rồi. Lúc đó cũng đã 11h sáng. Tôi nghĩ bụng thôi kệ tôi cũng chẳng thích các thủ phủ (bởi gì thường chúng rất lớn và rất hiện đại nên hầu như tôi không có nhiều ấn tượng bằng các thành phố nhỏ) và theo Lonely Planet thì thành phố Kaifeng cách đó 1.5h bằng xe buýt được nhiều du khách ca ngợi trong việc gia hạn visa lắm (tôi cũng đã có kế hoạch đến đây nếu gặp khó khăn ở Zhengzhou rồi). Tôi nghĩ thôi kệ trong cái rủi có cái may bởi vì nhờ vậy mà tôi quyết tâm đi nơi khác chứ không mất thời gian ở Zhengzhou. Hơn nữa, Zhengzhou có ít di tích để tham quan hơn các thành phố khác ở gần đấy. Ah mà Zhengzhou ở gần chùa Thiếu Lâm Tự ấy các bạn. Chỉ khoảng 80 cây số thôi. Tuy nhiên, vé vào tham quan ngôi chùa khá mắc, đến 100 RMB lận. Còn lâu tôi mới phí tiền vớ vẩn như thế. Trong khi đó, tham quan cả cái Tử cấm thành rộng lớn mênh mông chỉ khoảng 40-60 RMB (tùy theo mùa). Vì vậy cho dù có ở lại Zhengzhou thì tôi cũng chẳng có ý định mà đi tham quan chùa Thiếu Lâm tự làm gì. Đã vậy, ngôi chùa này bây giờ đang bị thương mại hóa rồi không còn là nơi tu tập gì nữa đâu (nội nhìn thấy giá vé là đã thấy nó bị thương mại hóa mạnh đến mức nào rồi. Theo tôi, các bạn sau này có đi Trung Quốc chớ dại dột mà phí tiền tham quan nơi này- muốn cúng dường thì nên tìm một nơi nào xứng đáng hơn để làm nhé. Mọi du khách mà tẩy chay cái nơi này thì cái bọn thương mại phải bỏ chạy dài và nhường chỗ lại cho các nhà sư chân chính tu hành thôi hehehe.)