CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Tôi là người sống nội tâm nè mọi người!

Tôi vừa phát hiện ra một điểm khác biệt giữa nam và nữ rồi nha! Đó là phụ nữ rất thích nhắn tin, ngồi gõ gõ từng chữ, vậy mà thích hơn là cầm điện thoại lên nói. Còn nam giới thì ngược lại, hổng có thích nhắn tin tí nào (ngoại trừ nhắn tin cho người tình), chỉ thích nói qua điện thoại cho nó lẹ. Hihihihihi. Tôi chẳng những là phụ nữ mà lại là người viết blog, cho nên tôi càng có cơ hội phát huy cái thế mạnh nhắn tin của phụ nữ. Cộng thêm việc tôi không sử dụng điện thoại, cho nên ai muốn nói gì với tôi, chỉ có cách là phải nhắn tin trên mạng. Mà nhắn tin nói chuyện một hồi thì tôi trở thành độc diễn luôn, bởi vì hổng ai có khả năng nhắn tin dài như tôi cả. Mọi người chỉ đọc thôi, hổng có dám hó hé gì hihihihihihi. Đấy, thấy tôi phát huy thế mạnh ghê gớm chưa!

Nói đến đây mới nhớ hồi xưa tôi có một mối quan hệ nha. Người này rất thích nói chuyện với tôi qua điện thoại bởi vì đối với người này, giọng nói của tôi qua điện thoại nghe cực kì đáng yêu (đối với người này thôi nha, đối với người khác thì tôi hổng biết à), và sẳn sàng ngồi lặng người ôm cái điện thoại để nghe tôi nói mới ghê chớ! Mà tôi hổng thích nói chuyện qua điện thoại, tôi thích nhắn tin hơn (lúc đó tôi hổng biết điều này đâu, bây giờ mới biết nè!) Cộng thêm, tôi là một người cực kì độc đoán, chuyên chế, y như phát xít vậy đó, mà lại làm nghề giáo nên sự độc tài càng được phát huy. Cho nên cuối cùng tôi thà từ bỏ mối quan hệ chứ không từ bỏ thói quen. Mọi người thấy sự độc tài của tôi cao độ chưa hihihihihi!

Sở thích nhắn tin của tôi, nếu so với những phụ nữ khác, chắc là mạnh hơn nhiều đấy (cái này là tôi tự suy đoán nè). Biết sao không? Bởi vì tôi là người sống nội tâm. Đọc đến đây đảm bảo rất nhiều người cười há há há. Cái này chẳng có gì lạ với tôi cả. Bởi ai nghe nói tôi sống nội tâm cũng cười muốn văng cả hàm răng ra ngoài luôn. Hồi đó tôi đi học với mấy anh chị doanh nhân lớn tuổi hơn tôi. Tôi có hai câu nói để đời, hai câu nói ghi dấu ấn đậm luôn đó nha.

Câu thứ nhất: Trước đông đảo anh chị em trong lớp, tôi tuyên bố một câu xanh rờn: “Em thà làm đại gia chứ không làm chân dài, mặc dù chân em cũng dài thiệt!” Có một anh trong lớp ghẹo tôi rằng: “Thôi được rồi. Em làm đại gia, còn anh làm chân dài. Được không vậy?” hihihihi.

Câu thứ hai: Tôi nói với cô giáo phụ trách bộ môn (tên bộ môn là gì quên rồi nhưng mà hôm đó học bài học về những loại tính cách khác nhau), cô này người Bỉ. Tôi nói rằng: “Em là người sống nội tâm.” Nguyên cả lớp cười muốn sập đất. Cô giáo thì á khẩu, hổng biết nói gì. Có một anh, bây giờ là doanh nhân thành đạt rồi, ảnh có bằng tiến sĩ của Đức nha. Sau khi cười sầm sập xong, ảnh ráng nín cười rồi nói rằng: “Dung mà là người nội tâm thì anh phải xem lại toàn bộ kiến thức của mình về nội tâm và ngoại tâm đó nha!”

Đấy, tôi nói tôi sống nội tâm, hổng ai tin là vậy đó! Biết sao hổng ai tin không? Bởi vì ai cũng thấy tôi nói dài nói dai nói nhiều thấy sợ luôn. Tôi mà nói thì luôn nói tranh phần của người khác. Chỗ nào có tôi thì chỗ đó cuối cùng chỉ còn lại một tiếng nói, đó là tiếng của tôi. Và trong tin nhắn, tin nhắn của tôi luôn là dài nhất. Hổng hiểu sao, nói và viết dễ như vậy mà nhiều người lại ngậm hột thị, hổng nói hổng viết được là sao ta!

Mà mọi người biết sao tôi sống nội tâm không vậy? Bởi vì tôi nói và viết nhiều như vậy nên tôi thường trở thành độc diễn luôn. Mà người độc diễn là người nội tâm cao lắm đó. Đấy, cái gì mà đi quá mức thì có xu hướng quay chiều là thế. Khổ tận cam lai thì hết khổ. Ngoại tâm quá mức thì trở thành nội tâm. Mà khi tôi nói nhiều hay tôi độc diễn thì hổng ai dám hó hé nên tôi tự quan sát tôi luôn. Nếu hổng ngồi nói ra thì tôi làm sao mà quan sát được. Cho nên người biết tự quan sát mình là người sống nội tâm.

Túm lại, tôi là người sống nội tâm. Ai tin hay không cũng mặc, tôi tự biết tôi là được rồi hihihihihihihi.

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Một buổi học dành cho trẻ 3 tuổi ở Pari là thế này nè mọi người.


Bài này tôi chôm của người khác, đăng lên đây cho mọi người đọc ………….để ganh tị (đặc biệt là những ông bố bà mẹ ở Việt Nam đó hihihihihihi)

Đi học cùng con gái 

Bài học tuần này ở lớp em thú vị quá, vậy nên mẹ em quyết định "cúp làm" (dù mới vừa nghỉ lễ bét nhè) để khám phá cùng em và các bạn.

3 tuổi đầu, các em đã được cô giáo dạy ĐI CHỢ bằng một chuyến đi thực tế vô cùng bổ ích. Trên đường đến cửa hàng chợ, các em được Cô dạy cách đi đường. Đến cửa hàng, các em được dạy cách chào người bán hàng. Vào cửa hàng, mỗi nhóm ( 2 bạn/ nhóm) được Cô giao một danh sách (bằng hình vẽ) rau củ quả, nhiệm vụ: các em quan sát và đánh dấu lại các loại rau củ theo yêu cầu (chủ đề: học tên các loại rau củ). Nhóm nào xong bài tập thứ 1 sẽ được Cô giao bài tập thứ 2 là danh sách (cũng bằng hình vẽ) số lượng các loại rau củ cần mua (chủ đề: học đếm). Lựa chọn đủ và đúng theo danh sách thì các em xếp hàng chờ đến lượt trả tiền (học cách hành xử nơi đông người). Trả tiền xong (tiền thiệt hẳn hoi do Cô giáo đưa các em, học cách tiếp xúc với tiền) thì các em được Cô dạy Cám ơn và chào tạm biệt người bán hàng.

Bởi vậy, mới chỉ 3 tuổi, đi học mới được 3 tháng mà đôi khi ở nhà giao tiếp mẹ em cứ ngỡ đang trò chuyện với đứa...30 tuổi, già hơn quả cà!

Từ ngày con gái đi học ở trường này, mình rất ấn tượng với các hoạt động của trường nói chung và của lớp nói riêng, đặc biệt là cô giáo của em. Cô giáo vô cùng tâm huyết với nghề, dành thời gian và công sức "hơn mức bình thường" không những cho các bé mà còn cho phụ huynh. Cô làm hẳn một trang blog, hằng ngày cập nhật thông tin và hình ảnh của các em cho ba mẹ theo dõi. Vậy nên, con đến lớp mà mẹ cứ ngỡ là mình đi học. Chân thành cám ơn Cô giáo của con gái!

Hô hô, tuyệt chiêu dành cho các bạn nữ!

Cái này là tôi sưu tầm ở trên mạng, hổng phải là tôi viết. Hình như bài viết này là dành cho phụ nữ dùng để đối phó những tình huống xấu xảy ra với mình, đặc biệt là ở Việt Nam. Có ai đã áp dụng thử mấy chiêu này chưa vậy mọi người?

- Đang ở hành lang mà gặp kẻ định giở trò đồi bại thì đừng kêu cứu tôi với, cứu tôi với mà phải thét lên Cháy nhà rồi, cháy nhà rồi. Đảm bảo dân trong nhà, ngoài đường túa ra ngay
- Nếu ngoài đường gặp trộm cướp trên đường, đừng có hô cướp, bắt trộm mà phải gào lên Công an đánh người, đảm bảo dân cả phố chạy ra vây kín đường
- Còn nếu có người lạ nhận là chồng bạn, muốn lôi kéo bạn đi. Lúc này bạn phải tìm cách phá hoại tài sản của những người bên cạnh như đập điện thoại của người qua đường, bẻ gương chiếu hậu xe oto,…Người ta sẽ chẳng cho bạn đi đâu, nhớ là phải chỉ kẻ kia là chồng của bạn, đảm bảo hắn sẽ là người bỏ chạy, còn hậu quả của việc đập phá kia thì…............thôi lo thân trước đã.

Cái này tôi xếp vào mục "Kỹ năng sinh tồn" luôn nè! Ai có con gái thì dạy cho nó những điều này đi mọi người! Rồi bảo nó tự sáng tạo ra những cách tự cứu thân mình khi gặp tình huống xấu. Mấy cái ở trên chỉ là ví dụ cho mọi người tự sáng tạo ra thêm mà thôi.

Làm phụ nữ là một đặc quyền tối cao!


Tôi phát biểu ý kiến nha!
Làm phụ nữ là một đặc quyền tối cao mà bất cứ người nam nào cũng phải thèm muốn cái đặc quyền ấy. Vì sao làm phụ nữ là một đặc quyền tối cao?

Hỏi: Trên đời này, cái gì khó hiểu nhất?
Đáp: Phụ nữ.
Hỏi: Trên đời này, cái gì dễ thay đổi nhất?
Đáp: Tâm lý phụ nữ
Hỏi: Trên đời này, cái gì không thể đoán trước được?
Đáp: Tâm trạng phụ nữ.
Hỏi: Trên đời này, ước muốn gì là điên khùng nhất?
Đáp: Ước muốn hiểu phụ nữ

Chỉ sơ sơ nhiêu đó đủ cho mọi người thấy làm phụ nữ là một đặc quyền rồi chứ gì! Một người phụ nữ suốt ngày cứ phải đương đầu với mớ bòng bong của chính mình (với điều kiện họ phải biết thường xuyên tự quán sát chính mình), rồi họ từ từ phải có trí tuệ thôi. Chỉ có người bản lĩnh nhất mới có khả năng làm điều khó khăn nhất! Khi nào có khả năng biết được tâm lý, tâm trạng, trạng thái của chính mình, họ có thể biết được cả thiên hạ, bởi vì tự biết chính mình là con đường duy nhất để biết được thiên hạ.

Đối với mấy ông nam: Cách duy nhất để qua được ải mỹ nhân, đó là đích thân họ phải trở thành phụ nữ, một người phụ nữ thật sự, chứ tôi không có kêu gọi mọi người đi phẫu thuật giới tính đâu nha! Họ nên có một lời nguyện cho kiếp sau họ trở thành phụ nữ. Vì sao?

Vì một khi trở thành một người phụ nữ thực thụ thì họ mới có khả năng quán sát và biết được hết mọi suy nghĩ sâu kín mà chỉ có người nữ mới có; họ mới có khả năng biết được những lắt léo, những mánh khóe, những sự rắc rối phức tạp trong tư duy của một người phụ nữ. Khi nào biết rõ những điều này thì họ sẽ không bao giờ muốn gần gũi bất kì một người phụ nữ nào cả, chứ đừng nói là sa ngã vì phụ nữ. Thậm chí nếu không tái sinh làm người mà tái sinh làm con vật như heo chó gà mèo……… thì họ cũng không muốn gần gũi con cái. Hiểu rõ bản chất của một con cái rồi thì chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến cho họ toát hết cả mồ hôi vì khiếp sợ chứ đừng nói là nảy ý muốn gần gũi.

Ải mỹ nhân là ải khó nhất đối với một người nam, ai qua nỗi ải này xem như có thể đắc đạo được rồi đó. Và để qua ải này, họ phải hiểu rất rõ bản chất của một người phụ nữ. Khi hiểu rõ rồi thì họ mới không bị phụ nữ làm cho dính mắc được nữa. Muốn xả ly bất kì điều gì thì chỉ có hiểu rất rõ điều ấy thì mới có thể xả ly được, bằng không chỉ là lấy đá đè cỏ. Do vậy, muốn xả ly sự dính mắc vào phụ nữ thì phải hiểu rất rõ phụ nữ. Và để hiểu rõ phụ nữ thì chỉ có tự thân mình trở thành một người phụ nữ.

Vậy đó. Bây giờ ai là nam mà tự thấy mình không qua nỗi ải mỹ nhân thì nên nguyện kiếp sau làm phụ nữ hết đi nha mọi người! Còn ai là phụ nữ rồi, thấu được bản chất của người nữ rồi, biết khiếp sợ phụ nữ rồi thì kiếp sau xin trở lại làm nam.

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

Khi bác sĩ mở quán ăn

Có người hỏi tôi dạo này làm gì. Tôi nói rằng: Ngoài việc đi bụi ra thì tôi chỉ biết làm biếng thôi chứ chẳng biết làm gì cả. Nhưng mà bây giờ thì tôi phát hiện ra tôi còn có một khả năng xuất chúng. Đó là khả năng tào lao. Bây giờ để tôi tào lao chuyện này cho mọi người giải khuây nha!

Bác sĩ mà mở quán ăn là một lợi thế trong thời buổi thực phẩm bẩn giăng bẫy người tiêu dùng khắp nơi tại Việt Nam. Nước Việt Nam thì nghèo, nhưng dân thì không nghèo. Vì không nghèo cho nên rất sợ chết (mà dù có nghèo thì cũng rất sợ chết, bởi vì sợ chết là căn bệnh kinh niên của con người mừ hihihi). Vì sợ chết cho nên sẳn sàng vung tiền ra để được sống dài sống dai sống khỏe. Mà để sống dài sống dai sống khỏe thì phải uống thuốc. Nói gì thì nói chứ nói đến thuốc thì hổng có mê rồi (cái này là tôi suy bụng ta ra bụng người nè! Tôi ngán thuốc, tôi ngán bác sĩ, tôi ngán bệnh viện lắm lắm lắm luôn đó!) Bởi vậy nếu không muốn uống thuốc mà vẫn muốn sống khỏe thì còn một cách khác là dùng thức ăn để trị bệnh. Vừa được ăn ngon vừa được hết bệnh thì ai mà không mê phải không mọi người?

Cho nên bác sĩ mở quán ăn có thể làm khác người như thế này này. Tôi gọi đây là quán ăn bệnh viện. Cứ người nào bước vào quán thì phải bước qua phòng khám bệnh cái đã, đặt một cái phòng khám chình ình trước cửa luôn. Mỗi thực khách sẽ phải đeo vào một số thứ tự, sẽ được đo huyết áp, khám sơ sơ sức khỏe để biết tình trạng sức khỏe của thực khách này vào lúc đó là như thế nào, rồi kê đơn là danh sách thức ăn và những loại gia vị mà thực khách cần để cơ thể cân bằng trở lại trong thời điểm đó. Ví dụ: có người thì không được ăn ớt, có người thì không được ăn chanh, có người phải dùng món không được dùng món khác, có người phải dùng món kia không được dùng món nọ ……. Và đầu bếp giống như dược sĩ vậy đó. Nhìn vào từng toa thuốc mà chế biến món ăn. Chế biến xong thì gõ chuông leng keng cho người mang món đã được đánh số đến theo đúng số của thực khách.

Đấy, được ăn uống để trị bệnh kiểu này ai mà chẳng mê phải vậy không mọi người! Ai muốn ai uống xả láng theo ý mình thì đừng có đến đây nha. Còn ai quan tâm đến sức khỏe thì mới đến. Cho nên quán ăn có thể có sự phân tầng thực khách luôn đó.

Hay hơn nữa là có luôn một khu vườn tự trồng rau củ quả, tự nuôi heo gà vịt luôn. Coi như là cây nhà lá vườn. Hô hô vậy là mọi người đến đây ăn có thể yên tâm cái bụng rồi nha. Cứ việc thưởng thức xả láng toa thuốc thực phẩm đã được kê.

Mọi người thấy khả năng tào lao của tôi giỏi chưa. Nói thì dễ nhưng làm thì không có dễ. Cho nên tôi chỉ thích nói chứ không có thích làm là vậy đó hihihihihihi.