CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, February 19, 2012

Phụ nữ Thái Lan ngày càng.....phì nhiêu

Do thức ăn ở Thái Lan vừa rẻ vừa ngon vừa đa dạng nên đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến du khách đam mê du lịch đến đất nước này.

Ngay cả du khách còn mê món ăn Thái huống chi là người Thái. Đó có phải là nguyên khiến phụ nữ Thái ngày càng phì nhiêu chăng?

Có một du khách người Đức bảo với tôi rằng anh ta thích đến Việt Nam du lịch hơn bởi phụ nữ Việt hiện vẫn mi nhon hơn Thái nhiều. Anh ta bảo phụ nữ Thái ăn luôn miệng, cứ nửa tiếng là ăn và trong túi xách của họ lúc nào cũng có thức ăn.

Theo tôi biết thì với tình hình là phụ nữ Việt Nam đặc biệt là bọn trẻ xì tin mê thức ăn nhanh như hiện nay thì đảm bảo trong vài năm tới, phụ nữ Việt Nam cũng nặng cân như phụ nữ Thái thôi.

Khi tôi còn làm việc ở Thành phố Hồ Chí Minh. Một đồng nghiệp đến từ Philippines mời ăn bánh ngọt lúc nghỉ giải lao. Tôi lắc đầu bảo ngọt quá không ăn được. Bà ta bảo bà ta muốn học hỏi người Việt là toàn ăn trái cây khi nghỉ giải lao; nhưng bà ta không làm được bởi vì thói quen từ nhỏ khó bỏ. Tuy nhiên bà ta bảo, qua quan sát có thể dễ dàng thấy giới trẻ ngày nay đã bỏ quên thói quên ăn trái cây này. Bọn chúng ăn thức ăn nhanh như gà rán, bánh hamburger, bánh snack,....giống như một cách để chứng tỏ sự sành điệu của mình. Hậu quả là trong tương lai sẽ....béo ục cho xem. Khi nghe bà ta nói xong thì tôi mới để ý bọn xì tin xung quanh. Quả đúng như thế đó các bạn!!!!

Dưới đây là những hình chụp trong một ngôi làng gần thủ đô Bangkok của Thái Lan. Chỉ một ngôi làng nhỏ thôi mà số lượng người phì nhiêu đã nhiều như thế rồi.


Hai người bán và một người mua

Người bán

Người bán và người mua quần áo

Cái tội thích mua đồ chiên xào mà ăn nên hậu quả là thế!

Lưu ý: Bài viết này không nhằm mục đích đả kích hay phê phán những ai có thân hình "không cân đối" đâu nhé!!!! Do nhiều độc giả blog của tôi còn rất trẻ nên tôi chỉ muốn cảnh báo các bạn trẻ ấy mà thôi.

Bài liên quan: Đạp xe từ Poipet đến Bangkok- Phần 3: Trở thành phụ bếp cho nhà chùa 

No comments:

Post a Comment