CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, July 24, 2012

Vì sao tôi phải đến Varanasi?????????????



Japanese Temple tại Sarnath khoảng 10 ngày (không hiểu sao lại ở đó lâu nhỉ????? Chắc mê trai hay sao ấy???????????), tôi quyết định gửi hành lý, chỉ lấy một ít đồ dùng và lên xe đạp đi Varanasi. Tôi muốn thấy con sông Hằng linh thiêng tại Varanasi mà.

Bây giờ thì tôi tiết lộ bí mật vì sao tôi lại khăn gói sang Ấn độ nhé!!!!! Số là năm 2010, tôi đã nảy ra ý định sang cái xứ cà ri này rồi nhưng……….…..không dám đi. Một người bạn Ý biết được nên động viên tôi đi bằng cách nói: You should go there. India will change you.

Được động viên vẫn chưa dám đi. Tình cờ tại Cambodia gặp 1 cô gái Ý bằng tuổi tôi. Cô ấy là một fan cuồng của Ấn độ và tìm cách truyền niềm đam mê điên cuồng ấy sang tôi bằng cách kể rất nhiều chuyện về Ấn độ. Cô ấy là một social worker và từng làm dự án về Ấn độ đến 7 năm.

Bị lây sự điên cuồng của cô gái Ý nhưng vẫn chưa hạ quyết tâm. Một lần cô ấy dẫn tôi đi xem một bộ phim tựa đề là “Water” của nữ đạo diễn Ấn nổi tiếng khắp nơi trên thế giới nhưng trong nước không ai biết danh. Lý do: phim của bà phản ánh quá thực xã hội Hindu tàn nhẫn của Ấn nên bị chính phủ Ấn cấm lưu hành trong nước. Bà làm một loạt phim về Ấn độ và các tên phim đều lấy theo các yếu tố phong thủy: kim, mộc, thủy hỏa, thổ. Đó là nữ đạo diễn Meeta Deepa (không biết viết đúng chính tả không nữa???????)

Bộ phim “Water” mà tôi xem lấy bối cảnh là Varanasi và mô tả số phận của phụ nữ Ấn độ sau khi chồng qua đời. Trời đất, bộ phim mô tả ghê gớm đến nỗi sau khi phim kết thúc, tôi ngồi thần người ra và nhất khoát phải đi Ấn độ một chuyến no matter what, mục đích là để đến Varanasi. Thế đó! No matter what!!!! Tôi phải khăn gói đi Ấn. Tháng 4/2010, chuyến đi Ấn đầu tiên của tôi kéo dài 3 tháng.

Nhưng mà vui lắm, tôi quyết tâm đi Ấn là vì Varanasi nhưng chuyến đi đầu tiên ấy, tôi đã không đến Varanasi!!!!!!!!!!!!!! Tôi lại đi nghiên cứu đạo Phật mới ghê chứ!!!! Tôi bỏ 1 tháng trời sống tại Dharamsala, mỗi ngày đi thư viện đọc sách về đạo Phật một cách say mê, mê mẩn hơn cả đọc thơ người yêu. Thật là kỳ cục các bạn nhỉ?????

Sau khi hết hạn visa ra khỏi Ấn tôi mới sực nhớ: Ủa mình đi Ấn là vì Varanasi mà sao vẫn chưa đến đó nhỉ????????? Đúng là chưa thấy con khùng nào như tôi!!!!!!!!!!!!!

Tuy nhiên sau chuyến đi Ấn ấy, tôi bắt đầu viết blog và hẹn ngày quay lại Ấn để đi Varanasi. Thế là tôi vòng vèo Myanmar, Trung Quốc, Mông Cổ, Lào, Cambodia, Thái Lan và lại quay về Ấn độ với visa 6 tháng xin tại Bangkok.(Xin visa Ấn độ ở Bangkok, Thái Lan ) Lần 2 quay lại Ấn độ, tôi cũng quyết tâm đi Varanasi nhưng khi hì hục đạp xe đến Bồ đề Đạo Tràng lại ở đó luôn 101 ngày. Rồi từ Bồ Đề Đạo Tràng lại đi thẳng luôn đến Sarnath (Vườn Lộc Uyển) định bỏ qua Varanasi luôn không đến. Nếu gần hết hạn visa, tôi dám bỏ qua Varanasi thật đấy. Nhưng số tôi còn may!!!!!Thấy còn hạn đến hơn tháng nên tôi lấy hết can đảm từ Sarnath đạp xe trở lại Varanasi và ở luôn đến 2 tuần. Hahahahahaha, cuối cùng tôi cũng thấy được con sông Hằng, cũng đến được nơi là động lực cho tôi đi Ấn 2 lần. Bài liên quan: Những hình ảnh ở sông Hằng, Varanasi

Ngày thứ hai 9/7/2012, tôi sau khi hạ hết quyết tâm thì dọn đẹp đồ, tìm anh chàng quản lý chùa để gửi hành lý và chất những thứ cần thiết lên xe đạp để đi Varanasi; tôi dự định chỉ ở tại đó vài đêm thôi bởi vì nghe nhiều du khách đồn về sự ghê gớm của bọn cò mồi ở Varanasi rồi nên cũng hơi ngán!!!!!!!

Đoạn đường từ Sarnath đến Varanasi (có 2 đường đi lận) vô cùng khó chạy và dơ do hôm trước trời mưa; đã thế đường cà tưng cà tưng y như ngồi xe ngựa. Tôi nghĩ bụng: Trời, trời, đường mà thế này mãi thì tôi bỏ cuộc quay lại Sarnath ngay. Nhưng may sao, một lát sau lại ra đường tráng nhựa, hết cảnh cà tưng cà tưng rồi. Chả hiểu bọn Ấn dùng tiền làm quái gì mà không chịu xây đường xá gì cả???????????????

Đến Varanasi là vã mồ hôi do dân Ấn chạy xe ngoài đường mà y như chạy xe trong rừng, chả có luật gì cả, cộng thêm đường xấu hoắc xấu hươ. Chạy 10 cây số trong nội thành mà mệt như mới chạy 100 cây ngoài quốc lộ vậy đó.

Tôi mò mẫm hỏi đường mãi để ra sông Hằng (Gangas River; tiếng Hindi là Gangas Naghi) và thấy ổi xẻ, mua luôn 1 ký giá Rs.20.

Cảnh sát đầy đường và cấm xe chạy nhưng có người ưu tiên tôi đi xe đạp, cho vào. Để thấy sông thì phải đi vào mấy con hẻm ngoằn nghèo trong khu phố cổ chứ chạy khơi khơi ngoài đường chính thì chỉ thấy mấy thằng Ấn mà thôi.

Trời mẹ, không hiểu cái bọn nào có thể sống được ở nơi dơ như đống rác thế này nhỉ?????? Tất cả những gì bạn thấy trong đống rác và nhà xí đều được phơi bày ra đầy đường ở phố cổ này hết, nào là rác rến, nào là phân bò, phân chó, đủ thứ hầm bà lằng. Vậy mà Varanasi là một holy city mới ớn chứ?????????

Đi ngoằn nghèo trong mấy con hẻm dơ thấy ghê này và nhỏ xíu mà nhiều khi tôi tưởng mình đang đi vào lối cụt nhưng thường cuối hẻm lại hiện ra con hẻm khác, hỏi mãi thì cũng được chỉ ra sông. Nhưng mà muốn xuống sông thì phải xuống mấy bậc thang thăm thẳm. Tôi đành nhấc xe đạp xuống vài bậc, khóa lại cẩn thận. Một người Ấn thấy bịch ổi của tôi thì ra dấu: ở đây có khỉ coi chừng chúng cướp thức ăn. Hết hồn luôn!!!!!!!!

Nơi tôi đến là Raja Ghat, tại đây tôi chứng kiến cảnh rải tro người chết trên sông. Mới đầu chả hiểu họ đang chơi cái trò gì, cứ đứng xáp lại ngó ngó là bị các vị Bà La Môn đang làm lễ đuổi ra.


Trời mưa. Rồi hết mưa. Rồi lại mưa. Đến trưa một nhóm người đến và một vị Bà La Môn trẻ tuổi làm lễ và cho phép tôi ngồi xem và chụp cảnh toàn buổi lễ, nhờ thế tôi mới biết đó là lễ rửa tội và rải tro người chết trên sông Hằng.

Tôi không dám đi xa nơi để xe đạp chỉ loanh quanh mãi khu vực ấy mặc cho một thằng Ấn trẻ dụ lên quán của nó có cái tên ngộ dễ sợ ngồi chơi.



Nó bảo đến burning ghat chơi, đang có lễ thiêu xác lớn lắm. Biết tôi người Việt Nam, nó nói: Ồ, người Việt mà cũng……………… bày đặt nói tiếng Anh nữa à??????? Nhiều người đến đây có biết nói đâu. Tôi định trả lời: tao nói tiếng Anh dở rồi đó; nhiều thằng Việt Nam không nói mà………………. bắn liên thanh, mày mà gặp được họ thì chỉ có…………….điếc thôi con chứ ở đó mà người Việt không biết tiếng Anh à!!!!!!!!!!!!!!!! Nghĩ tới nghĩ lui thấy nói ra chi để nó nghĩ rằng mình nổ, để khi nào nó gặp mấy người Việt ấy thì………..ngạc nhiên đến chết!!!!

Lúc ấy khoảng 2h chiều, bụng tôi biểu tình dữ dội quá nên phải quay lên bờ lấy xe đi kiếm thức ăn. Tôi ra đường chính, ngay khu người Hồi và chén luôn món chappati chiên ăn với thịt cừu giá Rs 10/dĩa. Tôi chén luôn 2 cái. No. Đi tìm nơi khò. Lại quay về phố cổ lần mò trúng cái Ganga River View Guesthouse, nó đòi trả Rs 3.000/đêm, ngoắt đít đi luôn. Người dân chỉ đến Vishnu Guesthouse tìm dorm. Tại đây dorm không ai ở giá Rs 90, xấu quá, thằng quản lý chảnh bà cố, cứ đinh ninh tôi là người Nhật, luôn miệng bảo: sống ở Ấn 1 năm bằng sống ở Nhật 1 tháng. Hắn cuối cùng đồng ý giá Rs 70/giường ở dorm nhưng khi ấy chủ nhà bảo dorm hôm sau sơn lại nên không ở được và giới thiệu phòng đôi giá Rs 300. Tôi không chịu. Thằng quản lý bảo ra ngoài có nhiều nơi có dorm giá Rs 100, 90, 80 lắm. Tôi làm biếng đi nên ngồi hóng mát đến tối, nó “đuổi đi” bằng cách nói: Trời tối mà mày không lo đi tìm dorm thì không thấy đường mà đi đâu con ạ! Vả lại các nhà trọ không có check in trễ, mày mà ngồi đây hoài là chả có chỗ ngủ đâu con! Tôi nói thôi không có thì ra bờ sông ngủ, nhằm nhò gì. Hắn dựng như bị kiến cắn trúng “cái ấy” vậy và nói: mày ngủ ngoài bờ sông nguy hiểm lắm con! Bọn giang hồ nó giết đó chẳng chơi đâu. Chẳng lẽ lại nói: thì được thủy táng trên sông Hằng là được lên thiên đường, không phải nhiều người lặn lội từ xa xôi đến đây để chết sao??????? Nhưng nghĩ chắc nó nói thật vì Ấn độ ít có đèn đường mà lại hay cúp điện, lằng nhằng là không thấy đường đi thật đấy!!!!

Tôi mò đến Anika GH, bên ngoài là nhà hàng, đi ra phía sau lên cái cầu thang nhỏ xíu, phòng đôi Rs 130, rẻ ve kêu nếu đi hai người,nhưng bí hơi quá nên tôi bảo muốn ở dorm, nếu tìm không có thì quay lại đây. Từ Anika GH tôi đi thẳng ra sau thì thấy Om GH nhưng thấy cửa đóng và cạnh nó Kumiko House (tòa nhà mới) có thằng Ấn đứng bên ngoài. Tôi hỏi dorm, hắn nói có nhưng ở chỗ khác, không phải ở đây. Nghi ngờ vì bọn Ấn hay bảo hết chỗ và dẫn đi nơi khác lắm. Tôi dè dặt đi theo. Thì ra hắn dẫn đến Kumiko cũ, giới thiệu với mama và dẫn lên xem dorm, giá Rs 80/đêm. Ok. Hắn dẫn tôi quay lại Kimuko mới để gửi xe đạp, rồi tôi mang hành lý qua dorm ở Kumiko cũ ngủ. Ngôi nhà của tôi tại Varanasi

Lúc ấy trong dorm đa phần là bọn Trung Quốc đến Ấn qua ngã Tây Tạng và Nepal. Ấn độ “ưu đãi” Trung Quốc lắm, tại Bangkok các quốc tịch khác thì cấp visa 6 tháng nhưng Trung Quốc chỉ được 3 tháng; tại Nepal thì cấp 3 tháng cho các quốc tịch nhưng Trung Quốc chỉ được 1.5-2 tháng. Hehehehehehehe ai biểu làm người Trung Quốc chi cho bị ghét thế!!!!!!!!!

Ngẫm đi ngẫm lại thấy tội nghiệp người dân Trung Quốc, dù được may mắn bước chân ra nhìn ngắm thế giới nhưng lại không có đủ tiếng Anh để đọc các bài viết bằng tiếng Anh, quanh đi quẩn lại chỉ là các trang tiếng Hoa, không biết skype là gì chỉ biết dùng qq, không biết đến Facebook thực sự, chỉ biết đến trang ren ren; tất cả những trang viết bằng tiếng Hoa nên thông tin dĩ nhiên là chỉ phổ biến trong cộng đồng người Hoa nên dĩ nhiên thông tin bị kiểm soát. Do đó khi tôi bảo họ rằng: ra được thế giới là tốt nhưng cần open-minded thì mới hiểu được sự thật các con ơi!!!!!!! Bọn chúng chả tin, cứ luôn miệng gào: Chúng tao được tự do nhìn ngó và thảo luận mọi chuyện mà, có gì mà chúng tao không biết. Tôi hỏi có biết Tân cương đòi tự trị và Nội Mông năm ngoái dậy sóng ba đào không vậy mấy con??? Nội Mông “dậy sóng” Chúng bảo mấy cái đó làm gì có, toàn là dựng chuyện vớ vẩn. Dựng cái mồ mả nhà mày ấy, năm ngoái bà ở Nội mông, bà tận mắt thấy mà mày dám bảo bà dựng chuyện à???????? Thôi kệ, chúng cứ đi tiếu ngạo giang hồ riết thì cũng nhận ra đâu là chân lý thôi nên nói chi cho mệt các bạn nhỉ!!!!!!!!!!

Có bạn sinh viên Trung Quốc còn tệ hại hơn nữa. Khi ở Tây Tạng bị cái đám Lạt ma mẹ kiếp (cái bọn bị mua chuộc ấy) nhồi sọ cho cái tư tưởng này: Ngài Đạt Lai Lạt Ma Tây Tạng năm nào cũng về Tây Tạng thuyết pháp và người dân Tây Tạng từ già đến trẻ đều biết mặt Ngài. Nó còn bảo mỗi tỉnh thành Trung Quốc đều có một vị Đạt Lai Lạt Ma mà. Tôi không cần giải thích nhiều bởi vì có một bạn trẻ Trung Quốc khác ở cùng dorm đã từng ở Dharamsala 7 ngày nên biết đâu là sự thật giải thích cho bạn sinh viên gà mờ này. Bạn ấy nói đến đâu là bạn gà mờ, mắt chữ ơ mồm chữ o đến nấy. Bạn ấy bảo trong đời lần đầu được nghe chuyện lạ lùng đến thế!!!!!!!!!

Qua trường hợp của bạn này, tôi mới thấy thật ra trước đây mình trách oan nhiều bạn Trung Quốc như thế khi chửi rủa họ quá trời vì họ nói xấu Ngài Đạt Lai Lạt Ma. Họ cũng là nạn nhân mà. Theo tôi, lý do dân Trung Quốc căm ghét Ngài là vì họ không thích chính sách của Ngài và họ nghe những gì Ngài nói thật chướng tai gai mắt. Tôi nghĩ người mà họ được nghe và chửi rủa thật ra là một Đạt Lai Lạt ma giả do một bọn khốn khiếp nào đó dựng lên nên tóm lại các bạn sinh viên ấy ghét người giả chứ họ làm gì thấy và nghe được người thật nói mà ghét. Hóa ra hổm nay tôi toàn chửi oan họ không hà!!!!!!!!!!!!! Sám hối sám hối nghen!!!!!!!!!! Tôi thương người dân Tây Tạng!!!!

Chính phủ Ấn độ cũng có lắm chuyện để bàn. Anh chàng con chủ nhà Kumiko bảo tôi rằng chính phủ Ấn độ là một chính phủ tham nhũng bà cố, cứ người nào lên cầm quyền một thời gian là thành tỷ phú cả. Anh ta bảo: tiền của chính phủ Ấn gửi ngân hàng Thụy Sĩ nhiều đến nỗi chỉ cần họ đồng lòng rút tiền cùng lúc là ngân hàng Thụy Sĩ sập cái rầm. Àh, hóa ra Ấn độ giàu sụ vậy à????

Mấy người ở Ladakh thì luôn lắc đầu mỗi khi nói đến chính phủ của mình. Họ bảo Trung Quốc đang đòi phân nửa Ladakh và xây đường lộ đẹp đẽ bên phía Trung Quốc kéo dài đến gần Ladakh, đã thế còn kéo được đồng minh với Pakistan và cũng xây đường đẹp đẽ bên phía Pakistan. Chỉ cần chiến tranh nổ cái ầm là hai mũi từ Trung Quốc và Pakistan tiến đến Ladakh ngay. Trong khi đó chính phủ Ấn thì lấy tiền cho vào ngân hàng Thụy Sĩ cả, không chịu xây dựng đường sá. Nên nếu có chiến tranh thì chắc chắn Ladakh bị mất. Khi tôi bảo mấy thằng Trung Quốc như thế, chúng nó nói: chính phủ Trung Quốc lấy tiền xây đường còn chính phủ Ấn độ lại dành tiền mua vũ khí tối tân để dành đánh nhau với Trung Quốc và Pakistan. Trời mẹ ơi, kiểu này mà có chiến tranh thì thế giới nó tiêu mẹ rồi còn nơi nào mà ở nữa đâu!!!!!!! Thôi ráng tu đi bà con để lỡ thế giới nó tiêu thật thì lên trển ở thôi.

(Mở ngoặc chửi tí – mẹ nó, bà căm ghét cái bọn lòng tham không đáy, có 1 luôn muốn 10, chính chúng nó gây ra sự hỗn loạn và làm cho thế giới trở thành không thể có hòa bình ấy. Cái bọn này cần được lùa vô rừng sâu núi thẳm cho học về luật nhân quả để biết sợ mà giảm cái lòng tham đi.)

Theo luật nhân quả, khi có đánh nhau, một người dù được quốc gia mình phong danh thánh hay anh hùng gì đi chăng nữa thì người ấy khi chết sẽ đầu thai thành atula cả bởi vì họ sân hận nhiều quá!!!!!!!!!!! Nên việc cổ động chiến tranh rồi cầm súng ra trận bắn giết chỉ đẩy người ta vào con đường Atula thôi các bạn ơi!!!!! Thành atula là dành cho những bậc anh hùng đấy còn nếu không thì xuống địa ngục cả. Nên chiếu theo luật nhân quả thì thành atula hay xuống địa ngục đều là bị đọa hết.

Do đó khi chiến tranh nổ ra, cho dù bạn cầm súng để làm gì đi chăng nữa, tự vệ phòng vệ hay gì gì đi nữa và được người trần mắt thịt phong chức này nọ thì cũng là vô nghĩa vì bạn chỉ có một con đường đi xuống mà không biết ngày nào lên.

Tóm lại, đứa nào cổ động chiến tranh, cắt mỏ nó!!!!!!!!!!!

Tự nhiên lại đi lan man, thôi quay lại Varanasi nghen các bạn!!!!!!!

Ở Varanasi có rất nhiều nơi dành cho người hành hương Ấn độ ở, có nơi chỉ chấp nhận người Ấn, có nơi thậm chí chỉ chấp nhận người Nam Ấn thôi, nhưng cũng có nơi chấp nhận người nước ngoài ở nếu là đi hai người trở lên. Tôi ki cút đi một mình nên bị đuổi thẳng cổ.



Khakhakhakhakhakhkha, lần đầu tiên trong đời tôi thấy một chuyện vuiiiiiiiiiiiiiiiii không thể tả. Thứ nhất là chưa thấy nơi nào mà người ta trám và làm răng giả ngay ngoài đường như ở Ấn. Phòng nha khoa lưu động ấy!!!!!!!! Bạn nào học nha khoa thì nên bắt chước đi nhé!!!!!!!! Mang phòng nha đến với mọi người dân.



Thứ hai, ở Kumiho House có wifi miễn phí nên hôm nào tôi cũng ngồi đồng lên mạng cả. Một hôm rảnh quá nên vào trang www.couchsurfing.org đăng ký làm thành viên. Chắc cái profile của tôi ấn tượng quá hay sao á mà hôm sau đã có người gửi thư mời đến Khajuraho (nơi này có ngôi đền ấn tượng lắm, toàn là khắc tượng cảnh đang làm tình) để làm tình rồi, mẹ cha nó, tôi gửi cái abuse report cho admin của trang luôn. Nhưng sau đó tôi nhận được một số lời mời từ các bạn Ấn ở khắp nơi trên đất Ấn, đặc biệt nhất là có một chàng trẻ đẹp và giàu vô cùng ở bãi biển Goa gửi thư mời. Tôi vào profile của chàng ta xem thì ôi trời có quá trời lời khen từ các du khách đã từng ở đó. Chàng ta có đến mấy cái biệt thự ở trong khu resort sang trọng bậc nhất của Goa. Mẹ ơi, giàu đến thế cơ à?????? Điều đặc biệt của trang couchsurfing là khi bạn nhận host khách thì không được tính tiền đâu đó. Vô số lời khen từ các chị em phụ nữ du khách đã từng được chàng ta host (nhưng sao chỉ có nữ mà không có nam nhỉ?????) Đáng tiếc là Goa ở tuốt phía Nam mà tôi lại không nghĩ là mình sẽ đến đó nên hic hic không thể kiểm chứng lại lời khen của các bạn đi bụi khác rồi.

Tôi chưa phải là thành viên chính thức của trang couchsurfing do chưa đóng tiền thành viên mà (hình như là 10 đô/ năm thì phải??????? Bạn nào biết chi chí chính xác thì hô lên giùm cái nhé!) nhưng đã nhận được lời mời host của các bạn Ấn, ngoại trừ thằng điên đầu tiên còn lại là toàn những người có những positive references từ các du khách khác thôi. Có người bảo do đọc profile của tôi ấn tượng quá nên gửi thư mời. Hehehehehehe, tôi có khiếu viết mà, cứ 1 tôi nói thành 10 thì sao mà không ấn tượng được chứ??????????????????????????? Hehehehehehehehe Nói đùa thế thôi, chứ honesty is the best quality các bạn nhé!!!!!!!!!!!!







18 comments:

  1. Bài viết rất thú vị, ước gì mình cũng đc 1 lần ra nước ngoài chơi như thế

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ta là Bụt đây, úm ba la ém xì bùa cho banh kinh do được ra nước ngoài. Tự mình làm Bụt của mình đi mọi người ơi, nếu chỉ ngồi ước thì tận thế cái rầm bây giờ!!!!!!!!

      Delete
  2. Em theo dõi blog của chị đã lâu nhưng giờ mới comment. Nghe chị kể chuyện rất vui và thú vị, em cũng ghét bọn Tàu nên đọc bài của chị em càng khoái hơn. Em thì chưa có đk đi du lịch lâu dài và nhiều như chị, em chỉ đi một vài nước ở châu Âu mà thôi, châu Á thì chưa hề đặt chân đến. Chắc là em không thể đi du lịch lâu ngày như chị được, nhưng em cũng nuôi mộng chu du thế giới trong thời gian ngắn.
    Chị ơi giữ gìn sức khỏe để viết bài cho mọi người và có sức... để chửi nhau với tụi tàu nha chị!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chời ơi, sao có người bảo tui chửi bọn tàu. Việt Nam - Trung Quốc là huynh đệ kết nghĩa, anh em giao hảo mà, sao mà chửi được, chỉ là chân thành góp ý thôi mừ!!!!!!!!!!!!!

      Delete
  3. Chị Quỳnh Dung nắm bắt quan điểm của Đảng - nhà nước mình rất tốt :)Em bái phục chị, đi du lịch mà vẫn biết quan điểm của lãnh đạo nước mình nữa cơ đấy!

    ReplyDelete
  4. ngày 28 rồi mà chưa thấy bài mơi của c.. hú hú

    ReplyDelete
  5. Có lẽ chị ấy còn đang bôn ba giang hồ ;)

    ReplyDelete
  6. Hi chị! em cũng đang ở ấn độ, nhưng mà ở jaipur ah. Mấy ngày nữa em cũng qua varanasi với một em việt nam nữa, lúc đó chị còn ở kumiho guesthouse nữa k ah? Keke muốn gặp chị quá. Em rất thích blog chị.

    P.s: em đang ở cùng nhà với 1 em chinese, em đoán là một trong những chinese chị nói ở trên, vì thằng bé nói nó gặp chị ở varanasi à. Haha.
    Đọc bài này của chị về mấy bạn tàu khựa mà thấy chí lí vô cùng, đúng là dân tàu chả biết gì về mấy cái chuyện kinh khủng ở đất nước nó hết. Đến giờ thằng bé ở cùng em nó cũng vẫn chưa tin mấy cái chuyện xảy ra ngòai cái xã hội tàu khựa của nó à :))

    ReplyDelete
  7. C ơi. sao vẫn chưa thấy chị xuất hiện.. không lẽ mafia bắt chị rồi chăng

    ReplyDelete
  8. Huhu, thần tượng N. Đ. Quỳnh Dung của em đâu rồi???? huhu, không thấy chị viết bài em nhớ quá!!!

    ReplyDelete
  9. Sau bai viết cuối cùng không còn ai liên lạc với với her nữa? Gia đinh đang lo lắng không biết có điều gì xảy ra với her không?????????? Gia đình rất là nóng lòng muốn biết tin tức của her! các bạn la người hâm mô QD hãy giúp gia đình tìm hỏi xem tin tuc của her với. Chân thành cảm ơn !!!! (F)

    ReplyDelete
  10. Mình cũng rất lo, đây là lần mình thấy chị ấy vắng mặt lâu nhất, sợ có chuyện gì. Bình thường nếu không viết bài thế nào chị ấy cũng trả lời comment. Mình cũng đang sốt cả ruột lên đây.

    ReplyDelete
  11. Yesterday we called Kumiko Guesthouse in Varanasi to ask about Quynh Dung. The lady who answered the phone said QD left Varanasi on July 25th, most probably to go to the Japanese temple in Sarnath.
    We then called the Japanese temple in Sarnath. They said she stayed there from July 31st to approx. Aug 2nd or 3rd. Since her visa was expiring, she left for Nepal, planning to pass Kushinagar and Lumbini on the way.

    ReplyDelete
  12. Nếu chị ấy đi Nepal rồi thì chắc phải đợi chị ấy trở về Ấn độ mới post bài được rồi. Nghe nói Nepal nghèo lắm, tới đó cứ như mình đang sống ở thế kỉ trước vậy đó.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Trật lất. Nepal có internet mừ, đang sử dụng wifi để trả lời thư lo lắng của mọi người nè!!!!!! Ưu tiên trả lời thư lo lắng trước rồi cập nhật blog sau bởi vì nhiều người "lên ruột" do tưởng mình bị "làm thịt" rồi. Từ từ chờ đọc nghen bà con!!!!!

      Delete
  13. Trời, chị :D, chị bặt vô âm tín em tưởng bị làm thịt hoặc ít nhất cũng bị mất hộ chiếu/laptop gì đấy. Thanks God!

    ReplyDelete
  14. Tại sao người ta lại nhiệt tình mời các CSer về nhà mình nghỉ qua đêm free nhỉ. Hiếu khách ? Từ thiện ? Learning English ? ....

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tất cả những điều bạn liệt kê và nghĩ đến nhưng quan trọng nhất là để:

      Xóa đi ngăn cách hững hờ,
      Cùng nhau xây dựng nhịp cầu cảm thông.

      Delete