CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, September 3, 2012

Đạp xe từ Sarnath đến Kushinagar (Phần 2): Đạo Phật chỉ có 3 chú khỉ: không nghe, không nói, không nhìn nhưng Ấn độ có đến bốn chú khỉ; thêm chú khỉ nào nữa đấy nhỉ???????????

Kỳ trước: Đạp xe từ Sarnath đến Kushinagar (Phần 1): Ăn vạ…………..cảnh sát!!!!!!!


Đường quốc lộ 29 thật đẹp, rợp bóng cây xanh và xe cộ tương đối ít nên chạy đỡ run hơn ở mấy con đường khác.


Dọc bên đường thường có những ghế đá như thế này để ngồi nghỉ chân.

Đáng ghét nhất là tôi đang ngồi thưởng thức sự thảnh thơi, ngước lên một đám cỡ một chục thằng Ấn đang đứng xếp hàng dài trước mặt nhìn chằm chằm. Cáu quá, tôi lên xe bỏ đi và không quên nói: Fuck you!!!!!!!! với cái bọn khốn khiếp ấy. Thật sự mà nói bọn Ấn có kiểu tò mò vô cùng khốn nạn!!!!!!!!!!!! Chúng mà muốn nhìn là bước đến gần nhìn thẳng không hề ngần ngại, đã biết bao lần tôi muốn giơ chân đạp ngã xe của bọn khốn cứ tò tò chạy theo tôi để nhìn chằm chằm hoặc xáng cho vài bạt tai cái bọn xếp hàng dài trước mặt tôi nhìn không chớp mắt ấy. Hy vọng bạn nào có chồng hay bạn trai là người Ấn thì dịch nguyên văn đoạn này cho chồng hay bạn trai mình nghe và hỏi: Bọn Ấn nhìn cái mả gì mà nhìn khốn quá vậy???????????? Đề nghị dịch luôn câu chửi tiếp theo nhé!!!!!! Mẹ nó, cái bọn Ấn khốn nạn ấy chả có tí khái niệm gì là văn hóa vậy mà có nền văn hóa Ấn Hằng nghĩa là sao??? Không tin nỗi một bọn khốn như vậy mà lại tạo ra một nền văn hóa rực rỡ đến thế????????? Chắc tổ tiên chúng đi đầu thai ở các nước khác chừa lại bọn khốn chui ra ở Ấn cả hay sao ấy mà sao tôi thấy ở đây bọn khốn nhiều hơn bọn có văn hóa.

Thông cảm nghen các bạn, tức quá nên chửi đấy mà!!!!!! Trước đây cô bạn Ý có bảo một câu rằng: you are never alone in India. Quả đúng là như thế!!!!! Dù bạn có chui vào cái xó xỉnh hay hốc bà tó nào đấy thì thế nào đằng trước hoặc đằng sau hoặc bên trái hoặc bên phải bạn sẽ có một thằng Ấn từ đâu đó chui ra và khi phát hiện ra một sinh vật lạ là bạn thì nó sẽ thông báo cả làng cả dòng cả họ nhà nó đến đứng xếp hàng để ngó bạn chằm chằm. Thậm chí bạn mà có chui vào bụi rậm để đi tiêu tiểu thì nó cũng chui vào theo để ngó xem bạn đi tiêu tiểu có giống nó hay không?????? Cái này không nói đùa đâu, thật đấy! Do đó khi nào đang đạp xe mà muốn đi tiêu tiểu thì ngay khi dừng xe tôi phải chui ngay vào bụi giải quyết nhu cầu liền, dùng dằng một hồi thì đảm bảo cả một lũ Ấn kéo đến ngó thì làm sao mà đi.

Thật không tin nỗi một dân tộc tò mò đến mức không cần giữ thể diện, vứt cái rẹt mọi thứ được cái bọn người gọi là văn hóa hay văn minh chỉ để ngó cho đã con mắt mà thôi. Ở Ấn hơn 5 tháng mà tôi vẫn không hiểu nỗi cái kiểu tò mò của bọn họ.

Tò mò thế mà sao kinh tế không vượt nỗi Trung quốc?????? Dân số thì tương đương Trung Quốc trong khi đó đất nước chỉ bằng ½ đất nước của người ta (hèn chi mà you are never alone in India). Trung Quốc đã biết kế hoạch hóa sinh sản từ bao nhiêu năm nay và làm vô cùng triệt để trong khi bọn Ấn thì cũng có đấy nhưng chỉ áp dụng với giai cấp trung lưu trở lên thôi; bọn nghèo thì cứ đẻ rẹt rẹt. Tò mò đến thế mà sao không biết áp dụng cái hay cái đẹp của người khác hay chỉ biết ngó cho đã con mắt rồi thôi????? Vậy ngó làm cái quái gì cho mau đui vậy mấy thằng Ấn khốn kia??????????????????????

Chửi sướng nên bây giờ quay lại quốc lộ 29 nghen các bạn!!!! Thường ở các khu khác, trứng luộc/chiên chỉ được bán vào buổi chiều tối nhưng ở đây tôi thấy họ bán cả buổi sáng. Vậy là tôi ghé vào ăn luôn tại chỗ 2 cái và mua 2 cái để mang theo. Tên Ấn trong hình này sốt sắng đến phát bực. Tôi bảo để tôi tự lột vỏ trứng, vậy mà hắn xăng xái cầm lên lột như thể tôi không biết làm vậy đó. Ghét, tôi không thèm ăn quả đó mà lấy quả khác tự lột ăn. Khi tôi chụp hình mẹ bán hàng thì hắn cũng sáp đến đứng ké một bên như thế này đây!


Cách Gorakhpur khoảng 96 cây số thì tôi lại đi vào một thành phố. Từ đó lại mò ra quốc lộ 29 để tiếp tục hành trình. Từ Sarnath đến Gorakhpur chỉ cần đi đúng một con đường 29 thì chắc chắn sẽ đến.

Lên một cây cầu mà bên đầu này là một ngôi đền Hindu và bên đầu kia là một đền thờ thần Vishnu khá đồ sộ. Cây cầu bắc ngang sông Saryu. Lúc này là mùa nước nổi nên con sông thật lớn và nước lại chảy xiết.


Dự định chạy thẳng nhưng một vị sadhu bên đường làm tôi chú ý nên phải dừng xe chụp hình vị này.


Sau khi chụp hình thì do tò mò (sao giống bọn Ấn quá vậy????) nên quay xe lại xuống dốc để xem họ đang làm gì bên bến sông.

Thấy tôi đứng lớ ngớ chụp ảnh bên ngoài, một người Ấn bảo vệ đến hướng dẫn tôi gửi xe gửi dép rồi vào bên trong chụp hình. Ông ta đi theo làm hướng dẫn luôn. Sau đó có một bạn Ấn trẻ khác và cũng cố giải thích bằng thứ tiếng Anh mà tôi luôn luôn lắng nghe nhưng............ lâu lâu mới hiểu.

Nơi này có trưng bày ảnh và tiểu sử của những người nổi tiếng. Có cả Phật Thích Ca nữa nè!!!!! Tôi bảo đây là Phật mà. Họ bảo Phật nhập Niết Bàn ở Kushinagar mà Kushinagar cũng thuộc Gorakhpur nên phải giới thiệu ở đây chứ.


Ơ đây có cả ảnh của những nhân vật trong trường ca……………… (quên tên rồi); trường ca này nổi tiếng lắm à. Lúc học cấp hai tôi đã học trong môn văn rồi đó. Trong trường ca có hai nhân vật mà tôi nhớ hoài đó là nàng Sita và thần khỉ Hanuman. Bạn nào biết tên trường ca này không vậy??????


Mọi người ở đây cho tôi biết rằng ở đây họ thờ thần Vishnu.



Họ bảo thật ra trong đạo Hindu chỉ có một thần thôi, đó là thần Vishnu; tất cả các vị thần khác đều là biến thể của thần Vishnu cả, kể cả thần Kaliman, thần Shiva hay thần khỉ Hanuman,……Tất cả đều do thần Vishnu biến dạng ra mà thôi. Thật kỳ lạ các bạn nhỉ???????


Àh mà cũng nhờ họ giải thích mà tôi mới biết suốt dọc đường đi tôi thấy người ta bán rất nhiều loại dây giống như dây đeo cho điện thoại di động. Tuy nhiên hôm ấy là lễ hội của họ, đó là ngày hội mà các chị em gái đeo dây may mắn cho các anh em trai. Dây đeo này chỉ dành cho nam giới và chỉ đeo trong lễ hội này mà thôi. Người nào càng có nhiều chị em gái thì càng được đeo nhiều dây. Nếu không thì các cô gái trong làng cũng có thể đeo lên tay các chàng trai để chúc phúc cho họ.


Bí mật về chú khỉ thứ tư ở Ấn độ nè các bạn!!!!!!!!! Đó là chú khỉ không sinh sản.


Từ khu đền bước ra tôi lại hỏi thăm đường đi tiếp con lộ 29. Đoạn này lộ bị sập nên rất khó chạy. Tôi được người dân chỉ đường còn leo lên được chứ có xe du lịch tự mò đường và bị mắc lầy luôn.

Wow, hôm ấy trời mưa lâm râm và mát mẻ nên tôi đạp luôn 100 cây số. Cách Gorakhpur khoảng 50 cây số thì trời tối, tôi đạp xe ngang qua một cái chợ mà cạnh nó là một ngôi đền trông rất lớn và lộng lẫy. Tôi dừng xe và hỏi theo kiểu ầu ơ ví dầu là tôi có thể vào đền ngủ được không? Một người đàn ông bảo được và dẫn tôi vào giới thiệu với mấy phụ nữ đang ở trong đền. Thế đấy các bạn, chưa ai từ chối tôi ngủ ở đền Hindu cả nhưng với chùa đạo Phật thì có khi có, có khi không đấy (chả hiểu cái khái niệm chùa là của chung của họ bị vứt ở xó nào nữa??????)

Xe đạp của tôi được mấy người thanh niên trong làng mang giúp lên mấy bậc thang vào bên trong và họ bảo tôi có thể ngủ gần xe đạp cho an toàn.

Mấy phụ nữ trong đền tiếp đãi tôi vô cùng tử tế. Mọi người xúm lại bảo tôi ăn tối. Tôi lắc đầu và ra dấu nói rằng mệt quá chỉ muốn ngủ thôi. Họ lại nằng nặc bảo tôi ăn tối đi, họ chuẩn bị thức ăn cho. Bọn trẻ con, con của hai phụ nữ trong đền tò tò đi theo tôi. Trong đó tôi mê nhất cô bé 6 tuổi này đây. Yêu yêu quá!!!!!!!!


Một lúc sau vị sadhu giữ đền và một cô bé đến. Cô bé này 11 tuổi, mê tôi vô cùng nên cứ quấn lấy tôi mãi. Vị baba cũng ra dấu bảo tôi ăn tối, họ sẽ chuẩn bị thức ăn.

Tôi ra dấu bảo mọi người là muốn thay đồ đi tắm nên một chị (35 tuổi mà nhìn trẻ như 25 và có đến 4 đứa con 11, 6, 4, 1 tuổi) bảo bọn trẻ đi chỗ khác cho tôi thay đồ. Sau đó cô bé 11 tuổi đi theo bơm nước cho tôi tắm. Thật sảng khoái dễ chịu và trời lại mưa lâm râm nên mát mẻ vô cùng!

Không có điện nên vị baba lấy cái đèn ga lớn ra để thắp cho sáng (hình như họ ít khi sử dụng cái đèn này bởi vì tôi thấy nó bám đầy bụi và mạng nhện) và chuẩn bị cái giường cho tôi ngủ. Vị baba cùng một thanh niên khiêng cái giường có trải ga cẩn thận sạch sẽ ra chỗ gần xe đạp của tôi để tôi ngủ và canh hành lý luôn (thật sự thì hành lý cũng có gì đâu mà canh nhưng do họ cẩn thận ấy mà!). Họ còn đi mua nhang muỗi để dưới gầm giường cho tôi không bị muỗi đốt nữa chứ. Quả là cái văn hóa A guest is a god của họ đáng yêu vô cùng!

Theo những gì họ cố giải thích và theo kiểu hiểu của tôi thì quan hệ của những người trong đền là như sau: vị baba và một phụ nữ lớn tuổi là một cặp và họ có với nhau 3 người con (thật lạ là một số sadhu đạo Hindu vẫn có thể có vợ à hay họ có vợ trước khi làm sadhu??); người phụ nữ 35 tuổi là con gái của họ và 4 đứa trẻ kia là cháu ngoại. Thật là một đại gia đình. Không thấy đàn ông đâu cả! Muốn hỏi nhưng không biết hỏi thế nào cho họ hiểu?

Người phụ nữ 35 tuổi làm chappati và xào mướp cùng cải xanh. Khi ăn món này tôi nhớ đến ngôi chùa Nhật Bản tại Sarnath quá bởi vì tối nào tôi cũng cùng họ ăn chappati với rau củ xào thế này!

Người phụ nữ lớn tuổi (vợ baba) ra dấu bảo tôi hôm sau ở lại dự lễ gì đó trong đền, có nhiều bánh để ăn lắm, nào là bánh ngọt, nào là samosa, nghe mà chả mê (thức ăn Thái thì tôi ở lại ngay, chứ thức ăn Ấn độ thì không mê đâu!) Tuy nhiên ở lại xem họ làm lễ cũng hay. Nghĩ thế nhưng không biết mình hiểu đúng ý họ không nữa hay là đoán mò bậy bạ nên chuẩn bị tinh thần sáng hôm sau lên đường là vừa!

Ăn xong tôi giăng lều lên trên giường và chui vào trong ngủ. Họ có đến xem rồi sau đó đuổi bọn trẻ ra để cho tôi ngủ. Thật dễ thương!!!!!!

Sáng vị baba dậy thật sớm, làm lễ leng keng bên trong. Tôi cũng dậy rồi nhưng cơ thể vẫn còn đang nhừ do đạp 100 cây số hôm trước nên chưa muốn dậy ngay. Bọn trẻ thức dậy chạy ngay đến chỗ tôi nhưng vị baba đuổi chúng ra để cho tôi ngủ. Trời sáng hửng, ngay có tiếng người nói lao xao ngay gần cửa chỗ tôi nằm nên tôi phải dậy thu dọn để lỡ người ta vào lạy thần linh mà nằm ngủ thế thì không được rồi.

Vị baba làm lễ xong thì bảo đứa con gái 11 tuổi mang bánh lễ gồm bánh ngọt, chuối và nho khô ra cho tôi ăn. Tôi chia cho tụi nó ăn chung nhưng tụi nó lắc đầu ngoài ngoại không ăn. Và sau đó lại ngồi nhai ngon lành bánh do vị baba đưa cho. Chắc do phong tục của họ là thức ăn mời khách thì không được ăn chung, chỉ sau khi khách dùng xong, nếu còn thừa thì họ mới được ăn hay sao ấy?

Tôi thấy họ thật tốt nên thay quần áo xong (lần này trời sáng rồi nên phải vào phòng thay, không dám đứng bên ngoài cỡi đồ như tối qua được) là tôi lấy đồ ra tặng cho bọn trẻ. Tôi yêu cô bé 6 tuổi nên lấy hết đồ cột và kẹp tóc (2 vĩ) mua từ lúc còn ở Trung Quốc ra tặng hết cho cô bé 6 tuổi và ra dấu bảo nó nhờ mẹ cột tóc tai lên cho đàng hoàng. Tôi tặng cô bé 11 tuổi, fan hâm mộ của tôi một cái bút chì có gôm ở đuôi và một cái cục tẩy màu hồng hình chú rùa thật ngộ nghĩnh đáng yêu mà tôi để dành mãi đấy.Tôi còn tặng cho thằng bé 12 tuổi cái bút chì nữa. Tôi dự định để lại ít tiền cho đền nhưng ngại đưa trực tiếp cho vị baba nên định vào lễ rồi đặt lên bàn thờ nhưng vị baba không cho vào trong chỉ cho đứng bên ngoài ngó thôi làm tôi không biết để tiền vào đâu.

Đó là vị baba Markandey Tiwari, đền Ramkola, ấp Ram Janki, xã Mandir, huyện Gorakhpur, tỉnh Utta Pradesh P.O 273412



Kỳ sau: Đạp xe từ Sarnath đến Kushinagar (Phần 3): Sang Ấn độ buôn nón lá Việt Nam đi nghen bà con!!!!!!!!  

9 comments:

  1. Chị ơi, em mới vào xem blog của chị.
    Giá mà có được cái bản đồ, vẽ đường đi của chị, thì thích thú biết mấy nhỉ?
    Không rõ chị đã biên cái bản đồ ấy rồi hay chưa?
    Chào chị, chị nhớ giữ sức khỏe nhé!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Không biết cách biên bản đồ, bạn nào biết thì làm ơn chỉ giùm!!!!!!

      Delete
    2. Tư tưởng lớn gặp nhau. Hôm bữa ngồi đọc đoạn bạn đi Trung Quốc, MocNhan có ngồi đánh dấu đường đi của bạn trên bản đồ. Mời bạn vào xem

      https://maps.google.com/maps/ms?authuser=0&vps=2&ie=UTF8&hl=en&oe=UTF8&msa=0&msid=201061357683816911114.0004d13f5a49e42cfd467

      Hôm nào rãnh, mình sẽ ngồi làm tiếp bản đồ tuyến còn lại

      Việc làm bản đồ cũng dễ lắm. Bạn cứ vào "maps.google.com", sau khi đăng nhập, bạn nhấp vào nút "My places" rồi nhấn tiếp vào "Create map"

      Nhìn qua phần đỉnh bên trái của bản đồ sẽ thấy hiện ra 3 công cụ :

      1. bàn tay (select / edit map features) : tool này MN cũng chưa sài
      2. Add a placemark
      3. Draw a line / Draw a line along roads


      Delete
  2. Xin visa kiểu gì mà ở Ấn Độ được tới 5 tháng vậy bạn?

    ReplyDelete
  3. Trường ca chị nhắc đến đó là trường ca Ramayana (nếu em nhớ không nhầm).

    Về việc biên bản đồ, em không hiểu ý mọi người muốn "biên" bản đồ có nghĩa như thế nào, nhưng mỗi lần đọc bài chị Dung, và các đoạn đường chị di chuyển, em hay vào địa chỉ http://maps.google.com/ để add nơi xuất phát của chị ấy và nơi chị ấy đến, tức thì hệ thống của google sẽ dò đường và gợi ý đường đi, nếu hệ thống không đúng đường chị di chuyển thì em củng có thể tìm đường trên bản đồ đó theo lời chị mô tả trong bài viết.
    Chị Dung có thể áp dụng cách này, chụp hình lại bản đồ dán vào paint rồi lưu lại hình ảnh cho đôc giả dễ theo dõi. Tuy nhiên, các bạn đọc giả có thể tự làm việc này vì chị ấy di chuyển nhiều, viết bài cho mình đọc còn mất thời gian lọc cọc cắt dán bản đồ thì tội cho chị ấy quá.

    Mình là fan cuồng của chị Dung nên đọc đến đâu là dùng google map đến đó để đoán xem thần tượng đi chuyển như thế nào, từ đâu đến đâu, hehehe.

    ReplyDelete
  4. Troi oi... Doc chi chui AN ma cuoi lan cuoi bo,.. mac cuoi qua xa.... Co ai chui me nghe teu lam vay khong chu... hihi..

    De em hoi cai ten "mac toi" nha em coi sao ma to mo du vay

    ReplyDelete
  5. Em đọc cái đoạn chị chửi mà em mắc cười quá, hahaha. Chị làm em máu me đi Ấn quá à, mà hic, em giờ chẳng còn đồng nào. Để em tích cóp một thời gian rồi lóp ngóp qua đó xem người ẤN tò mò như thế nào. Chúc chị mạnh khỏe nha và có thêm nhiều bài chửi cho tụi em học hỏi ;)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chi dung tu "bon AN" nghe khong duoc hay cho lam. O dau chang co nguoi tot nguoi, nguoi xau.

      Delete
  6. "... tôi thấy ở đây bọn khốn nhiều hơn bọn có văn hóa..."
    Thế mới Ấn Độ có bào giờ vượt nổi Trung Quốc? Quần áo, phim ảnh bắt ghê, con mắt thì thô lố thế kia làm sao khôn ra được ???

    ReplyDelete