CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, May 10, 2015

Xe đạp không phải để đạp

Vậy xe đạp dùng để làm gì?
Nhân dịp có bạn viết email hỏi tôi về kinh nghiệm đi xe đạp qua các địa hình khác nhau. Bạn ấy hỏi: Sao thấy chị đi địa hình nào cũng chỉ có anh chàng Hero đẹp chai đi cùng hết vậy???
Hihihihihi, thông báo với mọi người là tôi đã bỏ anh chàng Hero đẹp chai ở một nơi giáp biên giới Ấn độ và Bangladesh rồi. Bây giờ tôi kết bạn với em Giant gấp. Em này nhỏ bé xíu xíu, tải trọng chỉ có 80 kí thôi. Có thể gấp lại làm đôi để quá giang xe tải hoặc để lên xe đò, xe lửa, thậm chí có thể chuyên chở bằng máy bay nữa.
Em Giant gấp này có 6 số nên có thể đạp thoải mái ở các địa hình dốc nhẹ. Còn dốc nặng thì cứ làm theo chiêu bấy lâu tôi vẫn làm. Đó là đẩy bộ lên dốc và leo lên ngồi khi xuống dốc hihihihihi.
Bởi vậy đối với tôi, xe đạp không phải để đạp mà mục đích chính là để chở giùm hành lý cho mình khỏi phải mang vác như mấy bạn đi bụi “hăng cải.” Vác hành lý đoạn đường dài thì ê chề lắm đó mọi người. Chưa kể vừa đau vừa mệt vừa mỏi, dễ quạu, và vì thế dễ bị “chém.” Lúc mệt rồi thì giá nào cũng gật.
Xe đạp để cõng giúp hành lý khi lên núi, và để mình leo lên ngồi vi vút khi xuống núi. Xe đạp để cõng hành lý cho mình trên những con đường lộ dài hun hút chả thấy đích đến, chỉ biết cắm đầu đạp, ê mông thì nhảy xuống dắt bộ. Có khi dắt bộ lại “sướng” hơn đạp xe nhiều. Xe đạp để giúp mình tự do không lệ thuộc vào các phương tiện giao thông công cộng. Xe đạp để giúp mình tiết kiệm chi phí đi lại ở các thành phố. Xe đạp để giúp mình qua lại biên giới dễ dàng và không bị thổi khi vi vu trên đường. Chả thấy ai hỏi giấy tờ hay phạt xe đạp cả. Xe đạp để được ưu tiên qua đường và ưu tiên chạy trên vỉa hè mà không sợ bị chửi, thậm chí có khi chạy cả vào đường ngược chiều cũng chả bị thổi. Xe đạp để có một người cùng mình trải qua các chặng đường đẫm mồ hôi.
Tóm lại, xe đạp không phải để đạp mà đó là một người bạn thực thụ.
Sau khi viết xong bài này thì tôi phát hiện rằng: dù tôi mang tiếng là đi bụi bằng xe đạp nhưng tôi lại chẳng phải là dân đạp xe chuyên nghiệp. Do đó không dám tham gia vào các câu lạc bộ/nhóm xe đạp. Dù tôi đi bụi xuyên suốt nhưng tôi lại không phải là dân phượt chuyên nghiệp. Tóm lại, tôi chả thuộc thể loại nào cả, cứ dở dở ương ương hehehehehehehehehehehe. Ngoài việc đi bụi ra thì chả biết gì cả.
Ngoài những điều viết ở trên thì tôi còn phát hiện thêm 1 việc nữa. Đó là khi tôi dẫn xe đạp lội bộ qua từng centimet đường thì có thể nói là toàn bộ con đường ấy thực sự nằm gọn dưới chân tôi. Đi thật chậm, thật tập trung, thật chú tâm. Đẩy xe lên dốc mệt gần chết, đi nhanh gì nổi; chỉ có một mình một đường thì phải chú tâm nhìn ngó cảnh hai bên dường thôi chứ biết làm gì bây giờ. Do đó, tôi thực sự sống trọn vẹn từng centimet đường mà tôi đẩy xe qua. Vậy là không cần quay lại đoạn đường ấy nữa. Đoạn nào đi qua xong thì bỏ luôn, coi như xong phim, không luyến tiếc, không lưu luyến. Phủi tay cái rẹt, đi thẳng.
Ờ, hèn chi mà người ta hay bảo chúng ta nên sống chậm, thật chậm, trọn vẹn từng phút, từng giây. Để chi vậy? Để sống xong giây nào thì phủi tay cái rẹt đi thẳng qua giây kế tiếp, không luyến tiếc, không nhớ nhung chi cả. Ý nghĩa của sống chậm và đi chậm là như thế đó.

No comments:

Post a Comment