CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Friday, July 13, 2012

Ngôi nhà của tôi tại Varanasi


Đó là Kumiko Guesthouse.





Dorm 8 giường ở đây có giá Rs 80/giường nhưng vào mùa cao điểm, người ta sẳn sàng đặt nệm dưới đất mà ngủ luôn. Đông vui mà!

Ngủ giường nè!

Đồ giăng tứ tung!

Không giường thì xuống đất ngủ ngay cửa sổ đón gió sông Hằng mát mẻ!

Ngoài dorm thì tại đây single room có giá Rs150; double room Rs 250.

Kumiko GH có một thêm một tòa nhà mới, cũng ở gần đấy. Tại tòa nhà mới không có dorm, single room Rs 200 và double room Rs 300.

Mỗi sáng khách ở cả nơi mới và cũ đến đây ăn sáng với giá Rs 40, thức ăn khá ngon, không khí gia đình. Khách ăn sáng mấy bữa tự nhớ lấy, tính tiền khi check out.

Mama (đang đứng) là "chủ xị" của cả hai nhà trọ.

Mọi người quây quần ngồi luôn dưới đất để ăn. Đa số là các bạn người Trung Quốc.

Dĩa thức ăn sáng của tôi; có thể lấy thêm bánh mì và trà vô hạn định.
Lý do guesthouse này có tên là Kumiko?????? Mama chủ nhà trọ trước đây là người Nhật, 23 tuổi lấy chồng là một nhạc sĩ họa sĩ người Ấn du học tại Nhật. Mama lúc ấy 23 tuổi, chồng 33 tuổi; họ có 2 con, 1 trai, một gái. Khi tuổi xế thì cả hai đem cả gia đình về Ấn định cư và chuyển cả sang quốc tịch Ấn.

Papa nghệ sĩ giờ tóc đã bạc trắng.
Hai quyển sách nhạc của papa.

Có cả namecard nữa này!

Tôi là người Việt Nam đầu tiên ở tại Guesthouse này đấy! Papa bảo trước đây trước khi Việt Nam đánh nhau với Mỹ, có sang Sài Gòn để vẽ tranh và bảo người Việt giống như người Nhật rất là Buddhist và helpful.

 Khi ở tại Kumiko guesthouse tôi cảm được family atmostphere tại đây. Mỗi sáng papa gọi mọi người dậy bằng cách cao giọng: Breakfast, wake up!!! Thật là vui! Papa hay dặn du khách khi ra ngoài phải cẩn thận kẻo bị lừa, bị rọc túi, giật giọc,.........

Tại Kumiko có cả tờ giấy dặn dò du khách bằng cả hai thứ tiếng Anh và Nhật.


Tại Kumiko mới có cả wifi miễn phí nữa đấy các bạn! Sướng chưa! Thời điểm tôi ở tại đây là tháng 7/2012, đa số khách là người Trung Quốc. Họ bảo đây là guesthouse rẻ nhất tại Varanasi  đấy. Thật kỳ lạ là Kumiko guesthouse xuất hiện trong sách hướng dẫn du lịch của Nhật, Hàn và Trung nhưng lại không thấy trong Lonely Planet. Hèn chi đa phần khách trọ toàn là dân Châu Á.

Guesthouse nhìn ra sông Hằng nên hôm nào nóng quá, tôi ở trong nhà, ngồi cạnh cửa sổ ngó xuống sông Hằng bên dưới, thật là lãng mạn! Tại đây có hai chú chó, một Nhật, một Tây Tạng đáng yêu không thể tả!!!!

Dù ở tại guesthouse cũ nhưng khách có thể đến guesthouse mới chơi và ngồi vào mạng cả ngày cũng chả sao, thậm chí nằm lăn ra sàn ngủ luôn, ngủ dậy vào mạng tiếp. Tuy nhiên phải sử dụng máy tính cá nhân chứ ở đây không cung cấp máy tính cho khách. Mạng wifi mở từ sáng đến 8h tối. Kumiko mới có máy phát điện nên có cúp điện cũng không sao nhưng Kumiko cũ thì lại không có máy phát điện. Lý do: Kumiko mới có gia đình người con trai ở nên họ biết cách điều khiển máy; Kumiko cũ do mama papa ở nên họ không thể điều khiển máy. Do đó Kumiko cũ còn có tên là Pension House.

Nước uống ở đây cũng rẻ hơn bên ngoài, Rs 10/ chai 1 lít. Đưa tiền cho mama hoặc papa rồi tự mở tủ lạnh lấy nước uống; nếu không thích nước lạnh thì lấy nước để ngoài tủ lạnh.

Tóm lại tôi thích Kumiko guesthouse vô cùng bởi không khí gia đình ở đây, tương tự như Apple II Guesthouse tại Bangkok ghê luôn!

Tôi là người Việt Nam đầu tiên tại đây; hy vọng sau này sẽ có thêm nhiều bạn Việt Nam đến ở. Tôi xem papa mama ở đây như ba mẹ mình nên hay giúp họ trong việc đón khách và giới thiệu cho khách lắm. Vì thế đối với họ, người Việt Nam rất là helpful và giỏi tiếng Anh. Hehehehehehehehehehehehe.

Tôi đang nghĩ đến việc vẽ vời gì đó lên tường của dorm tại Kumiko GH cũ; do đó sau này khi đến đây, bạn có thể sẽ thấy dấu tích của tôi đấy!!!! Hehehehehehehe.

Khi đến Varanasi, muốn tìm Kumiko GH thì có thể lần theo namecard ở trên; hoặc hỏi đường đến Pande Ghat (bến sông Pande) rồi từ đó hỏi thăm Kumiho GH.

Lưu ý:  
 
Này thấy cái bức tường ở dorm có vết ngệch ngoạc, không có nghĩa là bị dơ mà do khách trọ phóng bút viết vẽ để kỷ niệm thời gian mình ở tại đây đó. Dưới đây là hai ví dụ minh họa:



Tôi cũng mượn bút chì màu của anh chàng người Nhật ở chung dorm nghệnh ngoạc khắp nơi bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh rồi. Đảm bảo khi đến đây các bạn sẽ gặp bút tích của tôi (nếu tường không được sơn lại) và có thể viết vài câu chửi rủa tôi ngay bên cạnh những bút tích ấy (nếu muốn và cho bõ tức.)

2 comments:

  1. Này thấy cái bức tường ở dorm có vết ngệch ngoạc, không có nghĩa là bị dơ mà do khách trọ phóng bút viết vẽ để kỷ niệm thời gian mình ở tại đây đó.

    ReplyDelete
  2. Tớ sắp đi India và sẽ ghé Varanasi và sẽ ở tại đây. Đồng thời sẽ tìm bút tích của Dung và viết vài câu bên cạnh...hihihihi...hope it's still there...kakaka...Cảm ơn Dung nhé vì tớ đang băn khoăn là sẽ ở đâu tại Varanasi!!! Minh Hồng

    ReplyDelete