CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, February 13, 2011

TỰ SỰ (1)

Có vài bạn hỏi tôi là làm sao có thể đi bụi dài hạn như vậy? Vấn đề lớn nhất là tài chính: làm sao có đủ tiền để đi dài hạn? Có ai trợ giúp không?

Trước đây, mỗi lần nghỉ phép vài tuần hoặc một tháng để đi bụi nhìn thấy các bạn nước ngoài đi bụi từ vài tháng đến vài năm mà thèm rỏ dãi. Nghĩ trong đầu rằng tụi nước ngoài mới đi được như vậy chứ dân An nam mít như mình là không thể rồi: tiền đâu?đầu tiên.

Sau đó, có ai đó dạy tôi hay tôi tự tìm thấy ý nghĩa của từ “IMPOSSIBLE” trong tiếng Anh. Impossible = I’m possible (không thể = tôi có thể). Vậy là lên kế hoạch để dành tiền để đi bụi vài năm như các bạn khác.

Bây giờ nghĩ lại thấy vấn đề lớn nhất của mình không phải là tài chính mà chính là NỖI SỢ. Nói chính xác là mình không dám làm điều mình muốn.

Khi đã mang trong mình một nỗi sợ thì con người hay tự tìm cách trấn an và lừa dối mình bằng cách tìm những lý do để bào chữa cho việc mình không dám làm điều gì đó. Và thật sự những lý do này thường nghe rất hay, thậm chí còn rất đậm đà bản tính nhân văn. Nhưng rốt cuộc đó cũng chỉ là những lý do để che dấu một nỗi sợ hãi nào đó mà có khi ngay chính đương sự cũng không nhận diện được nó bởi vì còn bận đắm mình vào những lý do hay ho kia.

Vậy là lên kế hoạch đi bụi 1.000 đô Mỹ/3 tháng. Thật sự đi kiểu như thế này là sang lắm rồi. Nhiều bạn nước ngoài đi bụi còn ít tiền hơn mình nữa. Họ mang theo cả bếp nấu và nệm ngủ (hoặc sleeping bag) trên vai. Họ đi bộ từ thành phố này sang thành phố khác. Họ học cách ăn nói của người địa phương và thẩm thấu văn hóa địa phương vào người. Khi không muốn đi bộ thì họ quá giang xe để đi.

Đọc qua các trang web về du lịch bụi của Việt Nam thấy người Việt Nam mình đi bụi sang trọng thật. Và kế hoạch đi bụi 1.000 đô Mỹ/3 tháng của tôi thật ra vẫn còn sang đấy.

Những câu chuyện đăng nhan nhản trên các báo về những tay đi bụi các nước từ tháng này qua tháng nọ mà có nhiều tiền trong túi đâu. Ví dụ anh chàng người Nhật đi xe đạp vòng quanh thế giới trong 7 năm với chỉ 7 đô la trong túi lúc rời nước Nhật. Hoặc là một cặp người Argentina đi xe máy qua các nước với chỉ 600 đô la trong túi lúc khởi đầu. Hoặc những người mình gặp trên đường đi bụi như anh chàng người Mỹ 26 tuổi, mang theo cả gạo và bếp để nấu ăn hay anh chàng Hà Lan, nhân viên ngành an toàn thực phẩm, vác ba lô đi lang thang từ thành phố này đến thành phố khác ở Ấn độ.

Vì vậy, tài chính không phải là vấn đề lớn nhất mà là thực sự bạn có muốn và cảm thấy cần thiết làm điều đó hay không? Khi đã muốn và cần thì bạn sẽ tìm cách khống chế nỗi sợ của mình để vác ba lô lên đường.

Khi viết đến đây, tôi nhớ đến lời dạy của Đức Phật trong một quyển sách nào đó: “Con người sinh ra là để sống trong những nỗi sợ hãi triền miên”. Thật ra con người sợ đủ thứ, ví dụ: lúc nhỏ sợ thi rớt, lúc lớn sợ thất nghiệp, lúc già sợ chết. Vì vậy bản chất của cuộc sống là những nỗi lo sợ và vượt qua chúng. Thế thôi. Đến khi nào thì bạn có thể vượt qua được nỗi sợ để dám làm điều mình muốn và cần (dĩ nhiên đó là điều không nguy hại đến người khác và xã hội.)

Có một nhà văn nổi tiếng đã viết về sự thành công như sau: “There is only one success – to be able to spend one’s life in one’s own way.” (Chỉ có một thành công duy nhất – đó là có thể sống theo ý mình.”

Sau một hồi viết lòng vòng, tóm lại, điều tôi muốn nói rằng tài chính là một vấn đề nhưng không phải là vấn đề lớn nhất. Vấn đề lớn nhất là làm sao để trấn áp nỗi sợ của mình để dám đi. Khi đã trấn áp được nỗi sợ thì sẽ tìm được cách giải quyết về vấn đề tài chính mà thôi. “Where there is a will, there is a way” (Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường để đi nghĩa là, khi đã muốn và cần, thì mọi vấn đề đều có thể được giải quyết.)

Bài liên quan: TỰ SỰ (2)

Bài liên quan: TỰ SỰ (3

3 comments:

  1. Em rất khâm phục chị. Em chỉ mới vác balo đi qua Siem Riep thôi, và rất muốn đi nhiều như chị^^. Chúc chị luôn vui vẻ và may mắn với những chuyến đi nhé :)

    ReplyDelete
  2. bây giờ nếu đi 1000 usd/3 tháng còn possible ko chị ơi?

    ReplyDelete
  3. chào bạn Hương!

    Tại sao lại không nhỉ? Chẳng phải là mình vẫn đang đi sao?

    ReplyDelete