CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

5. Nhng Blog liên quan:

Pht Pháp:https://khongdenkhongdi.blogspot.com/

Hi giáo:https://daohoitrongtim.blogspot.com/

Tái chế: https://recyclewithmaya.blogspot.com/

Wednesday, October 28, 2015

Vừa đi bụi vừa kiếm tiền.

Tôi thấy có hai nghề này vừa tự do vừa có thể kiếm một ít tiền để trang trải chi phí hằng ngày dành cho người mang hộ chiếu Việt. Nên nhớ chi phí của một kẻ đi bụi trường kỳ kháng chiến là cực kỳ thấp đấy nha mọi người!

Thứ nhất là tự làm đồ trang sức hay đồ handmade, vừa đi vừa làm vừa bán, nguyên liệu dễ tìm, thành phẩm gọn nhẹ, không quá cồng kềnh, chỉ vài kí lô, công cụ thì dùng tay hoặc 1 vài dụng cụ nhỏ gọn. Nếu quan tâm thì có thể vào trang cộng đồng handmade hoặc trang nghệ thuật handmade để xem cách làm vài món đồ handmade nè mọi người!

Chắc có người phì cười rằng làm ba cái đồ rẻ tiền ấy thì làm sao mà đi vòng quanh thế giới được? Ậy, vậy mà có người làm rồi đó nha mọi người. Một cô gái người Úc bắt đầu đi  từ năm 15 tuổi, bây giờ là 24-25 tuổi rồi vẫn chưa muốn về nhà. Cô ấy tự làm vòng đeo cổ bằng nguyên liệu địa phương, vừa đi vừa bán. Theo lời cô tâm sự thì cách kiếm sống này giúp ích cho cô rất nhiều trong việc tiếp cận người địa phương và cũng giúp cho người địa phương có cơ hội tiếp xúc với cô. Thường khi mới đến 1 nơi nào đó, cô sẽ tìm một chỗ nào đó thích hợp, trải tấm vải ra, bày đồ trang sức lên và ngồi bán. Khi ấy cô có cơ hội và thời gian quan sát cuộc sống của người dân địa phương đi ngang qua hàng của mình. Người dân địa phương muốn tiếp cận nói chuyện với cô thì cũng có cớ để làm chuyện đó. Bằng cách này cô có nhiều thông tin về khu vực ấy, thậm chí cô còn được người dân địa phương mời về nhà ăn ở nữa. Trang web của cô gái này còn hướng dẫn một số bí kíp làm sao để sống thật đơn giản và tiêu thật ít tiền trên đường, và cô ấy đang từng bước vươn đến một cuộc sống không cần sử dụng tiền bạc mà chỉ trao đổi hàng hóa thôi. Mọi người đọc blog của cô gái ấy tại đây.

Cách kiếm tiền thứ hai là trở thành nhạc công đường phố. Theo kinh nghiệm của những người làm công việc này thì bạn không cần phải chơi hay mà chỉ cần làm cho mọi người thấy thư giản thoải mái là được rồi, việc chơi hay hay không, có chuyên nghiệp hay không, không quan trọng. Do vậy nếu thích thì hãy học chơi một nhạc cụ nào đấy (lựa cái nào nhẹ nhẹ dễ mang theo nha, chọn đàn piano là bó tay luôn), rồi kiếm sống bằng công việc này!

Giới thiệu mọi người một cô gái người Đức chơi nhạc cụ là đàn vi ô lông và đi du lịch vòng quanh thế giới bằng cách kiếm tiền này đấy! Khi đến nơi nào đấy thì cứ chọn 1 góc phố, đặt một cái ca hay bất cứ cái gì đấy cho người ta bỏ tiền vào và say sưa mà chơi nhạc thôi. Có một số nơi, cô ta kiếm bộn đến nỗi đủ tiền đi đến mấy tháng liên tục luôn đấy mọi người. Vào đọc blog tiếng Anh của cô gái này tại đây nha.

Những nghề đường phố mang lại thu nhập thấp như vậy mà vẫn giúp người ta đi vòng quanh thế giới đấy. Vì sao tôi nghĩ công việc này phù hợp với người Việt? Vì tự do, không cần mối quen biết hay giấy chứng nhận hay tiền đặt cọc gì cả. Tự biên tự diễn tự sống, không bị giấy tờ rắc rối làm phiền (ngoại trừ bị cảnh sát đuổi, nếu có, hihihihihi). Không biết rành tiếng Anh cũng chẳng sao. Ngoài ra, hai công việc này không dính dáng nhiều đến mạng internet hay công nghệ thông tin. Cho nên có thể quẳng luôn máy tính và điện thoại, khỏi cần sử dụng. Vậy là đỡ tốn tiền mua, đỡ tốn công bảo quản, và đỡ sợ mất rồi.

Càng đi bụi lâu thì sống càng đơn giản và càng ít lệ thuộc vào tiền bạc. Do đó mà người ta vẫn có thể đi vòng quanh thế giới bằng những nghề lụm bạc cắc này đấy mọi người! 

Lưu ý: Nghề thích hợp cho các bạn thích chụp hình là tự chụp rồi tự in hình mình chụp, làm thành những postcard (bưu thiếp) rồi bày hàng ra bán, chắc cũng được. Lúc đó ở Varanasi, Ấn độ, tôi gặp một anh chàng người Hoa làm kiểu này rồi. Anh ta làm bưu thiếp ảnh chụp chiếc xe đạp của anh ta ở nhiều địa hình và cung đường khác nhau, rồi tặng lại cho mọi người.  

Nếu ai thích vẽ vời cắt cắt dán dán thì làm bưu thiếp giấy với màu hoặc lá cây cỏ địa phương, thỏa sức sáng tạo. Tôi thấy có một cặp người Romania làm vậy rồi. Họ vẽ card và bán trên mạng. Vào xem blog của họ ở đây!

Bài liên quan: Vừa đi bụi vừa làm từ thiện vừa kiếm tiền

No comments:

Post a Comment