CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Saturday, November 26, 2011

Thư gửi cho những người đang hành nghề “nhất phá sơn lâm” tại Lào

Người Việt ở Lào bảo với tôi rằng hai nghề kiếm lợi nhiều nhất ở Lào hiện nay là buôn thuốc phiện và phá rừng (hay còn gọi là buôn gỗ lậu). Bài viết này tôi viết cho những người đã, đang và có ý định sang Lào hành nghề “nhất phá sơn lâm.”

Những cánh rừng ở Việt Nam đã bị lâm tặc phá hoại tả tơi, bây giờ họ muốn và đã làm tả tơi nhiều cách rừng ở Lào. Lào vẫn còn nhiều rừng nhưng với tốc độ phá hoại như thế này thì trong vòng 10 năm, Lào cũng khan hiếm rừng như chúng ta.

Hỡi những con người đang phá rừng kia ơi, xin các ngươi hãy ngừng tay!! Cớ gì để phục vụ cho cuộc sống chỉ kéo dài vài chục năm của mình mà các ngươi làm ảnh hưởng đến cuộc sống của biết bao tỉ người trên hành tinh này. Các ngươi có thể nghĩ rằng khi nào giàu có thì sẽ làm từ thiện để bù đắp lại tội lỗi ư?

Các người hãy nghĩ xem, các ngươi đang cắt dần lá phổi của 7 tỷ người trên Trái Đất này. Vậy ngươi hãy làm phép nhân hành động phá rừng của mình cho con số 7 tỷ thì sẽ con số lớn như thế nào. Con số 7 tỷ chỉ là những con số ở thời hiện tại. Để có một cánh rừng người ta cần vài ba thế hệ trồng và trong lúc chờ cho rừng mọc lên thì cuộc sống của vài ba thế hệ tiếp theo cũng bị ảnh hưởng. Hãy lấy con số 7 tỷ mà nhân cho vài ba thế hệ tiếp theo thì sẽ thấy tội ác của các ngươi được nhân lên đến mức nào. Đó là chưa kể đến việc khi rừng bị phá hủy thì cuộc sống của hàng triệu loài động thực vật bị ảnh hưởng theo. Vậy nếu cộng tất cả những con số này lại thì các ngươi sẽ làm từ thiện bao nhiêu cho đủ.

Theo ta, nếu các ngươi tin vào luân hồi thì dù cho có tái sinh hàng vạn kiếp cũng không đủ bù lấy tội ác mà các ngươi tạo ra chỉ để lấy cuộc sống sung sướng của vài chục năm ngắn ngủi.

Cuộc sống vốn ngắn ngủi, ngoảnh đi ngoảnh lại đã hết 10 năm mà một đời người thì chỉ cần chưa đến 10 lần ngoảng đi ngoảnh lại ấy thì đã xuống lỗ rồi. Thử hỏi có bao nhiêu người sống đến 100 tuổi???

Việc đổi vài chục năm ngắn ngủi để sống sung sướng (mà chưa chắc đã sướng) cho hàng vạn kiếp trả nợ chúng sinh (bao gồm con người, động thực vật mà cuộc sống bị ảnh hưởng bởi hành vi phá rừng) thì có đáng hay không?

Theo ta, phá rừng là một trong những nghề độc ác nhất của nhân loại. Rừng là lá phổi, là môi trường sống của tất cả con người trên hành tinh này và có ảnh hưởng trực tiếp cũng như gián tiếp đến cuộc sống của hàng triệu loại động thực vật (mỗi một cây đều là một thực thể sống.) Vậy với tội ác ấy thì các ngươi sẽ trả đến bao giờ cho hết.

Thực ra chúng ta không cần phá rừng mà vẫn có thể khai thác triệt để từ rừng. Chúng ta bán không khí sạch do rừng mang lại cho các quốc gia phát triển nếu chúng ta biết cách bán. Tôi chắc sẽ không có người nào từ chối bỏ tiền mua không khí sạch cả.

1 comment:

  1. Hi Ban oi,

    Cam on ban da post cach bao ve moi truong nhe. Doc xong, minh co the biet rat nhieu cach de bao ve moi truong mot cach rat hieu qua. Ko can phai trong rung moi la bao ve moi truong, ma bang nhieu cach minh co the lam tai van phong, lam tai nha ...cam on rat nhieu

    ReplyDelete