CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, November 1, 2011

Tôi đi Lào (14): Cấu trúc cơ bản của một Wat (chùa) ở Lào

 Kỳ trước: Trở lại Lào (13): Một ngày ở ngoại ô Vientiane

 Nếu các bạn chỉ đi đến các thành phố lớn hoặc những thành phố du lịch nơi mà những wat thường rất đồ sộ và có vô số các công trình thì các bạn sẽ không nhận ra đâu là cấu trúc cơ bản mà một wat dù lớn hay nhỏ, dù nguy nga hay đơn sơ cũng bắt buộc phải có. Thật sự tôi cũng bị lúng túng không nhận ra tòa nhà nào với tòa nhà nào khi vào những wat dành cho du khách, đặc biệt là những wat có bán vé cửa. Tuy nhiên trong suốt quá trình đạp xe của tôi, thường xuyên đi ngang qua các wat ở các buôn làng xa xôi đến những wat ở các thị trấn lớn; thường xuyên vào xin nước uống, nghỉ mệt hoặc ăn ké ở các wat; tôi ý thức được rằng một wat cơ bản có 5 cấu trúc sau:

Thứ nhất là cổng Wat. Những nơi có diện tích nhỏ thì cổng nằm ngay trước chánh điện (thường cũng cách khoảng vài mét). Có nơi cổng nằm tuốt ngoài đường chính và phải đi 1-2 cây số mới vào đến chính điện. những làng có nhiều lối vào thì sẽ có hiện tượng là các bạn vào chính điện trước rồi đi lòng vòng một hồi mới thấy cổng chùa ở tuốt ngoài đường chính.





Thứ hai là chánh điện. Wat ở Lào khác với những quốc gia khác là chánh điện cũng là nơi chay phòng nghĩa là đó vừa là nơi tụng kinh vừa là nơi các nhà sư vào dùng bữa sáng và bữa trưa (các sư ở Lào không ăn tối.) Một góc chánh điện là nơi để mâm chén dĩa muỗng và là nơi rửa chén luôn. Thật lạ, các bạn nhỉ! Tuy nhiên tôi lại thích phong cách này. Do ngồi ăn trước tượng Phật và dưới sự quan sát của các Phật tử cúng dường đang ngồi bên dưới chờ các sư ăn xong để ăn bữa ăn được ban phước nên sư sãi đều phải chú ý đến mọi cử chỉ và hành động của mình khi ăn.

Thứ ba là một tòa kiến trúc mà tôi không biết gọi tên là gì. Tòa nhà này thường được xây cao hơn chánh điện và được trang hoàng lộng lẫy nên nhìn từ xa trông thật rực rỡ. Tòa nhà hẹp và dài, tóm lại là có hình chữ nhật. Bên trong có tượng Phật và tương tự như ở chánh điện. Tuy nhiên chánh điện thì hầu như luôn mở cửa cho người dân vào lạy Phật, còn tòa nhà thì luôn đóng cửa và chỉ mở cửa để thực hiện các lễ trang trọng mà thôi. Ví dụ lễ quy y (tiếp nhận đệ tử mới).


Thứ tư là tháp trống hay kẻng dùng để báo hiệu giờ dùng bữa hoặc giờ đi khuất thực. Tháp trống trông giống như một cái tháp canh vậy đó. Từ dưới đất theo cầu thang đi lên thì sẽ đến một cái trống mà chỉ có ai phụ trách mới được phép đánh vào trống. Bên trên trống là một cái vòm cao vút lên trên. Thường tháp trống nằm bên phải chính điện nếu đứng từ cổng nhìn vào. Có nơi thay thế tháp trống bằng một mái che có tượng Phật và trống hoặc kẻng thì nằm ngay trước trước tượng.


Thứ năm là toà nhà làm nơi ngủ nghỉ của các nhà sư và chú tiểu. Ở các wat lớn thì có thể có nhiều tòa nhà, sư và các chú tiểu ở riêng ra. Ở các wat nhỏ hơn thì chỉ có một nơi thôi. Thường tòa nhà này, khác với những cấu trúc trên được điêu khắc chạm trỗ rất đẹp và nhiều màu sắc, được xây bằng gỗ và chỉ có màu gỗ thôi, không có chạm trỗ gì cả, màu sắc duy nhất là màu cam của mấy cái áo của sư được phơi trên lan can.

Kỳ sau: Trở lại Lào (15): Qua cầu Hữu nghị (Lao-Thái Friendship Bridge 1)

No comments:

Post a Comment