CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Saturday, November 26, 2011

Đi buôn ở Lào

Đây chỉ là những quan sát và hiểu biết của tôi sau mấy chục ngày đạp xe lang thang từ bắc đến nam Lào, chỉ qua tiếp xúc và gặp gỡ người Việt đang buôn bán tại Lào cũng như người Lào bản địa. Không có nghiên cứu thị trường hoành tráng hay số liệu thống kê nào cả nên chắc có nhiều thiếu sót. Mong mọi người góp ý nhé!!!

Nếu bạn nào muốn sang Lào đi buôn (buôn hợp pháp; tôi không hướng dẫn mọi người buôn bất hợp pháp) thì có thể đọc vài gợi ý dưới đây của tôi:

Hàng hóa từ Việt Nam sang Lào không có thuế má gì và không bị kiểm tra (có người bảo rằng phải hối lộ hải quan để qua cửa khẩu và họ tự lái xe chở hàng đi; nhưng nếu hàng chở qua bằng xe đò thì không cần phải thuế); tuy nhiên hàng từ Lào về Việt Nam thì có thể bị kiểm tra do Lào là một trong những xứ sở thần tiên của thuốc phiện.

Dân Lào sống như người Việt ở miền Nam trước đây; được thiên nhiên ưu đãi nên trời sinh voi sinh cỏ, cứ có tiền là mua sắm nếu món hàng ấy làm họ vừa ý; họ không có khái niệm để dành cho con cháu bởi vì họ không nghĩ là con cháu họ sẽ chết đói nếu không thừa hưởng tiền từ ông bà cha mẹ. Do đó người Lào cứ có tiền là mua, không tiền thì mua chịu, mua thiếu.

Người Lào hiếm khi giật nợ. Dù thế bán chịu cho dân Lào rủi ro ở chỗ họ có thể di cư sang chỗ khác nên mình không biết đi đâu mà đòi nợ. Dân số Lào chỉ có 7 triệu người; do đó Lào đất rộng người thưa; không người dân nào thiếu đất ở hay canh tác trồng trọt cả. Họ di cư vì họ ở chỗ ấy không ưng cái bụng nữa nên cuốn gói. Tuy nhiên nếu có gặp lại thì họ sẳn sàng trả tiền; không đôi co cãi quanh.

Nếu các bạn chọn cách đi tham quan Lào bằng xe đạp như tôi hoặc bằng xe máy (xe máy phiền phức khi vào Lào lắm đấy bởi vì công an Lào có thể chặn bạn lại bất cứ lúc nào và đòi tiền hối lộ; có người “trốn” bằng cách tháo bảng số xe ra; tuy nhiên chỉ cần liếc một cái là họ có thể biết xe nào của Việt, xe nào của Lào, xe nào của Thái rồi nên khó trốn lắm; ngoại trừ bạn sang Lào rồi thuê xe gắn máy của họ mà chạy) và có thêm “máu buôn bán” (hình như tôi không có máu này hay sao ấy nên toàn là chỉ dẫn mọi người làm chứ tôi chưa làm bao giờ cả) thì thủ thêm hàng hóa vừa đi vừa ngắm cảnh vừa bán hàng bù lại chi phí của chuyến đi. Dĩ nhiên bán hàng kiểu này thì bạn không thể bán chịu hay bán thiếu rồi nên các mặt hàng đem theo không nên có giá trị quá cao, trừ phi bạn muốn quay lại Lào nhiều lần để “đòi nợ.”

Đến đây tôi xin mở ngoặc nói thêm là nếu đi bằng xe đạp hay xe máy và muốn kiếm tiền thì bạn nên thủ thêm cái búa, không nói đùa đâu nhé, thủ thêm cái búa không phải để phòng vệ hay đánh nhau với ai cả mà là để đập dẹp mấy cái lon bia nước ngọt rồi đem bán cho các vựa mua phế liệu. Đặc biệt là ở phía Nam, dọc theo đường quốc lộ, các vỏ lon bia và nước ngọt đầy đường và hình như người Lào không có khái niệm lượm bán ve chai như ở Việt Nam hay sao ấy? Tôi vừa đạp xe vừa nhìn thấy vừa tiếc, bởi chỉ một đọan đường vài cây số thì có thể có cả vài ký lô ve chai rồi. Đặc biệt là những đoạn đường không có người Việt ở thì đúng là thiên đường của ve chai luôn. Các bạn nhặt đập dẹp cho vào bao và khi đến vựa ve chai (thường các vựa này là của người Việt nên ghi hẳn tiếng Việt) thì bán, lấy tiền đi bụi tiếp. Lý do vì sao phải thủ búa để đập dẹp; như thế thì có thể nhặt được nhiều thêm chứ sao nữa. Xem thêm thông tin ở bài Lại về Lào (4)

Những người mang hàng hóa sang Lào bán, chủ yếu ăn tiền chênh lệch. Ví dụ món hàng đó ở Việt Nam bán 20 ngàn đồng thì sang Lào họ bán 20 ngàn kíp (20 ngàn kíp tương đương gần 60 ngàn đồng rồi.)

Đa số người Việt sang Lào bán các mặt hàng gia dụng như nệm, chén, bát, đĩa, xoang, nồi, chảo,…Thức ăn thì bán thức ăn khô nhưng hình như người Lào không chuộng mặt hàng này lắm. Các bạn thể buôn mặt hàng khác xem sao??? Món ăn Việt ở Lào rất được ưa chuộng nên các bạn có thể sang mở nhà hàng nếu đủ nguồn lực. Ngoài ra rất nhiều người Việt, đặc biệt là phụ nữ sang Lào mở tiệm cắt uốn tóc, làm móng tay móng chân. Có khi họ không cần tiệm gì cả, chất hết đồ nghề lên xe đạp, chạy rong ngoài đường, ai cần thì gọi vào làm, như vậy mà mỗi ngày cũng được nửa triệu đồng tiền Việt đấy. Cũng có rất nhiều đàn ông Việt sang Lào làm thợ xây, xây nhà, dân Lào toàn ở nhà tranh nên khi xây nhà tường thì xây không đẹp như thợ Việt nên nhiều người sang sống được bằng nghề xây dựng lắm.

Do yếu tố lịch sử nên người Lào xem người Việt như người nhà và thân mật với người Việt hơn với các dân tộc khác; vì thế khi sang Lào làm ăn buôn bán, các bạn chớ đánh mất cái tình hữu nghị anh em Lào Việt theo đúng nghĩa và vô cùng hiếm có này nhé!!!!


Lưu ý: Về việc đi buôn ở Lào, tôi chỉ biết có bây nhiêu. Bạn nào có ý định sang đấy làm ăn buôn bán thì xin vui lòng tự điều tra thị trường và tự xoay xở tìm thông tin, không nên email hay đặt câu hỏi nhé. Lý do: tôi sẽ không trả lời bởi vì có biết gì đâu mà nói.

12 comments:

  1. Chị à, người Việt mình mang đủ thói hư tật xấu sang đó cũng bị dân Lào ghét lắm mà họ vẫn thân thiện được à?

    ReplyDelete
  2. Họ rất ghét người Việt, chẳng những người người Lao mà rất nhiều quốc gia ghét nhiều Việt do mình "hư" quá. Nhưng đi để cho họ biết không phải người Việt nào cũng thế cả.

    Có rất nhiều người Việt "dạy" người Lào rằng không phải người Việt nào cũng thế nên họ cũng đang dần "khôn" lên.

    ReplyDelete
  3. Buôn thế này thì không giàu được bạn nhỉ? Đủ tiền đi bụi thui, hic.

    ReplyDelete
  4. Đọc đoạn mang cái búa theo thì mình bật cười thành tiếng luôn. Haha!!

    ReplyDelete
  5. Quynh Dung ơi cho mình hỏi với, Minh không biết tiếng Lào nếu muốn đi bụi có được không. Hướng dẫn mình với. Mail của mình hkb6688@gmail.com. cám ơn bạn nhiều

    ReplyDelete
    Replies
    1. Không biết thì học, có gì đâu mà khó. Nhiều người cũng có biết tiếng Lào đâu nhưng họ vẫn đi được mà.

      Delete
    2. hay đấy e.rất bổ ích

      Delete
  6. Chào chị, đọc blog của chị em muốn quá Lào ngay. Em hiện đang là sinh viên năm 4, nhưng e muốn sau khi tốt nghiệp, kinh doành thủy sản, lượng nhỏ thui, chừng 1 tấn/ chuyến thui. Vì chưa hình dung được Lào như thế nào, qua cửa khẩu có phức tạp ko? chị cho em nhìu thông tin nữa nhé, e thích được nghe những người từng trải nghiệm và truyền lại kinh nghiệm như chị. Cám ơn chị nhé!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cái này cũng hay nhưg o lào họ chuộng hàng thái bạn ạ

      Delete
  7. Xin cảm ơn bạn đã quan tâm! Nhưng tình hình thực tế bây giờ ở các cửa khẩu như thế nào mình cũng không biết luôn bởi vì các bài viết về Lào là của năm 2012 và 2011. Xin lỗi bạn nhé!

    ReplyDelete
  8. Chào chị quỳnh dung. E là quỳnh ở ngệ an. Giờ e muốn qua lào kinh doanh, có nhiều ng ở chỗ e cũng qua lào kinh doanh. Họ đua các mặt hàng từ việt qa lào bán (chăn,ga,gối, đệm...) nhưng chị cho e hỏi? Họ đem qua bên kia họ có có quán ko? Hay họ đem nhập cho các cửa hàng lào? Mà họ thuơng tập trung bán ở những địa điểm nào hả chị? E cũng muốn 1 lần sang lào cho biết chị à. Mà đọc nge chị bảo 70% ngiện, e cũng sợ an ninh. Vì việt nam ngiện ýt hơn nhưng còn vậy? Huống hồ híc

    ReplyDelete
  9. chào bạn, mình rất muốn qua lào bán hàng, nhưng chẳng biết nên làm thế nào, mình chỉ bán thuốc tăng cân gia truyền thôi, mọi ng có ai chia sẽ một chút kinh nghiệm cho mình với, nếu mình gửi hàng qua đường bưu điện , rồi nhơ bưu điện thu hộ thi có dc ko nhỉ

    ReplyDelete