CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Saturday, November 26, 2011

Lại về Lào (5): Thakhet, một Huế của Lào

 Kỳ trước: Lại về Lào (4): Đạp xe đến B.Phon Phon, ngủ 5 đêm và cây cầu hữu nghị Lào Thái 3

Thành phố Thakhet thuộc tỉnh Khammouane.

Người Việt ở khắp nơi trong thành phố này, đặc biệt là người Huế mà một người Việt tại đây đã nói đùa với tôi rằng: người Huế ở đây không đông nhưng nếu lấy tiểu liên ra bắn thì cả tuần lễ vẫn chưa bắn hết.

Dấu ấn người Việt tại Thakhet thể hiện qua những chiếc nón cói bộ đội cụ Hồ, thể hiện qua các bảng hiệu tiếng Việt như cắt tóc gội đầu, Phở Bắc, bún bò, bánh canh, nhà hàng, nhà trọ… thể hiện qua giọng nói trọ trẹ của người miền Trung.





Thakhet, một Huế của Lào thể hiện qua những con đường nho nhỏ rợp bóng cây cổ thụ

Con đường dọc sông sông đầy những cây cổ thụ và hàng quán (khác là ở Huế, bên kia sông vẫn là Huế; ở Thakhet, bên kia sông là Thái Lan)



Những kiến trúc cổ kính, rong rêu



Những ngôi nhà một tầng mang phong cách Pháp



Những con hẻm vắng lặng

Những người bán bánh mì thịt trên lề đường

Không khí vắng lặng thanh bình

Dáng cây nghiêng nghiêng cạnh bờ sông


Thakhet vẫn còn giữ lại rất nhiều những tòa nhà có kiến trúc Pháp, đặc biệt là ở khu vực xung quanh quảng trường.


Tương tự như ở Huế, Thakhet không có những ngôi nhà cao tầng. Các tòa nhà có kiến trúc Pháp chỉ có một tầng lầu mà thôi.

Tuy nhiên Huế trong ký ức của tôi 5 năm về trước không có nhiều xe hơi như Thakhet bây giờ.


Thakhet có nhiều cây xanh và dân số không quá đông nên khách tham quan có được cảm giác nhẹ nhàng, êm ả khi đến với Thakhet.

Tôi yêu Thakhet!!!

Kỳ sau: Lại về Lào (6): Loanh quanh ở Thakhet

No comments:

Post a Comment