CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Thursday, May 24, 2012

Mười loại MA


1. Ma oan nghiệt nhiều đời:

Đó là nghiệp chướng nhiều đời.

Gặp ma này phải khẩn thiết sám hối, mong uy lực Tam Bảo gia hộ khiến những oan nghiệt nhiều đời này tự thối tan, tự tiêu diệt + phải phát nguyện lớn làm lợi ích tất cả chúng sanh.

2. Ma bên ngoài đến làm mê hoặc:

Đó là người làm chướng, kẻ bất tín/nhỏ mọn, người sang hèn không đồng bực.

Phải tự hạ mình, tu dưỡng đạo đức lớn mới khỏi người ngoài làm chướng. Học đức khoan dung, nhẫn nại lớn.

3. Ma phiền não:

Phiền là chạy theo ngoại cảnh; não là tự tâm sanh ra. Ví dụ:

  • Thấy sắc, tâm sanh là tâm dâm phiền não.
  • Thấy giết, tâm sanh là tâm ác phiền não.
  • Thấy của, tâm sanh là tâm trộm phiền não.
  • Thấy vật, tâm sanh là tâm tham phiền não.
  • Với người, sanh mạn là ngã tướng phiền não.
  • Với kẻ thấp, kiêu ngạo là phiền não tự đại.
  • Gặp cảnh nghịch, sanh sân là tâm khuể phiền não.
  • Gặp cảnh thuận, vui mừng là phiền não thích ý.
  • Gặp oan gia, sanh ghét là tâm hận phiền não.
  • Cùng thân thích, sanh ưa là tâm tư phiền não………..

Tóm lại, với tất cả cái thấy bên ngoài mà trong sanh tâm thủ xả, đều là phiền não.

Gặp ma này, phải nhớ đến câu: "Vật từ cửa đem vào, không phải là của báu trong nhà"

“Của báu trong nhà” là gì? Mọi người sẵn có, luôn luôn đầy đủ, tánh tự bản nhiên, vào phàm vào thánh không đổi, không sanh không diệt, xưa nay bình đẳng, một đạo sáng suốt.

4. Ma sở tri:

Đó là lý chướng. Lý chướng là gì? Tức là biết ta đắc ngộ, biết ta thông Tông, biết ta minh giáo, biết ta hội lý, văn ta lỗi lạc, ta thấy sâu rộng, ta giữ giới nghiêm, ta được chánh định, ta có trí tuệ, ta đã chứng không, ta được tự tại, ta không còn ngại, biết ta được thông, biết ta được diệu, ta đã chứng đạo, ta được thành Phật ... Tất cả cái biết đó đều là lý chướng.

Ma phiền não là giả cảnh; ma sở tri là nội tâm.

Ma sở tri này thuộc pháp chấp nên khó đoạn, kể cả hàng Bồ Tát vẫn còn chút sở tri ngu.

Phải dũng mãnh tinh tấn vô biên, phải buông thân mạng, nỗ lực hành trì như hình ảnh và lời quả quyết của bậc Đại Sĩ dưới cội Bồ Đề năm xưa: "Nếu không đạt Đạo dù thân này tan nát thành tro bụi, ta quyết chẳng rời chỗ ngồi này".

5. Ma tà kiến:

Đó là chấp chướng. Ví dụ các cố chấp như:

  • Chấp tánh chẳng hoại gọi là chấp có
  • Chấp tánh vốn không gọi là chấp không.
  • Chấp vốn bất tử gọi là chấp thường.
  • Chấp theo hơi hám diệt gọi là chấp đoạn.
  • Chấp không sanh ra có là kiến chấp thuộc tự nhiên.
  • Chấp khí hóa ra hình là thuộc chấp tà nhân...

Tóm lại, gồm các loại cố chấp chẳng có, chẳng không, tức có, tức không và tất cả tà chấp, tà kiến, nhân duyên tự nhiên, đều chẳng rời hai đầu có không, đoạn thường, tự chướng bản lý, dần dần xa vào các ngõ tẻ.

Còn thấy hai, còn vọng tưởng; muốn dứt vọng tưởng, chớ thấy hai. Muốn đến chỗ chẳng thấy hai, chỉ một phen "biết vọng liền buông". Buông hết, bố thí sạch, tự nhiên yên ổn. Người tu hành nào không điều được tâm, cứ để buông lung, ruổi theo cảnh ngoài, sẽ vướng các chấp, hoặc có, hoặc không, hoặc đoạn, hoặc thường...

6. Ma vọng tưởng:

Đó là tự chướng. Ví dụ:

  • Vọng tưởng ta ngộ đạo
  • Vọng tưởng ta tu chứng
  • Vọng tưởng ta được định
  • Vọng tưởng ta phát Huệ
  • Vọng tưởng ta biết nhiều
  • Vọng tưởng ta giỏi văn
  • Vọng tưởng ta có danh hiển đạt
  • Vọng tưởng nhiều người cung phụng ta
  • Vọng tưởng ta làm thầy thiên hạ
  • Vọng tưởng nhiều người qui hướng ta
  • Vọng tưởng ta nối tiếp Tổ đăng
  • Vọng tưởng ta sẽ làm trụ trì
  • Vọng tưởng ta hoá Đạo
  • Vọng tưởng ta truyền lục
  • Vọng tưởng nhiều người nối dõi ta
  • Vọng tưởng ta sẽ được nhập tạng
  • Vọng tưởng ta có thần thông
  • Vọng tưởng ta được huyền diệu
  • Vọng tưởng ta rất kỳ đặc

Vọng tưởng là ảo mộng. Vọng tưởng sinh động thì bản tâm bị che chướng. Loanh quanh mãi trong mê mờ cuồng vọng, tức chân thể thanh tịnh chìm lặng. Khác gì kẻ đi trong đêm đen không đèn đuốc. Người xưa nói: "Đất tâm nếu không, mặt trời trí tuệ tự chiếu".

Phải dừng vọng tưởng.

7. Ma khẩu nghiệp:

Ma này là cuồng chướng. Ví dụ:

  • Đàm huyền thuyết diệu, giảng giáo nói tông.
  • Khoe mình đắc ngộ, chê người ngu mê.
  • Luận chỗ hay dở.
  • Nói điều phải quấy của người.
  • Ngâm ca thi phú, nói bừa những việc không đâu.
  • Bình nghị những việc hưng phế xưa nay của quốc gia, xưa thì cho người hiền mà ngu, nay thì bảo người hung mà giỏi.
  • Toàn những việc chẳng dính líu về mình mà cứ gân cổ tranh luận.
  • Lại vô cớ khen chê việc hơn thua của người.
  • Phô diễn các cảnh dục lạc, khiến người sanh đắm trước.
  • Bàn cãi những chuyện bất bình làm cho kẻ nghe phát phẫn.
  • Trước mắt thì công kênh đề cao. Sau lưng thì lại chê bai biếm nhẽ.

Đó là những lời nói lợi hại làm mất chánh định của người. Bởi loại cuồng chướng này, chẳng những làm cho chúng ta chẳng kiệm ngôn, dưỡng đức mà còn khiến cho tâm chúng ta tán động.

Đã biết nói nhiều loạn tâm tổn thần, phải dứt bặt, sống lại cho chính mình để tâm mình được an ổn, định lực của mình được kiên cố. Tóm lại:
Người hay nói - Loạn
Người nói nhiều - Tổn

8. Ma bệnh khổ:

Đây là khổ chướng. Thân có nhiều bệnh tật là do nghiệp nặng. Hoặc tự mình làm mất sự điều hòa, biến sanh các thứ bệnh.

Trước hết phải điều hòa tì vị, chỉ nên dùng những thức ăn thích hợp với cơ thể. Bớt ăn những vị quá đậm đà. Chớ ăn đồ sống và lạnh, khi đói chớ tụng đọc, khi no chớ làm việc nặng, sau khi ăn không nên ngủ liền. Về đêm chớ ăn no quá.

Tóm lại người ưa ăn những thứ nhừ nát, hoặc thích những thứ rang nấu. Khoái ăn đồ ướp ngũ vị, dùng nhiều những thứ không hợp với thân. Lại, ngồi thiền chỗ đất thấp, ngủ nghỉ chỗ gió nhiều. Lúc ra mồ hôi mà xuống nước. Đang dang nắng mà dùng đồ lạnh mát. Tắm rửa ngoài trời trống gió, ngủ nghỉ dưới chỗ nhiều sương. Cùng các trường hợp: no quá, đói quá, mừng quá, giận quá, nóng quá, lạnh quá. Chỗ mưa nhiều, sương nhiều, trong thương ngoài cảm tất cả tại lỗi không biết điều hòa, nên hay sinh các chứng thương nhọt, thân không làm sao an được.

Việc ăn uống ngủ nghỉ, chúng ta phải luôn luôn điều hợp thích đáng. Cái gì thái quá hay sanh bất cập.

9. Ma hôn trầm:

Tức là ngủ nghỉ quá nhiều.

Để thời gian ngủ nghỉ quá nhiều thì chân tâm chẳng sáng, tánh huệ lặng chìm, sẽ rơi vào chỗ mờ tối, núi đen hang quỷ.

Nguyên nhân nào mà ngủ nghỉ nhiều sanh chướng như thế? Đấy cũng bởi do ăn nhiều, dùng toàn chất vị đậm đà. Nói nhiều tổn hơi, thân nhọc, tỳ khốn tinh thần không minh mẫn, hơi trược hỗn loạn. Kẻ ngu si nhiều bực tức, kẻ lười nhác buông lung, chẳng nhớ việc sanh tử, chỉ thích vui giả tạm.

Phải tự tỉnh, tự tiến và khẩn thiết sám hối.

10. Thiên ma:

Loại ma này chẳng giống các ma kể trên. Đây là người tu hành chân chánh sắp được chứng Đạo. Tâm tình đã thông hợp trạm nhiên chẳng động, khiến bọn thiên ma và các quỉ thần thảy đều kinh hoảng, cung điện của chúng sụp đổ, cõi đại địa chấn động. Ma chúa mất hồn, ma dân té hoảng. Các loại ma mị, phần nhiều có ngũ thông, bọn chúng kéo đến não loạn hành nhân làm cho chẳng vào được vị thánh. Chúng biến các cảnh quái dị, và các cảnh dục làm rối loạn tâm định của hành giả. Nếu trong tâm hành giả vừa có mảy may niệm thủ xả, thì bọn kia nắm được tiện lợi. Hành giả sẽ bị hại, tự phát điên cuồng cho rằng mình thành Phật. Hiện đời không thoát khỏi vương pháp. Khi chết sa vào ngục vô gián.

Vì thế phải chánh niệm phân minh, trí huệ luôn sáng suốt, một lòng thường chẳng động. Mặc cho bọn ma kia tác uy, tác quái, ta như chẳng thấy, chẳng nghe. Dùng chánh định hàng ma như thế, tự nhiên loài ma mị tiêu diệt.

KẾT LUẬN:

Ma cũng tự tâm, không ma cũng tự tâm; ma, không ma gì cũng tự tâm; còn mống tâm dấy niệm là còn tâm ma. Từ trên mười thứ ma chướng, chẳng ngoài tâm ta mà có ra. Tâm ta nếu lặng yên chẳng động, ngàn thánh còn chẳng biết, huống loài ma mị làm gì biết được.

Phải luôn luôn phòng bị tâm mình cho cẩn mật, chớ để cho bọn ma mị bên ngoài có cơ hội thuận tiện. Công phu càng đắc lực, càng cẩn mật hơn, bởi tâm càng tịnh, ma lực càng mãnh liệt. Giai đoạn này chánh niệm phải tỏ rõ, trí huệ luôn chiếu suốt, tâm an trụ chẳng động. Đã vậy, thì mặc cho loài ma quái kia quấy phá, khác nào bọn chúng nắm bắt hư không.

"Tâm là gốc, ma không ma gì cũng tự tâm ta. Tâm động ma loạn, tâm bất động là chỗ không thể nghĩ bàn, cảnh giới này ngàn thánh xuất thế cũng chẳng biết huống nữa là ma".

Như vậy:
Muốn ngồi yên trị ma thì phải thế nào?
Chỉ có bất động. Tâm bất động thì đất nước yên lành, các bóng dáng ma mị dứt bặt. Người xưa nói: Một tâm chẳng sanh, muôn pháp đều bặt". Hoặc nói: Mê ngủ nếu không, các mộng tự trừ .

BONUS:

Có hai phương pháp sám hối:

Tác pháp sám hối - Cách này như trong các kinh Đại Thừa dạy: Sám hối bằng cách thống trách tự mình, ai khẩn trông cầu mười phương Tam Bảo xót thương chứng biết. Lại phát chí kiên quyết dứt bỏ những lỗi lầm đã gây. Đồng thời nương vào bi trí vô biên của mười phương Tam Bảo, nguyện giữ vững tâm niệm, sống theo lời dạy của các Hiền Thánh.

Tâm niệm sám hối - Sám hối tự tâm, tức là trong sinh hoạt hàng ngày. Vừa có một niệm khởi lên liền buông không theo. Luôn tự khám phá, khéo làm việc này cho được liên tục. Càng buông định ực càng mạnh. Huệ giác càng sáng, được thế oan nghiệp nhiều đời sẽ chuyển. Vọng nhiễm chấp trước truyền kiếp tiêu tan. Huệ-không bày hiện.

Trích Bài giảng của Thiền Sư Siêu Minh Viết
TT. Thích Nhật Quang Thuật

No comments:

Post a Comment