CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đi tượng đc gi:1. Nhng bn tr có máu phiêu lưu thích chu du x người trong thi gian dài nhưng vi s tin ti thiu nht có th; 2. Nhng người có tâm hn rng m, sn sàng dp cái tôi và quan đim ca mình sang bên đ tiếp nhn nhng quan đim mi.


2. Quan đim: Bn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bn sai. Bn suy nghĩ khác tôi bi vì tôi và bn không ging nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3. Phương tin: "Vi bát cơm ngàn nhà; Mt mình muôn dm xa; Chn chn không phi nhà; Ch nào cũng là nhà."

4. Ni dung: Bao gm nhiu lĩnh vc mà tôi quan tâm 1. Du lch bi (Budget Travelling) 2. Sng ti gin (Minimalism) 3. Tái chế và tái s dng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuc sng

5. Nhng Blog liên quan:

Pht Pháp:https://khongdenkhongdi.blogspot.com/

Hi giáo:https://daohoitrongtim.blogspot.com/

Tái chế: https://recyclewithmaya.blogspot.com/

Sunday, May 27, 2012

Cúng dường Tam Bảo bằng gì?


Có câu chuyện sau:

Thuở xưa có người con gái mồ côi cha mẹ lúc năm bảy tuổi, không có bà con quyến thuộc nên mới đi lang thang để xin ăn, cô lớn dần theo ngày tháng. Năm cô 17 tuổi nhằm ngày rằm tháng 7, cô nghe người ta rủ nhau đi lạy Phật cúng chùa. Cô cũng muốn cúng chùa nhưng nghèo quá không có gì để cúng. Hôm ấy chỉ xin được một xu, cô bèn nhịn ăn để cúng chùa. Cô nghe nói chúng mà chư tăng hưởng hết, phước được nhiều nên cô muốn cúng dường hết chư tăng nhưng chỉ có một xu thì làm sao đủ? Cô bèn mua một xu muối đem vô chùa cúng. Hòa thượng trong chùa biết được tâm niệm của chúng sanh nên bảo đánh chuông trống để đón một đại thí chủ. Cô nghe đánh chuông trống mà vẫn không biết gì nên rón rén đi xuống bếp mà tìm bà thường trụ trình bày ước nguyện của mình, bà hứa giúp. Bà dùng muối của cô cúng nêm canh cho chư tăng ăn. Như vậy thì toàn thể chư tăng trong chùa ai cũng thọ nhận của cúng dường của cô. Sau khi cúng dường cô trở lại kiếp sống hành khất lang thang.

Lúc bấy giờ nhà vua chọn dâu. Nhiều tiểu thơ công chúa đến, thái tử đều chê. Nhà cua ra lệnh tùy ý thái tử muốn chọn ai thì chọn. Một hôm thái tử đi đến làng nọ, thấy trên đình có chòm mây ngũ sắc, khí vần xoay trên nóc đình. Thái tử vào đình thấy có cô con gái nghèo khổ ăn mặc rách rưới đang ở đó. Thái tử xót thương cho rước về cung. Sau khi tắm gội sạch sẽ, ăn mặc đàng hoàng thì trông cô thật xinh đẹp. Thái tử dẫn lên trình vua cha; nhà vua cưới cô cho thái tử.

Sau khi vua băng hà, thái tử lên ngôi, cô làm hoàng hậu. Khi làm hoàng hậu, cô xa giá chở đến cả xe vàng bạc mà hòa thượng trong chùa không cho đánh trống đón cô như một đại thí chủ cúng dường xu muối ngày xưa.

Câu chuyện này cho thấy Phật Pháp quý trọng lòng thành chứ không quý trọng tiền của nhiều. Nếu có tâm thành hướng về Tam Bảo, luôn nghĩ lành, nói lành, làm điều lành là đã cúng dường Tam Bảo rồi.

Nguồn: Trích sách “Những Cánh Hoa Đàm.” Tác giả: Thiền sư Thích Thanh Từ. Nhà xuất bản: Hội Thiền Học Việt Nam. Năm 2003. Trang 107-109.

No comments:

Post a Comment