CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, January 8, 2013

TỰ SỰ (4): Tại sao tôi không trả lời phỏng vấn?



Một số báo đài gửi thư mời phỏng vấn từa lưa tá lả, nhưng mà tôi từ chối tất vì những lý do sau đây. Bạn nào làm bên báo đài thì làm ơn đọc giùm nhé để khỏi phải gửi thư mời nữa.

1. Tại sao tôi không trả lời phỏng vấn? Tại vì tôi đi và viết blog không phải để lên báo.

Có bạn bảo cần đưa tôi lên để cổ vũ tinh thần các bạn trẻ Việt Nam. Thật ra tôi thấy điều này đúng chứ không sai bởi vì tôi nhen nhúm ý nghĩa cho chuyến đi này của mình cũng từ những bài báo như thế, cộng với việc tiếp xúc với những thằng đi bụi trường kỳ kháng chiến từ các quốc gia khác.

Tuy nhiên, tôi đi không phải để được đưa lên mặt báo; chỉ nghĩ đến thôi đã thấy bị sĩ nhục rồi đó các bạn! Đó là lý do tôi bắt đầu chuyến đi từ trước khi viết blog một cách lặng lẽ không máy ảnh không laptop. Nhưng khi thấy cần đóng góp cho cộng đồng mạng và trả ơn những người đã cung cấp thông tin cho mình trên mạng nên tôi bắt đầu viết blog. Àh thì ta viết blog để chia sẻ nhưng quá nhiều người hiểu lầm, tưởng ta viết để được nổi tiếng nên họ dập ta tơi bời hoa lá (cầu Chúa phù hộ cho họ!) nên từ từ ta dần nhận ra bản chất “dã man” của con người; họ luôn sống trong sự nghi kỵ lẫn nhau do thường xuyên bị lừa nên hóa ra mới như thế, chứ đó không phải là lỗi của họ (cầu Thánh Ala phù hộ cho họ!)

Và càng đi thì ta càng nhận thấy điều ta suy nghĩ là đúng, đặc biệt khi có dịp nghe và biết về chữ “duyên.” Do đó, người nào có duyên thì tình cờ đọc blog của ta vậy. Ta chưa bao giờ gửi thư mời cho tất cả người quen hay bạn bè mời gọi họ đọc blog của ta hay mời gọi họ đăng ký vào mục “Người theo dõi” trên blog các bạn nhé! Ta chỉ cho họ biết về blog của mình khi họ đặt câu hỏi mà ta không muốn hay không nhớ câu trả lời mà thôi. Tóm lại theo ta thì đa phần hoặc cũng có thể là tất cả những người trong mục “Người theo dõi” là những người ta không biết hoặc chưa từng tiếp xúc hay gặp mặt ngoài đời cả.

Do đó, theo tôi những độc giả mà tìm ra hoặc đọc hoặc theo dõi blog của tôi toàn là những người có duyên với tôi cả đấy!

Có tờ báo đăng một phần của chuyến hành trình của tôi trên một tờ báo điện tử. Tôi không viết cho họ mà do bác biên tập lấy những bài viết của tôi chỉnh sửa lại, hỏi ý kiến rồi đăng, nghĩa là đăng lại sau khi chỉnh sửa chứ tôi không có viết bài cho báo đó. Hoặc có khi họ bảo tôi gửi hình để đăng trong mục Góc ảnh; gửi hình thôi chứ không phải là viết bài đâu nhé!!!!

Và tôi biết có một số người đã sử dụng những hình ảnh, tư liệu, thông tin của tôi xào xào nấu nấu rồi đăng báo với bút danh của họ để kiếm tiền. Tôi không chấp nhặt chuyện đó như tôi đã lưu ý trong blog của mình. Tại sao? Tại tôi không quảng cáo blog của mình nên những người “tìm thấy” blog của tôi toàn là do có duyên với tôi cả. Do đó, tôi cứ nghĩ rằng kiếp trước tôi mắc nợ nên kiếp này coi như trả nợ bù đi các bạn nhỉ!

2. Tại sao tôi không trả lời phỏng vấn? Tại vì những câu hỏi phỏng vấn không làm tôi có hứng thú.

Tất cả những câu hỏi mà tôi được hỏi đều được tôi trả lời hoặc nơi này hoặc nơi khác trong blog của mình rồi nên tôi không hề có hứng thú để moi móc, lục lọi lại trí nhớ của mình mà trả lời. Sao các bạn không chịu khó lục lọi trong blog mà tìm, rồi sẽ ra vô số những câu trả lời, thậm chí còn nhiều hơn cả mong đợi nữa kìa.

Các bạn bận à? Tôi cũng bận vậy.

Các bạn cần kiếm cơm à. Nhưng các bạn thông cảm cho tôi là vì cuộc sống của tôi hiện tại quá là thú vị và tôi đã đánh đổi một số cái để có được cuộc sống này. Bây giờ vì một chữ “thông cảm” với các bạn mà tôi phải làm cái công việc tẻ nhạt và chán ngắt mà tôi không muốn làm à. Thành thật xin lỗi nhé bởi vì tôi không muốn làm cái mà tôi không có hứng thú!!!!!!

Tôi là người “chảnh chó” à? Ừ cứ cho là thế đi.

Tôi quá cố chấp đến mức ngu xuẩn à? Chúc mừng nhé, các bạn đã suy nghĩ đúng rồi đó!

3. Tại sao tôi không trả lời phỏng vấn? Tại vì tôi đã viết tất cả trong blog của mình rồi nên có cái gì khác nữa đâu mà nói.

Àh một số người (cũng có thể là rất nhiều người) nghĩ là chắc tôi còn dấu dấu diếm diếm thông tin nên họ thêm tôi vào danh sách bạn bè với lời nhắn: hôm nào gặp để học hỏi hay trao đổi hay cái gì đó vân vân và vân. Và một số bạn bên báo chí nêu lý do muốn phỏng vấn là vì muốn biết những thông tin không có trong blog.

Xin trả lời với các bạn nhé!!!! Tất cả những gì tôi biết, tôi viết trong blog cả rồi. Nếu không viết là do tôi quên; đó là lý do mà trong một bài viết nào đó tôi đã cảm ơn những độc giả như vậy. Họ đọc rất kỹ và đặt câu hỏi trúng ngay cái chỗ trống ấy; do đó mà tôi mới biết cái chỗ mà mình quên ấy. Nhưng chuyện này cũng ít lắm các bạn bởi tôi viết tất những gì tôi biết, không có dấu giếm gì đâu nhé. Vì sao thế? Vì

 TÔI LUÔN NGHĨ LÀ NGÀY MAI MÌNH SẼ CHẾT.

Nếu ngày mai mình chết mà mình chưa nói/viết ra cái này thì ức lắm, không siêu thoát được đâu. Do đó tôi viết ra cả để nhỡ có chết thật thì thăng luôn, không luyến tiếc (hihihi).

Sẳn dịp đang nói về vấn đề này tôi lan man một tí nhé!!!!

Theo tôi, một người sống đầy đủ là người chết không có chi để luyến tiếc cả. Trong số chúng ta, ai là người sẳn sàng chết không luyến tiếc???? Bạn đã sẳn sàng để chết vào ngày mai chưa hay bạn còn có quá nhiều cái cần giải quyết? Đó, tái sinh là ở cái chỗ đó đó bà con!!!!!!!! Do ta còn luyến tiếc nên ta còn tái sanh. NO ATTACHMENTS, NO REBIRTHS cơ mà. (Nghe sáo rỗng quá nhỉ? Nhưng tôi không biết viết thế nào cho đỡ sáo rỗng cả nên đành thế.)

Vậy mục đích sống của chúng ta nên ở chỗ: NẾU NGÀY MAI TÔI PHẢI CHẾT THÌ TÔI KHÔNG CÓ GÌ PHẢI LUYẾN TIẾC CẢ. Nếu các bạn có thể sống với một tâm thế như vậy thì tôi đảm bảo với các bạn là dù các bạn đang làm gì, các bạn hành nghề gì, các bạn giỏi hay dở, các bạn giàu hay nghèo, các bạn cũng sẽ có MỘT CUỘC SỐNG VÔ CÙNG NĂNG ĐỘNG VÀ THÚ VỊ.

Àh như thế có người sẽ bảo rằng: mấy thằng chán đời cũng có thể nói như thế - bọn họ có thể chết bất cứ lúc nào mà không luyến tiếc mà.

Xin thưa với các bạn đã, đang hoặc sẽ chán đời rằng: một người chán đời đúng là chỉ muốn chết quách cho xong nhưng cái mà những người ấy luyến tiếc sẽ là: họ không thấy được ích lợi của việc họ được sinh ra trên đời này. Họ sống mà không có ích cho ai cả; do đó họ đã chết ngay cả khi họ còn thở các bạn ạ!
Và khi họ ngưng thở thì họ chỉ được chôn thôi chứ chết thì đã chết lâu rồi. Ai trong số chúng ta đang rơi vào trường hợp này, tự kiểm điểm đi nhé!!!!

Do đó, nếu các bạn sống có ích và các bạn sống với tâm thế “Tôi sẳn sàng chết vào ngày mai” thì cuộc sống của các bạn sẽ vô cùng thú vị. Không tin, làm thử đi rồi biết!

(Chỗ này mở ngoặc nói tí: không phải là tôi muốn kể lể công sức mà chỉ muốn chứng minh cho việc: không luyến tiếc nếu phải chết vào ngày mai.

Cái chỗ mà tôi đang ở đây, thường xuyên cúp điện, ban ngày chỉ có điện vài tiếng đồng hồ, ban đêm vài tiếng đồng hồ (giờ giấc cúp và có điện không có cố định), mà tôi lại có quá trời cái cần viết về đất nước Nepal trước khi tôi quên mất. Thêm nữa là do tình trạng điện chập chờn ở Ấn độ và Nepal mà cái laptop của tôi trước đây pin đến 6 tiếng đồng hồ, bây giờ chỉ còn có 3 tiếng đồng hồ thôi. Ngoài ra mỗi khi cúp điện thì không có wifi, mạng bị tắt. Mà cho dù có thì việc tải hình thường xuyên bị đứt, lúc được lúc không.

Khó khăn chồng chất như thế đấy!!!! Như mà cũng phải viết và đăng bài thôi chứ biết sao bây giờ.

Do đó, tôi làm theo cách sau:

May là dù wifi nơi này tắt mỗi khi cúp điện nhưng cái hotel to ở gần bên thì hầu như 24h và tôi được cung cấp lén cái password nên có thể vào mạng. Nhưng cũng tùy, có lúc vẫn connected nhưng không mở được trang web nào cả.

Còn tình trạng điện thì tôi phải làm cách sau:

1. Ban đêm khi ngủ thì để công tắc đèn mở. Khi có điện là bật ngay dậy để canh sạc pin máy tính. Do phòng tôi tuốt dưới đất mà hệ thống wifi nằm tuốt sân thượng nên có hôm có wifi, có hôm không. Hôm nào có thì xem như thức gần như nguyên đêm để tận dụng; hôm nào không thì sạc pin thôi, nếu siêng thì ngồi viết bài để dành đăng vào hôm sau. Muốn có wifi mạnh thì phải lên sân thượng ngồi, vừa tối vừa lạnh, mà pin máy tính lại ít nên nội chỉ việc ngồi xuýt xo cái lạnh thôi cũng đã hết pin rồi, đâu có làm gì được.

2. Sáng thì cúp điện, máy còn pin thì ôm ra ban công ngồi sử dụng ké wifi của hotel cạnh bên. Nhưng chỉ dùng tải hình để dành sẳn thôi, do tải hình ở đây lâu lắm. Tải được một mớ thì hết pin.

3. Ôm máy về phòng chờ có điện thì sạc, vừa sạc vừa ngồi viết, chứ không tải hình được đâu (mạng yếu hoặc không có mạng). Nếu chờ mà không có điện thì mới đi ăn/hoặc nấu ăn ké bếp ở sân thượng; nếu có điện thì xem như nhịn ăn luôn để tận dụng điện hoặc ăn đồ khô cho đỡ đói.

4. Sạc xong đến chiều thì cúp điện nên lại ôm máy ra ban công; mà ở đây đang là mùa đông nên ngồi ngoài trời lúc sáng sớm hay chiều tối, ôi, nó lạnh cóng, đặc biệt là các ngón tay trần, không dám mang găng đâu vì sợ găng tay trơn làm tuột cái máy tính rớt xuống đất hư thì sao. Do đó vừa đăng bài, tải hình vừa phải dấu dấu diếm diếm mấy ngón tay vào bên dưới máy cho ấm.

5. Phòng thì ở tuốt gần dưới đất nên dù bên ngoài trời nắng chói chang, bên trong phòng vẫn lạnh cóng nên ngồi viết bài phải quấn đủ thứ quần áo vào người cho ấm. Do phòng tuốt bên dưới nên wifi không đến được. Àh nếu mở cửa phòng thì có thể có một ít wifi nhưng thiên hạ qua lại nhìn ngó làm phiền mình quá, mình không có viết được; ban đêm họ ngủ hết thì gió thổi vào lạnh ngắt, chịu gì nổi. Ban ngày ra ban công ngồi thì không có chỗ cắm để sạc điện cho máy. Mấy phòng ở tầng trên thì ánh nắng chan hòa, ấm cúng và có wifi vào tận phòng nhưng toàn là giá dành cho 2 người; nếu mình đi 2 người thì ok. Khổ nỗi chỉ có mình mình thôi nên đành chịu chứ biết sao. Xem như mình là kiếp con tằm vậy!

6. Nếu suốt ngày ở ngoài trời phơi nắng cho nó ấm thì chả viết và đăng được cái bài nào. Vậy lỡ mai chết thì chắc tiếc lắm!!! Do đó thôi kệ, chịu khó đăng cái đã, mấy cái kia xem như đồ bỏ đi. Mà nếu mình đã cố gắng thế mà vẫn không thể đăng tải hết thì cứ xem như lực bất tòng tâm đi; không phải tại ta lười mà tại ta cố rồi nhưng vẫn không làm được; vậy cũng có gì đâu mà tiếc nuốt hehehehe La vie est belle!!!!!!!!!

TỰ SỰ (3) 

13 comments:

  1. Đọc mà thấy thương chị, không có lời nào để bày tỏ luôn.

    ReplyDelete
  2. Hết năm 2012 rồi chị nhớ viết thêm phần "Tổng kết Chi Phí 2012" nha Chị. lần trước tổng kết chị còn 100 cục , hok biết giờ này tổng kết chị còn mấy cục, có đủ để đi Châu Phi hok nữa.

    ReplyDelete
  3. Em rất thích những bài tự sự của chị. Em biết đến blog chị cũng là tình cờ và luôn theo dõi đều đặn những bài viết của chị. Cách suy nghĩ của chị về việc phỏng vấn rất thẳng thắn. Mỗi người có 1 cách suy nghĩ riêng ha chị và em hi vọng mọi người sẽ tôn trọng cách suy nghĩ của chị. Chị đã truyền động lực cho e nhiều lắm. Cám ơn chị. Thanh Lan.

    ReplyDelete
  4. Em biết được blog chị rất tình cờ và vẫn cứ theo dõi chị mãi đến giờ. Đúng là vạn sự tùy duyên

    ReplyDelete
  5. Cuối cùng thì mình cũng đã hòan thành chuyến đi Thái Lan sau 1 thời gian dài ấp ủ. Cái nì phải cám ơn Quỳnh Dung đã tạo động lực thúc đẩy 1 đứa vừa lười, vừa hay lo sợ vu vơ như mình cất bước dấn thân. Sau chuyến đi này mới hiểu tại sao QD thích đi 1 mình đến thế. Chắc lần sau mình chỉ đi 1 mình hoặc đi với 1 người mà thôi. Đi đông wá phiền phức thiệt...

    ReplyDelete
  6. Cực thiệt chị hen, canh từng ly từng tí. Mà đi mấy năm trời chắc cũng ít khi phải nói chuyện tiếng Việt, nhưng chị vẫn rất cập nhật tiếng Việt, những từ mới phát sinh gần đây ở Việt Nam ha, hehe :D

    ReplyDelete
  7. Tui rất khoái cách nghĩ và sống của Quỳnh Dung. Cảm phục bạn. Minh Hồng.

    ReplyDelete
  8. Mấy lần trước, cứ vài ngày lại ra vô Blog của chị ngóng bài, có khi đếm đã hơn cả tháng rồi mà chưa thấy chị đăng bài mới, có lần còn nghĩ chị bị bọn Mafia ở Ấn Độ thủ tiêu luôn rồi đấy chứ.

    Dạo này cứ 2 ngày vào Blog lại thấy quá trời bài, cứ nghĩ chắc dạo này chị ở cố định một chỗ, wifi thuận tiện chứ ko nghĩ khó khăn như này :D

    Nhờ chị năng viết bài mà mai thi cuối kỳ mà giờ em vẫn say mê đọc bài của chị đây nè hehe, đọc blog của chị đúng là mê thiệt, có khi nào em bị nghiện luôn rồi không ta :p

    ReplyDelete
  9. Dạo này có rất nhiều người nghiện blog chị Q. Dung, vui thiệt
    Nghe một bạn còn quan tâm đến chị Dung còn mấy "cục", hihihi. Kiểu này chị Dung lộ hàng hết rồi, hihihihih

    ReplyDelete
  10. Cảm ơn bạn nhiều! Chúc bạn vui với cuộc sống và tận hưởng những con đường mình đi qua

    ReplyDelete
  11. Không biết chị viết cái blog này từ bao h, cơ mà mãi đến 2014 e mới biết :)) thế cũng là duyên rồi chị nhờ, cơ mà chính xác người ta gọi là :" duyên muộn " :v
    1 hôm e tự nhiên xem đc 1 cái thread: "Không đổ xăng mà chỉ cần ăn" của 1 bác bên phuot.vn cũng hay phết, e mới xem đc có 10 page của bác ấy thì thấy có 1 bạn cmt blog này của chị, định ngó nghiêng qua xem có j k thì.... thật k ngờ.... e bỏ luôn thread của bác ấy( thực ra là bookmark để đấy) để đọc liên tù tì các bài của chị kiểu như là 'con nghiện' ý chị --> chị thấy chị có sức hút ghê gớm chưa :)) :v
    p/s e cũng bắt chiếc bạn kia viết rõ thread bác kia ra để cho ai thích, có thêm nhiều điều để đọc ( kiểu PR ý chị)

    ReplyDelete