CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Tuesday, May 1, 2012

Những bí mật………………….kinh khủng (Top Secrets)


Đảm bảo có nhiều người tò mò vào đọc ngay đây mà hahahahahahahahahahaha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Này các bạn, ở Bồ Đề Đạo Tràng, tôi đã phát hiện ra vài bí mật khủng khiếp (đối với tôi). Một trong số đó là:

Đó là:

Đó là:

Đó là:

Đó là:

Công đức hay phước báu mà các bạn tạo ra qua vô số việc làm tốt thật ra mỏng manh vô cùng và rất dễ bị mất đi.

Ví dụ: Chỉ một ý nghĩ xấu về một vị Bồ Tát chẳng hạn (mà đời ngang trái là thế: làm sao chúng ta biết được người nào xung quanh chúng ta là Bồ Tát mà không nghĩ xấu; đã thế, các vị Bồ Tát thực sự có đời nào lại “vỗ ngực” tự xưng mình là Bồ Tát đâu). Khi bạn nghĩ xấu một vị Bồ Tát, chưa kể chẳng những nghĩ xấu mà còn lên tiếng chê bai chửi rủa, là lâu đài công đức mà bạn dày công xây dựng sụp đổ trong chớp mắt. Bởi thế mới có câu: “Chỉ một phút sân hận làm tan nát cả một rừng công đức.” Các bạn sân hận với một Bồ Tát thì công đức xây dựng không chỉ một đời mà có thể là nhiều đời sẽ bị tan nát ngay. Đúng là đời đen đủi!!!!!!!!

Do đó, một bí mật khác mà tôi phát hiện ra qua việc ngồi yên một chỗ quan sát Phật tử khắp nơi trên thế giới đổ về lễ Phật là: Khi làm một việc thiện hay một việc tốt thì chúng ta có công đức qua việc làm ấy; thay vì giữ công đức ấy cho riêng mình thì các bạn hãy phân phát nó cho mọi người.

Hèn chi trong các quyển sách về đạo Phật hay có câu gì đại loại như thế này (tôi quên béng nguyên văn rồi): Nguyện đem công đức này cho tất cả mọi chúng sanh để mọi loài đều đắc thành Phật quả. Lúc trước chả hiểu, bây giờ thì tôi hiểu ra rồi.

Vậy thì khi chúng ta đem công đức mà mình có chia đều cho mọi người thì chúng ta xem như………….vô sản. Mà người vô sản thì có gì đâu mà sợ mất các bạn nhỉ???????? Vì thế, khi chúng ta lỡ nghĩ bậy hay nói bậy hoặc làm sai một điều gì đó thì công đức mà chúng ta đã tạo ra không bị mất đi; đem cho hết rồi thì làm sao mà mất được.

Công nhận cách làm này quả là có lợi ghê luôn! Vậy từ nay, mỗi khi làm được việc tốt/việc thiện, các bạn cứ khấn: “Nguyện đem công đức này cho tất cả mọi chúng sanh!” Hahahahahahaha, thế là chúng ta tha hồ nghĩ bậy các bạn nhỉ!!!!!! (Dưng mà, nếu thế thì phước không mất, nhưng nghiệp sẽ được xây à????????)

Đặc biệt một điểm nữa là “Vũ trụ dội lại hành động và tư tưởng của chúng ta.” Do đó, một khi bạn đem công đức của mình ra cho mọi người thì phước của chúng sinh sẽ dội ngược trở lại bạn. Vậy là bạn cũng có phước. Các bạn thấy tôi “tính toán” thế có lợi ghê chưa????? Chúng sanh ở đây không chỉ bao gồm người khác, người đồng loại mà gồm cả súc vật, ngạ quỷ, cô hồn cát đãng dưới âm ty địa ngục và kể cả các vị thần tiên trên cõi Trời luôn đấy!!!! Mà lạ lắm nghen các bạn!!!!!!! Thêm một bí mật nữa nè!!! Khi các bạn đem phước đức mà mình có cho chúng sanh thì các bạn sẽ trở thành người…………..không ghét ai cả. Vì sao? Mỗi khi có ai hay vật gì khiến bạn “nổi xung thiên” thì các bạn lại nghĩ rằng: “Ồ, đây là một trong những người đã hưởng công đức do mình ban phát.” Vậy là các bạn sẽ có cảm giác người đó thân thuộc như người nhà. Thế là hết ghét!!!!!!!! Hehehehehe

Bonus: mới “lượm” được câu này nè!!!! “Trong tâm muốn hết sai lầm, đừng cho ngoại cảnh nó xâm nhập vào; sáng tâm thì sáng mắt tai; mắt tai muốn sáng phải quầy về tâm.” Àh, có người bảo rằng đôi mắt của tôi sáng quá!!!!!! Vậy nghĩa là tâm tôi đã sáng rồi sao ta??????????????????? Hehehehehehehe


Bài liên quan: Việc khó làm nhất?????????

4 comments:

  1. Sau một thời gian "đi bụi" bây giờ chủ blog đang suy nghĩ và nói về Phật pháp <--chúc mừng | chúc mừng.

    ReplyDelete
  2. "Hóa ra tôi là người ngu à!!!!

    .....người trí ưa thích im lặng như biển lớn, như cái gì đầy tràn, như ao đầy nước, còn kẻ ngu thì ồn ào như khe núi, như cái gì trống rỗng, như ghè với nước."

    Chị ơi, chị đừng có suy nghĩ như trên, nếu chị mà làm người "trí", tụi em sẽ thành "ngu đần" hết đấy. Chị phải nghĩ cho đại cuộc chứ. Có biết bao người như em đang ôm blog của chị, có những bài viết đó, chúng em được mở mang rất nhiều.
    Không biết post vào đâu, nên em post vào topic này.

    Ah, trời nóng chị khoan đạp xe đi đâu, dễ bị mất nước lắm, với lại ăn thức ăn ngoài đường phố, chị sẽ có cơ hội gắp một nhân vật lịch sử thời Tam quốc đấy. Cứ ở lại Bồ đề đạo tràng đi chị.

    ReplyDelete
  3. Chị ơi, em có việc này muốn hỏi chị nữa. Từ sân bay Cancuta đi như thế nào để đến được Bohgaya vậy chị?Cancuta cách hạt Bihar khoảng 400km, vậy có cần phải đổi xe nhiều lần không chị?

    ReplyDelete
  4. Hèn chi trong các quyển sách về đạo Phật hay có câu gì đại loại như thế này (tôi quên béng nguyên văn rồi): Nguyện đem công đức này cho tất cả mọi chúng sanh để mọi loài đều đắc thành Phật quả. Lúc trước chả hiểu, bây giờ thì tôi hiểu ra rồi.

    -----> Nguyện đem công đức này. Hướng về khắp tất cả. Đệ tử và chúng sanh. Đều trọn thành Phật đạo.

    ReplyDelete