CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Thursday, January 10, 2013

Việc khó làm nhất ???????



Đố các bạn trên đời này, việc gì là khó làm nhất??????????????

Theo tôi, bình tâm của mình là việc khó nhất. Đặc biệt là đối với những người nóng tính như tôi. Ai nóng tính thì chắc chắc sẽ bị những bệnh liên quan đến gan. Do đó, tôi sẽ chết vì bệnh gan là cái chắc.

Nhưng bây giờ vẫn chưa muốn chết nên chỉ còn cách phải đối đầu với cái việc khó nhất ấy mà thôi.

Trời, nhưng mà làm sao để “Chung đụng trong dân gian; Tâm không hề lay chuyển” đây bà con? Làm sao để “Tâm con bình như đất. Dù ai quăng những thứ dơ bẩn nào xuống đất; dù cho mặt đất luôn bị dẫm đạp; nhưng mặt đất vẫn bình yên” đây bà con? Làm sao để “Tâm con bình như nước. Ai ném gì xuống nước thì mặt nước vẫn phẳng lặng” đây bà con?

Tâm ta như con thú hoang, bất khả điều phục; nó như con chó hoang sẳn sàng cắn người; nó như con vượn hoang nhảy nhót lung tung; nó như con hổ đói, ai đụng vào là gầm gè ăn thịt; nó như con voi hoang bị thương, sẳn sàng chạy lung tung, dẫm đạp lên mọi thứ bất chấp hậu quả.

Làm sao để bình tâm đây bà con??????????????

Có một bạn độc giả sau khi đọc xong bài viết NGƯƠI CÓ THỂ GIẾT CHẾT TA, NHƯNG…. thì bình luận là: Sân si em còn nhiều quá, nghiệp còn rất nặng. Ai mà làm cho em khổ, em sẽ ghét hắn đến chết.

Điều khó làm nhất đối với mỗi người là BÌNH TÂM của mình. Còn kẻ thù nguy hiểm nhất của tâm chính là sự sân hận. Chả phải “Chỉ một phút sân hận có thể đốt cháy cả rừng công đức” hay sao???????

Vậy làm thế nào để bình tâm????????? Cái này tôi tự hỏi tôi nhiều lần và tìm ra vài cách để bình tâm. Tuy nhiên để áp dụng thì cần sự nhẫn nại và khổ luyện ghê gớm lắm đó nghen bà con!!!!!!!! Tôi chưa có luyện công xong nhưng chia sẻ cho bà con cùng luyện cho nó vui!!!!!!!! Bà con nào thành công trước tôi thì nhớ chia sẻ kinh nghiệm nhé!!!!

Để bình tâm hay để dập tắt sự sân hận thì có một số bí kíp như sau:

1. Có thể dùng lòng từ bi của Đức Phật đối với kẻ làm cho nổi giận phát điên như trong bài NGƯƠI CÓ THỂ GIẾT CHẾTTA, NHƯNG….

2. Có thể dùng công đức của mình sau khi chia sẻ cho bà con mười phương tám hướng; nghĩa là cứ làm xong việc tốt thì thay vì cất giữ cái công đức có được từ việc làm tốt ấy, ta đem phân phát cho khắp các phương như những người hành Pháp theo Đại Thừa hay làm đó. Rồi khi có kẻ làm ta nổi giận, ta nghĩ: Đây là một trong những người hưởng công đức của mình nên ta sẽ hết giận như trong bài viết Những bí mật……………kinh khủng này.

3. Nhiều khi người khác làm cho mình nổi cơn sân hận là do họ có quan điểm khác với mình; họ suy nghĩ khác với mình. Mình giận họ là vì mình suy nghĩ: Không hiểu sao cái thằng này/con mẹ này lại suy nghĩ / làm như thế??????? Càng nghĩ thì mình càng giận, càng giận thì tâm mình càng nhúc nhích khó yên.

Trong lúc ấy thì chúng ta cần nghĩ rằng: mọi suy nghĩ và hành động của từng người đều do NGHIỆP của họ dẫn đường (hóa ra chúng ta luôn có hướng dẫn viên du lịch……….. miễn phí lúc nào cũng đi kè kè bên người bất kể ta là ai, bất kể ta sống hay chết!) Nếu suy nghĩ hay hành động của kẻ khác như thế là do nghiệp họ như thế thì mắc mớ gì đến ta mà ta giận.

Nếu ta không giận, không oán, không trách người khác do họ suy nghĩ và hành động khác ta, nghĩa là ta là người BIẾT TÔN TRỌNG CHÂN LÝ rồi đó các bạn!!!!

4. Cái này là lượm ý tưởng từ quyển sách “Practising the Dhamma with a view to Nibbana.” 2002. Radhika Abeysekera. Published by the Corporate Body of the Buddha Educational Foundation.

Lời khuyên từ quyển sách này là: khi mình nổi giận, khi mình hận kẻ làm cho mình nổi giận, hay khi mình tức tối kẻ nào đó thì mình hãy tự đặt mình vào khoảng thời gian 5 hay 10 năm sau, mình nhìn nhận lại sự việc ấy. EVERYTHING IS IMPERMANENT mà. Cái vết cào mới làm cho ta chảy máu và đau nhức. Nhưng 5-10 năm sau, ôi có gì đâu mà đau, chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà! Thậm chí khi nhớ đến cơn giận của mình 5-10 trước, có khi mình còn ngạc nhiên nghĩ: Chuyện có chút xíu mà mình nổi điên đến mức ấy thì mình thật là…………………..…..kỳ cục!

Do đó ai nói gì hay làm gì cho mình nổi giận thì mình cứ tự đặt mình vào 5-10 năm sau và nhìn lại vấn đề, rồi mình sẽ thấy: Ồ có gì đâu mà giận!

5. Cứ theo phương pháp Thế à????? của thiền sư Nhật Bản: Đời cho ta cái gì thì ta nhận cái ấy; đời cho ta tốt thì ta nhận tốt; đời cho ta xấu thì ta nhận xấu.


Tóm lại tôi chỉ biết có bấy nhiêu thôi, ai biết gì thêm thì xin chỉ giáo nhé!!!!!!!!!!!


P.S Cám ơn bạn Weiyun cho cái bình luận ở trên nhé!!!!!! Nhờ cái bình luận ấy mà tôi mới viết bài này đó các bạn!

6 comments:

  1. Quỳnh Dung thử đọc cuốn "Don't look down on the Defilements. They will laugh at you" đi. Nó đã giúp mình rất nhìu đó. Ngày xưa mình còn nóng hơn QD í chứ. Giờ thì mình còn điên hơn hùi xưa nữa....

    ReplyDelete
  2. Bạn có quyển sách này trên máy tính không? Nếu có thì gửi cho mình một bản đi.

    À mà nếu đọc xong còn điên hơn lúc chưa đọc thì đọc làm chi vậy ta?????????

    ReplyDelete
  3. Điên hơn là do người khác nhận định thui. Theo mình biết có 1 câu "Trong thế giới của người điên, người bình thường là người bất bình thường. Trong thế giới ngừoi bình thường người điên là người bất bình thường" Nếu bạn thật sự hiểu những gì trong cuốn sách này thì bạn sẽ hiểu ra rất nhiều điều đi ngược lại với những gì bạn biết đó. Nhưng làm cách nào gởi cho bạn đây ?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thì gửi qua địa chỉ email của tôi đó!

      Delete
    2. Quỳnh Dung ui!! Bạn muốn làm "Ông Phật" "Bà Phật" hay sao mà tính không "hỉ nộ ái ố" nữa vậy? Minh Hồng.

      Delete