CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, January 6, 2013

Dung dăng đến Sankhu




Chia tay chia cẳng với mọi người xong (cái khó nhất không phải là lúc đến, mà là lúc tạm biệt để ra đi), tôi nhẹ nhõm ra đi. Đối với tôi, việc phải nói lời chia tay hay tạm biệt ai/nơi nào đó là việc làm khó nhất trên đời. Đó là lý do nhiều khi tôi đóng đô lâu dài ở một nơi, một phần là bệnh lười (cái gì mà quen thuộc rồi thì vẫn dễ chịu hơn các bạn nhỉ!) và một phần là vì tôi không biết và không thể mở miệng nói lời chia tay với những người ở đó. Do đó tôi thà bị người ta tống cổ đi hơn là phải mở miệng nói lời tạm biệt hehehehhe. Bạn nào mà cho tôi ở ké thì phải tống cổ tôi mới đi đó nghen vì đi từa lưa như thế này nhưng việc mở miệng ra để nói lời tạm biệt vẫn là việc vô cùng khó khăn đối với tôi. Thường tôi luôn phải vặn óc đã đời để tìm lý do cho chính mình trước đã; tôi thuyết phục tôi trước rồi mới mở miệng nói với người khác. Đúng là mệt mỏi, nên thà ngủ lều một mình trong rừng trên núi, mỗi khi muốn đi thì đi, không phải làm cái thủ tục chia tay/tạm biệt đáng ghét!!!!!

Tôi dung dăng đi dọc theo đường chính thì thấy Kumar đang ngồi ngoài cái khách sạn chờ Dennis. Anh ta dẫn Dennis đến khách sạn này để đi toilet ké đó mà! Từ khi có Dennis, anh ta chuyển mục tiêu sang Dennis nên tôi được thảnh thơi. Tôi không hạp với Kumar lắm. Anh ta có giọng nói trầm trầm đầy nam tính, vô cùng quyến rũ đối với phụ nữ đấy các bạn!!!! Tuy nhiên do anh ta hút thuốc nhiều quá và nói chuyện lại khoái đứng gần nên cái mùi ấy cứ thoang thoảng bay vào lỗ mũi người nghe.

Tôi là người không hút thuốc nên tôi không hạp lắm với mùi khói thuốc. Đến đây nhớ ra nè!! Bà tám tí nghen. Có một lần qua Cambuchia (năm nào quên rồi), gặp một anh chàng giáo sư người Mỹ gốc Hàn, anh ta không hiểu bị bệnh gì mà tự nhiên cứ quấn lấy ta mãi mới ghê chứ! Dù bụng hơi phệ do uống bia, nhưng mặt mày không tệ, ga lăng vô cùng. Lúc ấy ta ăn mặc lôi thôi lếch thếch nhưng anh ta đối xử với ta như một nữ hoàng. Anh ta cung phụng chiều chuộng lắm nghen!!!! Nhưng ta toàn làm lơ bởi ta ghét cái kiểu đàn ông lấy tiền ra mua chuộc phụ nữ. Vì sao? Vì đàn ông mà dùng tiền để mua chuộc phụ nữ sẽ là người không chung thủy và thiếu tôn trọng phụ nữ; anh ta luôn nghĩ là mình có tiền, muốn gì mà chả được; và nếu anh ta có thể dùng tiền để mua chuộc bạn thì anh ta cũng có thể dùng tiền để mua chuộc những người khác. Tuy nhiên tôi chưa bao giờ nói cho anh ta nghe điều này bởi tôi nghĩ: kệ hắn!

Đó là điểm thứ nhất mà tôi không ưa. Điểm thứ hai là anh ta hút thuốc nhiều quá. Dù mỗi lần hút thuốc đều lịch sự bước ra ngoài, không bao giờ hút trước mặt ta. Nhưng người hút thuốc nhiều thì trong hơi thở và giọng nói đều có mùi thuốc. Ta nghĩ: trời, nếu làm người yêu/vợ hắn, mỗi khi hôn xong chả lẽ lại chạy vào nhà tắm để…………ói. Như vậy thì thà hôn con cún con còn hơn.

Do thế, ta toàn làm lơ, dù nhiều lần hắn gạ gẫm để hôn ta đấy các bạn!!! Nhưng cứ nghĩ, hôn xong lại phải đi ói nên tôi toàn “bỏ của chạy lấy người.” Hắn buồn tình nên đi nhậu, có lần về, gục đầu vào cánh tay ta khóc; lúc ấy ta đang ngồi đọc sách, trời nóng nên mặc áo sát nách. Hắn gục đầu vào cánh tay ta thổn thức bảo rằng: tôi cô đơn quá!!!! Một hồi, hắn bảo: mùi cơ thể của cô giống mùi của mẹ tôi quá!!!! (chả hiểu ý hắn muốn gì nữa??????)
Đó các bạn, dù tôi mê vô cùng cái giọng nói trầm trầm đầy nam tính của Kumar nhưng tôi toàn né nói chuyện với anh ta. Không phải là tôi kỳ thị người hút thuốc đâu nghen! Nhưng bạn nào mà hút thuốc nhiều thì đề nghị người thân mình kiểm tra mùi của mình sẽ biết. Ai cũng bảo gần nhau riết rồi quen hơi; tôi thử gần anh chàng Hàn Quốc kia nhưng chả thể nào mà quen hơi được. Nên thôi “bỏ của chạy lấy người” cho rồi. Nghĩ xem, một mình thảnh thơi chả sướng hơn việc tối nào cũng phải nằm cạnh “củ cải thối” hay sao?

Thôi bà tám nhiều quá rồi, bây giờ quay lại chủ đề chính.

Tôi đi dung dăng dung dẻ trên con đường chính ở Nagarkot. Một thằng Nepal trong cái nhà hàng bên đường, thấy tôi, chạy ra xở lở:

“Nỉ hao, nỉ hào, mày là người Trung Quốc hả?”

Nghe thấy ghét, mặt mày xưng xỉa lên, tôi nói:

“Không phải thằng Châu Á nào cũng là người Trung Quốc đâu nghen mậy???”

Hắn vẫn dai:

“Tại mày giống Trung Quốc nên tao mới hỏi chứ bộ.”

Tôi bảo:

“Tao không có thích câu hỏi của mày?”

Thấy ghét thiệt!!!!!!! À mà sao lúc đó lại không nói: “Fuck you, I am not Chinese” nhỉ? Chắc ghét quá nên quên chăng????

Lúc ấy đã trưa, chắc cũng 10-11h nhưng trời vẫn còn sương mù đấy các bạn. Tôi vừa đi vừa chụp cảnh.



Thấy dưới núi thấp thoáng một cái lều màu sắc sặc sỡ hơi giống cái lều của mình, tôi cười thầm: chắc thằng du khách nào tối qua dựng lều ngủ ở đây chứ gì? Chả biết của thằng đi bụi hay của người địa phương bởi vì cửa lều đóng kín mít. Giờ này mà còn ngủ nướng sao bây???

Đi hết đường lộ nhựa lại ra đường đất. Dù từ Nagarkot đến Sankhu, đường toàn là xuống dốc nhưng cái đôi dép nhựa mà sư cô Viên Tâm cho tôi lúc ở Bồ Đề Đạo Tràng tháng 3/2012 mòn đế nên đá nhọn thỉnh thoảng đâm vào chân đau nhói (Cô Viên Tâm mua đôi dép này tại Ấn độ để mang ra vào Main Temple; khi cô dọn đồ đi, cô cho tôi để mang; do Main Temple để dép hay bị chôm nên mọi người mua dép ở đó mang để mất thì đỡ tiếc của đó bà con!)


Một nhóm du khách, không hiểu là người Nepal hay người Ấn xôn xao đi phía sau tôi; họ có vẻ giống dân thành thị đi về nông thôn quá!!!! Gì đâu, có con dê con cũng chịu móc tiền ra trả để được ẳm bồng hôn hít chụp ảnh. Tôi chả thèm nên thấy họ thế thì buồn cười quá!!!! Tôi ở chung người địa phương, họ cho tôi ôm miễn phí, tôi còn không muốn ôm nữa là phải trả tiền.

Nhóm du khách ôm dê.

Anh chàng chủ con dê, sau khi làm tiền được đám kia thì cứ nhìn nhìn tôi mãi để xem tôi có ôm dê không. Trời, trời!

Theo tôi thì Nagarkot lúc ấy (tháng 10) đa phần là sương mù giăng tỏa nên cảnh không đẹp bằng dưới núi. Bằng chứng là tôi càng xuống núi thì càng có cơ hội chụp nhiều cảnh đẹp.


Một mình lang thang ngắm cảnh đã đời. Tôi tranh thủ vừa đi vừa lấy mấy câu tiếng Nepal chép trên mạng ra học thuộc. Lợi hại ghê luôn bà con! Mới học mấy câu thôi, một ông già đi ngược chiều hỏi gì đó, tôi đoán ra luôn: Ông ta hỏi: đi đâu, nên tôi trả lời là: đi Sankhu. Ông ta có vẻ bất ngờ nghen!!!!!!!

Phải công nhận đoạn đường này cảnh đẹp tuyệt vời, đẹp hơn cả phong cảnh trên đường đi từ Bhaktapur đến Nagarkot nữa đấy! Tôi vừa đi vừa há hốc ra nhìn.





Nắng lên, bụng đói, tôi thấy bên tay trái đường có cái quán ghi tiếng Anh: Gurung teashop. Lúc đầu định quẹo vào, nhưng sau đó đổi ý đi thẳng bởi vì nghĩ: quán không nằm trên đường chính, nên mắc công lội một đoạn đường vào đó, ăn xong lại mắc công lội ra. Công nhận tôi lười dễ sợ! Đi bộ mấy chục cây không sao, vậy mà chỉ đi có vài trăm mét để vào quán ăn lại ngại. Đúng là lạ thiệt!

Chỗ làng này có cả guesthouse nữa nghen bà con. Không hiểu ai sẽ nghỉ lại đây nhỉ?

Qua khỏi cái quán một tí, tôi dừng chân nghỉ ở hàng hiên một ngôi nhà ba tầng đóng kín cửa. Nghỉ mệt đã đời, tôi đứng lên, vác ba lô, vừa bước ra đường thì cũng đúng ngay lúc ấy một cô gái Nepal, ăn mặc kiểu tân thời, khoảng 20 tuổi, tai đeo earphone bước đến. Cô ấy chào hỏi tôi trước, tôi cũng vui vẻ nói chuyện. Có bạn đồng hành vẫn hơn, và tôi lại mê gái mà.


Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện. Cô ấy bảo nhà cô ấy ở ngay gần chỗ chúng tôi gặp nhau. Cô ấy đang đi bộ đến Sankhu để đón xe đi Boudha. Hôm sau, một người bà con sẽ lên đường sang Durbai làm việc nên cô ấy đến đó để chia tay họ. Tôi bảo tôi muốn đi Sankhu và ở lại đó nghỉ ngơi. Cô ấy bảo có muốn đi cùng cô ấy đến Boudha không chứ Sankhu không có gì để xem đâu, chỉ là một thị trấn thôi. Tôi chưa trả lời vội.

Trên đường đi, cô ấy chỉ cái đền phía trước mặt và nói rằng đó là cái đền Hindu có thể vào tham quan và hỏi tôi có muốn xem không. Xem thì xem, chỉ lội bộ vào có một đoạn chứ mấy (hăng chưa? Vậy mà trước đó dù đói meo vẫn không chịu lội vào quán ăn là sao ta?) Cô ấy ghé nhà bạn học ngay ngã rẽ;người bạn tên là Amrica (nghe sao mà giống America quá!), nghe nói là tên của một vị thần Hindu (không biết tôi viết tên có sai chính tả không nữa!) gọi bạn ấy ra cùng đi với chúng tôi.

Cái đền ấy đây!



Vị Baba phụ trách ngôi đền.

Đây là cây cầu nằm trên đường ranh giới giữa quận Kathmandu và quận Bhaktapur. Bên này cầu là Bhaktapur (phía ngôi đền) và bên kia cầu là Kathmandu.


Từ ngôi đền đi ra, chúng tôi đi ngã tắt nên phải cởi dép để lội qua suối. 


Cô gái này chu đáo vô cùng, sợ tôi té dù nước cạn xìu nên nắm tay tôi dắt qua. Đói meo nên dọc đường tôi mua hai cây bánh ngọt, tôi một cây và cô gái ấy 1 cây. Khi chúng tôi băng qua ruộng cà chua, tôi còn dừng lại mua 1 ký cà. Lúc đầu không định mua, mua chi để mắc công xách nhưng cô gái bảo cà đang vào mùa nên giá chừng NRS 15-20. Phải không vậy? Ở Nagarkot họ bán đến NRS 60. Đó là lý do tôi dừng lại mua 1 ký cà. Nhưng giá là NRS 35, không phải như cô ấy nói. Cô ấy luôn miệng xin lỗi. Không sao, cà chua tươi rói, hái trực tiếp từ trên cây cơ mà.

Chúng tôi đi một hồi thì đến Sankhu. Thấy cái cổng chào này là biết đã đến rồi đấy các bạn!


Cũng hơi mến cô gái Nepal đáng yêu (công nhận tôi mê gái) nên tôi quyết định cùng cô ấy leo lên xe buýt để đi Jorpaty (cách Boudha chừng 20 phút đi xe buýt).

Kỳ sau: Tôi được đặt tên Nepal

No comments:

Post a Comment