CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Monday, January 7, 2013

Tôi được đặt tên Nepal




Khi leo lên xe buýt thì tôi phát hiện đám du khách ôm dê đang ngồi đằng sau xe. Hóa ra bọn họ cũng đi Boudha à?

Tôi và Sunita (tên cô gái) ngồi sau lưng tài xế. Chúng tôi lấy bánh ngọt ra ăn, không ngon gì cả vì bánh cũ rồi.

Sunita có thẻ học sinh sinh viên nên được giảm ½ tiền vé xe; còn tôi thì phải trả NRS 25. Khi tôi đề nghị trả tiền cho Sunita thì cô ta bảo để cô ta tự trả bởi vì cô ta có thẻ.

Chúng tôi xuống xe ở Jorpaty (cách Boudha khoảng 20 phút ngồi xe buýt). Tại đây chúng tôi đi bộ đến nhà văn hóa, là nơi nhóm bạn múa của Sunita đang tập dợt để chuẩn bị cho lễ hội Dashain (lễ hội Hindu lớn nhất trong năm.)

Sunita bảo trước đây gia đình mình cũng ở Jorpaty; sau đó thì dọn về Sankhu. Do đó Sunita có rất nhiều bạn ở Jorpaty. Sunita thỉnh thoảng cũng tham gia cùng nhóm múa này đi biểu diễn vài nơi vào các dịp lễ hội.


Tôi ngồi xem họ biểu diễn một hồi lâu thì Sunita bảo do gia đình người anh họ bảo rằng hôm nay nhà họ có đông đảo bà con đến chia tay người sắp đi xa nên không có chỗ ngủ cho tôi; do đó Sunita hỏi tôi giờ muốn đi đâu. Sướng không? Cô ta tìm cách thuyết phục tôi đi với cô ta cho đã rồi bây giờ hỏi muốn đi đâu. Tôi bảo tôi định ở Sankhu chứ đâu có muốn đến đây bởi vì Sankhu có cảnh đẹp nhưng Sunita bảo ở đây cũng có cảnh đẹp nữa (nhưng thật ra thì bụi mù trời, ô nhiễm không khí ghê gớm, có đẹp gì đâu). Sunita dẫn tôi đến đây đã rồi hỏi bây giờ muốn đi đâu. Nghe tôi nói thế, Sunita bảo: hay là chị đón xe buýt đến Boudha, chỗ đó có nhiều du khách lắm. Cũng sướng hông? Nếu muốn đi Boudha thì tôi đã ngồi trên xe đi thẳng rồi, mắc gì phải đến đi. Tôi đi theo Sunita đến đây cơ mà.

Nghe hai chúng tôi trao đổi, một người bạn của Sunita trong nhóm múa (sau này tôi biết tên bạn ấy là Samila) bảo: thôi, đến nhà tôi ngủ. Tôi bảo: được thôi (bởi vì đối với tôi nơi nào cũng như nhau, toàn người lạ, nhưng trước lạ, sau quen.)

Thấy tôi đã có chỗ ngủ, Sunita và vài thành viên khác trong nhóm múa thảo thảo luận luận đã rồi họ bảo rằng cả Sunita lẫn tôi đến nhà thầy dạy múa của họ ngủ tạm một đêm. Tôi có cảm giác là hình như họ không muốn tôi đến nhà Samila. Không hiểu! Do đó là nhà thầy nên Samila không có phản ứng gì cả chỉ bảo: được thôi.

Tôi ok luôn bởi vì đối với tôi chỗ nào cũng thế. Tôi hỏi Sunita sao không đến thăm anh họ, đó là mục đích Sunita đến đây mà. Sunita bảo Sunita giận họ bởi không dành chỗ ngủ cho tôi nên bây giờ không thèm đến nữa. Sướng hông???

Thật ra lúc gặp Sunita ở Sankhu, tôi cũng thấy ngờ ngợ rồi. Lý do? Nhà ở Jorpaty không phải là nhà của cô ấy mà cô ấy nhiệt tình mời tôi về đó ngủ như thể nhà mình vậy đó. Tôi tò mò muốn đi theo để xem cái lối sống của người Nepal là thế nào. Chả lẽ ai cũng có thể mời người lạ đến nhà bà con mình chơi/ngủ tự do thoải mái đến thế kia à? Do đó tôi đi theo để xem thế nào. (Ở chung, chơi chung với họ, càng ngày tôi càng phát hiện ra rằng:  Nepal ở sát nách Ấn độ và Trung quốc nhưng tâm sinh lý của họ giống người Hán ở Trung Quốc và người Việt Nam hơn là giống người Ấn độ. Giống như thế nào???? Cứ từ từ đọc các bài viết của tôi thì các bạn sẽ rõ.)

Khi nhóm múa tập xong thì mọi người mời tôi lên chiếc scooter (xe tay ga) của người mà họ giới thiệu vừa là anh cả vừa là thầy dìu dắt họ vào con đường múa. Người đó tên là Purna, người đạt giải 5 trong cuộc thi tài năng múa toàn quốc của Nepal (chương trình này có tên là “Cham Chami Star.)

Tôi định vác ba lô lên vai thì họ bảo: không cần; và hai cô gái trong nhóm múa khệ nệ khiêng ba lô của tôi về phòng Purna ở gần đó. Nhìn thấy, tôi buồn cười quá nên bảo: Trời, một mình tôi vác không sao mà giờ đến hai người mới khiêng nổi là sao???? Họ bảo sao mà nặng thế. Trời, chưa đến 10 ký lô mà.

Purna chở tôi và Sunita đi trước. Các bạn còn lại trong nhóm múa đi bộ theo sau.

Thì ra là chúng tôi đến tiệm tạp hóa của Renuka, một thành viên trong nhóm múa và cũng là chị họ của Sunita. Chúng tôi ngồi trước tiệm chơi và nói chuyện. Purna mời mọi người uống chai (trà sữa.)

Samila (người mời tôi đến nhà ở trước đó) cùng một cô gái khác trong nhóm múa tên là Rubina đi mua món ăn vặt. Đó là món chết pa ti (gồm cốm trộn với đậu và ớt) ăn cay xé miệng.

Renuka lấy bánh ngọt trong cửa hàng của mình ra mời chúng tôi ăn.

Lúc ấy có một thành viên khác, không thuộc nhóm múa nhưng lại là roommate (bạn chung phòng) của Purna. Anh ta tên là Mohen (thuộc tộc người Magar nên họ tên đầy đủ là Mohen Magar; trong khi các thành viên còn lại đa phần là người Tamang). Mohen kể chuyện cậu ta đi làm việc ở Durbai. Cậu ta năm nay 26 tuổi, kiến trúc sư, có kinh nghiệm 7 năm làm việc ở Durbai.

Khi tôi hỏi là vì sao nhiều người Nepal làm việc ở Durbai thế? Họ bảo do Durbai dễ xin visa. Một người có thể ở Durbai đến 7 năm lận cơ, điển hình là Mohen đó. Khi trở về Nepal thì Mohen mở một văn phòng tư vấn nho nhỏ và hiện cậu đang làm manager. Nhưng cậu bảo muốn đổi sang nghề múa quá. Vì sao? Vì cậu yêu một cô gái trong nhóm múa nhưng cô ấy có gánh nặng gia đình trên vai nên hai người không thể kết hôn (sau này có người thẻ thọt với tôi rằng cô gái ấy chính là Sunita đấy bà con!)

Cha cha, những câu chuyện tình không có đoạn kết đây sao?

Mọi người hỏi tên tôi. Tôi nói xong, họ bảo khó nhớ quá và hỏi tôi có muốn lấy tên Nepal không. Tôi bảo: muốn nhưng chả biết tên nào. Họ bảo tôi lấy tên Maya đi. Nghe mà giật mình bởi vì đó là tên mẹ của thái tử Sĩ Đạt Ta mà nên tôi từ chối; tôi bảo: thôi đó là tên của mẹ Đức Phật nên ai mà dám lấy. Bọn họ cười hắc hắc bảo: Maya trong tiếng Nepal nghĩa là LOVE và đây là một trong những cái tên dành cho nữ giới phổ biến nhất ở Nepal. Nếu tôi mà lấy cái tên này thì tôi sẽ không bao giờ quên được bởi vì đi đâu cũng nghe cả và rất nhiều bài hát của Nepal có xuất hiện từ Maya bởi Maya là tình yêu mà.

Vậy ha? Thì gọi tôi là Maya đi. Tôi mê cái tên này rồi đó các bạn!!!!!!!!!!!

Đó các bạn, bây giờ tôi được gọi là Maya. Sau này do tôi ở cùng gia đình Sunita nên họ bảo tôi lấy họ của họ. Tóm lại tên Nepal của tôi là Maya Lama đấy các bạn!!!!!!!!!!!!!!!!! hé hé hé, ta thành người Nepal rồi đó nghen!!!!!!!!!! Thuộc tộc Tamang, đẳng cấp là Lama. Hehehehe

Ngồi nói chuyện chán, chúng tôi đi bộ về phòng bởi vì Purna được mời đi ăn nên không về chung. Các cô gái thì mạnh ai về nhà nấy. Cuối cùng chỉ tôi, Sunita và Mohen đi bộ về. Dọc đường, Mohen bảo tôi và Sunita đi trước vì cậu ta ghé chợ mua thức ăn.

Tòa nhà nơi họ ở giống như chung cư. Mohen và Purna ở chung phòng tầng 1; phòng của em gái và em họ Purna thì ở tầng 2 và phòng này cũng là nơi nấu ăn. Em gái Purna khoảng 16-17 tuổi và cậu bé em họ khoảng 12-13 tuổi. Cả hai đang trọ học tại đây.

Mohen trổ tài nấu món gà mà sau khi ăn rồi thì tôi phải bảo cậu ta rằng: Ngon quá đỗi là ngon. Tôi muốn học nấu món này nên hôm sau bạn nấu lại được không; tôi sẽ bỏ tiền ra mua thịt gà. Ai nấu ăn mà chả thích được khen nên Mohen đồng ý ngay.

Khu này tối hôm ấy có nước nên mọi người vừa nấu ăn vừa lo hứng nước và khiêng lên phòng để dự trữ. Sunita luôn miệng bảo là ở Sankhu không có tình trạng thiếu nước này đâu nhé và nước nơi đó trong lành lắm nên nếu tôi mà ở nhà cô ấy thì sử dụng nước sướng luôn. Sunita tìm cách dụ tôi đến nhà cô ta ở Sankhu đấy!

Hôm ấy, tôi lại tới tháng nên cái quần jeans trắng nhuộc đỏ 1 tí. Lúc ấy ở nhà văn hóa chỉ toàn các cô gái nên họ bảo tôi xong thì đẩy tôi vào phòng tập để thay đồ còn họ thì canh cửa bên ngoài.

Vậy là sau khi ăn cơm, tôi lọ mọ trong bóng đêm để giặt cái quần ấy. Sunita sợ bỏ tôi một mình nên cũng đi theo dù tôi bảo cứ mặc kệ tôi, không sao; nhưng Sunita và cô em gái của Purna vẫn theo canh tôi. Họ hỏi có muốn họ giặt giúp không. Thôi mang tội chết, tôi tự giặt. Họ đứng gần đó “bà tám” để chờ tôi. Sunita bảo tôi: hay ngâm đi rồi sáng mai giặt. Tôi nói: nhỡ sáng mai cúp nước thì sao? Cô ấy bảo: không có đâu. Nhưng tôi vẫn giặt cho xong, nước mát lạnh.

(Tôi nói linh thiệt bởi vì sáng hôm sau cúp nước. Nhưng tối đó mọi người đã dự trữ đủ nước cho cả mấy ngày rồi.)

Tối, tôi và Sunita ngủ trên giường, còn Purna và Mohen ngủ trên tấm nệm nhỏ xíu kê dưới gạch. Tôi biết chắc mà. Mohen không ngủ được nên lăn qua lăn lại mãi. Tôi cũng ngủ không được luôn. Không hiểu sau hai cái bắp chân ngứa ngáy quá trời!

Sáng, tôi học được cách nấu món thịt gà với cà của Mohen. Mohen bảo rằng lúc mới đến Durbai cậu ta không biết nấu nướng gì cả nhưng cậu bạn chung phòng là người Ấn hay nấu lắm và Mohen cũng phải học cách nấu luôn. Sống xa nhà mà không biết nấu thì chỉ có ăn tiệm hoặc nhịn luôn chứ ai rảnh mà nấu cho ăn hoài. Món gà này là Mohen học từ cậu bạn Ấn độ đó. Mohen quê ở Lumbini; cậu ta bảo lúc mới từ Durbai về, cậu ta nói với người nhà là cậu ta biết nấu, nhưng không ai tin. Sau khi ăn món gà này thì họ mới tin là cậu biết nấu và còn nấu ngon nữa. Bây giờ mỗi khi cậu về Lumbini thăm nhà là được mọi người đặc cách nhường luôn cái bếp để cậu nấu món này cho họ ăn.

Mohen là đầu bếp chính; Sunita và em gái của Purna là phụ tá; còn tôi chỉ có nhiệm vụ đứng chụp hình từng công đoạn mà thôi. Purna không có ở nhà, cậu ta có hẹn. Xem cách nấu ở đây

Dĩa cơm gà của tôi

Nấu nướng, ăn uống xong xuôi thì chúng tôi tụ tập vào phòng Purna để xem ảnh và mấy trích đoạn múa của Purna trên máy tính của cậu ta. Công nhận Purna múa đẹp; có trích đoạn cậu ta hóa trang thành hề Sạc Lô nữa đấy! Khá hài!

Purna ngồi dưới đất với cái laptop; Sunita ngồi trên giường

Khoảng 1-2h trưa, các thành viên trong nhóm múa đến để thảo luận các điệu múa. Mọi người bảo bây giờ họ bận hết rồi nên hỏi tôi có dự định gì. Purna bận với nhóm múa. Mohen ra sân bay đón bạn. Sunita phải về Sankhu. Các em khác thì đi học. Tôi bảo thôi tôi đi theo Sunita về Sankhu bởi vì tôi mê cảnh đẹp và không khí thanh bình ở Sankhu mà chưa có được thưởng thức nhiều.

Vậy là Sunita cùng tôi thu dọn hành lý và đến nhà văn hóa xem mọi người tập múa. Sunita để tôi ngồi đó và đi đâu đó đến khoảng 4h quay lại bảo tôi đi ra đón xe buýt về.

Tạm biệt mọi người, tạm biệt nhóm múa, chúng tôi đi đây. Tuy nhiên sau này tôi có dịp xem họ biểu diễn trên sânkhấu ngoài trời.

2 comments:

  1. không chỉ tâm sinh lí mà em thấy dường như cách ăn mặc của người Nepal cũng gần với Trung Quốc và Việt Nam hơn phải không chị

    ReplyDelete