CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Wednesday, January 6, 2016

Thế giới của các con vật thú vị lắm đó mọi người!

Do bọn chúng không biết nói nên những gì chúng thể hiện đều trong veo, không hề có sự che đậy hay nói một đằng nghĩ một nẻo. Để hiểu một con vật muốn gì thì cần sự tinh tế và sự lắng tâm. Điều thú vị nhất là sau khi mình hiểu con vật ấy cần gì và mình đáp ứng được cho nó thì nó sẽ nhìn mình bằng một ánh mắt pha lẫn giữa ngạc nhiên và biết ơn. Một cách thể hiện tình cảm rất là trong sáng. Tôi rất thích cặp mắt này của bọn chúng. Bọn chúng biết ơn mình đã giúp đỡ bọn chúng đấy mọi người. Những ánh mắt trong veo, thấy thương ghê! Ai bảo là con vật không có tình cảm hay cảm xúc cơ chứ. Bọn chúng y hệt con người vậy đó nhưng chỉ là do con người không hiểu được cách thể hiện của bọn chúng mà thôi. 
 
Cách thể hiện tình cảm của con vật rất là trực tiếp, yêu ghét giận hờn gì đều hiện rõ ra, không cần phải che đậy như con người, yêu thì nói là ghét hoặc ghét thì nói là thương. 
Dù con người giỏi che đậy bằng lời nói nhưng nếu mình nghe bằng một cái tâm bí mật thì cũng nhận ra hết luôn đó mọi người, thậm chí còn có thể nhận ra là người nói vô tình hay cố ý nói điều ấy nữa cơ. Nghĩa là nhận ra người nói có ý thức được là họ đang dùng lời nói để che đậy cái suy nghĩ của họ hay không. Có người ý thức được điều đó, có người không ý thức được luôn. Thường chỉ nhận thoáng qua một cái rồi sau đó quên ngay, dù có cố nhớ cũng chẳng được. Giống như một tia điện xẹt qua một cái vậy đó, sau đó thì tắt ngúm. Nhưng mà quên lại càng hay bởi vì mình sẽ không thể ghim lại để dùng nó mà oánh giá họ.

Giống như loài người, con vật đực và con vật cái khác nhau lắm đó mọi người! Con cái muôn đời vẫn là con cái. Quán sát bọn chúng vui lắm! 
Tôi đang suy nghĩ xem có nên đi học một khóa thú y để có thể chăm sóc bọn chúng tốt hơn hay không. Nhiều khi bọn chúng bị đau hay bệnh gì đó, chúng không biết nói, chỉ dùng tiếng kêu để thể hiện sự đau đớn. Có con thì tôi giải mã được, có con thì tôi không giải mã được. Có con thì qua khỏi, có con thì chết trên tay tôi. Con vật chết cũng y như con người vậy đó. Trước khi chết thì nó giẫy lên mấy cái, thở hắt ra một hơi cuối cùng rồi đi luôn, cơ thể từ từ lạnh ngắt. Lúc đầu chứng kiến cảnh một con vật chết, tôi còn không tin là nó chết thiệt nữa kìa. Tôi cứ để đó một hồi để xem nó có ngồi dậy nữa hay không. Bây giờ thì biết rồi. Khi nào thở ra mà không hít vô nữa thì chắc chắc là nó đi luôn rồi, tôi khỏi ngồi chờ nó nữa.
Nhờ mấy con vật mà tôi biết chết là vậy đó. Rồi nhờ mấy con vật mà tôi thấy ra được bản chất của cái được gọi là tình mẫu tử luôn đó mọi người. Nhiều khi chúng ta bị thông tin xã hội làm quấy nhiễu khiến cái thấy của chúng ta bị lệch và không nhận ra đâu là bản chất thật của vấn đề. Nhưng chơi với con vật giúp tôi nhận ra điều này. Nhận ra rồi thì không còn bị dụ nữa đâu nha! Vấn đề này thì ai thấy thì thấy, còn không thấy thì thôi, bởi vì nếu tôi nói ra thì hổng có ích lợi gì cả, mà lại khiến cho mọi người hiểu nhầm.

Ngoài ra, có con bị bệnh đau mắt, tôi bế nó lên mát xa mắt cho nó. Vậy mà cũng hết bệnh đó nha mọi người! Cũng ngộ ghê!

Lúc trước hổng biết, bây giờ thì biết rồi. Con nào vào tay tôi là tôi bế nó vào lòng đặt tay lên đầu nó và đọc:
Namo Tassa Bhagavato Arahato Sammasambuddhassa.
Buddam Saranam Gachami
Dhamman Saranam Gachami
Sangham Saranam Gachami.
(Câu đầu là câu tán dương Phật. Ba câu sau là Quy Y Phật, Quy y Pháp, Quy y Tăng bằng tiếng Pali)
 
Đọc xong rồi thì dặn nó: Khi nào bỏ thân xác này và quay trở lại làm con người thì con hãy tìm minh sư mà học đạo, nếu không thì con hãy đi theo ta.
Có con nằm im lặng nghe hết, có con thì giẫy nẫy hổng chịu nằm im hihihihihihi.
Có con biết nghe thuyết pháp nữa đó mọi người. Có khi mở thuyết pháp lên là nó mò lại gần kề tai vào sát cái loa để nghe cho rõ hay sao ấy. Tôi bảo nó rằng: Khi nào trở lại làm người thì con đi tìm vị thầy này để học đạo nha!

Có người thấy tôi chăm mấy con vật ghê quá nên nói tới nói lui. Tôi trả lời luôn: Mấy con này là cửu huyền thất tổ của tôi đó. Cửu huyền thất tổ ở ngay trước mặt không lo chăm, chỉ lo thờ cúng lễ lạy cái bàn thờ thì có ích gì!

Nếu tôi không có duyên với bọn chúng thì tôi và bọn chúng cũng chẳng gặp nhau. Đó là chưa kể có con tự đến tìm tôi nữa chớ! Cho nên với tôi, bọn chúng là cửu huyền thất tổ hết. Vậy cho khỏe!

Nói về con vật thì có vô số chuyện. Mọi người cứ gần gũi với bọn chúng riết cũng học được nhiều điều y như tôi đã học vậy đó. Gần gũi với các con vật không có bị xì trét nhiều như gần gũi với con người đâu mọi người bởi vì tụi nó trong veo hà, mặc dù việc gần gũi con người cũng giúp mình quán sát và thấy ra nhiều điều!

Hổng lẽ tôi nên xin vào các khu bảo tồn động vật hoang dã để làm việc sao ta!

No comments:

Post a Comment