CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Sunday, January 16, 2011

Tôi đi Myanmar – Kỳ 6: Kimpun – Bago

Kỳ trước: Tôi đi Myanmar – Kỳ 5: Hồ Inlay (tt)

Đường lên Hòn Đá Thiêng (Golden Rock – Núi Kyaiktiyo)

Từ Sule Paya (Chùa Sule - trung tâm thành phố Yangon), để tiết kiệm tiền taxi, tôi đón xe buýt 43 (K200). Phải công nhận xe buýt ở đây giống tàu lượn (roller coaster) quá! Sau 1 tiếng 20 phút ê mông trên chiếc xe buýt tàu lượn này, tôi cũng đến được Bến xe Cao tốc (High Way Bus Station). Vừa nhảy xuống chiếc xe buýt tàu lượn, tôi “được” vây quanh bởi những người lái taxi. Chià vé xe buýt cho họ xem, tôi được dẫn thẳng đến trạm của công ty xe buýt. Làm thủ tục đăng ký (điền tên và số hộ chiếu vào bản sơ đồ ghế ngồi) xong, tôi mua một ít táo và quýt để ăn trên xe buýt. Phải công nhận ở đây táo và quýt Trung Quốc còn nhiều hơn cả ở Việt Nam. Sau một hồi chọn lựa những sản phẩm mà tôi nghĩ rằng được trồng tại Myanmar, tôi quay về trạm.

Đến giờ, mọi người lần lượt lên xe. Tìm mãi tôi mới thấy số ghế được viết trên thành xe, ngang với chỗ để đầu gối (bó tay!) Trái ngược với những chiếc xe buýt đêm lạnh như mùa đông Châu Âu, chiếc xe buýt này nóng như mùa hè ở Ấn độ. Tuy nhiên phong cảnh khá đẹp. Giống như ở Việt Nam, mỗi khi xe buýt dừng là có một quân bán hàng đội mâm đi vòng quanh xe buýt để rao hàng. Tuy nhiên đội quân này không được phép lên xe, chỉ đứng ở dưới đường rao thôi. Tôi cũng mua được một trái bắp nấu K200 ăn lót dạ.

Khoảng 4h chiều thì xe đến Kimpun. Bến xe là trước cửa một nhà hàng, vì thế vừa nhảy xuống xe là tôi đã được nhân viên của một khách sạn gần đấy chào đón. Không thích ở đây, tôi đi về phía Nhà nghỉ Pann Myo Thu. Nhà nghỉ này chỉ cần nhìn cũng đủ mê tít rồi. Khu vườn lan khá rộng và đẹp dẫn đến các phòng. Trong vườn có ghế xích đu cho khách ngồi ngắm lan. Giá phòng ở đây không bao gồm ăn sáng. Nếu muốn ăn sáng phải trả thêm 1 đô. Phòng đơn là 5 đô, phòng có 2 giường đơn là 8 đô (nếu tìm được bạn đồng hành để chia tiền thì nên chọn phòng này, vừa rẻ vừa có người nói chuyện).

Sau khi làm thủ tục đăng ký, tôi đi dạo quanh. Ở đây vào thời điểm này người bán nhiều hơn người người mua, các cửa hàng nằm san sát nhau, ở đây có 2 loại đặc sản mà những nơi khác ít thấy. Thứ nhất súng và dao găm, kiếm được làm bằng thân cây và ống tre (lạ nhỉ! Ngay chân núi đá thiêng mà lại bán toàn là súng ống; tôi nghe nói súng ống ở đây lại là thứ mấy nhà sư thích nhất mới ghê chứ.) Thứ hai là các loại mứt: mứt sung, mứt cà, mứt gừng, mứt cam, mứt cóc,….. Thị xã này hầu như chẳng có gì để xem ngoài những cửa hàng này, vì thế thường khách du lịch chỉ ở một đêm để sáng lên núi xem Đá Thiêng chứ ít ai ở lại lâu.

Nghe nói 6h sáng là có chuyến xe pick-up  (xe đưa rước) đầu tiên lên  núi rồi. 5h30 sáng, tôi dậy. Lóc cóc đến 6h cũng đến trạm pick-up (chỉ 2 phút đi bộ từ nhà nghỉ). Thấy một chiếc pick-up đầy nhóc người, tôi chạy đến cầu thang định leo lên thì bị đuổi xuống: “Foreigner, over there.” (Người nước ngoài, lại kia) Thế là tôi phải lên một chiếc pick-up gần như trống rỗng. Nghĩ sẽ chờ lâu nên tôi định vào nhà hàng gọi món điểm tâm thì một toán người địa phương kéo đến, tôi leo lên cùng với họ. Chờ cho đủ người, chúng tôi chờ mãi, chờ mãi. Đến khoảng 7h20 thì mới đủ người. Quái lạ là người địa phương không dồn vào một chiếc pick-up mà họ cứ ngồi rải rác trên những chiếc khác nhau, cuối cùng chiếc nào cũng gần đủ người và cuối cùng ai cũng phải chờ. Anh bạn người Bỉ ngồi kế bên bực quá nói: “Stupid people!” (Đồ ngu!) Cả người bản địa cũng bực mình. Cuối cùng tài xế của chúng tôi cũng quyết định cho xe lăn bánh dù xe vẫn còn 3-4 chỗ trống. 
Hình ảnh một pick-up truck được chụp từ chiếc pick –up của tôi
Xe chạy khỏang 20 phút thì dừng cho mọi người đi toa lét và mua nước uống. Tại đây từng người phải “ma rốc” tiền để trả. Đối với xe pick-up, người địa phương và nước ngoài trả tiền như nhau K1.500.

Khoảng 15 phút sau, chúng tôi lại lên đường. Khoảng đường này đúng là kinh người và chiếc pick-up như một chiếc tàu lượn siêu tốc thực thụ. Đường núi dốc, có những nơi quặt rất gấp. Mọi người ngồi vắt vẻo trên chiếc xe tải cũ kĩ gầm gú mỗi khi lên dốc và xịt khói đen xì mỗi khi xuống dốc. Hai bên dốc thẳng đứng. Chỉ cần tài xế chệt tay lái là có thể mọi người cùng nhau về Tây phương cực lạc rồi.

Một đoạn dốc kinh hoàng
 
Sau khoảng 30 phút “sống trong sợ hãi”, cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi. Tại đây có dịch vụ khiêng kiệu dành cho những người không thể leo nổi đọan đường còn lại. Tôi chọn leo bộ bởi vì khoảng cách và độ dốc so với những ngọn núi ở Việt Nam thì chẳng thấm vào đâu, đặc biệt đưòng tráng xi măng sạch sẽ chứ không phải leo thang bộ như ở núi Yên Tử. Vì thế so ra ở đây leo núi chẳng thấm tháp gì so với ai đã từng leo Yên Tử ở Việt Nam. Leo khoảng 45 phút, vừa đi vừa nghỉ ngơi ngắm cảnh, tôi cũng đã đến nơi. Tại đây người nước ngoài phải trả 6 đô vào cửa và 2 đô cho máy ảnh. Đeo thẻ vào cửa vào người, tôi đi về phía Đá Thiêng. Ở đây đầy nhóc người cầu nguyện và không khí khá yên tĩnh, chắc không ai muốn làm ồn nơi Đá Thiêng, mọi người đến đây để cầu nguyện hoặc để thiền chỉ ngoại trừ vài người là ồn ào thôi. Chỉ có nam giới mới được vào cửa (có bảo vệ canh giữ nghiêm ngặt) để đến gần và chạm vào hòn Đá Thiêng. Tôi nghĩ lý do người ta nghiêm ngặt cấm phụ nữ vào là nếu để phụ nữ chạm tay vào, có thể hòn đá sẽ rơi xuống vực mất??? Vì thế có đến có đến 2 bảo vệ ngồi ngay cửa vào hòn Đá Thiêng để canh giữ. 
Đá thiêng
Hình ảnh một người dân (dĩ nhiên là đàn ông rồi) đang dán vàng vào hòn đá thiêng

Người dân đang cầu nguyện trước hòn đá thiêng
 
Đối diện hòn Đá Thiêng người ta xây một toà nhà được chia thành 2 phần, một bên cho nam và một bên cho nữ để ngồi cầu nguyện. Ngoài ra xung quanh khu vực này còn có khá nhiều bươm bướm bay đậu vào các hòn đá ở gần đấy. Ngoài ra ở đây có khá nhiều toà nhà thờ tượng Phật và xung quanh khu vực này có khá nhiều nhà hàng và cửa hàng bán hàng lưu niệm.


Sau gần 2 tiếng lang thang gần hòn đá thiêng, tôi “xuống núi” Lại K1.500 cho 45 phút trên “tàu lượn siêu tốc”. Lần này rút kinh nghiệm, tôi chọn ngồi ở băng ghế trước. Nơi đây có chỗ để chân rộng hơn và có nơi để tì vào nếu muốn đứng; vì vậy tôi có thể đứng lên để chụp hình những đường dốc thẳng đứng (tuy nhiên cũng khá nguy hiểm vì thế tôi không đề xuất mọi người làm theo cách này; nêú muốn thì nên một tay tì chặt vào thanh xe, một tay cầm chặt maý ảnh và không nên đội nón vì gió khá mạnh và xe lắc lư liên tục.)


Một chiếc pick-up chuẩn bị xuống núi
 
Xuống núi lúc khoảng 1h, tôi vẫn còn thời gian để đi về Bago nếu muốn bởi vì xe buýt khởi hành khoảng 2h. Quay về nhà trọ để lấy hành lý, tôi được anh chàng dễ thương ở đây dắt đến bến xe búyt gặp bạn anh ta ở đó. Vì thế thay vì trả K5.000 cho chuyến xe về Bago từ Kimpun, tôi chỉ trả có K4.000. Đúng là quen biết có khác. Hình như giá vé giao thông công cộng cho người nước ngoài ở đây là vô định, vì thế họ muốn lấy bao nhiêu tiền cũng được và sẳn sàng giảm giá nếu muốn. Ở Myanmar, làm ngươi nước ngoài thật lỗ bởi vì họ luôn phải trả tiền khi vào chùa và trả tiền hơn gấp nhiều lần so với người bản địa khi sử dụng giao thông công cộng. Ví dụ:

Kỳ sau: Tôi đi Myanmar – Kỳ 6: Kimpun – Bago (tt)

Người bản địa
Người nước ngoài
Phà qua sông Yangon
K10
K1.000
Xe buýt Yangon-Kimpun
K4.000
K8.000
Tàu lửa Bago-Yangon
K500
K2.000

1 comment:

  1. 1. "Ngay chân núi đá thiêng mà lại bán toàn là súng ống; tôi nghe nói súng ống ở đây lại là thứ mấy nhà sư thích nhất mới ghê chứ."

    2. "Khoảng đường này đúng là kinh người và chiếc pick-up như một chiếc tàu lượn siêu tốc thực thụ. Đường núi dốc, có những nơi quặt rất gấp. Mọi người ngồi vắt vẻo trên chiếc xe tải cũ kĩ gầm gú mỗi khi lên dốc và xịt khói đen xì mỗi khi xuống dốc. Hai bên dốc thẳng đứng. Chỉ cần tài xế chệt tay lái là có thể mọi người cùng nhau về Tây phương cực lạc rồi."

    --> Đọc mấy đoạn này mà em muốn bò lăn ra cười!

    ReplyDelete