CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả: 1. Những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; 2. Những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới.


2. Quan điểm: Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.


3.
Phương tiện: "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

4. Nội dung: Bao gồm nhiều lĩnh vực mà tôi quan tâm 1. Du lịch bụi (Budget Travelling) 2. Sống tối giản (Minimalism) 3. Tái chế và tái sử dụng (Upcycle & Repurpose) 4. Tâm linh (Spirituality) 5. Triết lý cuộc sống

5. Những Blog liên quan:

Phật Pháp: https://khongdenkhongdi.blogspot.com/

Hồi giáo: https://daohoitrongtim.blogspot.com/

Sunday, January 16, 2011

Tôi đi Myanmar – Kỳ 7: Những kỷ niệm đáng nhớ (tt)

 Kỳ trước: Tôi đi Myanmar – Kỳ 7: Những kỷ niệm đáng nhớ 

Món ăn yêu thích của tôi tại Myanmar


Món ăn này giống như lẩu của Việt Nam vậy đó, nhưng được nấu trong một cái thố nhỏ vừa đủ cho một người ăn. Món ăn cũng gồm có thịt, rau (rau muống, cà rốt, bắp cải, giá…), bún, gia vị; ngoài ra còn có nấm, đậu hũ, xả và nhiều thành phần khác nữa mà tôi không biết tên. Tất cả hợp lại thành một món ăn khá ngon và hợp khẩu vị với tôi. Đa số món ăn của Myanmar đều sử dụng rất nhiều dầu mỡ; vì thế sau hai tuần chỉ ăn toàn những món dầu mỡ như thế, bao tử của tôi biểu tình không tiêu hoá thức ăn nữa. Sau khi khám phá ra món này đầu tiên là ở Yangon, sau đó ăn thử ở InLay, tôi phát hiện ra đây là một món ăn khá ngon và dễ tiêu. Thực ra đây là món ăn duy nhất ở Myanmar mà tôi phát hiện ra không có sử dụng nhiều dầu mỡ. 
 
Giá của món ăn này cũng khá bình dân so với một bữa ăn truyền thống Myanmar, giá khoảng 1 đô. Nhìn vào hình chụp thì giá 1 đô không hề đắt tí nào. Tôi đã giới thiệu món này cho anh chàng Stefan người Bỉ và cô nàng Aude người Pháp. Cả hai đều rất thích món này và đều tròn mắt kinh ngạc khi biết giá của món này chỉ có một đô la Mỹ.
 
Tùy từng địa phương mà cách nêm nếm món ăn khác nhau. Ví dụ, ở Hồ Inlay, người nấu cho nhiều đậu phộng vào nên món ăn có vị béo và thơm (dĩ nhiên vị béo của đậu phộng dễ chịu hơn nhiều so với vị béo của dầu mỡ chiên xào). Ở Yangon, người bán lại cho vào mè và nhiều xả nên món ăn có vị cay nồng; cái này mà ăn vào mùa mưa là hết xảy.

Quán bán món ăn ở Hồ Inlay nằm ở khu chợ đêm. Chợ đêm ở đây cũng là chợ ngày. Ban ngày người ta hợp chợ bên trong. Đến khoảng 5h chiều, chợ đóng cửa, những người bán chợ đêm dọn hàng ngay trước cửa chợ ngày để bán. Ở Yangon, quán này nằm ngay trên đường Mahabooni, đường này dù ngày hay đêm vẫn tấp nập hàng quán lề đường và đường này nằm ngay trung tâm thành phố, ngay cạnh Sule Paya (chùa Sule). Quán mà tôi hay ghé ăn món yêu thích nằm sau cầu vượt (từ cầu vượt đi khoảng 300 mét là đến). Bạn sẽ nhận ra quán ăn đường phố bởi những cái thố được dùng để nấu món này nằm ngay trên bàn, phía sau của những cái thau đựng thành phần thức ăn (như trong hình).


Món này có thể được ăn cùng với ớt tươi giã hay kim chi. Nhớ ăn từ từ kẻo phỏng lưỡi nhé. Vừa ăn vừa hít hà vị thơm và cay của xả và ớt, vị béo của mè và đậu phộng nghen bạn.

 
Tên gọi của món này trong tiếng Myanmar là Mê Ung Mi Xê.

Hãy đến Myanmar và gọi món Mê Ung Mi Xê nghen.
Bà chủ cửa hàng nơi tôi ăn món này tại Yangon

No comments:

Post a Comment