CÁCH SỬ DỤNG BLOG NÀY

1. Đối tượng độc giả hướng đến là những bạn trẻ có máu phiêu lưu thích chu du xứ người trong thời gian dài nhưng với số tiền tối thiểu nhất có thể; ngoài ra đối tượng còn là những người có tâm hồn rộng mở, sẳn sàng dẹp cái tôi và quan điểm của mình sang bên để tiếp nhận những quan điểm mới và là người biết tôn trọng công sức của người khác. Nếu không thuộc hai nhóm đối tượng trên thì xin mời qua blog khác hay trang web khác mà chơi. Tôi không cần nhiều độc giả; chỉ cần người đọc có tâm mà thôi.

2. Toàn bộ blog được viết là của cùng một chuyến đi kéo dài vài năm và được viết theo dạng nhật ký nên ý tưởng có đôi lúc lộn xộn. Mong mọi người thông cảm!!! Đa phần nhật ký ghi chép của từng quốc gia nằm trong những mục có tiêu đề "Tôi đi......(tên quốc gia). Những mục khác thì theo chủ đề để cho bạn đọc dễ tra cứu.

3. Do tôi là người viết duy nhất của blog này và lại viết trong quá trình đang đi nên bỏ không ít công sức, thời gian và phải chiến đấu với cả bệnh lười để cập nhật thông tin trên blog nên mong mọi người tôn trọng bằng cách hãy đọc kỹ trước khi quyết định đặt câu hỏi mà hỏi điều gì nhé!!! Thứ nhất là tôi không nhớ thông tin mà trả lời; thứ hai là tôi cũng không có thời gian tra lục lại. Tuy nhiên khi "bí" quá thì có thể hỏi các bạn nhé!!!

4. Câu trả lời cho câu hỏi mà tôi vô cùng căm ghét nhưng nhiều người lại thích hỏi. Câu hỏi: "Khi nào về Sài Gòn / Việt Nam?" Câu trả lời: "Ra đi không hẹn ngày về; Khi chưa hết "máu", chưa về cố hương."

5. Bạn suy nghĩ khác tôi không có nghĩa là bạn đúng, tôi sai hay tôi đúng, bạn sai. Bạn suy nghĩ khác tôi bởi vì tôi và bạn không giống nhau. The meaning of life is not in trying to find out who is right, who is wrong; the meaning of life is in accepting each other's differences.

6. "Với bát cơm ngàn nhà; Một mình muôn dặm xa; Chốn chốn không phải nhà; Chỗ nào cũng là nhà."

7. Blog mới của tôi: http://khongdenkhongdi.blogspot.com/ Những bài liên quan đến Phật Pháp Tăng đã, đang và sẽ được đăng tải trên blog mới này. Bạn nào có quan tâm thì xin mời qua bên ấy đọc nghen! Cảm ơn.

8. Tự do là ung dung trong ràng buộc.
Hạnh phúc là tự tại giữa đau thương.

Saturday, October 11, 2014

Kể chuyện con mèo


Từ nhỏ đến lớn, tôi có biết quan tâm đến con vật bao giờ, thậm chí nuôi mèo còn không biết là phải cho chúng ăn nữa kìa; chỉ biết ẳm vuốt ve thôi còn ai cho nó ăn thì cho chứ tôi thì chả cho chúng ăn bao giờ. Vậy mà từ hồi biết đi bụi, tự nhiên đâm ra yêu động vật và môi trường vô cùng. Thường xuyên lang thang một mình, thường xuyên đối diện với thiên nhiên hùng vĩ, chỉ có con vật làm bạn, tôi đâm ra tự dưng ngộ rằng: Thật ra con người và con vật chỉ là một gốc mà thôi, có điểm gì đó giống nhau, không hề sai biệt (điểm giống nhau ấy là gì thì ai biết tự biết chứ nếu nói ra ai mà không biết thì cũng chả biết luôn, do đó thôi không nói, ai muốn hiểu sao cũng được. Tóm lại là vậy hehehehehe.)

Hôm nay xem Bộ ảnh thú cưng theo chủ đề "Twins" tôi mới viết bài này.

Có một con mèo trắng, có đốm vàng trên đầu, dọc sống lưng và đuôi; nó là mèo hoang trong chợ, bị người ta bắt về mần thịt nhưng được cứu ra; vậy là nó đâm ra sợ hãi con người, trốn mất biệt, không để ai nhìn thấy. Một hôm nó đẻ con, 3 con mèo lông vàng, 2 gái một trai; đứa con gái đầu tên là Hai Lém, lông vàng nhạt sọc trắng, nhìn bé y như một chú hổ con, bé lớn nhất đàn nên trở thành chị hai. Chị ba là bé mèo vàng, mặt láu lĩnh nên được gọi là Ba Quậy. Cậu con trai út, đèo đẹt nhất nhà nên gọi là Út Ròm.

Chuyện con mèo là thế này: Dù ba đứa được sinh ra cùng ngày cùng giờ cùng mẹ cùng cha nhưng 3 đứa không giống nhau tí nào, khuôn mặt khác nhau, tiếng kêu khác nên, tính cách khác nhau nốt. Tóm lại, dù cho vẻ ngoài có tương tợ nhưng lại khác nhau một trời một vực. Bây giờ kể chuyện từng đứa nè.

Con bé Hai Lém, có nick là " quân sư quạt mo" chuyên bày trò cho hai đứa kia quậy. Nó có khuôn mặt lém lém y như mặt chồn mặt cáo; nhìn thấy gian gian; tuy nhiên nó lại là một bà nội trợ đảm đang vô cùng; giấu phân và nước tiểu kỹ lắm, thức ăn thừa cũng tìm cách giấu đi; nó có chút xíu mà bắt chước mẹ liếm lông cho hai em; nó liếm láp em nó rất kỹ lưỡng, liếm đến từng móng tay móng chân. Bộ lông của bé mượt mà tự nhiên, vuốt đến đâu là trơn tuột đến đó y như gội đầu mà dùng dầu xả vậy đó. Trong khi lông của hai đứa kia thì nhám hơn. Con bé này nghiệp nặng, làm động vật lâu rồi, toàn là làm kiếp mèo hay kiếp chồn kiếp cáo thôi. Tiếng kêu của nó không phải là meo meo mà là thtao, thtao.

Con bé Ba Quậy, có nick là "Hộ pháp tướng quân" do thích ngồi thiền lắm, cứ thấy ngồi thiền là lại ngồi lim dim trước mặt, nhưng từ ngày được đặt nick "Hộ Pháp Tướng Quân" bé đâm ra giận lẫy không thèm ngồi thiền nữa. Bé này là con gái mà có tính cách con trai, khuôn mặt dày, má bầu, môi dầy, mắt to lồi. Bé không kêu meo meo mà kêu Ù ngao ù ngao. Ba Quậy rất háu ăn; gặp trúng món khoái khẩu là bé sục luôn cả khuôn mặt vào dĩa, mặc cho thức ăn dính tùm lum ria mép. Bé này độc lập, thích một mình một cõi lắm. Cái đồ con gái bặm trợn!

Thắng nhóc "Út Ròm," có nick là "Bợm Nhậu" do trước đây bé là bợm nhậu, thuộc dạng đàn ông mặt mỏng, nhậu dữ quá nên mới năm ngoái còn là con người, năm nay thành con mèo. Bé kêu meo meo giọng nhựa nhựa y chang bợm; tiêu hóa của bé có vấn đề, có lần bị bệnh tưởng chết rồi nhưng nhờ đổ sữa và giữ ấm vùng bao tử và cho phơi nắng mỗi ngày, vậy là bé khỏe lại. Tiêu hóa có vấn đề nên dù được sinh ra cùng lúc với hai chị nhưng bé lại nhỏ xíu, nhẹ re như một chú chim con. Bé chỉ bằng 1/2 Hai Lém và Ba Quậy thôi. Bé này kêu meo meo nhưng giọng nhựa phát gớm. Đã vậy còn thêm nhát gan thấy ghê luôn. Mèo mà lại sợ té, phải có người đỡ bé lúc đầu, bé thấy nhảy xuống chỗ đó không có sao thì mấy lần sau bé mới hết sợ, chứ lần đầu thấy mẹ mèo trắng và hai chị nhảy, bé chỉ biết chạy quanh kêu meo meo thôi. Nhát thấy mà thương. Bé này có một đặc điểm là bám mẹ mèo ghê lắm, lúc nào cũng lẳn tẳng đi theo mẹ như một cái đuôi; muốn kiếm bé thì cứ tìm mẹ mèo thì bé cũng chỉ quanh đó thôi; có khi bám quá bị mẹ mèo rầy và lấy móng cào đuổi bé đi, bé sợ rúm người lại và ngồi từ xa nhưng lại ngắm mẹ say đắm. Bé thích bú mẹ lắm đó nghen. Cái gì bé cũng nhường cho hai chị, oánh lộn cũng nhường nè, ăn cũng nhường nè, nhưng bú thì bé tuyệt đối không nhường; người có chút xíu mà xù móng lên đẩy hai chị ra không cho lại gần bú mẹ mới ghê chớ; vậy mà hai chị lại sợ bé mới đáng nể chứ. Đúng là "nhỏ mà có võ" là thế! Mỗi khi thấy bé ngồi nhìn mẹ mèo trắng ngủ một cách say đắm mà thương bé ghê. Đeo gì mà đeo dữ vậy con trai! Tuy nhiên bé càng lớn càng đẹp trai, vẻ đẹp của thư sinh. 

Ba đứa mèo tuy sinh cùng mẹ cùng lúc nhưng do nghiệp khác nhau nên cũng khác nhau ghê gớm! Con vật đã vậy, huống chi con người.

Ba bé mèo chắc cũng được 7-8 tháng tuổi rồi, vậy mà còn bú mẹ mèo. Út Ròm nhỏ xíu nhẹ re bú thì không sao; hai đứa con gái kia lớn gần bằng phân nửa mẹ mèo rồi mà bám theo mẹ bú mới buồn cười chớ. Hai đứa háu ăn lắm, bú mẹ đâu có đủ no; mẹ mèo thì tự kiếm ăn được; mấy bé còn nhỏ chưa tự đi kiếm thức ăn được đâu; thỉnh thoảng mẹ mèo dạy mấy bé bắt chuột nhưng buồn cười là hai đứa con gái bự cành vậy mà sợ chuột, thấy chuột (do mẹ tha về) là bỏ chạy vào gầm bàn núp (dù bình thường bặm trợn lắm, vật lộn suốt); trong khi thằng Út Rờm bình thường chả thèm oánh lộn với chị, chị mà có đè em xuống thì em kêu gào thảm thiết rồi chạy thoát ra đến ngồi ngắm mẹ mèo trắng thôi; vậy mà mẹ mèo tha chuột về là em nhảy xổ vào con chuột nhai rạo rạo thấy gớm quá!

Đúng là cái giống mèo thôi mà đã phức tạp như vậy rồi, huống chi là cái giống người!

Hai Lém và Ba Quậy muốn tìm mẹ nuôi. Hai bé háu ăn đến thế mà! Có ai muốn làm bố/mẹ nuôi của hai cô bé này không?


2 comments:

  1. ủa vậy chứ còn Út Ròm chị không định gửi ai à?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thôi, Út Ròm nhỏ xíu, lại bám mẹ dữ quá nên để nó lại với mẹ.

      Delete